Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 339: Thái Âm thần kiếm!




Nhưng không ngờ, cô ta vừa thấy luồng kiếm ý kia, đã lập tức thu hồi thế tiến công, như muốn nộp vũ khí đầu hàng vậy
Cô ngừng đánh, Tần Mục cũng không lợi dụng cơ hội để tấn công, mà thu kiếm lại, hỏi một cách ngờ vực:
- Cô chịu thua ư
- Tôi thua
- Vậy thì rời khỏi thân thể của cô ấy đi
Nằm ngoài sự dự liệu của Tần Mục, Ngân Hồ gật gật đầu đồng ý
Tần Mục cảm thấy khó hiểu, thế này không giống tác phong của cô ta chút nào
- Chờ tôi một chút
Ngân Hồ nói xong, chợt lắc người, phóng về phía tam tông tứ phái và người của Long Tổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những người này vốn bị chấn động bởi luồng năng lượng của hai người phát ra, thân hình nghiêng nghiêng ngả ngả, chỉ cảm thấy một bóng đen loáng lên trước mắt, rồi mất đi tri giác
Thì ra, chỉ trong thời gian mấy hơi thở, mười mấy người trên hiện trường đều bị Ngân Hồ đánh ngất
Tần Mục không ngăn cản cô, chỉ lẳng lặng đứng nhìn
Ngân Hồ lại trở lại bên cạnh Tần Mục, nhìn hắn bằng ánh mắt như phát ra lửa nóng, gấp gáp dò hỏi:
- Có phải cậu đã lĩnh hội được kiếm ý ở dưới vực sâu kia
- Lĩnh ngộ một chút thôi, số còn lại tôi đã hấp thu rồi, còn chưa luyện hóa hết
- Quả nhiên là thế
Thái Âm thần kiếm thật sự có thể lĩnh ngộ được, không thể tưởng tượng nổi
Ngân Hồ kinh ngạc tán thán:
- Nhớ trước đây tôi hao tốn bao nhiêu tâm huyết, tìm được nơi chôn giấu Thái Âm thần kiếm, tận lực tìm hiểu trăm năm, nhưng không hề có chút tiến triển nào
- Không phải chứ
Tìm hiểu trăm năm, không hề tiến triển
Tần Mục im lặng, dường như hắn chỉ mất nửa giờ để hấp thu kiếm ý, nhưng còn chưa luyện hóa toàn bộ
Ngân Hồ cười khổ:
- Đâu phải bất cứ ai cũng có thể lĩnh ngộ được Thái Âm thần kiếm, ngay lúc đó tuy tôi có thể chịu đựng được áp bách của Trụ kiếm ý, nhưng rốt cuộc không được nó thừa nhận
Có thể cậu tương đối may mắn, hoặc có thể trên người cậu có điểm gì đó đặc biệt
- Chẳng lẽ kiếm ý này còn có ý thức tự chủ
- Hẳn là có, nếu không, không có cách nào giải thích vì sao có người có thể dễ dàng lĩnh ngộ, lại có người làm cách nào cũng không sao qua được bước nhập môn
Tần Mục trầm ngâm như có điều suy nghĩ, tuy nhiên lại nhanh chóng lắc đầu:
- Được rồi, không nói những chuyện này nữa, cô mau rời khỏi thân thể của cô ấy, tôi sợ cô ấy sẽ bị thương
- Cậu quả thật rất quan tâm cô ấy
Ngân Hồ than thở:
- Tuy nhiên cậu có Âm Quỳ hoa, chỉ cần một mảnh cánh hoa đó, là có thể chữa trị thương tổn ở linh hồn của cô ta, không có gì đáng ngại đâu
Tần Mục nhìn lướt qua Âm Quỳ hoa trong tay mình, tuy nghĩ cô ta nói có lý, nhưng lại hỏi:
- Cô còn muốn nói cái gì
Ngân Hồ trầm tư một chút, rồi nói:
- Tôi chờ đợi ở nơi này hon một nghìn năm, cũng không biết thế giới bên ngoài đã phát triển như thế nào rồi, không biết những kẻ thù kia của tôi có còn ở đó hay không…
Rõ ràng là, phong ấn đã được giải trừ, cô ta muốn đi ra ngoài, nhưng lại sợ gặp phải kẻ thù
Với thực lực hiện giờ của cô ta, nếu gặp phải kẻ thù, nhất định sẽ chỉ có đường chết
- Trước kia, kẻ thù của cô đã phong ấn cô ở đây
Ngân Hồ gật đầu nói:
- Đúng vậy, trước kia tôi và bọn họ cùng tìm được Thái Âm thần kiếm, nhưng mà tất cả mấy người chúng tôi đều không thể lĩnh ngộ, cuối cùng chán ngán thất vọng, bắt đầu chém giết vì thù hận
Bọn họ phong ấn tôi ở đây, thứ nhất là không muốn liều mạng với tôi, muốn dùng thời gian từ từ diệt tôi
Thứ hai, bọn họ không có cách nào lĩnh ngộ Thái Âm thần kiếm, đương nhiên cũng không muốn người khác lĩnh ngộ được
Tần Mục biết rõ, tu luyện cổ võ đạt tới Phản Phác Quy Chân, tuổi thọ sẽ dài hơn người bình thường rất nhiều
Nhưng tuổi thọ đạt tới hơn ngàn năm, thì vô cùng hiếm có
Nhưng hiếm, không có nghĩa là không có, Tam tông, Tứ phái đều là những tông phái lớn được truyền thừa ngàn năm, tình hình bên trong phái của họ, không sao tưởng tượng được
Ai dám cam đoan, những tông phái này không có vài lão quái vật chưa xuất thế
Vì vậy Tần Mục nói:
- Nếu như cô lo sợ bị kẻ thù tìm được, đó là điều hơi thừa, ở thời đại này, một cường giả có tuổi đời hơn một thế kỷ, không thể tùy tiện ra mặt, xã hội hiện tại là xã hội pháp trị, là pháp trị, hiểu không
Rõ ràng là Ngân Hồ không hiểu, nghi ngờ hỏi lại:
- Nếu như những kẻ thù của tôi còn sống, nhất định đều là cường giả tuyệt đỉnh, trên đời này còn có điều gì có thể trói buộc bọn họ
- Sống lâu không có nghĩa là vô địch, thực lực của cô, nhìn bề ngoài đại khái tương đương với một thái thượng trưởng lão của tông môn
Tần Mục xác định thực lực của cô gái này so với Phác Tố đạo sĩ của Thiền tông không chênh lệch lắm
Thực lực như thế không kém, nhưng còn xa mới có thể gọi là vô địch
- Đó là do thực lực của tôi chưa khôi phục, nếu không, thì trước khi cậu hoàn toàn lĩnh ngộ Thái Âm thần kiếm, cậu tuyệt đối không phải là đối thủ của tôi
Hiển nhiên Ngân Hồ không phục, cô không thích bị người khác khinh thường
- Cô còn hiếu thắng hơn tôi
Tần Mục bất đắc dĩ lắc đầu
- À, vừa rồi tôi nghe thiếu nữ kia nói, thân thể kia là của một người đàn ông tên là Long Đế
- Có lẽ anh chưa gặp Long Đế, vì sao lại quan tâm hắn
Một ngàn năm trước, Long Tổ cũng chưa thành lập, đương nhiên không có Long Đế
Ngân Hồ uể oải nói:
- Ở thời đại kia của tôi, “Đế” là một danh xưng rất thiêng liêng, một khi có người xưng đế, hắn tuyệt đối không được người khác kính ngưỡng, mà ngược lại, sẽ là kẻ địch của tất cả mọi người, bởi vì không ai thừa nhận danh xưng này
Bởi vậy, thường thường người xưng đế rốt cuộc đều có kết cục rất thảm
Chính vì như vậy, không ai dám xưng đế nữa
Tần Mục không nhịn được cười, nói:
- Cô muốn hỏi tôi, thực lực của Long Đế là thế nào
- Ừ, hậu thế có người xưng đế, hơn nữa còn được người đời chấp nhận, khiến tôi nghĩ không biết có phải cổ võ thời đại đó đã xuống dốc hay không
- So với ngàn năm trước, tôi không biết cổ võ có xuống dốc hay không, nhưng Long Đế…
Tần Mục suy nghĩ rồi nói:
- Tôi vừa nói rồi, thời đại này là thời đại pháp trị
Mà cái gọi là “pháp”, một mình Long Đế đã chiếm một nửa rồi
Ngân Hồ cái hiểu cái không, vẻ mặt có phần kinh ngạc
- Theo sự phát triển của cổ võ, Long Đế chính là một “trật tự” để giữ gìn sự ổn định
Tần Mục liếc nhìn Ngân Hồ, tiếp tục nói:
- Lúc nãy tôi có nói, một cường giả hơn trăm tuổi, không được phép xuất thế, quy tắc này do Long Đế đặt ra
- Cậu có quá cường điệu không vậy
Ngân Hồ cảm thấy theo như lời Tần Mục nói, chẳng phải là dù mình khôi phục hoàn toàn sức mạnh tối đa, cũng không phải là đối thủ của Long Đế
Một người ở hậu thế, sẽ có loại năng lực này
- Có cường điệu hay không, sau này cô đánh một trận với Long Đế là sẽ biết
Tần Mục cảm thấy khó mà giải thích cho Ngân Hồ hiểu ngay
- Cậu đánh giá cái thế giới này nguy hiểm đến như vậy, mà thực lực của tôi không khôi phục đến mức tối đa, thì làm sao dám ra ngoài
Ngân Hồ vô cùng quyến rũ liếc nhìn Tần Mục
Nếu như đây là đôi mắt của Ngân Hồ, Tần Mục sẽ rất thích thú, nhưng ánh mắt ấy trên người cô gái này, hắn cảm thấy hơi là lạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Vậy là cô không có ý định đi ra ngoài
- Tạm thời không đi ra ngoài thôi, thực lực của tôi đang từng bước khôi phục, chờ thêm một thời gian nữa sẽ gần như bình thường
- Vậy cô đánh những này ngất xỉu…
- Tôi vốn định dùng thân thể này để ra ngoài, tuy nhiên cậu coi trọng người này như thế, tôi đành phải giao trả cho cậu
Mà thân thể vốn có của tôi vẫn còn rất nhiều vết thương kín, bởi vậy cho nên chỉ có thể tạm thời điều dưỡng ở chỗ này
Ngân Hồ thở dài, giải thích:
- Nếu đã ở lại chỗ này, tốt nhất là không cho người khác biết sự tồn tại của tôi, tôi muốn xóa đi ký ức vừa rồi của những người này
Trang 20# 2
Tần Mục dang tay ra, hắn không muốn xóa đi ký ức của người khác
- Ở đây có nhiều người khá phiền phức, tôi thấy hay là giết cả đi, được chứ
Ngân Hồ hỏi ý kiến của Tần Mục
Tần Mục nhún vai:
- Tôi thì sao cũng được, nhưng ở đây có nhiều người của Long Tổ, nếu như tất cả bọn họ đều chết ở chỗ này, chắc chắn Long Đế sẽ đến điều tra
Nếu cô tự nhận là có thể thoát khỏi sự điều tra của Long Đế, thì cứ việc giết
- Hừ, chờ tôi khôi phục thực lực, nhất định sẽ tìm Long Đế đấu một trận
Ngân Hồ, bất mãn hừ một tiếng, lập tức đi tới trước mặt những người kia
Cô ta đưa bàn tay ấn lên đầu từng người, xóa đi ký ức vừa rồi của bọn họ
Mất khoảng một canh giờ, Ngân Hồ mới xử lý xong, vẻ mặt hơi mệt mỏi
- Này, có lẽ cô nên đi ra rồi
Tần Mục không kìm lòng được, lên tiếng nhắc nhở
- Được rồi, cậu ở đây chờ tôi một chút, thân thể của tôi ở chỗ khác
Ngân Hồ nói xong, trong chớp mắt đã biến mất
Tần Mục hơi do dự một chút, rồi lựa chọn tin tưởng ở nàng ta, chờ đợi tại chỗ
Rất nhanh, một người phụ nữ tuổi chừng bốn mươi, ôm thân thể của Ngân Hồ bay trở lại
Người phụ nữ trung niên này có vóc dáng đẹp, da hơi khô, không có sinh khí, trên người có mấy vết sẹo sâu, làm vẻ đẹp tổng thể bị phá hủy
- Ài, thật tiếc cho một thân thể đẹp như vậy
Dường như người phụ nữ có phần luyến tiếc thân thể của Ngân Hồ
Tần Mục nói:
- Bà là cường giả sống đã ngàn năm, còn phân biệt đẹp xấu với một cái túi da như vậy sao
- Cậu nói vậy thôi, chứ người phụ nữ nào lại không thích cái đẹp, cho dù có sống lâu đến bao nhiêu cũng vậy thôi
Người phụ nữ trung niên tức giận nói
Suy nghĩ một chút, Tần Mục lấy ra một viên Trú Nhan đan chưa cho bà ta:
- Bởi vì tôi thấy bà làm sai biết sửa, tặng bà cái này
Tuy không biết có thể giúp bà khôi phục tới mức nào, nhưng dù sao cũng có một chút tác dụng
- Đan dược
Với sự từng trải, tất nhiên là người phụ nữ trung niên biết sự quý giá của đan dược
Ở thời đại của bà ta, người có thể luyện chế đan dược rất hiếm có
Sau cơn kích động, người phụ nữ trung niên mỉm cười nhận lấy Trú Nhan đan, nói:
- Cậu có thể tặng thứ này cho người khác, cho thấy cậu cũng không thiếu hụt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ chối là bất kính, tôi xin nhận vậy
Tần Mục cũng không để ý, hiện giờ, Trú Nhan đan là thứ hắn có thể tiện tay luyện chế
- Vậy bây giờ hẳn là bà nên trốn đi, bọn họ sẽ nhanh chóng tỉnh lại
- Ài, được rồi, nếu như tôi đi ra ngoài, có thể tôi sẽ đi tìm cậu, đến lúc đó cậu phải thu nhận và giúp đỡ tôi
Người phụ nữ trung niên này đã tách rời thời đại của mình quá lâu, có lẽ người thân và bạn bè đều đã mất lâu rồi
- Đến lúc đó rồi nói sau
Tần Mục không đồng ý cũng không từ chối, lại hỏi:
- Được rồi, lối ra của chỗ này ở đâu
Người phụ nữ trung niên liền miêu tả vị trí lối ra cho hắn, chợt thấy có mấy người sắp tỉnh lại, bà ta liền ẩn nấp, không còn thấy tung tích
Người tỉnh lại trước tiên là Doãn Thiên Trùng và Bạch Huyên, vẻ mặt hai người đều hơi mờ mịt, tâm trí hầu như rơi vào trạng thái trống rỗng
Tuy nhiên rất nhanh sau đó, hai người đã phục hồi tinh thần, đưa mắt nhìn về phía Tần Mục đang ôm Ngân Hồ
- Sư phụ
Bạch Huyên vội chạy tới, nhìn thấy sư phụ hôn mê bất tỉnh, liền quay Tần Mục, quát lớn:
- Anh đã làm gì sư phụ tôi
Tần Mục cảm thấy khó nói nên lời, cái nhìn của cô gái này dường như đã có chút ít thay đổi đối với hắn, nhưng sau khi bị xóa đi một phần ký ức, bây giờ lại có thái độ không tốt đối với hắn
- Cô ấy không có việc gì, chỉ là bất tỉnh mà thôi
- Vừa rồi xảy ra chuyện gì
Vì sao tất cả mọi người đều bị bất tỉnh
Tần Mục trừng mắt:
- Làm sao tôi biết được
Vừa rồi, tôi cũng hôn mê mà
Chỉ có điều, tôi là người đầu tiên tỉnh lại thôi
- Anh đừng lừa bịp
Rõ ràng Bạch Huyên không tin Tần Mục
- Tin hay không thì tùy
Tần Mục cũng không muốn nhiều lời
- Hừ, đưa sư phụ đây cho tôi
Anh chưa từng nghe câu nam nữ thụ thụ bất thân sao
Tần Mục lưỡng lự một chút, rồi cũng trao Ngân Hồ cho Bạch Huyên
Rất nhanh sau đó, người của Long Tổ và tam tông, tư phái lần lượt tỉnh lại, nhưng tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang ngơ ngác
Thậm chí có một số người cảm thấy đau đầu, không hiểu nổi vừa rồi xảy ra chuyện gì
Tuy nhiên, tình thế của mọi người đều như nhau, có tiếp tục thảo luận, thì cũng không có kết quả gì, rốt cuộc không giải quyết được gì
- Trưởng lão đâu rồi, trưởng lão chạy đi đâu rồi
Người của phái Hành Thủy phát hiện có chuyện không ổn
Trưởng lão của phái Hành Thủy, tất nhiên là ông già đùa cợt, bị người phụ nữ trung niên kia giết chết
Có người chạy tới hỏi Doãn Thiên Trùng, Doãn Thiên Trùng không nhịn được, trả lời:
- Nhất định là vị trưởng lão điên điên khùng khùng của mấy người đã chạy đi nơi khác rồi, có gì lạ đâu
Người của phái Hành Thủy ngẫm nghĩ, thấy cũng đúng, trưởng lão rất thích chạy lung tung, vào những thời điểm quyết định, thường gặp rắc rối
- Vẫn còn hai tòa động phủ, chúng ta hợp lực phá vỡ, nếu có bảo vật, chúng ta chia đều, được không
Có người đề nghị, ký ức của họ dừng lại ở lúc bàn bạc việc phân chia các động phủ
- Quên đi, đã mở một động phủ, trong đó không có bất cứ thứ gì
Tôi thấy hai động phủ còn lại cũng hoàn toàn trống rỗng, chúng ta không cần mất công
Người của phái Thiên Đao nói:
- Chỗ này khiến chúng ta có một cảm giác không an toàn, lẽ ra chúng ta đã sớm tìm được cửa ra mới phải
Một số người động lòng tham đối với bảo vật trong động phủ, một số người lại tán thành quan điểm của phái Thiên Đao, muốn ra ngoài sớm
Bọn họ khác với Tần Mục, Tần Mục chỉ mới vào đây được khoảng ba bốn canh giờ, mà bọn họ đã ở trong này gần hai ngày rồi
- Này, anh có biết lối ra ở đâu không
Bạch Huyên lạnh lùng hỏi Tần Mục
Tuy rất không vui, nhưng lúc này, việc cấp bách nhất là đưa những người này ra ngoài, do đó hắn nói vị trí mà người phụ nữ trung niên kia cho hắn biết
- Hy vọng là anh không lừa gạt tôi
Bạch Huyên cõng Ngân Hồ, dẫn theo người của Long Tổ, bắt đầu tìm kiếm vị trí mà Tần Mục nói
- Tần Mục
Vân Tịch Nhược và Đặng Nghiên Nhụy có thực lực yếu nhất, là hai người tỉnh lại sau cùng, đầu óc hai cô mờ mịt, dáng vẻ rất khó chịu
- Tôi dẫn hai ngươi đi ra ngoài…
Tần Mục nói
- Được, được
Hai người đều gật đầu lia lịa, nơi này khiến hai cô có cảm giác bất an
Những người kia vẫn muốn ở lại, Tần Mục cũng không xen vào, hắn dẫn hai cô gái tìm được cửa, liền rời khỏi di tích
Hít vào một hơi không khí trong lành, hai cô gái như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm
- Sao tôi có cảm giác như vừa chết hụt vậy
- Được rồi, các cô tự quay về Dược Vương tông đi, tôi phải đi rồi
Tần Mục nói, chuẩn bị rời đi
- Đợi một chút
- Còn chuyện gì nữa
Vân Tịch Nhược nhìn Âm Quỳ hoa trong tay Tần Mục, yếu ớt nói:
- Cái này…
- Đừng có mơ, cái này không thể cho các cô được
Tần Mục nói năng không chút lưu tình, lập tức bỏ đi
Sau khi Tần Mục đi rồi, Đặng Nghiên Nhụy hỏi:
- Sư tỷ, về chuyện Âm Quỳ hoa, có nên nói với tông chủ hay không
- Tuy Tần Mục có ơn đối với chúng ta, nhưng tông chủ đã tìm kiếm Âm Quỳ hoa đã hai mươi mấy năm, chúng ta vẫn phải nói với tông chủ một tiếng
- Dạ, với cách đối nhân xử thế của tông chủ, hẳn là không đến mức sử dụng thủ đoạn đê tiện nào đó với hắn
Trang 20# 3
Lúc này Lâm Chấn Đông đang đứng yên, vẻ mặt sợ hãi, mồ hôi lạnh trên mặt túa ra, thân thể hơi run rẩy
Trước mặt y là một bà lão thân hình gầy nhỏ, tay cầm quải trượng, chiếc khăn trùm đầu bao quanh khuôn mặt nhăn nheo, đang tỏ ra rất giận dữ
- Lâm Chấn Đông, xem ra ông thật sự có bản lĩnh, dám bằng mặt không bằng lòng đối với ta ư
Lâm Chấn Đông lau mồ hôi lạnh, vui vẻ nói:
- Môn chủ, oan uổng quá, tôi nào dám như vậy chứ
- Hừ, đã không dám, vậy tại sao việc cháu gái ông giải trừ Dưỡng Sinh chú của ta, ông không nói cho ta biết
- Hả
Vẻ mặt ngơ ngác, Lâm Chấn Đông nghi hoặc hỏi:
- Dưỡng Sinh chú của Thi Vận đã giải trừ sao
Hồi nào vậy
Bà lão khẽ nhíu mày:
- Ông thật sự không biết việc này
- Môn chủ minh giám, Lâm gia ta trung thành và tận tâm với Phi Tuyết môn, tuyệt đối không hai lòng
Đừng nói một đứa con gái của tôi, cho dù có bảo Lâm gia chúng tôi xông pha khói lửa, cũng không chối từ
Về phần Dưỡng Sinh chú của Thi Vận bị giải trừ, tôi quả thật không hề hay biết
Mặc dù Dưỡng Sinh chú của Lâm Thi Vận bị giải trừ một thời gian rồi, nhưng người của Lâm gia, kể cả Lâm Chấn Đông là cha cô ta, đều từ lâu không nói chuyện với chuyện với nhau, cũng không tiếp xúc, đương nhiên Lâm Chấn Đông không biết được
- Vậy ông có biết, gần đây Yên Kinh có xuất hiện những nhân vật rất tài giỏi nào không
Có thể giải trừ Dưỡng Sinh chú của ta, tuyệt đối không phải là người bình thường
- Việc này…
Lâm Chấn Đông suy nghĩ trong giây lát, rồi nói:
- Việc này cũng khó nói, gần đây Yên Kinh xuất hiện rất nhiều cao thủ, tuy nhiên những người này đều tới để chờ xem thứ hạng trong Long bảng, hẳn là không liên quan tới Thi Vận
Bà lão chợt nói:
- Suýt nữa ta quên mất, hai tháng nữa, danh sách Long bảng ba năm một lần sẽ được công bố, chỉ có điều, lần nào cũng đều là nhóm người đó được lọt vào danh sách, cũng không có gì đáng ngạc nhiên
- Môn chủ đại nhân thần công cái thế, lần này tất nhiên có thể đạt được vị trí cao
Lâm Chấn Đông vội tâng bốc
Bà lão cười lạnh:
- Được rồi, ông cũng đừng nịnh nọt ta, trên Long bảng đều là là một đám quái vật, ta tự biết mình, không bị loại khỏi bảng là đã tốt lắm rồi
Lâm Chấn Đông hơi xấu hổ cúi đầu, câu khen nịnh này không đúng lúc rồi
- Con gái của ông đâu rồi
Gọi nó tới hỏi một chút
Ta thực hiện Dưỡng Sinh chú, chờ đợi mười năm, mắt thấy sắp thu được thành quả, tự dưng lại bị người phá hư
Không điều tra ra là ai làm, cuộc sống của ta sao có thể yên ổn được
Lâm Chấn Đông hơi do dự
- Sao vậy
Không muốn à
- Đương nhiên là không phải, chỉ là Thi Vận đã có ý định tự tìm lấy cái chết, tính cách lại hết sức cương liệt
Nếu trực tiếp ép hỏi nó, tuyệt đối sẽ không hỏi được tin tức về người nọ, cho nên phải có biện pháp khác
Bà lão lạnh lùng nói:
- Việc này ông không cần lo lắng, ta có thể trực tiếp lục soát ký ức của nó, nó không nói cũng không được
Tuy nhiên, làm như vậy có thể khiến tâm trí của nó bị thương tổn, làm không khéo, có thể khiến nó trở thành ngu ngốc
- Chỉ cần có thể lấy được tin tức môn chú muốn, có mạo hiểm hơn nữa cũng đáng
Dường như Lâm Chấn Đông không hề coi Lâm Thi Vận là con gái của mình
- Ừ, vậy thì đi thôi
- Được, tôi…
- Cha, con đã về rồi nè
Cha có ở bên trong không
Khi Lâm Chấn Đông định đi gọi Lâm Thi Vận, ngoài cửa có tiếng người kêu lên
- Là Ngạo nhi
Giọng bào lão hơi dịu xuống:
- Bảo nó vào đi, đúng lúc ta cũng có chuyện muốn nói với nó
Lâm Chấn Đông mở cửa thư phòng, Lâm Ngạo bước vào
- Cha…Môn chủ
Lâm Ngạo nhìn thấy bà lão, nhất thời cả kinh, vội vàng hành lễ với bà ta:
- Tham kiến môn chủ đại nhân
- Không cần đa lễ
Dường như bà lão rất coi trong Lâm Ngạo, liếc mắt quan sát y, rồi khen ngợi:
- Ừ, rất không tệ, Ngạo Long Quyết của cháu tiến triển rất nhanh, chắc hẳn sẽ nhanh chóng đột phá tầng thứ năm
Lâm Ngạo biết ý bà lão, nói:
- Khi nào lấy được bí quyết tầng thứ năm Ngạo Long Quyết, thuộc hạ sẽ giao cho môn chủ đại nhân trước tiên
Tuy mỗi người Long Tổ đều tu luyện Ngạo Long Quyết, nhưng thực lực tương ứng, mới có thể nhận được tâm pháp ở cấp độ tương ứng
- Ừ, tên vô dụng Tần Trí Kiệt trông có vẻ như hai người để mắt tới Lạc Thiên công một chút
Ta không thể ra tay với người thế tục, chỉ có thể trông cậy vào hai người
Nhắc tới Tần gia, Lâm Ngạo nhớ tới Tần Mục, vội nói bà lão:
- Môn chủ, tên mồ côi của Lạc Thiên Cung lại trở lại Yên Kinh rồi
- Ô, vậy sao
Bà lão Cũng không có vẻ kinh ngạc cho lắm, thản nhiên nói:
- Chuyện này cũng không có gì quan trọng, có thể xử lý thì xử lý, mà không có cơ hội thì cũng không sao
- Môn chủ đừng xem thường tên đó, hiện giờ hắn hoàn toàn khác hẳn ba năm trước đây
Bà lão sửng sốt, hỏi:
- Ngay cả cháu cũng nghĩ cần phải coi trọng chuyện đó
- Rất cần phải như vậy
Lâm Ngạo khẳng định
Bà lão im lặng một lát, lại hỏi:
- Hắn tu luyện cổ võ à
Chỉ cần tu luyện cổ võ, Tần Mục lại có Lạc Thiên Cung đứng sau, dù bà ta có động thủ với Tần Mục, Long tổ cũng sẽ không can thiệp
- Tạm thời thuộc hạ cũng chưa từng thấy hắn xuất thủ, tuy nhiên chắc chắn hắn đã tu luyện cổ võ, hơn nữa e rằng thực lực không kém
- Vậy thì tốt rồi, tìm một cơ hội, ta ra tay diệt trừ hắn
Ta tin vào đánh giá của cháu, người mà cháu nghĩ cần phải đề phòng, đáng để ta ra tay
- Có môn chủ ra tay, tuyệt đối sẽ không có sơ hở nào
Lâm Ngạo biết thực lực của vị môn chủ này, bà là cao thủ được xếp hạng trên Long bảng, trên thế giới này, ngoại trừ một số ít người, còn có ai là đối thủ của bà ta
- Được rồi, nếu muốn động thủ, thì phải làm cho gọn gàng, hai người đi gọi Lâm Thi Vận tới đây cho ta
Lâm Ngạo hơi nghi hoặc, sau khi hỏi lại, y mới biết Dưỡng sinh chú trên người em gái y đã bị người ta phá, trong lòng y hết sức kinh ngạc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.