Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 285: Đáng tiếc lần này đã đoán sai




- Thực tốt quá
Thiếu nữ vui mừng kêu lên, chẳng qua lại cảm thấy mình hơi thất thố, đỏ mặt nói:
- Đại ca, cảm ơn anh
Thiếu nữ cảm thấy Tần Mục không phải con cháu thế gia, gọi đại ca thân thiết hơn gọi thiếu gia công tử
- Hẳn là anh cảm ơn em mới đúng
Tần Mục cười nói
Thiếu nữ lắc đầu, cô biết rõ mình tay chân vụng về, không biết nói chuyện
Nếu như không phải Tần Mục, hôm nay chưa chắc cô có thể tìm được khách hàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chung quanh còn một số nữ nhân viên tiếp tân ngẫu nhiên quăng ánh mắt khác thường về phía Tần Mục, hơi khinh thường thiếu nữ, tìm được một thằng nhóc nghèo như vậy, có thể kiếm được tiền gì, rõ ràng còn vui mừng như vậy chứ
- Em tên là gì
- Em tên Ôn Ngọc, đại ca gọi em Tiểu Ngọc là được
Tần Mục gật đầu nói:
- Tiểu Ngọc, dẫn anh đi lên
- Được
Dưới sự dẫn dắt của Ôn Ngọc, Tần Mục đi lên tầng hai
Bố cục tầng hai của Võ giả công hội hơi giống khách sạn Bắc Kinh, nhưng lại rộng rãi hơn khách sạn Bắc Kinh nhiều lắm, chỉ sợ có thể chứa được mười ngàn người
Đương nhiên, đây chỉ là khu bình thường, mà người có thân phận sẽ không ngồi ở khu bình thường
- Đại ca, có thể hơi nhiều người, em tìm một vị trí giúp anh
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Ngọc đỏ bừng, cho dù Tần Mục rất hiền hòa, nhưng cô vẫn tương đối căng thẳng, sợ hãi phục vụ khiến Tần Mục không hài lòng
- Không cần, có lẽ ở đây còn phòng riêng, xử lý cho anh một phòng riêng
Tần Mục gọi Ôn Ngọc
Nói đùa, hắn sao có thể ngồi ở khu bình thường, ở đây nhiều người như thế, không bị chèn chết, cũng bị mùi mồ hôi hun chết
- Hả
Ôn Ngọc sửng sốt một chút, khó xử nói:
- Nhưng mà…
- Nhưng mà phòng riêng rất đắt đúng không
Tần Mục cười nói
Ôn Ngọc cúi đầu:
- Phòng riêng thật sự rất đắt
Tuy rằng buổi đấu giá hôm nay không cần vé vào cửa, nhưng người tham gia đấu giá nhiều lắm, số lượng phòng riêng ở đây có hạn, cho nên giá phòng riêng rất đắt
Không, không thể nói đắt, quả thực là giá trên trời
- Yên tâm đi, em cứ đi xử lý, tuy rằng anh rất nghèo, nhưng chút tiền ấy vẫn có thể bỏ ra được
Ôn Ngọc liếc Tần Mục, thấy hắn kiên trì, đành dẫn hắn tới phòng làm việc
- Chấp sự đại nhân, chúng tôi muốn một phòng riêng
Ôn Ngọc sợ hãi nói với Chấp sự trong quầy
Chấp sự trung niên ngẩng đầu, cũng không nhìn Ôn Ngọc, chỉ liếc Tần Mục, lạnh lùng nói:
- Phòng riêng đã bị đặt hết rồi, dẫn hắn tới khu bình thường đi
- Đại ca, giờ…
Ôn Ngọc áy náy nhìn Tần Mục
Tần Mục nhíu mày, nhìn Chấp sự nói:
- Ông xác định phòng riêng đã đặt hết rồi sao
- Cậu đây là nghi vấn năng lực làm việc của tôi sao
Chấp sự trung niên thần sắc không vui nói:
- Hội đấu giá hôm nay náo nhiệt cậu cũng thấy rồi, tam tông tứ phái giới cổ võ, bát đại gia tộc tục giới đều có người đến, phòng riêng đặt hết cũng không kỳ quái
- Đại ca, em thấy hay là thôi đi, khu bình thường thật ra cũng rất tốt
Ôn Ngọc khuyên
Nhưng Tần Mục lắc đầu, để hắn chen trong đám người, còn không bằng quay đầu rời đi
- Chúng ta lên trên chỗ phòng riêng nhìn xem, tìm người để họ nhường phòng lại
Tần Mục liếc lên trên vài lần
Nhưng những lời này của hắn lại khiến Ôn Ngọc và gã Chấp sự kia cùng sững sờ
Tìm người nhường phòng riêng lại
Có thể đặt được phòng riêng ở đây, chắc chắn có thân phận phi phàm, họ sẽ đồng ý nhường phòng lại vì một câu của ngươi
- Vậy cậu cứ lên trên đi, tốt nhất đừng để người khác đá ra
Chấp sự xì mũi coi thường, y cảm thấy chắc chắn đầu óc Tần Mục hỏng rồi
Tần Mục không để ý tới chấp sự này, nói với Ôn Ngọc:
- Tiểu Ngọc, chúng ta đi thôi
Ôn Ngọc đi theo sau lưng Tần Mục, trong lòng thấp thỏm bất an, vị đại ca kia rất tốt, nhưng sao lại cảm thấy hơi kỳ quái chứ
Chấp sự trung niên nhìn bóng lưng Tần Mục, thoáng do dự, cũng lén lút đi theo
Y quả thực muốn nhìn một chút Tần Mục muốn làm gì
Không khéo chính là, hai người Tần Mục đi tới phòng riêng thứ nhất, lại thấy Tần Bình và Từ Kiến Thụ, cùng với Vương Mai
Lúc này dường như đám người Từ Kiến Thụ đang xảy ra tranh chấp với mấy tên thiếu gia nhà giàu khác
- Lý thiếu, Phương thiếu, đây chính là căn phòng cuối cùng rồi, chúng tôi bỏ ra rất nhiều công sức mới đặt được, mọi người không thể làm như vậy
Từ Kiến Thụ hơi tức giận đối với yêu cầu vô lý của mấy đại thiếu gia này, nhưng gã cũng không dám phát tác
Tuy rằng gã là người Từ gia, chẳng qua chỉ giống như Tần Bình, gã chỉ là chi thứ của Từ gia, bị phái xuống dưới quản lý công ty, có chút tiền nhỏ mà thôi
Mấy người trước mắt kia đều là đệ tử gia tộc thượng lưu Bắc Kinh, địa vị năm gia tộc nhỏ của Tần gia tràn ngập nguy cơ, nói không chừng sẽ nhanh chóng có gia tộc mới lên vị, những gia tộc này đều là người cạnh tranh cực kỳ có lực
Lúc này cho dù Từ Dương Từ Trùng đứng ở đây, sợ rằng cũng phải cho đệ tử những gia tộc này vài phần thể diện
Một người Từ gia không sợ, nhưng không chịu nổi một đám nha
- Ít nói nhảm
Những người như họ ở Bắc Kinh, dù sao cũng là nhân vật có uy tín danh dự, nếu ngồi cùng một chỗ ở khu bình thường, vậy còn không phải bị người khác cười chết
Tuy rằng phòng riêng này chỉ có một, chẳng qua những người như họ vẫn chơi được người bình thường
- Phương thiếu, đây là chúng tôi bỏ tiền ra đó
Từ Kiến Thụ vẻ mặt đưa đám
- Con bà nó, chúng tao lại thiếu mày chút tiền ấy ư, nhanh cút đi, nếu không phải xem mặt mũi Từ Dương, ông mới chẳng muốn nói nhiều với ngươi như thế
Thanh niên được gọi Phương thiếu kia giận dữ nói
Từ Kiến Thụ bất đắc dĩ, gã không có khả năng đắc tội nhiều người như thế
- Tổng giám đốc Từ, tôi thấy hay là chúng ta tới khu bình thường một chút cũng được
Tần Bình cũng rất sợ hãi trêu chọc phải đám nhị thế tổ này
- Đành phải như vậy
Từ Kiến Thụ khẽ gật đầu
Vương Mai ở bên thần sắc không vui, cô ta không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phải biết một phòng riêng là một phí tổn giá trị trên trời, cô ta có thể lấy được hoa hồng xa xỉ bên trong
Mà hiện giờ không chỉ hoa hồng không còn, lại phải đi theo tới khu bình thường chịu tội
Ánh mắt cô ta chớp động, nhìn mấy công tử ca trước mắt, có tâm tư khác thường
Dường như mấy người kia cũng không có người dẫn đường, có lẽ mình có thể…
- Đại ca, hay là chúng ta tới chỗ khác đi
Ôn Ngọc vừa nhìn thấy Tần Mục và Từ Kiến Thụ có mâu thuẫn, thân phận hai người này không đơn giản
Nhưng đám con cháu thế gia kia mắng mỏ hai người này không dám trả lời, thân phận càng thêm đáng sợ
Ôn Ngọc chỉ là loại người thấy chuyện, trong lòng đã có sợ hãi khó hiểu, toàn thân không được tự nhiên
Tần Mục lắc đầu không nói gì
Ba người Từ Kiến Thụ quay người chuẩn bị rời đi, thấy Tần Mục đứng phía sau, chắc hẳn chuyện vừa rồi hắn đã trông thấy toàn bộ, không chừng hiện giờ còn đang hả hê trong lòng
- Cười cái gì mà cười
Từ Kiến Thụ nhịn một bụng lửa, phát tiết về phía Tần Mục
Sắc mặt Tần Mục lập tức trầm xuống, con mắt chó mèo nào của mày thấy được tao cười
Ôn Ngọc cũng vội vàng giải thích:
- Ông chủ, chúng tôi cũng không có cười
- Hừ, đừng cho là tôi không biết các người đang cười trong lòng
- Xem ra tôi ở trước mắt mấy người cũng không có bí mật gì, trong lòng suy nghĩ cái gì cũng bị mấy người nhìn ra rồi
Tần Mục liếc Tần Bình, lại cười lạnh với Từ Kiến Thụ:
- Vậy ông có biết tiếp theo tôi muốn làm gì không
Từ Kiến Thụ sửng sốt một chút, sau đó nói:
- Tôi cảm thấy có lẽ cậu sẽ xin lỗi tôi
- Đáng tiếc lần này ông đã đoán sai
Tần Mục chưa bao giờ hạ thủ lưu tình với người coi thường mình
Nơi này là Võ giả công hội
Cái này thì có liên quan quái gì sao
Bị coi thường thì phải đánh
Bốp
Tần Mục tát một cái vào mặt Từ Kiến Thụ, toàn thân gã trực tiếp bay ra ngoài hành lang
Dưới tầng là sân bãi tổ chức hội đấu giá, một đám nhân viên công tác còn đang bận rộn, đột nhiên có một người rơi xuống khiến họ đều thất kinh
Tất cả mọi người vô ý thức không quan tâm thương thế của Từ Kiến Thụ, mà ngẩng đầu lên trên muốn nhìn một chút nơi đó xảy ra chuyện gì
Tần Bình và Vương Mai đều bị biến cố này làm cho ngây người, họ làm sao cũng không nghĩ tới, Tần Mục lại đột nhiên ra tay, còn ra tay hung ác như thế
Khoảng cách dưới lầu và nơi này tuy rằng không cao, nhưng bị ngã xuống không có chuẩn bị, không chừng cũng sẽ khiến cho tàn phế, hắn không hề quan tâm tới hậu quả sao
- Cậu… cậu dám ra tay đánh người ở Võ giả công hội
Tên Chấp sự trung niên kia vẫn luôn đi theo phía sau Tần Mục, hiện giờ nhìn thấy Tần Mục rõ ràng động võ ở nơi này, trong lòng tức giận
Hắn mới nói lên trên tìm người nhường ra một căn phòng, chẳng lẽ chính là muốn dùng vũ lực
Chấp sự trung niên cảm thấy không thể nhìn nữa, nếu quả thực lại khiến Tần Mục làm như thế, tôn nghiêm của Võ giả công hội ở nơi nào
Chẳng qua ngay khi y chuẩn bị liên hệ Trưởng lão Chấp Pháp, để họ tới trừng phạt Tần Mục, chuyện xảy ra tiếp theo khiến cho y lau mồ hôi lạnh
Đám con cháu thế gia cướp phòng của Từ Kiến Thụ cũng bị động tĩnh bên này quấy nhiễu, đang muốn qua đây xem kịch vui
Nhưng lúc họ thấy được người gây họa Tần Mục, sắc mặt mỗi người cùng biến đổi
- Huấn luyện viên Tần
- Mục thiếu
Mọi người hấp tấp chạy tới, mỗi người đều tươi cười nịnh nọt, cố gắng nịnh bợ Tần Mục
Sắc mặt hai người Tần Bình và Vương Mai lúc này đã thay đổi, họ không cách nào hiểu được tình huống trước mắt
Đám nhị thế tổ đại gia này dĩ nhiên đều cung kính Tần Mục như thế, sợ rằng cha ruột của họ cũng chưa từng có loại đãi ngộ này chứ
Ôn Ngọc bên cạnh Tần Mục sợ hãi sắc mặt trắng bệch, thân thể cũng hơi run rẩy
Tần Mục liếc nhìn mấy người, kỳ quái hỏi:
- Mấy người biết tôi
- Biết chứ, ngài cũng không nhận ra, còn muốn lăn lộn ở Bắc Kinh hay không
Phương thiếu lúc trước tức giận mắng Từ Kiến Thụ vuốt mông ngựa chịu khó hơn bất kỳ ai
Mấy ngày trước đám người bọn họ đều tham gia yến hội Tiêu Dật tổ chức, phong thái của Tần Mục trên yến hội chỉ sợ cả đời này họ cũng khó quên được
Tức giận cầm bình rượu nện Từ Dương
Tiêu Dật làm thấp bản thân nâng đỡ giá trị con người hắn, cho rằng Tần Mục có thể có mặt là vinh hạnh của gã
Cười nói, một trong ba Đại công tử Dương Thiên Quân bị tức rời đi
Lúc vào ngồi, đối mặt Lâm Ngạo cũng không hề kiêu ngạo siểm nịnh
Tuy rằng Tần Mục biểu hiện chỉ là đệ tử Tần gia, chỉ là một giáo quan của Thần Ưng Tổ
Nhưng biểu hiện của hắn hôm đó đủ đẩy hắn tới địa vị ngang hàng cùng ba Đại công tử
Bắc Kinh, Đại công tử thứ tư
Hơn nữa Dương Thiên Quân, Lâm Ngạo và Tiêu Dật, ban đầu đều vì gia tộc từng người mới dần có tên tuổi
Mà Tần Mục hoàn toàn được tán thành dựa vào năng lực của bản thân
Một người đắc đạo, gà chó lên trời
Có lẽ gia tộc vốn nên lụi bại này sẽ vì Tần Mục mà dương danh lần nữa, thậm chí đạt tới độ cao trước đây chưa từng có
Đám gia tộc bọn họ vốn có hi vọng thay thế Tần gia, trở thành năm gia tộc nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng qua sau khi Tần Mục đột nhiên xuất hiện, họ không thể không cẩn thận một chút, tạm thời bỏ đi ý niệm này, bởi vì ai cũng không biết năng lực của Tần Mục lớn bao nhiêu
Tần Mục thoáng đánh giá, đại khái đoán ra tại sao những người này biết mình
- Mục thiếu, ngài cũng tới tham gia hội đấu giá này sao
Tần Mục gật đầu nói:
- Ừ, đến tham gia náo nhiệt, chẳng qua dường như hết phòng rồi
- Có phòng, sao lại không có, chỗ chúng tôi có một gian
Nếu như Mục thiếu không chê, chúng tôi tặng nó cho ngài
Tần Mục không nghĩ tới những người này lại chủ động như vậy, hắn khẽ cười nói:
- Như vậy không tốt lắm đâu
- Không không, mấy người chúng tôi chỉ đến mò mẫm dạo chơi, đoán chừng hội đấu giá này không có chuyện của chúng tôi
Tần Mục cùng một cấp bậc với đám người Tiêu Dật, nếu như có thể vì một căn phòng mà kết giao được một nhân vật như vậy, đó quả thực là hái được hoa rồi
- Được rồi, mấy người đã nói như thế, tôi đây cũng không làm kiêu
Tần Mục quay đầu nói với Ôn Ngọc vẫn còn sững sờ:
- Tiểu Ngọc, chúng ta tới căn phòng kia
- A… dạ dạ, thiếu gia
Giọng Ôn Ngọc mang theo chút sợ hãi
Tần Mục im lặng, không phải vừa rồi dọa cô ấy chứ
- Công tử, Tiểu Ngọc cô ấy không hiểu quy củ, không bằng để tôi tới phục vụ ngài
Vương Mai lúc này mới kịp phản ứng, tuy rằng hối hận trong lòng, chẳng qua cũng không ủ rũ
Lúc trước Tần Mục cảm thấy rất hứng thú với cô ta, nói rõ là người háo sắc
Cô ta rất tin tưởng mị lực của bản thân, chỉ cần sử dụng chút thủ đoạn, thằng nhóc như Tần Mục, còn không phải ngoan ngoãn mắc câu của cô ta
Thần sắc Ôn Ngọc hơi ảm đạm, cô cảm thấy dù thế nào mình cũng không tranh được với Vương Mai, chẳng lẽ lương tạm thời ngày hôm nay cô cũng không lấy được sao
Tần Mục liếc Vương Mai, nói với Phương thiếu kia:
- Đánh nữ nhân này xuống dưới, nhìn phát chán
Phương thiếu không nói hai lời, quát lớn với Vương Mai:
- Có nghe hay không, còn không cút cho tao
Những người còn lại đều tức giận mắng mỏ Vương Mai:
- Mau cút mau cút, còn không nhìn lại bản thân mình một cái, xứng với Mục thiếu sao
Vương Mai bị mắng ngẩn người, trong lòng xuất hiện ủy khuất và hối hận, cuối cùng chỉ có thể ảm đạm rời đi
- Còn ngươi nữa, đứng chỗ này làm gì, nhanh cút đi, đừng ảnh hưởng tâm tình của Mục thiếu
Có người vừa nhìn thấy Tần Mục ném Từ Kiến Thụ xuống dưới, nghĩ tới hắn cũng không ưa gì Tần Bình
Tần Bình nào dám tiếp tục ở đây, liền nhanh chóng cút xuống lầu
- Mục thiếu, chúng tôi sẽ không quấy rầy ngài nữa
Phương thiếu nói trước, mang theo mấy người cùng đi xuống
- Tiểu Ngọc, đi thôi
- Vâng
Ôn Ngọc đi theo phía sau Tần Mục, tâm thần hoảng hốt, trái tim đập rất nhanh
Cô không nghĩ tới Tần Mục lại có địa vị như thế, ngay cả đám con ông cháu cha kia cũng nịnh nọt hắn
Hai người tiến vào phòng, tuy rằng căn phòng không lớn, nhưng hoàn cảnh vô cùng thoải mái, có giường mềm và ghế mềm, còn có các loại hoa quả và quà vặt
Chỉ chốc lát sau, người trên có mặt cơ bản đều có mặt, hội đấu giá nhanh chóng chính thức bắt đầu
MC chủ trì là một cô gái xinh đẹp dáng người đầy đặn, tuổi khoảng hai bảy hai tám, mỗi cái nhăn mày mỗi câu nói đều mang theo phong tình và quyến rũ vô tận, chỉ nói vài câu có thể khiến đàn ông phấn khởi
- Mị thuật
Tần Mục lắc đầu, mị lực của cô gái này bản chất khác với mị lực của Ngân Hồ, là tu luyện công pháp mị thuật giả tạo ra
Chẳng qua điều này cũng không có gì đáng trách, cô gái tu luyện mị thuật chủ trì hội đấu giá, rất dễ dàng điều tiết không khí
Sau lời dạo đầu, cô gái vừa cười vừa nói:
- Được rồi, không nói nhảm nữa, sẽ lập tức bắt đầu vật phẩm đấu giá đầu tiên của chúng tôi hôm nay
Nhân viên công tác lấy ra một hộp gỗ đàn đóng gói đẹp đẽ, đặt lên mặt bàn, sau đó mới mở ra, bên trong có một món đồ đen thui, hình như là rễ cây
- Món đồ thứ nhất, gọi là Ô Đàn Căn
Cô gái nói xong, dường như cố ý dừng lại một chút, xem phản ứng của mọi người phía dưới
Quả nhiên, gần như tất cả mọi người đều mơ mịt, không biết Ô Đàn Căn này là thứ gì
- Vật phẩm thứ nhất này tôi không giới thiệu nhiều lắm, chỉ bán cho người có duyên, giá quy định 2 triệu
Tần Mục trong rạp nghe vậy, lập tức nói với Ôn Ngọc bên cạnh:
- Tiểu Ngọc, hô giá giúp anh, 50 triệu
Cô gái mị hoặc giới thiệu hơi quá, cao thủ cổ võ chưởng phong không cần tiếp xúc thân thể, trực tiếp đả thương người
Súng ngắm trong vũ khí nóng hoàn toàn có thể headshot, không có khả năng vì một chiếc bảo giáp đã vô địch
Chẳng qua nhuyễn vị giáp quả thực có công hiệu nhất định, ở mức độ nào đó có thể giảm thiểu công kích trực tiếp vào thân thể
- Đúng rồi, tôi còn phải bổ sung thêm một điểm
Cô gái mị hoặc đột nhiên nói:
- Nhuyễn vị giáp này là di vật của Lạc Thiên Cung môn phái cổ võ đệ nhất năm đó, là người có duyên tìm được ở di chỉ Lạc Thiên Cung năm đó
Nhuyễn vị giáp tuy rằng trần quý, cũng không thể hấp dẫn bao nhiêu sự chú ý của người khác
Hiện giờ dán nhãn hiệu Lạc Thiên Cung phía trước, lập tức khiến mọi người sôi trào
Mặc dù trong phòng riêng cũng truyền đến động tĩnh không nhỏ
Lạc Thiên Cung lúc trước, không thể nghi ngờ là môn phái lớn nhất giới cổ võ, áp đảo phía trên tam tông tứ phái
Mặc dù chẳng biết vì sao sau này đột nhiên diệt vong, thanh danh của nó vẫn kéo dài không giảm, đã trở thành một truyền thuyết của giới cổ võ
Đừng nói nhuyễn vị giáp trân quý, cho dù một kiện binh khí bình thường của Lạc Thiên Cung, cũng có thể dẫn tới oanh động không nhỏ
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là nếu ngươi có thể chứng minh đây là đồ của Lạc Thiên Cung
- Được rồi, những thứ khác tôi không muốn nói nhiều, nhuyễn vị giáp ngân ti này, giá quy định 20 triệu, mỗi lần tăng giá không thể thấp hơn 500 ngàn
Không khí hiện giờ lại giống với trạng thái sôi trào ban đầu, sau khi nghe được Lạc Thiên Cung, rất nhiều người đều có tâm tư sưu tầm nhuyễn vị giáp này
Nhưng không chờ họ ra giá, một giọng nói quen thuộc lại vang lên
- 200 triệu
Tần Mục vốn muốn lấy được thứ này tặng cho em gái, hiện giờ lại nghe là đồ của Lạc Thiên Cung, càng không có lý do buông tha
Dù nói thế nào, hiện giờ hắn coi như là Thiếu chủ Lạc Thiên Cung, cũng nên có ý tứ một chút
- Con bà nó, thằng này lại tới rồi
- Lại tăng gấp mười lần, thằng này thuần túy là quấy rối à
- Thổ hào, thực sự thổ hào
Rất nhiều phòng riêng đều truyền đến tiếng hừ lạnh cực kỳ bất mãn, họ cũng khó khăn mới nhìn trúng món đồ như vậy, nhưng Tần Mục tăng giá, họ căn bản không cách nào cạnh tranh
- Sao lại là người này
Phòng 28, cô gái Dược Vương Tông vừa tranh đoạt Ô Đàn Căn với Tần Mục cực kỳ tức giận, cô cực kỳ yêu thích nhuyễn vị giáp này, chỉ là vừa muốn ra giá, lại bị Tần Mục đoạt trước
- Sư tỷ, người này thuần túy là người ngốc nhiều tiền, đoán chừng là nhị thế tổ đại gia tộc nào đó ở thế tục, không đáng tức giận với hắn
- Ta cũng không muốn tức giận, đáng tiếc nhuyễn vị giáp này rất xinh đẹp, không biết một người đàn ông như hắn muốn làm gì chứ
Dừng một chút, cô gái lại tức giận nói:
- Được rồi, lần này chúng ta tới chủ yếu là vì thứ kia, không có bao nhiêu tiền nhàn rỗi tiêu ở phương diện này
Tần Mục báo giá 200 triệu, không ai tăng giá nữa
Rất tự nhiên, nhuyễn vị giáp lại đến tay Tần Mục
Lúc này Ôn Ngọc đã không biết nên biểu lộ thế nào thì tốt, Tần Mục chỉ đấu giá được hai vật phẩm, tiêu phí đã vượt qua 200 triệu, hoa hồng của cô có thể đạt tới con số mà trước kia cô cũng không dám nghĩ tới
- Thứ này coi như không tồi
Tần Mục quan sát nhuyễn vị giáp khoảng cách gần, càng nhìn càng thích, chắc hẳn em gái cũng sẽ rất thích
- Thiếu gia, thứ này ngài chuẩn bị tặng cho bạn gái sao
Ôn Ngọc đột nhiên hỏi một câu
Tần Mục kinh ngạc nhìn cô một cái, dường như không nghĩ tới cô lại chủ động nói chuyện với mình
- Không thể tiếp tục gọi anh đại ca sao
Ôn Ngọc sửng sốt một chút, yếu ớt hô:
- Đại ca
- Ừ, vậy mới đúng mà
Tần Mục khẽ gật đầu, lại không trả lời vấn đề của cô
Ô Đàn Căn và nhuyễn vị giáp cũng chỉ là thu hoạch ngoài ý muốn, thực chất Tần Mục chỉ muốn một cái lò đan chất lượng tốt một chút
Đáng tiếc mãi cho đến khi hội đấu giá sắp chấm dứt, Tần Mục cũng không chờ được lò đan
- Các vị, đến hiện giờ, hội đấu giá của chúng tôi đã chuẩn bị kết thúc
Cô gái vừa dứt lời, rất nhiều phòng đấu giá vốn giữ im lặng, không tham dự bất cứ đấu giá nào liền bộc phát một hồi khí thế uy áp như có như không
- Rốt cuộc đã tới rồi
Thật ra Tần Mục đã sớm rất nghi ngờ, hội đấu giá này hấp dẫn nhiều người như thế, phòng riêng cũng bị đặt hết, thế nhưng từ đầu tới đuôi rất nhiều người căn bản không có mở miệng
Xem ra, toàn bộ đều là đến vì vật phẩm áp trục này
Tần Mục hơi mong đợi, rốt cuộc là món đồ gì vậy
Cô gái mị hoặc tiếp tục nói:
- Tin tưởng rất nhiều người ngồi đây hôm nay đều đến vì món đồ này, chẳng qua tôi ở đây phải nhắc nhở một chút
Dù là cuối cùng ai đạt được thứ này, tốt nhất sử dụng cẩn thận
Nếu như xuất hiện chút hậu quả xấu nào, hội đấu giá chúng tôi không chịu trách nhiệm
- Được rồi, chúng tôi đã đến đây rồi, đương nhiên rất rõ ràng thứ này, không cần cô giới thiệu quá nhiều, trực tiếp bắt đầu đi
Trong một căn phòng truyền đến giọng nói mang theo áp bách trầm thấp
Sắc mặt cô gái mị hoặc chợt biến đổi, vội nói:
- Đã như vậy, tôi cũng không nói nhiều
Thiên Hồn Tinh Phách, giá quy định 100 triệu, mỗi lần tăng giá không thể thấp hơn 10 triệu
Tuy rằng Võ giả công hội có địa vị đặc thù ở giới cổ võ, nhưng thế giới này vẫn là cường giả chí thượng, chỉ cần thực lực của ngươi đủ mạnh, cho dù Võ giả công hội cũng phải tránh sự sắc bén của ngươi
- Thiên Hồn Tinh Phách
Tần Mục nhíu mày, hắn phát hiện hắn dĩ nhiên chưa từng nghe qua thứ này
Nhưng thứ này đã có thể dẫ tới nhiều cường giả như vậy, hiển nhiên cũng không phải phàm vật
- 1 tỷ, thứ này tôi muốn, ai dám ra giá
Trong phòng áp bách cô gái mị hoặc lúc trước trực tiếp truyền đến giọng nói cường thế
Giọng nói này truyền đến, rất nhiều phòng riêng vốn có dị động đều yên tĩnh lại, hiển nhiên không muốn xung đột chính diện với người này
- Sư tỷ, lão gia hỏa này thực vô sỉ
- Người nọ là Trưởng lão Thần Kiếm Tông, thực lực thâm sâu khó lường
- Vậy phải xử lý thế nào, Thần Kiếm Tông thực lực tổng hợp mạnh nhất tam tông tứ phái, Dược Vương Tông chúng ta căn bản không đắc tội nổi
- Nhìn xem, có lẽ có cơ hội
Không khí hội trường nặng nề một hồi, rốt cuộc có người nhịn không được lên tiếng nói:
- Thần Kiếm Tông các hạ, ngươi như vậy có phải hơi quá bá đạo hay không
Có một người dẫn đầu, lập tức có người phụ họa:
- 1 tỷ ngay cả chút tro bụi của Thiên Hồn Tinh Phách cũng không mua nổi, ngươi đây là dựa vào tên tuổi Thần Kiếm Tông lấy mạnh hiếp yếu
- Ngươi quả thực nói đúng, Thần Kiếm Tông chúng ta ít xuất hiện lâu rồi, lần này khó được xuất hiện một lần
Nếu các ngươi có can đảm kia, cứ tăng giá thử xem
Câu nói này đã hoàn toàn là uy hiếp
Vốn mặc dù Thần Kiếm Tông có mạnh mẽ, cũng sẽ không dễ dàng xúc phạm nhiều người tức giận như thế
Nhưng Thiên Hồn Tinh Phách quá mức quan trọng, lần này cho dù đắc tội nhiều người tức giận, cũng không tiếc
Tất cả mọi người không ít tới Thần Kiếm Tông lại đi bước này, xem ra đạt được Thiên Hồn Tinh Phách là tình thế bắt buộc, mặc dù hiện giờ đấu giá được Thiên Hồn Tinh Phách, có thể bảo đám sau này giữ được sao
Xem khí thế của Thần Kiếm Tông, rất rõ ràng cho dù hiện giờ không mua được, sau đó chắc chắn không từ bỏ ý đồ
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trầm mặc, không dám lên tiếng nữa
- Còn sững sờ cái gì, nhanh chóng tuyên bố đi
Trưởng lão Thần Kiếm Tông nói với cô gái mị hoặc
- Điều này…
Cô gái mị hoặc không cam lòng, một tỷ đã muốn mua được Thiên Hồn Tinh Phách, quá rẻ đi
- Ừm
Một cỗ uy áp cường đại bao phủ tới, khiến sắc mặt cô gái mị hoặc trở nên tái nhợt, thân hình lắc lư sắp đứng không vững
Trưởng lão Võ giả công hội trong bóng tối do dự một chút, cuối cùng thở dài một hơi, không có ra tay
Nếu như Thần Kiếm Tông quyết tâm muốn Thiên Hồn Tinh Phách này như vậy, ai cũng không ngăn được
Dưới cỗ uy áp này, cô gái mị hoặc không có biện pháp, chỉ có thể không tình nguyện mà mở miệng nói:
- Đã không có người tăng giá, như vậy Thiên Hồn Tinh Phách đã…
- Chờ một chút, ai nói không có người tăng giá, tôi ra giá một tỷ mốt
Tuy rằng Tần Mục không biết Thiên Hồn Tinh Phách này là đồ chơi gì, chẳng qua thấy nhiều người tranh đoạt như thế, trong lòng cũng hơi ngứa ngáy
Dù sao nhiều tiền, không quan tâm một tỷ tám trăm triệu này
Cho dù cuối cùng mua được một viên đá bình thường, vậy cũng cam tâm tình nguyện
Thế nhưng Tần Mục vừa nói ra lời này, toàn trường yên lặng như chết, tất cả mọi người đều quăng ánh mắt khác thường về phía căn phòng của Tần Mục
- Sư tỷ, thằng nhóc kia…
- Ha ha, thú vị rồi, nhị thế tổ kia đúng là cực phẩm
- Hắn sẽ không bị người của Thần Kiếm Tông giết chết chứ
- Sẽ không đâu, Thần Kiếm Tông có thể giết người thuộc giới cổ võ, cũng không dám giết người giới thế tục
- Đúng rồi, Long Tổ
Chức trách của Long Tổ là giữ gìn Hoa Hạ yên ổn, nhưng nội bộ giới cổ võ phân tranh, chỉ cần không phải giết chóc tàn nhẫn điên rồ, nó cũng sẽ không nhúng tay
Nếu như người giới cổ võ chạy tới giới thế tục giết người, dù chỉ giết một tên dân nghèo, một tên ăn mày, như vậy đều phải chịu Long Tổ chế tài, tình tiết nghiêm trọng thậm chí tru diệt môn phái
- Đúng vậy, chỉ cần có Long Tổ, Thần Kiếm Tông sẽ không dám ra tay với người giới thế tục
Đương nhiên người giới thế tục bình thường chỉ cần nghe nói qua Thần Kiếm Tông, cho dù biết rõ Thần Kiếm Tông không dám làm gì họ, họ cũng sợ hãi trong lòng
Cô gái này cười nói:
- Nhưng mà tên nhị thế tổ này dường như chưa nghe nói qua Thần Kiếm Tông, có lẽ bình thường không coi ai ra gì quen rồi, hắn lại trở thành người duy nhất dám khiêu chiến Trưởng lão Thần Kiếm Tông
Cách nghĩ của tất cả mọi người ở đây đều giống như hai nữ tử Dược Vương Tông này, trong lòng không khỏi hả hê
Thiên Hồn Tinh Phách trân quý cực kỳ hiếm thấy, là thần vật thế gia hiếm thấy, bị Thần Kiếm Tông cướp đi như vậy, họ cũng hơi khó chịu
- Thằng nhóc thối nơi nào đến, mò mẫm xen vào làm gì
Trưởng lão Thần Kiếm Tông không nghĩ tới, mắt thấy Thiên Hồn Tinh Phách sắp tới tay, nửa đường lại có Trình Giảo Kim giết ra, hơn nữa người này còn là con sâu cái kiến giới thế tục
- Này lão già, biết nói tiếng người không
Tần Mục cũng hơi nổi giận, hắn coi thường nhất đúng là loại người có tố chất thấp này
- Hả…
Có người muốn cười, cũng không dám cười lên tiếng, chỉ có thể nhịn
Thằng nhóc này quá cực phẩm
- Mày nói cái gì
Trưởng lão Thần Kiếm Tông cảm thấy không khống chế được mình
Bị con sâu cái kiến cắn một miếng, hết lần này tới lần khác không thể chụp chết, không có chuyện gì khó chịu hơn chuyện này
- Xem ra ông không chỉ không biết nói tiếng người, còn nghe không hiểu tiếng người, trở về học từ tiểu học đi, học sinh tiểu học cũng không dám làm bộ trước mặt tôi, người chưa học qua tiểu học như ông còn dám vênh váo
- Muốn chết
Trưởng lão Thần Kiếm Tông rốt cuộc nổi giận, giờ phút này sớm quăng Long Tổ ra sau não rồi
Một cỗ áp bách còn cường đại hơn lúc trước, cánh không gian, đè ép xuống căn phòng của Tần Mục
Mọi người biến sắc, một người bình thường thừa nhận khí thế này, có thể trực tiếp bị đè chết hay không
- Nguy rồi, sư tỷ, xử lý thế nào
- Chỉ có thể trách tên nhị thế tổ kia không may, vừa rồi hắn khiêu khích hơi quá rồi
Cô gái lắc đầu, cô không nghĩ tới Trưởng lão Thần Kiếm Tông lại dám ra tay
Không ai coi trọng Tần Mục, đều cho rằng hắn sẽ chết dưới sự áp bách cường đại này
Nhưng một phút trôi qua, căn phòng Tần Mục không có chút dị động
Trưởng lão Thần Kiếm Tông không ngừng gia tăng khí thế, mồ hôi trên mặt ứa ra, dường như tiêu hao rất lớn
- Sao lại thế…
Thần Kiếm Tông không thể tin được, một người bình thường, dĩ nhiên có thể chèo chống khí thế của lão lâu như vậy
- Sao lại đột nhiên không nói rồi
Tôi ra giá một tỷ mốt, không có người tăng giá, viên đá kia không phải là của tôi sao
Giọng nghi hoặc của Tần Mục truyền đến
Trưởng lão Thần Kiếm Tông nghe được giọng nói này, lúc này biết mình bị chơi xỏ, nghe giọng nói của thằng này, căn bản không chịu chút áp bách nào
- Hừ, hóa ra là người trong đồng đạo
Trưởng lão Thần Kiếm Tông hừ lạnh nói:
- Chẳng qua ta muốn nhắc nhở ngươi một chút, đừng đánh chủ ý tới Thiên Hồn Tinh Phách, nếu không xảy ra hậu quả gì, ta không dám cam đoan
- Này, người của Võ giả công hội đâu
Tần Mục đột nhiên hô lớn:
- Các người kinh doanh như vậy sao, loại người này cũng không kéo ra ngoài đánh, sau này còn ai dám tới nơi này
Một câu kéo ra ngoài đánh lại khiến tất cả mọi người dở khóc dở cười, cực phẩm này tới, nếu Võ giả công hội ra tay, sớm đã ra tay rồi
Trưởng lão Thần Kiếm Tông bình tĩnh nói:
- Các hạ cứ muốn đối địch với Thần Kiếm Tông chúng ta
- Ngươi có bệnh à, đây là hội đấu giá, ta coi trọng thứ này, ta không thể cạnh tranh sao
Tần Mục không muốn ồn ào với ông già này, hô lớn:
- Nhanh lên, MC chủ trì, đừng để ý tới tên bệnh tâm thần kia, tôi ra một tỷ mốt, không có người nào cao hơn tôi, nhanh tuyên bố kết quả
Cô gái mị hoặc vẫn còn sững sờ, dường như không nghe được lời Tần Mục nói
- Tôi ra 1,5 tỷ
Trưởng lão Thần Kiếm Tông chần chờ một chút, vẫn báo cái giá cao hơn
Tần Mục hoàn toàn không cố kỵ sự uy hiếp của lão, hoàn toàn không cố kỵ Thần Kiếm Tông phía sau lão, điều này khiến cho lão có lực lại không thể dùng, nhất thời không thể làm gì
Chẳng qua hôm nay lão không mang bao nhiêu tài chính, trên thực tế Thần Kiếm Tông cũng không giàu có như Dược Vương Tông, nếu không cũng không cần dùng vũ lực uy hiếp mọi người
1,5 tỷ là giá cao nhất mà lão có thể bỏ ra, nếu như Tần Mục tiếp tục tăng giá…
- 2 tỷ
Tần Mục không mặn không nhạt hô
Rầm
Mọi người nghe một tiếng động vang lên, dường như là tiếng cái bàn bị đập vỡ, chắc hẳn Trưởng lão Thần Kiếm Tông đã giận dữ không kềm được
- Ta nhắc nhở ngươi lần cuối cùng, thứ này không phải ngươi có thể có được, nếu không sau này gặp phải tai họa bất ngờ, hối hận cũng muộn rồi
Thần Kiếm Tông vẫn còn ý đồ uy hiếp Tần Mục
- Không có tiền cũng đừng mò mẫm, giả bộ cái trứng à
Tần Mục đương nhiên không để ý lão
- Vậy thì chờ xem
Trưởng lão Thần Kiếm Tông không nói chuyện, lão cảm thấy mình nói tiếp, không chừng sẽ bị tức chết
- Này, còn không tuyên bố sao, đã không có người kêu giá, nhanh lên một chút
Đúng lúc này, quả thực không có người kêu giá
Trưởng lão Thần Kiếm Tông cũng phục rồi, ai không phục
Đương nhiên, những người này cũng không phải sợ Tần Mục
Mà là Trưởng lão Thần Kiếm Tông đã quẳng lời uy hiếp, họ tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ đối với Thiên Hồn Tinh Phách, đạt được thứ này là phúc hay họa, còn chưa biết được
Cô gái mị hoặc rất lâu mới phản ứng lại, vững tin Trưởng lão Thần Kiếm Tông không lên tiếng nữa, lúc này mới yếu ớt tuyên bố Thiên Hồn Tinh Phách thuộc về Tần Mục
Sau khi quét thẻ giao dịch hoàn thành, Tần Mục nhận được viên đá đen thui kia
- Hình như là viên đá không tồi
Tần Mục dùng tay ma sát nhẹ phía trên, cảm thấy một cỗ năng lượng kỳ dị đang chậm rãi chảy vào thân thể của mình
Năng lượng này cực kỳ tinh thuần, không chứa chút tạp chất, cũng không xung đột với năng lượng trong cơ thể hắn, dường như còn đang dung hợp
- Giá này cũng không lỗ
Tần Mục thỏa mãn gật đầu, hai tỷ này tiêu đáng giá
Thiên Hồn Tinh Phách bị mua đi, có nghĩa hội đấu giá này đến đây là kết thúc
Rất nhiều người bắt đầu quăng ánh mắt về phía phòng của Tần Mục, muốn nhìn một chút cực phẩm công tử dám khiêu chiến Thần Kiếm Tông bộ dạng thế nào
Ôn Ngọc thấy Tần Mục bất động, không khỏi có chút nghi hoặc
- Không gấp, vừa rồi mệt chết đi được, để anh ngủ một giấc
Tần Mục nói xong liền ngả người ra đằng sau, hai tay gối đầu, chân bắt chéo, bộ dạng vô cùng thảnh thơi
- Ngủ
Ôn Ngọc không rõ cho lắm
Đại hội đấu giá đã xong, về nhà cũng có thể ngủ mà
Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ yên lặng đứng một bên, thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Mục
Cô nhìn thấy Tần Mục nhắm hai mắt, hô hấp đều đặn, giống như là đang ngủ
Tần Mục thì ngủ ngon lành, nhưng phòng đấu giá lại xuất hiện một việc lạ
Đại hội chấm dứt nửa tiếng, nhưng những người ngồi trong ghế lô đều không ra ngoài
- Sư tỷ, có chuyện gì vậy
Sao còn chưa ra
Cô gái của Dược Vương tông suy nghĩ một chút, bỗng nhiên mỉm cười:
- Có lẽ chúng ta đều nghĩ sai rồi
Đây không phải là nhị thế tổ gì cả
Hắn ta đúng là thâm tàng bất lộ, đem tất cả mọi người đùa nghịch qua một lần
- Tại sao lại nói như vậy
- Nếu như tôi đoán không sai, tiểu tử kia cố ý ở bên trong không ra
- Tại sao
- Đồ đần, chúng ta nhiều người như vậy, nhưng lại ngồi cùng hắn nửa canh giờ
Cái giá này quá lớn đi
- Hình như là vậy
Nhưng như vậy cũng quá quắt quá, không sợ đắc tội với người khác sao
- Ngay cả Thần Kiếm tông hắn còn không sợ, còn sợ đắc tội với ai
- Nói cũng đúng
Nửa canh giờ sau, ghế lô của Tần Mục cũng không động đậy
Rất nhiều người không kiên nhẫn được nữa, xông thẳng vào ghế lô của Tần Mục
Trưởng lão Thần Kiếm tông hừ lạnh:
- Tiểu tử, cậu cho rằng có thể ở trong này trốn cả đời sao
Nhắc đến cũng trùng hợp, Tần Mục đúng lúc này lại từ trong ghế lô đi ra, lười biếng duỗi lưng một cái:
- Chó nhà ai sao không xích lại nhỉ
Ở đây sủa loạn cả lên
Vừa mới ngủ lại bị đánh thức
Mọi người nghe xong muốn thổ huyết
Vừa rồi, tiểu tử này chính là ngủ bên trong
- Quả nhiên là tiểu tử này
Nhìn thấy Tần Mục, rất nhiều ghế lô truyền đến thanh âm rất nhỏ
Người trong mấy ghế lô tất nhiên đều là người của các đại gia tộc ở Yến Kinh, nhất là người của Từ gia
Bọn họ có thể nói là hận Tần Mục thấu xương
Vừa rồi, Tần Mục trước mặt mọi người tát Từ Kiến Thụ một tát, trong lòng bọn họ đều rất rõ, nhưng bọn họ không ra mặt, hoặc là nói không dám ra mặt
- Đường ca, tiểu tử này đã đánh em trước mặt nhiều người ở Thiên Thượng Nhân Gian lần trước
Thù này không báo, em nuốt không trôi cơn tức này
Thanh âm này là của Từ Dương
Từ Dương căm hận Tần Mục, Từ Trùng cũng căm hận Tần Mục, nhưng y so với Từ Dương thì tỉnh táo hơn
Sự đáng sợ của Tần Mục, y đã thấm sâu vào xương
- Tạm thời Từ gia chúng ta không có năng lực động hắn
- Chẳng lẽ cứ như vậy mà thôi sao
Từ Dương không cam lòng
- Đương nhiên sẽ không để như vậy được rồi
Tiểu tử này có chút thực lực rồi tự cho mình là đúng
Sớm muộn gì anh cũng sẽ bắt hắn quỳ trước mặt anh mà sám hối
- Không phải anh mới nói gia tộc chúng ta không có năng lực động hắn sao
- Anh chỉ nói là tạm thời
Anh đã gọi cho sư phụ
Ông ấy rất nhanh sẽ đến Yến Kinh
Đến lúc đó…
Ánh mắt Từ Dương sáng lên, vui mừng nói:
- Sư phụ anh sẽ đến Yến Kinh
Thật tốt quá, lần này nhất định hắn phải chết
- Đừng cao hứng quá sớm
Em biết rõ tính tình của sư phụ anh
Ông ấy xuất thủ hay không còn phải xem tâm trạng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.