Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 311: Gặp lại Phong Dao!




Muốn tìm anh ta, có lẽ không dễ dàng
Tần Mục thấy Tả Tư Duyệt nóng vội như thế, vốn muốn tìm Tiêu Dật nhờ hỗ trợ
Tiêu Dật và Lâm Ngạo quan hệ không tồi, chắc chắn biết rõ Lâm Ngạo đang ở đâu
Bất quá cả Tần Mục lẫn Tả Tư Duyệt đều đánh giá thấp sự gấp gáp của Lâm Ngạo
Hôm nay, một cô gái tìm được biệt thự của họ
- Tả Tư Duyệt, quả nhiên em ở đây
Không ngờ em không ở Ninh Giang mà trái lại, chạy tới Yến Kinh
- Hi hi, lâu rồi không gặp, Phong Dao
Tả Tư Duyệt đang nghi ngờ không biết là ai tới, không ngờ là Phong Dao
Phong Dao cười khẽ:
- Chúng ta chưa tính là lâu đâu, mấy tháng trước mới gặp nhau mà
Người thật sự lâu rồi không gặp tôi phải là Lâm Ngạo mới đúng
Giờ anh ta thuận lợi tốt nghiệp Long Tổ, gần đây vốn còn bề bộn đủ thứ chuyện, nhưng vẫn rút thời gian tự mình đến Ninh Giang một chuyến, không ngờ bị chụp ếch, thất vọng trở về
- Có gì hay đâu mà thất vọng
- Đúng là không cần phải thất vọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn cậu ấy muốn đón em đến Yến Kinh, giờ em ở đây rồi, đỡ được một chuyện
Phong Dao nhìn Tả Tư Duyệt từ trên xuống dưới, trong lòng hơi ghen ghét, cô ta cảm thán:
- Mấy tháng nay em thay đổi nhiều quá, hấp dẫn hơn trước kia nhiều
Lâm Ngạo thấy em rồi, đoán chừng chẳng thèm quan tâm tới tôi nữa
- Vậy mà cô còn giúp anh ta tìm tôi
Tả Tư Duyệt khó hiểu
- Không còn cách nào, mọi thứ của tôi đều là anh ấy cho
Nếu không có anh ấy tôi đã không thể trở thành một thành viên dự bị của Long Tổ
Phong Dao nói tới đó, Tả Tư Duyệt thoáng hiểu ra
Mối quan hệ giữa cô ta và Lâm Ngạo, chắc giống giữa cô và Tần Mục
- Đừng nói về chuyện của tôi nữa, lần này em đến Yến Kinh là hiểu thông rồi à
Phong Dao lấy làm lạ, hỏi:
- Vậy sao em không trực tiếp đi tìm Lâm Ngạo
- Tôi đang muốn đi tìm anh ta mà lo không tìm thấy đây này
Tả Tư Duyệt cười lạnh
Phong Dao định nói sẽ đưacô đến gặp Lâm Ngạo, nhưng nghe ra trong lời nói của cô có ý khác
- Em có ý gì
- Ồ
Chẳng phải cô giáo thể dục xinh đẹp của chúng ta đây sao
Tần Mục vừa lúc trở về cùng Diệp Khinh Tuyết
Thấy Phong Dao mới đầu hắn còn chưa nhận ra
Cô ta xuất hiện, Lâm Ngạo dễ tìm rồi
Diệp Khinh Tuyết cũng thấy Phong Dao
Cô biết Tả Tư Duyệt và cô gái này có mâu thuẫn gì đó, không nói gì mà vào nhà luôn
Phong Dao có thể tìm tới nơi này, nhất định biết rõ Tần Mục ở đây
Nhưng lúc cô thật sự đối mặt với Tần Mục vẫn không nhịn được mà run sợ trong lòng
Mặc dù cô đã tu luyện tới Ngạo Long quyết tầng hai đỉnh phong nhưng vẫn không có một tia nắm chắc là sẽ thắng được Tần Mục, thậm chí cô còn không rõ Lâm Ngạo có thắng được Tần Mục hay không
Lúc trước, dưới cơn phẫn nộ, Tần Mục bạo phát ra sát ý, kí ức đó vẫn còn như mới trong đầu cô, khiến cô khó lòng quên được
- Hẳn là Lâm Ngạo bảo cô đến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tả Tư Duyệt lạnh lùng nói:
- Đưa tôi đi gặp anh ta đi, vừa vặn giải quyết cho xong chuyện này
- Giờ Lâm Ngạo đang bận, bằng không thì anh ấy đã đến cùng tôi rồi
Phong Dao nhìn chằm chặp vào Tả Tư Duyệt và nói:
- Em đã không muốn dựa dẫm vào Lâm Ngạo, sao còn tìm anh ấy
Không sợ dê vào miệng hổ à
Phong Dao không hiểu được hành vi của Tả Tư Duyệt
Nếu không muốn sánh bước cùng Lâm Ngạo, nên cố gắng trốn anh mới phải, mặc dù chưa chắc đã trốn được
Tả Tư Duyệt đứng đó, lạnh lùng nói:
- Tôi muốn kết thúc cơn ác mộng này, tôi muốn hạ gục Lâm Ngạo
- Cái gì
Phong Dao cứ ngỡ mình nghe nhầm
Cô ấy muốn hạ gục Lâm Ngạo, lại trò đùa gì đây
Lâm Ngạo ngay trong Long Tổ cũng là thành viên tinh anh, đã tu luyện tới Ngạo Long quyết tầng bốn đỉnh phong, là một trong ba đại công tử truyền kỳ của Yến Kinh, là con cưng của trời hàng thật giá thật
Trong mắt cô, Tả Tư Duyệt chẳng qua là một cô gái sinh sống trong đau khổ, không thể phản kháng lại vận mệnh của bản thân mà thôi, còn không bằng cả cô
- Em có rõ em đang nói gì không
- Tôi rõ ràng
Lần này em đến Yến Kinh là vì muốn chấm dứt mọi thứ
Tôi muốn đánh gục anh ta trước mặt tất cả mọi người, giống như trước kia anh ta làm tôi khốn đốn
Tả Tư Duyệt không sao xóa đi được cơn ác mộng mà Lâm Ngạo mang đến cho cô vào ba năm trước
Chàng trai ấy, dù đi đến nơi nào cũng tỏa sáng như vầng trăng trên cao, được các vì tinh tú vờn quanh
Anh ta chỉ là đến trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống cô và chỉ vào cô tuyên bố cô, sau này là người phụ nữ của anh ta
Chỉ một câu, đã khiến cuộc sống của cô hoàn toàn thay đổi
Vì câu nói đó mà người bố yêu thương cô nhất cấm mọi nam giới tiếp cận cô, giống như hận không thể dâng cô cho anh ta ngay lập tức
May mà khi đó anh ta còn phải chấp hành nhiệm vụ, phải rời khỏi Ninh Giang ngay
Nếu không như thế, cuộc đời cô có lẽ đã bị hủy diệt
Ba năm nay, lời Lâm Ngạo như ma chú khắc vào đầu cô, khiến cô không có được lấy một ngày bình yên, thậm chí cô đã bắt đầu cam chịu
Nhưng thật may mắn, cô đã gặp được Tần Mục
Người đàn ông này cho cô hết thảy những thứ cô cần, kể cả lực lượng đủ để dánh thắng Lâm Ngạo
Cuối cùng cũng có thể tự tay chấm dứt mọi chuyện rồi
Phong Dao nói bằng giọng khó tin:
- Em nói muốn chiến thắng Lâm Ngạo bằng chính sức của mình
Nếu Tả Tư Duyệt để Tần Mục ra tay thì cô cảm thấy thắng thua còn chưa rõ
Nhưng Tả Tư Duyệt đã nói rõ là muốn tự mình ra tay, dùng chính sức mình đánh thắng Lâm Ngạo
Nhưng, dựa vào đâu, dũng khí của cô đến từ đâu
- Cô cảm thấy tôi không làm được à
Tần Mục không chỉ cho cô sức mạnh, mà còn cho cô tự tin
Cô có thể không tin vào chính mình, nhưng tuyệt đối tin tưởng Tần Mục
- Em không thể nào làm được, em còn không đánh lại tôi nữa là
- Cô
Trong giọng Tả Tư Duyệt mang theo chút khinh miệt
Trước đây cô hoàn toàn không phải là đối thủ của Phong Dao, nhưng giờ thì…
- Tôi muốn hạ cô, không cần dùng tới chiêu thứ hai
- Bốn tháng không gặp, em trở nên biết nói khoác rồi hả
Bốn tháng trước, Tả Tư Duyệt trước mặt cô vẫn không có chút sức lực phản kháng nào
Chỉ bốn tháng mà cô ấy đã phát triển tới mức có thể địch lại Lâm Ngạo
Phong Dao không tin, dù nói sao ô cũng không tin
Tả Tư Duyệt lắc đầu
Cấp độ của Phong Dao đã không được cô để vào mắt nữa
- Để tôi cho cô thấy tôi có nói khoác hay không
Tả Tư duyệt đứng yên, không cử động
Cô đứng cách Phong Dao mấy mét, vận chuyển Ngạo Long quyết tới tầng thứ ba, đẩy ra một chưởng
Một chưởng tùy ý
Khí Ngạo Long cuồn cuộn đổ về hướng Phong Dao
Phong Dao lập tức thay đổi vẻ mặt, cô bất giác muốn ngăn một chưởng này
Nhưng cô mới luyện Ngạo Long quyết tới tầng thứ hai, sao ngăn được một chưởng này của Tả Tư Duyệt
Uỳnh
Phong Dao bị một chưởng tùy ý của Tả Tư Duyệt đánh văng ra hơn mười thước, miệng ngòn ngọt, rồi hộc ra một ngụm máu tức
- Đây là… Ngạo Long quyết, hơn nữa ít nhất đã vượt qua tầng thứ ba… Không thể nào
Đầu tóc Phong Dao rối bù, trông cô giờ có hơi điên cuồng
Cô không biết Tả Tư Duyệt tu luyện Ngạo Long quyết từ nơi nào, càng không giải thích được vì sao chỉ trong bốn tháng ngắn ngủi mà Tả Tư Duyệt có thể tu luyện qua tầng ba
Dù là tốc độ tu luyện của thiên tài như Lâm Ngạo cũng không đáng nhắc tới trước mặt cô bé
- Về nói cho Lâm Ngạo, em cho anh ta ba ngày để chuẩn bị
Ba ngày sau, chính là lúc anh ta phải nuốt quả đắng
Trang 18# 8
- Tôi sẽ thuật lại những lời này của em
Phong Dao xiêu vẹo rời đi
Vừa rồi Tả Tư Duyệt đánh ra một chưởng khiến cô bị nội thương không nhẹ
- Có phải tớ ra tay nặng quá không
Tả Tư Duyệt cảm thấy cô và Phong Dao có chỗ tương tự, chỉ có điều người mà Phong Dao gặp được là Lâm Ngạo, còn cô thì gặp được Tần Mục
- Đừng nghĩ ngợi nhiều quá
Cậu muốn thế nào thì cứ làm thế ấy, tớ tuyệt đối ủng hộ cậu
Tần Mục vỗ vai Tả Tư Duyệt, khích lệ
- Uhm, tớ biết rồi
Hai người trở về phòng
Tần Phỉ Phỉ ngồi trên ghế salon, ôm gối đầu, bày dáng nghiến răng nghiến lợi
Tần Mục ngạc nhiên, rồi sực nhớ lúc ở Ninh Giang, Phong Dao từng hợp tác với bốn đại chiến tướng của bang Thanh Long vây đánh em gái, sau này nhờ có Mai Ánh Tuyết cứu ra
- Phỉ Phỉ, em tức giận vậy, sao lúc nãy không ra dạy dỗ cô ta
Truy hiện giờ thực lục của Tần Phỉ Phỉ so ra kém Tả Tư Duyệt, nhưng dư sức đối phó với Phong Dao
Tần Phỉ Phỉ giải thích:
- Vừa nãy em cũng định ra ngoài, nhung thấy hình như chị Tư Duyệt có quen biết cô ta, nên thôi luôn
Tả Tư Duyệt cười, nói:
- Chị với cô ta không phải bạn bè, coi như là một nửa kẻ địch cũng đúng
Nãy chị vùa đánh cô ta một chưởng, coi như trút giận giùm em ha
- Thật ạ
Hai mắt Tần Phỉ Phỉ tỏa sáng, nhưng chợt cô rầu rĩ nói:
- Sao chị không nói sớm
Biết vậy em đã ra ngoài cho cô ta thêm một chưởng
- Sau này sẽ có cơ hội mà, giờ em mạnh hơn cô ta rất nhiều
- Được rồi, lần sau chị gặp cô ta nhớ phải báo em đó
Ba ngày sau phải quyết chiến với Lâm Ngạo, Tả Tư Duyệt bắt đầu điều chỉnh trạng thái, dốc hết sức chiến đấu
Thế nhưng không như mong muốn
Ngay hôm sau họ nhận được một lá thư, người gửi là Phong Dao
Nội dung lá thư là vừa Lâm Ngạo nhận nhiệm vụ mới, đi nơi khác, tạm thời không liên lạc được
Tần Mục và Tả Tư Duyệt tắc tiếng mấy giây
Sao truùng hợp vậy cà, không phải cố ý trốn họ đấy chứ
Nhưng nghĩ lại họ cảm thấy không đúng
Dựa theo tính cách của Lâm Ngạo, có lẽ không tới mức sợ chiến đấu
- Có lẽ là bất ngờ nhận nhiệm vụ khẩn cấp thật, đó là chuyện thường trong Long Tổ rồi
Tần Mục biết rõ thành viên trong Long Tổ có thể bị gọi đi ra ngoài làm nhiệm vụ bất cứ lúc nào
- Thế cũng tốt, coi như cho tớ một thời gian củng cố tu vi sau khi thăng cấp
Tả Tư Duyệt không nóng nảy
Tần Mục đã cho cô biết Lâm Ngạo ít nhất phải dùng nửa năm mới có thể tăng lên tầng năm Ngạo Long quyết
Vào buổi tối, Tần Mục nhận được một tin tức khó tin
Lúc rời khỏi Long Tổ, Ngân Hồ đưa hắn một chiếc đồng hồ mini, là thiết bị truyền tin chuyên dụng của Long Tổ
Tần Mục cầm đồng hồ
Hắn vẫn không ngờ Ngân Hồ sẽ chủ động liên lạc, trong lòng âm thầm cao hứng
Ấn nút trò chuyện, giọng nói lười biếng đầy quyến rũ của Ngân Hồ vang lên
- Tần Mục
- Lão bà, sao đột nhiên gọi cho tôi, cô nhớ tôi rồi phải không
- Đúng thế, tôi nhớ cậu lắm
Giọng Ngân Hồ mang theo một tia ai oán, cô nói:
- Cậu đúng là người không có lương tâm
Hồi đó bám lấy tôi hỏi xin phương pháp liên lạc, vậy mà tới giờ còn chưa liên lạc với tôi, còn muốn tôi chủ động tìm cậu nữa
- Ặc… Dạo này tôi bận quá đó mà
Tần Mục nói mà thấy xấu hổ vô cùng
- Gạt ai đấy
Quả nhiên cậu chỉ thích chiếm tiện nghi trên lời nói, phỏng chừng trong lòng cậu chưa bao giờ có tôi
- Đâu có, tôi đối với lão bà vô cùng chân thành, có trời đất làm chứng
Tần Mục vội nói
Ngân Hồ trách:
- Đủ rồi, tôi tìm cậu không phải để nói mấy chuyện này
- Không nói những chuyện này, chẳng lẽ cô tìm tôi đánh pháo
Tần Mục hết sức nghiêm túc nói ra:
- Tuy tôi không phải người tùy tiện, nhưng mà đánh pháo với lão bà có vẻ là chuyện thiên kinh địa nghĩa
Ngân Hồ đã quen với những lời bỡn cợt của Tần Mục, nói hùa theo hắn:
- Được lắm, tôi đang ở thành phố Đài Bắc, cậu bay qua đây đi
- Thành phố Đài Bắc
Tần Mục kỳ quái hỏi:
- Thành phố Đài Bắc ở đâu
Ngân Hồ: …
Ngân Hồ nghi ngờ Tần Mục không phải công dân Hoa Hạ
Thành phố Đài Bắc là một trong những thành phố lớn trực thuộc trung ương của Hoa Hạ, vậy mà hắn không biết
- Tự cậu dò bản đồ đi
Ngân Hồ cả giận nói
- Được rồi, trước tiên cứ mặc kệ thành phố Đài Bắc nằm ở đâu, cô đến đó làm gì
- Còn có thể làm gì, đương nhiên là nhiệm vụ
- Nhiệm vụ
Tần Mục nghĩ tới chuyện Lâm Ngạo, không khỏi hỏi:
- Nhiệm vụ gì thế, Long Tổ phái nhiều người đi lắm à
- Đúng, nhiệm vụ rất khẩn cấp
Những người có thể đi đều bị phái đi rồi
Ngân Hồ thoáng dừng lại, rồi nói ra:
- Cậu còn nhớ kiếm ma làm tôi bị thương lúc trước không
- Tất nhiên, tôi còn nhớ rõ, không phải nó bị Long Đế đánh nát rồi à
Ngân Hồ thở dài:
- Tôi cũng không biết
Hình như nó phục hồi như cũ rồi, dạo gần đây lại làm loạn tứ phía, giết không ít người
- Bị như vậy mà còn hồi phục như ban đầu được, xem ra thanh kiếm này không đơn giản nhỉ
Tần Mục không ngờ thanh kiếm này thần kỳ như thế
- Vâng, đúng là không đơn giản, thêm vào đó, tôi nghĩ nó không phải vật không có chủ
- Ý cô là có người điều khiển thanh kiếm giết người, nhưng chưa từng xuất hiện
Tần Mục ngạc nhiên
Nếu thật sự là như vậy, vậy người này hoàn toàn chia sẻ ý nghĩ với thanh kiếm ma rồi, khẳng định là một nhân vật hung ác
Tần Mục nhớ tới lão râu bạc của công hội Thiên Vũ giả
Kiếm ma là do ông rút ra, nhưng ông không thể điều khiển được thanh kiếm, hiển nhiên chủ nhân của thanh kiếm ma là một người khác
- Kiếm ma lại hiện ra, có lẽ Long Đế sẽ ra mặt
- Tất nhiên, anh ấy đuổi theo thanh kiếm rồi
Ngân Hồ đáp
- Cô tìm tôi là muốn nhờ tôi giúp Long Đế một tay à
Ngân Hồ buồn cười nói:
- Cậu thôi đi, anh ấy mà cần cậu giúp sao
Tần Mục tự nhủ trong lòng may mà không phải, lại hỏi:
- Vậy cô tìm tôi có chuyện gì
- Kiếm ma tàn sát mấy môn phái cổ võ ở thành phố Đài Bắc
Lúc người của Long Tổ đi điều tra mấy môn phái này, phát hiện một di tích bị phong ấn từ xưa
- Di tích
Nghe đến đây, hai mắt Tần Mục rực sáng
- Vâng, di tích này không phải chỉ có người Long Tổ mới có thể vào, cả ba tông bốn phái đều bị kinh động, phái cao thủ tới
- A, tôi biết rồi
Lần trước chúng tôi liên thủ thám hiểm mộ Nguyệt Quang, hợp tác rất vui vẻ, lần này muốn hợp tác thêm lần nữa à
Tần Mục cười hăng hắc, hỏi
- Cậu mà dám động tay động chân như lần trước, tôi sẽ cắt đứt tiểu kê kê của cậu
Ngân Hồ phẫn nộ nói
Nghĩ tới chuyện xảy ra ở mộ Nguyệt Quang lần trước, mặt Ngân Hồ hơi nóng lên, da thịt khắp người cô gần như bị Tần Mục sờ soạng hết rồi
- Lão bà, cô nỡ bỏ sao
Tần Mục vẫn cười nói như thường
- Không tin, cậu cứ thử xem
- Được thôi, tôi lập tức qua đó thử, cô chờ tôi
Ngân Hồ mời, hơn nữa còn là di tích không biết tên, ba tông bốn phái đều cử người tài do thám, Tần Mục bận rộn đến đâu cũng phải chạy qua đó
Tần Mục báo chuyện này với Tả Tư Duyệt
Tả Tư Duyệt vốn muốn đi cùng Tần Mục, nếu may mắn có lẽ họ sẽ gặp được Lâm Ngạo, đến lúc ây không phải phiền lòng như vầy nữa
Nhưng mà tất nhiên là Tần Mục không đồng ý
Trong di tích không biết sẽ xảy ra chuyện gì, có thể còn nguy hiểm hơn mộ Nguyệt Quang
Hơn nữa ba tông bốn phái đều phái cao thủ tham dự, rất không an toàn
Tần Mục có là thần cũng không dám cam đoan không có lúc nào phân tâm
Hắn khó mà bảo vệ được sự an toàn của hai cô gái cùng lúc
Trang 18# 9
Thành phố Đài Bắc cách Yến Kinh hơi xa, chõ ấy đoán chừng cũng không có máy bay, Tần Mục lái chiếc Audi mà Diệp Khinh Tuyết tặng đi
Vừa khéo mai là cuối tuần, không có tiết
Khoảng bốn giờ sáng Tần Mục mới đến thành phố Đài Bắc, gặp được Ngân Hồ ở chỗ hẹn
Bấy giờ Ngân Hồ đứng dựa vào góc tường, một đám người qua đường vây quanh cô thành một vòng, trên mặt đất còn mấy gã lăn qua lộn lại
Tần Mục hơi lấy làm kỳ quái, giờ này sao trên đường có nhiều người quá vậy
- Tần Mục
Ngân Hồ thấy Tần Mục đến, lớp băng trên mặt cô tan đi vài phần
Tần Mục bước tới, hỏi:
- Tình huống gì thế này
Ngân Hồ liếc nhìn đám người ngã lăn trên đất, nói bằng giọng bất đắc dĩ:
- Còn có thể là chuyện gì, mấy tên lưu manh này nửa đêm ngủ không được, chạy tới đây tìm đòn
Tần Mục sửng sốt rồi hiểu ra ngay
Cái mị của Ngân Hồ thấm nhuần từ trong cốt cách ra, một giai nhân muôn dáng nghìn vẻ, quyến rũ mười phần, hơn nửa đêm mà đứng ở đầu tường một mình, e rằng chỉ cần là đàn ông đều sẽ có chút tâm tư khác, chớ nói chi mấy tên lưu manh này
- Cái này tôi cũng bó tay, ai bảo cô quyến rũ đến thế cơ chứ
Tần Mục hơi vui vẻ
Ngân Hồ cả giận gắt:
- Cậu còn dám cười
- Được, tôi không cười nữa
Cô cũng đừng để ỳ tới mấy tên này nữa, làm chuyện chính thôi
Di tích đó nằm ở đâu
Tần Mục cảm thấy so đo với mấy tên lưu manh thì mất thân phận quá
- Chắc là không ở nội thành rồi, tôi dẫn cậu đi
- Đánh người rồi còn muốn đi hả
Lúc hai người chuẩn bị đi thì một tên vốn nằm trên đất ra sức đứng lên, kéo áo Tần Mục
- Cảnh sát sắp tới rồi, mấy người cho rằng chạy thoát được không
Tần Mục nhìn Ngân Hồ bằng nửa con mắt, vô lực nói:
- Sao cô ra tay nhẹ vậy, bọn chúng còn đứng lên được kìa
Ngân Hồ nhún vai, cô nói:
- Vừa hay cho cậu cơ hội biểu diễn
- Được thôi
Tần Mục đáp rồi trở tay vung ra một cái tát
Chát~
Cái gã nắm áo Tần Mục văng xa ra ngoài, không kể tới một bên mặt sưng phù lên, toàn bộ hàng tiền đạo của gã văng ra, rơi lả tả trên đất
Người qua đường chung quanh thấy vậy, không kìm được hít sâu một ngụm khí lạnh
Thiếu niên nhìn như vô hại này ra tay còn độc hơn cô gái vừa nãy
Hơn nữa, một cái tát đánh văng người ta ra xa mấy mét, sức mạnh này hơi bị kinh khủng thì phải
Lần này kẻ kia không còn sức để đứng lên
Có lẽ gã còn sức để đứng dậy, nhưng không muốn làm thế, vì giả chết dù sao cũng an toàn hơn chút chút
- Chúng ta đi nhanh đi, chờ cảnh sát tới thì lại phiền
Ngân Hồ nhắc nhở
Với thân phận thành viên Long Tổ, họ dĩ nhiên không sợ vào cục cảnh sát, nhưng cảnh sát bình thường không hẳn biết tới sự tồn tại của Long Tổ, đến lúc đó lại phải đi một vòng lớn
Tần Mục và Ngân Hồ tiến vào dãy núi Viễn Bắc, cả khu vực này đều là rừng rậm nguyên thủy, đường xe chưa thông, không dấu chân người, thậm chí bạn có thể nhìn thấy thú rừng qua lại
Bất quá khinh công của cả hai đều rất tốt, lên núi một cách dễ dàng
Rẽ ngoặt vài lần, họ tới trước một tông môn có vị trí rất bí ẩn
Chỉ là không khí trong tông môn u ám, trong không khí tràn ngập một mùi máu đã khô gay mũi, có lẽ là sót lại sau trận tàn sát của kiếm ma
- Xây dựng tông môn ở nơi rừng sâu núi thẩm này, khó trách trở thành mục tiêu của kiếm ma
Diệt tông cũng khó mà bị phát hiện
- Giờ thời đại thay đổi, những tông môn này muốn gìn giữ quy củ cổ xưa, không muốn tiếp xúc với thế tục là chuyện bình thường
Ngân Hồ thỏ dài, nói:
- Tông môn này mặc dù giờ đã xuống dốc, nhưng trước đây chắc hẳn từng có một thời đại huy hoàng rực rỡ, đạo thống mạnh mẽ, bằng không cũng không để lại di tích bị phong ấn này
- Cô nhìn thấy phong ấn đó rồi chưa
Ngân Hồ gật đầu, đáp:
- Hôm kia tôi đi theo Long Đế, anh ấy bỏ ra cả một buổi, hao phí rất nhiều sức lực mới phá được phong ấn
- Long Đế phá vỡ phong ấn này cũng vất vả như thế, xem ra nó thật sự không đơn giản
- Đâu chỉ không đơn giản
Lúc ấy Long Đế nói, phong ấn này đã nhiều tuổi, nên mới nới lỏng hơn phân nửa
Nếu phong ấn còn nguyên anh ấy chưa chắc có thể phá vỡ
- Long Đế coi trọng như thế, khó trách có thể hấp dẫn người của ba tông bốn phái, à mà sao Long Đế không tự mình vào di tích
- Long Đế muốn tìm kiếm thanh kiếm ma
Anh ấy nói mỗi khi giết một người, mỗi khi nhiễm thêm máu tươi của một người, thanh kiếm sẽ mạnh hơn một chút
Nếu cứ để mặc nó sợ rằng sẽ có lúc không ai áp chế được nó nữa
Tần Mục ghé mắt nhìn Ngân Hồ, vừa cười vừa nói:
- Cô không vào cùng với người của Long Tổ, hẳn là anh ta không cho cô vào, sợ cô xảy ra chuyện đúng không nào
- Tôi mặc kệ
Tiểu Huyên vào rồi, sao tôi không được vào, sao tôi phải nghe lời anh ta chứ
- Vậy nên cô tìm tôi
Tần Mục xoa xoa cái cằm nhẵn bóng:
- Sao tôi có cảm giác giống như cô đang vượt rào, yêu đương vụng trộm ở ngoài vậy nhỉ
- Cút
Dù là tính tình của Ngân Hồ cũng bị lời này của Tần Mục chọc giận
Nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại, còn giải thích một câu:
- Tôi đã nói với cậu rồi, giữa chúng tôi không có chuyện gì hết
Hơn nữa gần đây bỗng dưng tôi suy nghĩ cẩn thận lại và phát hiện tôi không hề yêu thích anh ấy
Có lẽ vì từ nhỏ anh ấy đã quan tâm chăm sóc cho tôi nên tôi mới sùng bái và ỷ lại vào anh ấy
- Cô hiểu rõ là tốt rồi
Thật ra khi Tần Mục nghe lời miêu tả của Ngân Hồ, hắn đã biết cô sùng bái và kính ngưỡng Long Đế vô cùng, nhưng đó không phải tình yêu nam nữ
Long Đế thích Ngân Hồ, chuyện ấy là chắc chắn, chỉ là anh ta cũng hiểu rõ tình cảm mà Ngân Hồ dành cho mình, nên mới luôn miệng nói Ngân Hồ quá nhỉ, lớn lên cô sẽ hiểu
- Tôi biết rõ cậu cũng không có cơ hội
Ngân Hồ liếc Tần Mục trắng trợn
- Cái đó khó nó lắm
Nhớ năm xưa tôi mê đảo ngàn vạn thiếu nữ…
- Được rồi, đừng vẽ vời nữa, mau vào đi nào
Ngân Hồ hiểu rõ mỗi lần Tần Mục mở miệng ra chắc chắn lại là một đống lời nhảm nhí không giới hạn
- Được rồi, để tôi mở đường cho lão bà đại nhân
Tần Mục đi trước, không biết nơi đây cất giấu bao nhiêu nguy cơ
- Cậu có được không đó
Ngân Hồ sợ Tần Mục cậy mạnh
- Đàn ông sao có thể nói không được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngân Hồ nghĩ nghĩ, rồi nghi hoặc hỏi thăm:
- Đúng rồi, lúc trước cậu nói với tôi là anh có sức mạnh của tầng bốn Ngạo Long quyết, nhưng sao tôi cảm thấy không giống, có lẽ thực lực của cậu còn cao hơn Tiểu Huyên
Chuyện Bạch Huyên bị Tần Mục “khi dễ”, cô ấy ước gì không có người nào biết, tất nhiên không thể nói cho sư phụ, mất mặt mũi lắm
- Tôi mới tăng lên gần đây, so với đồ đệ trông thì ngon mà không dùng được của cô chắc là mạnh hơn một chút
Tần Mục thuận miệng nói
Ngân Hồ bĩu môi, nói:
- Cậu đừng khoác lác, thiên phú của Tiểu Huyên không kém hơn Cung Dã Anh Tử bao nhiêu
- Không kém bao nhiêu, nghĩa là kém hơn đúng không
- Đúng là Cung Dã Anh Tử có thiên phú vượt trội, ở Long Tổ chắc chỉ có Thái tử có thể thắng cô ấy một bậc
Tần Mục nghi ngờ hỏi:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.