Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 202: Đánh cược lần cuối




Từ Trùng không theo kịp Ninh Vi Vi, cơ thể muốn tránh né nhưng vẫn chậm một bước
Bành
Một quyền của Ninh Vi Vi một lần nữa đập vào mặt Từ Trùng
Nhung khác lần trước, lần này không những cằm của Từ Trùng bị đánh lệch, mà cả người cũng bị đánh bay ra ngoài, đâm vào vách tường
- Từ Trùng, còn dám nói nắm đấm của cô nương đây yếu nữa không
Ninh Vi Vi ngẩng cao đầu
Đánh bại Từ Trùng khiến cho cô cảm thấy rất thoải mái, rất sung sướng
Lúc này, Từ Trùng hiển nhiên không cách nào trả lời cô
Tuy một quyền này không khiến cho y mất đi ý thức, nhưng toàn bộ cằm của y đều bị trật khớp, cả buổi nói không ra một chữ
Ninh Vi Vi ngồi xuống bên cạnh Từ Trùng, lục lọi trên người Từ Trùng một hồi, cuối cùng tìm được một khối cổ ngọc sáng bóng, nhìn qua là biết không phải vật phàm
- Từ Trùng, anh quả nhiên là đồ cặn bã
Ninh Vi Vi hừ một tiếng, đứng dậy bước đến bên cạnh Trần Minh, đưa Cổ Ngọc cho y:
- Mau cầm cho thật chắc
Đừng có tin loại người này nữa
Trần Minh không tiếp nhận ngọc bội, kinh ngạc nhìn Ninh Vi Vi
- Vi Vi, cô…cô…tại sao cô lại trở nên lợi hại như vậy
Trần Minh không thể tin được
Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, Ninh Vi Vi vốn còn yếu hơn y lại có thể đánh bại Từ Trùng chỉ trong một chiêu
Ninh Vi Vi cười nói:
- Tôi thì tính cái gì chứ
Lợi hại nhất chính là Đới Đình Đình
- Đình Đình
Trần Minh chấn động vô cùng:
- Cô nói là Đình Đình còn lợi hại hơn cô
Cô ấy cũng có thể đánh bại Từ Trùng
- Trần Minh, xem ra cậu vẫn còn chưa rõ
Từ Trùng không tính là gì cả
Sáu người chúng tôi, bất kỳ người nào cũng có thể dễ dàng đánh bại anh ta
- Không thể nào
Sao có thể như vậy được
Trần Minh rốt cuộc ý thức được điều gì đó:
- Chẳng lẽ nói…
- Trần Minh, quyết định ngày đó của cậu là một sai lầm
Tất cả mọi người đều tiếc nuối nhìn Trần Minh
Sắc mặt Trần Minh trở nên tái nhợt, hai tay nắm chặt, móng tay như muốn đâm qua da thịt
Hai tháng qua, những người này vốn thực lực chênh lệch với y rất nhiều đã phát triển đến trình độ này
Vốn y cũng có thể, chỉ là…
Trần Minh xoay người sang chỗ khác, ánh mắt rơi xuống người Tần Mục, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cũng lại không nói
Bỏ lỡ cơ hội cũng là đã bỏ lỡ cơ hội
Ngày mai đã là ngày khảo hạch, bây giờ y có hối hận cũng đã muộn
Đới Đình Đình đẩy Trần Minh, cả giận nói:
- Vẫn còn đứng thất thần ra đó làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mau xin lỗi huấn luyện viên đi, có lẽ vẫn còn có cơ hội
- Còn có cơ hội
Trần Minh cười khổ
Cô đang trêu chọc tôi sao
- Trần Minh, tên ngu ngốc này, nếu như cậu muốn thông qua khảo hạch ngày mai, lập tức xin lỗi huấn luyện viên ngay đi
Ninh Vi Vi và đám người Thôi Bác thúc giục
- Các người nói là ngày mai tôi có thể thông qua khảo hạch
Trần Minh không dám tin, hỏi lại lần nữa
- Chỉ cần huấn luyện viên chịu giúp cậu, tất cả đều không thành vấn đề
- Cậu không biết, lúc trước huấn luyện viên chỉ dùng một canh giờ đã giúp Đình Đình đánh bại Hứa Nghị của tổ Thần Ưng
Bây giờ cậu còn cả một buổi tối, chẳng lẽ còn không tin
- Một giờ đã có thể đánh bại được Hứa Nghị
Trần Minh sửng sốt một chút, ánh mắt bắn ra một tia chờ mong, nhìn Tần Mục:
- Huấn luyện viên, tôi…
Đang muốn nói xin lỗi, Trần Minh lại phát hiện xin lỗi bằng miệng không có thành ý cho lắm
Vạn nhất Tần Mục không đáp ứng thì sao
Y đã không còn gia tộc bên cạnh, khảo hạch ngày mai, y sẽ thua không chịu nổi
Nghĩ đến đây, Trần Minh cắn răng, quỳ xuống trước mặt Tần Mục
Trước mặt mọi người, đường đường là một người đàn ông, chủ động quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khác phải cần bao nhiêu dũng khí và khuất nhục
Nhưng Trần Minh cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đánh cược một canh bạc cuối cùng
Nhưng hai đầu gối của Trần Minh vừa mới quỳ xuống một nửa, y bỗng cảm giác được một cổ chi lực nhu hòa kéo cơ thể của y lại, không chỉ không quỳ xuống mà còn đỡ y đứng dậy
- Huấn luyện viên…
Trần Minh biết rõ nhất định là do Tần Mục làm
Tần Mục lắc đầu:
- Cái quỳ này của anh, tôi gánh không nổi đâu
Đợi sau sẽ nói
Đợi sau sẽ nói, chính là không từ chối cũng chẳng đáp ứng
Trong lòng thấp thỏm không yên, nhưng tối thiểu vẫn còn một tia hy vọng
Đúng lúc này, Từ Trùng vất vả bò dậy, mặt xám xịt bước lên lầu hai
- Dật thiếu, giúp tôi dọn dẹp bọn họ đi
Từ Trùng nói với Tiêu Dật
Đám người Ninh Vi Vi nghe xong liền biến sắc
Ra tay với Tiêu Dật hoàn toàn khác với ra tay với Từ Trùng
Được xưng là tam đại công tử truyền kỳ Yên Kinh, tuyệt không phải hư danh
Ánh mắt Tiêu Dật quét qua đám người, cuối cùng rơi xuống người Tần Mục
- Tiêu Dật, chuyện này chẳng liên quan đến anh
Anh không chú ý đến thân phận của mình sao
Ninh Vi Vi cảnh giác nhìn Tiêu Dật
Tiêu Dật lại chuyển ánh mắt sang người Ninh Vi Vi, trầm tư một lát, lập tức cười nói:
- Ninh tiểu thư nói không sai
Tôi và các người không thù không oán, không có lý do để động thủ
- Dật thiếu, anh…
- Từ thiếu, hôm nay tôi có chút không thoải mái
Hôm nào sẽ tìm cậu uống rượu
Đi trước thôi
Nói xng, Tiêu Dật thong thả bước xuống lầu, rời khỏi khách sạn Yên Kinh
Tuy đám người Ninh Vi Vi nhìn không thấu vì sao Tiêu Dật lại không quan tâm đến Từ Trùng, đột nhiên rời khỏi, nhưng vẫn thở phào một hơi
Gia tộc bình thường không thể so sánh với năm tiểu gia tộc
Tương tự, năng lượng của tam đại gia tộc không phải năm tiểu gia tộc có thể so sánh
Huống chi, cho dù bỏ qua Tiêu gia, năng lượng của bản thân Tiêu Dật cũng không thể khinh thường
- Đáng giận
Các người nhớ kỹ cho tôi
Tiêu Dật đi rồi, Từ Trùng biết mình có ở lại cũng sẽ bị người ta cười nhạo, liền tức giận rời đi
- Xem ra cũng chẳng có chuyện gì đến tôi
Tần Mục nhún vai, có chút nhàm chán
- Huấn luyện viên, sao không có chuyện liên quan đến cậu chứ
Cậu cũng nên giúp đỡ Trần Minh giải quyết một chút chứ
- Đúng vậy, cậu giúp Trần Minh đi
Tần Mục xoay đầu nhìn Trần Minh, hỏi:
- Tại sao anh không thể tiến vào tổ Thần Ưng thì không được
Tuy đám người Ninh Vi Vi có khát vọng tiến vào tổ Thần Ưng, nhưng vạn nhất thất bại, ảnh hưởng đối với bọn họ cũng không lớn
Nhưng Trần Minh lại khác
Y giống như một dân cờ bạc, dốc hết tiền đánh bạc cho cuộc khảo hạch ngày mai
Nếu thất bại, y sẽ trắng tay
Gương mặt Trần Minh hiện lên sự bi thống, ánh mắt có nước đảo quanh, nhưng quật cường không để nó rơi xuống
- Huấn luyện viên, đây là chuyện riêng của tôi
Nếu có thể, tôi không muốn nói
Tần Mục như có điều suy nghĩ, nhìn y một cái, cuối cùng gật đầu:
- Được rồi, tôi sẽ giúp anh một lần
- Thật tốt quá
Tôi biết ngay là huấn luyện viên rất mềm lòng mà
Đới Đình Đình cao hứng nói
Thôi Bác vỗ vào vai Trần Minh, nói:
- Nam tử hán, bất luận việc gì cũng có thể bỏ xuống được
Cho dù một mình cậu không được, còn có đám huynh đệ này giúp cậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ninh Vi Vi cũng nói:
- Trần Minh, hãy cố gắng học tập cho tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần học theo chỉ dẫn của huấn luyện viên, mặc kệ khó khăn gì cũng có thể được giải quyết
Trần Minh kiên định gật đầu:
- Tôi biết rồi
- Được rồi, được rồi
Trở về nghỉ ngơi đi
Ngày mai lên tinh thần một chút, đừng để tôi mất mặt
Tần Mục khoát tay, sau đó nói với Trần Minh:
- Anh đi theo tôi
Đây vốn là một buổi lễ cực kỳ trọng đại
Nhưng thân là huấn luyện viên, Tần Mục chẳng muốn tham gia
Tối hôm qua, hắn giúp Trần Minh đả thông huyền quan, ngưng tụ khí cảm, hiện tại tinh thần vẫn còn mỏi mệt, muốn ngủ thêm một lát
Khi tỉnh lại, thời gian đã là…buổi chiều
Tần Mục mở điện thoại nhìn qua một chút những cuộc gọi nhỡ
Vốn cho rằng đám người Ninh Vi Vi sẽ gọi điện đến báo cáo thành tích, nhưng điều khiến cho Tần Mục kinh ngạc chính là đám người Ninh Vi Vi không có gọi điện thoại đến, ngược lại có cuộc gọi nhỡ của Lý Sâm
- Tên này tìm mình làm gì ta
Tần Mục suy nghĩ một hồi, dường như đã lâu rồi không gặp Lý Sâm, cũng không biết gần đây y bận việc gì
Chần chừ một chút, Tần Mục gọi trở lại cho Lý Sâm
- Alo, tổ trưởng Lý
- Tần Mục, cậu có tham gia đại hội khảo hạch không
Lý Sâm hỏi
Tần Mục sửng sốt một chút rồi đáp:
- Không, chẳng lẽ anh cũng không tham gia
Tần Mục chỉ là một huấn luyện viên, sức nặng nhỏ, không tham gia cũng không sao
Nhưng Lý Sâm với tư cách là một tổ trưởng, không tham dự đại hội khảo hạch là không được
- Tôi không có tham gia, còn đang ở bên ngoài làm nhiệm vụ
- Anh đúng là rất bận
Nhiệm vụ của một tổ trưởng phải ra ngoài rất nhiều
Cũng may mà lúc trước tôi không làm tổ trưởng
Lý Sâm tức giận nói:
- Cậu cho rằng tổ trưởng dễ làm như thế sao
- Đúng là không dễ làm
Nhưng tôi ghét nhất là làm nhiệm vụ
Nói đi, tìm tôi có việc gì
- Đương nhiên là về chuyện khảo hạch rồi
Mấy người mà cậu dạy gần đây có vẻ không an phận nhỉ
Tần Mục buồn cười nói:
- Rốt cuộc anh đã bao lâu rồi còn chưa trở về
Anh có biết tình huống của bọn họ không
- Tôi ra ngoài một tháng, nhiệm vụ lần này rất khó làm
- Sao
Tần Mục hiếu kỳ nói:
- Nhiệm vụ gì vậy
Lý Sâm im lặng một chút, thở dài một hơi, nói:
- Chúng tôi đang tìm một thanh kiếm
Tần Mục nghe xong, trong lòng khẽ động:
- Một thanh kiếm
- Ừ, một thanh ma kiếm rất lợi hại
Nó không có người khống chế, nhưng lại có ý thức của riêng mình
Hơn nữa còn rất hung tàn, đã giết chết rất nhiều người
- Đúng là lạ
Tần Mục đoán được thanh ma kiếm này
Tám chín phần là thanh ma kiếm hắn đã thấy ở công hội võ giả
- Lạ
Lý Sâm có chút không cách nào lý giải được tu duy của Tần Mục:
- Thanh kiếm kia ít nhất giết chết mấy trăm người rồi, còn tiêu diệt cả một môn phái cổ võ loại nhỏ nữa
- Thanh kiếm kia giết tất cả đều là cổ võ
Tần Mục hỏi
- Đúng vậy, nó không giết người bình thường, chỉ giết cổ võ giả, hình như là muốn dưỡng kiếm
Dùng máu võ giả để dưỡng kiếm, quả nhiên không hổ là ma kiếm
- Tổ trưởng Lý, anh ở đó không nguy hiểm chứ
Có cần tôi đến giúp hay không
Tần Mục có chút hối hận vì khi trước không tiếp xúc qua thanh kiếm
Bằng không thì sẽ có chuyện thú vị xảy ra
- Không cần đâu
Bây giờ thanh kiếm kia đã bị phế một nửa, nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm được nó
- Tàn phế một nửa
Tần Mục kinh ngạc hỏi
- Đúng vậy, mặc dù đã nghe rất nhiều truyền thuyết về người đó, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy y ra tay
Tần Mục chần chừ ba giây rồi hỏi:
- Long Đế
- Đúng vậy, Long Đế
Lý Sâm hít một hơi thật sâu:
- Lúc đó, Ngân Hồ của Long Tổ đấu với ma kiếm, không địch lại bị ma kiếm đả thương
Nghe nói là đã chọc giận Long Đế, cách vài trăm mét đã dùng một chưởng chém ma kiếm thành ba đoạn
- Một chưởng kia quả thật quá kinh khủng
- Cái gì
Ngân Hồ bị thương
Có nặng lắm không
Tần Mục không quan tâm ma kiếm, càng không quan tâm đến Long Đế
Khi hắn nghe Ngân Hồ bị thương, trong lòng không khỏi xiết chặt một chút
Lý Sâm còn đang cảm thán thực lực Long Đế cường đại, nghe Tần Mục hỏi Ngân Hồ, không khỏi nghi ngờ hỏi:
- Cậu quen Ngân Hồ
- Cô ấy là vợ của tôi
Phụt
Lý Sâm thiếu chút nữa cứng họng, vội nói:
- Tần Mục, cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói thì không thể nói bậy
- Ai bảo tôi nói bậy
Cô ấy là vợ tôi thật mà
- Người đàn bà của Long Đế mà cũng dám trêu chọc
Cậu không muốn sống chăng
Đừng có liên lụy tổ Thần Ưng chúng tôi chứ
Lý Sâm cảm giác Tần Mục điên rồi
Khi Ngân Hồ bị thương, y nhìn thấy rất rõ Long Đế vô cùng tức giận
Long Đế được xưng là người mạnh nhất thế giới, nhưng nguy hiểm nhất lại là Ngân Hồ của Long Tổ
Long có nghịch lân, nghịch lân của Long Đế chính là Ngân Hồ
- Nói anh không tin đâu, mà tại sao Ngân Hồ lại bị thương
Lý Sâm hừ lạnh một tiếng:
- Vết thương nhỏ thôi, là bị chém một đao vào cánh tay
- Vậy thì tốt
Tần Mục thở dài một hơi
- Đại ca, không nói vậy thì chết sao
Nếu Ngân Hồ có quan hệ với cậu, cậu chính là anh ruột của tôi
- Biến
Nếu tôi có đứa em trai như anh, tôi đã sớm đánh chết anh rồi
Lý Sâm không muốn so đo với Tần Mục, nói:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.