Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 291: Không có tiền đừng mò mẫm




Tuy rằng Tần Mục không biết Thiên Hồn Tinh Phách này là đồ chơi gì, chẳng qua thấy nhiều người tranh đoạt như thế, trong lòng cũng hơi ngứa ngáy
Dù sao nhiều tiền, không quan tâm một tỷ tám trăm triệu này
Cho dù cuối cùng mua được một viên đá bình thường, vậy cũng cam tâm tình nguyện
Thế nhưng Tần Mục vừa nói ra lời này, toàn trường yên lặng như chết, tất cả mọi người đều quăng ánh mắt khác thường về phía căn phòng của Tần Mục
- Sư tỷ, thằng nhóc kia…
- Ha ha, thú vị rồi, nhị thế tổ kia đúng là cực phẩm
- Hắn sẽ không bị người của Thần Kiếm Tông giết chết chứ
- Sẽ không đâu, Thần Kiếm Tông có thể giết người thuộc giới cổ võ, cũng không dám giết người giới thế tục
- Đúng rồi, Long Tổ
Chức trách của Long Tổ là giữ gìn Hoa Hạ yên ổn, nhưng nội bộ giới cổ võ phân tranh, chỉ cần không phải giết chóc tàn nhẫn điên rồ, nó cũng sẽ không nhúng tay
Nếu như người giới cổ võ chạy tới giới thế tục giết người, dù chỉ giết một tên dân nghèo, một tên ăn mày, như vậy đều phải chịu Long Tổ chế tài, tình tiết nghiêm trọng thậm chí tru diệt môn phái
- Đúng vậy, chỉ cần có Long Tổ, Thần Kiếm Tông sẽ không dám ra tay với người giới thế tục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đương nhiên người giới thế tục bình thường chỉ cần nghe nói qua Thần Kiếm Tông, cho dù biết rõ Thần Kiếm Tông không dám làm gì họ, họ cũng sợ hãi trong lòng
Cô gái này cười nói:
- Nhưng mà tên nhị thế tổ này dường như chưa nghe nói qua Thần Kiếm Tông, có lẽ bình thường không coi ai ra gì quen rồi, hắn lại trở thành người duy nhất dám khiêu chiến Trưởng lão Thần Kiếm Tông
Cách nghĩ của tất cả mọi người ở đây đều giống như hai nữ tử Dược Vương Tông này, trong lòng không khỏi hả hê
Thiên Hồn Tinh Phách trân quý cực kỳ hiếm thấy, là thần vật thế gia hiếm thấy, bị Thần Kiếm Tông cướp đi như vậy, họ cũng hơi khó chịu
- Thằng nhóc thối nơi nào đến, mò mẫm xen vào làm gì
Trưởng lão Thần Kiếm Tông không nghĩ tới, mắt thấy Thiên Hồn Tinh Phách sắp tới tay, nửa đường lại có Trình Giảo Kim giết ra, hơn nữa người này còn là con sâu cái kiến giới thế tục
- Này lão già, biết nói tiếng người không
Tần Mục cũng hơi nổi giận, hắn coi thường nhất đúng là loại người có tố chất thấp này
- Hả…
Có người muốn cười, cũng không dám cười lên tiếng, chỉ có thể nhịn
Thằng nhóc này quá cực phẩm
- Mày nói cái gì
Trưởng lão Thần Kiếm Tông cảm thấy không khống chế được mình
Bị con sâu cái kiến cắn một miếng, hết lần này tới lần khác không thể chụp chết, không có chuyện gì khó chịu hơn chuyện này
- Xem ra ông không chỉ không biết nói tiếng người, còn nghe không hiểu tiếng người, trở về học từ tiểu học đi, học sinh tiểu học cũng không dám làm bộ trước mặt tôi, người chưa học qua tiểu học như ông còn dám vênh váo
- Muốn chết
Trưởng lão Thần Kiếm Tông rốt cuộc nổi giận, giờ phút này sớm quăng Long Tổ ra sau não rồi
Một cỗ áp bách còn cường đại hơn lúc trước, cánh không gian, đè ép xuống căn phòng của Tần Mục
Mọi người biến sắc, một người bình thường thừa nhận khí thế này, có thể trực tiếp bị đè chết hay không
- Nguy rồi, sư tỷ, xử lý thế nào
- Chỉ có thể trách tên nhị thế tổ kia không may, vừa rồi hắn khiêu khích hơi quá rồi
Cô gái lắc đầu, cô không nghĩ tới Trưởng lão Thần Kiếm Tông lại dám ra tay
Không ai coi trọng Tần Mục, đều cho rằng hắn sẽ chết dưới sự áp bách cường đại này
Nhưng một phút trôi qua, căn phòng Tần Mục không có chút dị động
Trưởng lão Thần Kiếm Tông không ngừng gia tăng khí thế, mồ hôi trên mặt ứa ra, dường như tiêu hao rất lớn
- Sao lại thế…
Thần Kiếm Tông không thể tin được, một người bình thường, dĩ nhiên có thể chèo chống khí thế của lão lâu như vậy
- Sao lại đột nhiên không nói rồi
Tôi ra giá một tỷ mốt, không có người tăng giá, viên đá kia không phải là của tôi sao
Giọng nghi hoặc của Tần Mục truyền đến
Trưởng lão Thần Kiếm Tông nghe được giọng nói này, lúc này biết mình bị chơi xỏ, nghe giọng nói của thằng này, căn bản không chịu chút áp bách nào
- Hừ, hóa ra là người trong đồng đạo
Trưởng lão Thần Kiếm Tông hừ lạnh nói:
- Chẳng qua ta muốn nhắc nhở ngươi một chút, đừng đánh chủ ý tới Thiên Hồn Tinh Phách, nếu không xảy ra hậu quả gì, ta không dám cam đoan
- Này, người của Võ giả công hội đâu
Tần Mục đột nhiên hô lớn:
- Các người kinh doanh như vậy sao, loại người này cũng không kéo ra ngoài đánh, sau này còn ai dám tới nơi này
Một câu kéo ra ngoài đánh lại khiến tất cả mọi người dở khóc dở cười, cực phẩm này tới, nếu Võ giả công hội ra tay, sớm đã ra tay rồi
Trưởng lão Thần Kiếm Tông bình tĩnh nói:
- Các hạ cứ muốn đối địch với Thần Kiếm Tông chúng ta
- Ngươi có bệnh à, đây là hội đấu giá, ta coi trọng thứ này, ta không thể cạnh tranh sao
Tần Mục không muốn ồn ào với ông già này, hô lớn:
- Nhanh lên, MC chủ trì, đừng để ý tới tên bệnh tâm thần kia, tôi ra một tỷ mốt, không có người nào cao hơn tôi, nhanh tuyên bố kết quả
Cô gái mị hoặc vẫn còn sững sờ, dường như không nghe được lời Tần Mục nói
- Tôi ra 1,5 tỷ
Trưởng lão Thần Kiếm Tông chần chờ một chút, vẫn báo cái giá cao hơn
Tần Mục hoàn toàn không cố kỵ sự uy hiếp của lão, hoàn toàn không cố kỵ Thần Kiếm Tông phía sau lão, điều này khiến cho lão có lực lại không thể dùng, nhất thời không thể làm gì
Chẳng qua hôm nay lão không mang bao nhiêu tài chính, trên thực tế Thần Kiếm Tông cũng không giàu có như Dược Vương Tông, nếu không cũng không cần dùng vũ lực uy hiếp mọi người
1,5 tỷ là giá cao nhất mà lão có thể bỏ ra, nếu như Tần Mục tiếp tục tăng giá…
- 2 tỷ
Tần Mục không mặn không nhạt hô
Rầm
Mọi người nghe một tiếng động vang lên, dường như là tiếng cái bàn bị đập vỡ, chắc hẳn Trưởng lão Thần Kiếm Tông đã giận dữ không kềm được
- Ta nhắc nhở ngươi lần cuối cùng, thứ này không phải ngươi có thể có được, nếu không sau này gặp phải tai họa bất ngờ, hối hận cũng muộn rồi
Thần Kiếm Tông vẫn còn ý đồ uy hiếp Tần Mục
- Không có tiền cũng đừng mò mẫm, giả bộ cái trứng à
Tần Mục đương nhiên không để ý lão
- Vậy thì chờ xem
Trưởng lão Thần Kiếm Tông không nói chuyện, lão cảm thấy mình nói tiếp, không chừng sẽ bị tức chết
- Này, còn không tuyên bố sao, đã không có người kêu giá, nhanh lên một chút
Đúng lúc này, quả thực không có người kêu giá
Trưởng lão Thần Kiếm Tông cũng phục rồi, ai không phục
Đương nhiên, những người này cũng không phải sợ Tần Mục
Mà là Trưởng lão Thần Kiếm Tông đã quẳng lời uy hiếp, họ tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ đối với Thiên Hồn Tinh Phách, đạt được thứ này là phúc hay họa, còn chưa biết được
Cô gái mị hoặc rất lâu mới phản ứng lại, vững tin Trưởng lão Thần Kiếm Tông không lên tiếng nữa, lúc này mới yếu ớt tuyên bố Thiên Hồn Tinh Phách thuộc về Tần Mục
Sau khi quét thẻ giao dịch hoàn thành, Tần Mục nhận được viên đá đen thui kia
- Hình như là viên đá không tồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Mục dùng tay ma sát nhẹ phía trên, cảm thấy một cỗ năng lượng kỳ dị đang chậm rãi chảy vào thân thể của mình
Năng lượng này cực kỳ tinh thuần, không chứa chút tạp chất, cũng không xung đột với năng lượng trong cơ thể hắn, dường như còn đang dung hợp
- Giá này cũng không lỗ
Tần Mục thỏa mãn gật đầu, hai tỷ này tiêu đáng giá
Thiên Hồn Tinh Phách bị mua đi, có nghĩa hội đấu giá này đến đây là kết thúc
Rất nhiều người bắt đầu quăng ánh mắt về phía phòng của Tần Mục, muốn nhìn một chút cực phẩm công tử dám khiêu chiến Thần Kiếm Tông bộ dạng thế nào
Ôn Ngọc thấy Tần Mục bất động, không khỏi có chút nghi hoặc
- Không gấp, vừa rồi mệt chết đi được, để anh ngủ một giấc
Tần Mục nói xong liền ngả người ra đằng sau, hai tay gối đầu, chân bắt chéo, bộ dạng vô cùng thảnh thơi
- Ngủ
Ôn Ngọc không rõ cho lắm
Đại hội đấu giá đã xong, về nhà cũng có thể ngủ mà
Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ yên lặng đứng một bên, thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Mục
Cô nhìn thấy Tần Mục nhắm hai mắt, hô hấp đều đặn, giống như là đang ngủ
Tần Mục thì ngủ ngon lành, nhưng phòng đấu giá lại xuất hiện một việc lạ
Đại hội chấm dứt nửa tiếng, nhưng những người ngồi trong ghế lô đều không ra ngoài
- Sư tỷ, có chuyện gì vậy
Sao còn chưa ra
Cô gái của Dược Vương tông suy nghĩ một chút, bỗng nhiên mỉm cười:
- Có lẽ chúng ta đều nghĩ sai rồi
Đây không phải là nhị thế tổ gì cả
Hắn ta đúng là thâm tàng bất lộ, đem tất cả mọi người đùa nghịch qua một lần
- Tại sao lại nói như vậy
- Nếu như tôi đoán không sai, tiểu tử kia cố ý ở bên trong không ra
- Tại sao
- Đồ đần, chúng ta nhiều người như vậy, nhưng lại ngồi cùng hắn nửa canh giờ
Cái giá này quá lớn đi
- Hình như là vậy
Nhưng như vậy cũng quá quắt quá, không sợ đắc tội với người khác sao
- Ngay cả Thần Kiếm tông hắn còn không sợ, còn sợ đắc tội với ai
- Nói cũng đúng
Nửa canh giờ sau, ghế lô của Tần Mục cũng không động đậy
Rất nhiều người không kiên nhẫn được nữa, xông thẳng vào ghế lô của Tần Mục
Trưởng lão Thần Kiếm tông hừ lạnh:
- Tiểu tử, cậu cho rằng có thể ở trong này trốn cả đời sao
Nhắc đến cũng trùng hợp, Tần Mục đúng lúc này lại từ trong ghế lô đi ra, lười biếng duỗi lưng một cái:
- Chó nhà ai sao không xích lại nhỉ
Ở đây sủa loạn cả lên
Vừa mới ngủ lại bị đánh thức
Mọi người nghe xong muốn thổ huyết
Vừa rồi, tiểu tử này chính là ngủ bên trong
- Quả nhiên là tiểu tử này
Nhìn thấy Tần Mục, rất nhiều ghế lô truyền đến thanh âm rất nhỏ
Người trong mấy ghế lô tất nhiên đều là người của các đại gia tộc ở Yến Kinh, nhất là người của Từ gia
Bọn họ có thể nói là hận Tần Mục thấu xương
Vừa rồi, Tần Mục trước mặt mọi người tát Từ Kiến Thụ một tát, trong lòng bọn họ đều rất rõ, nhưng bọn họ không ra mặt, hoặc là nói không dám ra mặt
- Đường ca, tiểu tử này đã đánh em trước mặt nhiều người ở Thiên Thượng Nhân Gian lần trước
Thù này không báo, em nuốt không trôi cơn tức này
Thanh âm này là của Từ Dương
Từ Dương căm hận Tần Mục, Từ Trùng cũng căm hận Tần Mục, nhưng y so với Từ Dương thì tỉnh táo hơn
Sự đáng sợ của Tần Mục, y đã thấm sâu vào xương
- Tạm thời Từ gia chúng ta không có năng lực động hắn
- Chẳng lẽ cứ như vậy mà thôi sao
Từ Dương không cam lòng
- Đương nhiên sẽ không để như vậy được rồi
Tiểu tử này có chút thực lực rồi tự cho mình là đúng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sớm muộn gì anh cũng sẽ bắt hắn quỳ trước mặt anh mà sám hối
- Không phải anh mới nói gia tộc chúng ta không có năng lực động hắn sao
- Anh chỉ nói là tạm thời
Anh đã gọi cho sư phụ
Ông ấy rất nhanh sẽ đến Yến Kinh
Đến lúc đó…
Ánh mắt Từ Dương sáng lên, vui mừng nói:
- Sư phụ anh sẽ đến Yến Kinh
Thật tốt quá, lần này nhất định hắn phải chết
- Đừng cao hứng quá sớm
Em biết rõ tính tình của sư phụ anh
Ông ấy xuất thủ hay không còn phải xem tâm trạng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.