Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 342: Rời đi!




- Tin hay không thì tùy
Tần Mục cũng không muốn nhiều lời
- Hừ, đưa sư phụ đây cho tôi
Anh chưa từng nghe câu nam nữ thụ thụ bất thân sao
Tần Mục lưỡng lự một chút, rồi cũng trao Ngân Hồ cho Bạch Huyên
Rất nhanh sau đó, người của Long Tổ và tam tông, tư phái lần lượt tỉnh lại, nhưng tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang ngơ ngác
Thậm chí có một số người cảm thấy đau đầu, không hiểu nổi vừa rồi xảy ra chuyện gì
Tuy nhiên, tình thế của mọi người đều như nhau, có tiếp tục thảo luận, thì cũng không có kết quả gì, rốt cuộc không giải quyết được gì
- Trưởng lão đâu rồi, trưởng lão chạy đi đâu rồi
Người của phái Hành Thủy phát hiện có chuyện không ổn
Trưởng lão của phái Hành Thủy, tất nhiên là ông già đùa cợt, bị người phụ nữ trung niên kia giết chết
Có người chạy tới hỏi Doãn Thiên Trùng, Doãn Thiên Trùng không nhịn được, trả lời:
- Nhất định là vị trưởng lão điên điên khùng khùng của mấy người đã chạy đi nơi khác rồi, có gì lạ đâu
Người của phái Hành Thủy ngẫm nghĩ, thấy cũng đúng, trưởng lão rất thích chạy lung tung, vào những thời điểm quyết định, thường gặp rắc rối
- Vẫn còn hai tòa động phủ, chúng ta hợp lực phá vỡ, nếu có bảo vật, chúng ta chia đều, được không
Có người đề nghị, ký ức của họ dừng lại ở lúc bàn bạc việc phân chia các động phủ
- Quên đi, đã mở một động phủ, trong đó không có bất cứ thứ gì
Tôi thấy hai động phủ còn lại cũng hoàn toàn trống rỗng, chúng ta không cần mất công
Người của phái Thiên Đao nói:
- Chỗ này khiến chúng ta có một cảm giác không an toàn, lẽ ra chúng ta đã sớm tìm được cửa ra mới phải
Một số người động lòng tham đối với bảo vật trong động phủ, một số người lại tán thành quan điểm của phái Thiên Đao, muốn ra ngoài sớm
Bọn họ khác với Tần Mục, Tần Mục chỉ mới vào đây được khoảng ba bốn canh giờ, mà bọn họ đã ở trong này gần hai ngày rồi
- Này, anh có biết lối ra ở đâu không
Bạch Huyên lạnh lùng hỏi Tần Mục
Tuy rất không vui, nhưng lúc này, việc cấp bách nhất là đưa những người này ra ngoài, do đó hắn nói vị trí mà người phụ nữ trung niên kia cho hắn biết
- Hy vọng là anh không lừa gạt tôi
Bạch Huyên cõng Ngân Hồ, dẫn theo người của Long Tổ, bắt đầu tìm kiếm vị trí mà Tần Mục nói
- Tần Mục
Vân Tịch Nhược và Đặng Nghiên Nhụy có thực lực yếu nhất, là hai người tỉnh lại sau cùng, đầu óc hai cô mờ mịt, dáng vẻ rất khó chịu
- Tôi dẫn hai ngươi đi ra ngoài…
Tần Mục nói
- Được, được
Hai người đều gật đầu lia lịa, nơi này khiến hai cô có cảm giác bất an
Những người kia vẫn muốn ở lại, Tần Mục cũng không xen vào, hắn dẫn hai cô gái tìm được cửa, liền rời khỏi di tích
Hít vào một hơi không khí trong lành, hai cô gái như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm
- Sao tôi có cảm giác như vừa chết hụt vậy
- Được rồi, các cô tự quay về Dược Vương tông đi, tôi phải đi rồi
Tần Mục nói, chuẩn bị rời đi
- Đợi một chút
- Còn chuyện gì nữa
Vân Tịch Nhược nhìn Âm Quỳ hoa trong tay Tần Mục, yếu ớt nói:
- Cái này…
- Đừng có mơ, cái này không thể cho các cô được
Tần Mục nói năng không chút lưu tình, lập tức bỏ đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Tần Mục đi rồi, Đặng Nghiên Nhụy hỏi:
- Sư tỷ, về chuyện Âm Quỳ hoa, có nên nói với tông chủ hay không
- Tuy Tần Mục có ơn đối với chúng ta, nhưng tông chủ đã tìm kiếm Âm Quỳ hoa đã hai mươi mấy năm, chúng ta vẫn phải nói với tông chủ một tiếng
- Dạ, với cách đối nhân xử thế của tông chủ, hẳn là không đến mức sử dụng thủ đoạn đê tiện nào đó với hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trang 20# 3
Lúc này Lâm Chấn Đông đang đứng yên, vẻ mặt sợ hãi, mồ hôi lạnh trên mặt túa ra, thân thể hơi run rẩy
Trước mặt y là một bà lão thân hình gầy nhỏ, tay cầm quải trượng, chiếc khăn trùm đầu bao quanh khuôn mặt nhăn nheo, đang tỏ ra rất giận dữ
- Lâm Chấn Đông, xem ra ông thật sự có bản lĩnh, dám bằng mặt không bằng lòng đối với ta ư
Lâm Chấn Đông lau mồ hôi lạnh, vui vẻ nói:
- Môn chủ, oan uổng quá, tôi nào dám như vậy chứ
- Hừ, đã không dám, vậy tại sao việc cháu gái ông giải trừ Dưỡng Sinh chú của ta, ông không nói cho ta biết
- Hả
Vẻ mặt ngơ ngác, Lâm Chấn Đông nghi hoặc hỏi:
- Dưỡng Sinh chú của Thi Vận đã giải trừ sao
Hồi nào vậy
Bà lão khẽ nhíu mày:
- Ông thật sự không biết việc này
- Môn chủ minh giám, Lâm gia ta trung thành và tận tâm với Phi Tuyết môn, tuyệt đối không hai lòng
Đừng nói một đứa con gái của tôi, cho dù có bảo Lâm gia chúng tôi xông pha khói lửa, cũng không chối từ
Về phần Dưỡng Sinh chú của Thi Vận bị giải trừ, tôi quả thật không hề hay biết
Mặc dù Dưỡng Sinh chú của Lâm Thi Vận bị giải trừ một thời gian rồi, nhưng người của Lâm gia, kể cả Lâm Chấn Đông là cha cô ta, đều từ lâu không nói chuyện với chuyện với nhau, cũng không tiếp xúc, đương nhiên Lâm Chấn Đông không biết được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Vậy ông có biết, gần đây Yên Kinh có xuất hiện những nhân vật rất tài giỏi nào không
Có thể giải trừ Dưỡng Sinh chú của ta, tuyệt đối không phải là người bình thường
- Việc này…
Lâm Chấn Đông suy nghĩ trong giây lát, rồi nói:
- Việc này cũng khó nói, gần đây Yên Kinh xuất hiện rất nhiều cao thủ, tuy nhiên những người này đều tới để chờ xem thứ hạng trong Long bảng, hẳn là không liên quan tới Thi Vận
Bà lão chợt nói:
- Suýt nữa ta quên mất, hai tháng nữa, danh sách Long bảng ba năm một lần sẽ được công bố, chỉ có điều, lần nào cũng đều là nhóm người đó được lọt vào danh sách, cũng không có gì đáng ngạc nhiên
- Môn chủ đại nhân thần công cái thế, lần này tất nhiên có thể đạt được vị trí cao
Lâm Chấn Đông vội tâng bốc
Bà lão cười lạnh:
- Được rồi, ông cũng đừng nịnh nọt ta, trên Long bảng đều là là một đám quái vật, ta tự biết mình, không bị loại khỏi bảng là đã tốt lắm rồi
Lâm Chấn Đông hơi xấu hổ cúi đầu, câu khen nịnh này không đúng lúc rồi
- Con gái của ông đâu rồi
Gọi nó tới hỏi một chút
Ta thực hiện Dưỡng Sinh chú, chờ đợi mười năm, mắt thấy sắp thu được thành quả, tự dưng lại bị người phá hư
Không điều tra ra là ai làm, cuộc sống của ta sao có thể yên ổn được
Lâm Chấn Đông hơi do dự
- Sao vậy
Không muốn à
- Đương nhiên là không phải, chỉ là Thi Vận đã có ý định tự tìm lấy cái chết, tính cách lại hết sức cương liệt
Nếu trực tiếp ép hỏi nó, tuyệt đối sẽ không hỏi được tin tức về người nọ, cho nên phải có biện pháp khác
Bà lão lạnh lùng nói:
- Việc này ông không cần lo lắng, ta có thể trực tiếp lục soát ký ức của nó, nó không nói cũng không được
Tuy nhiên, làm như vậy có thể khiến tâm trí của nó bị thương tổn, làm không khéo, có thể khiến nó trở thành ngu ngốc
- Chỉ cần có thể lấy được tin tức môn chú muốn, có mạo hiểm hơn nữa cũng đáng
Dường như Lâm Chấn Đông không hề coi Lâm Thi Vận là con gái của mình
- Ừ, vậy thì đi thôi
- Được, tôi…
- Cha, con đã về rồi nè
Cha có ở bên trong không
Khi Lâm Chấn Đông định đi gọi Lâm Thi Vận, ngoài cửa có tiếng người kêu lên
- Là Ngạo nhi
Giọng bào lão hơi dịu xuống:
- Bảo nó vào đi, đúng lúc ta cũng có chuyện muốn nói với nó
Lâm Chấn Đông mở cửa thư phòng, Lâm Ngạo bước vào
- Cha…Môn chủ
Lâm Ngạo nhìn thấy bà lão, nhất thời cả kinh, vội vàng hành lễ với bà ta:
- Tham kiến môn chủ đại nhân
- Không cần đa lễ
Dường như bà lão rất coi trong Lâm Ngạo, liếc mắt quan sát y, rồi khen ngợi:
- Ừ, rất không tệ, Ngạo Long Quyết của cháu tiến triển rất nhanh, chắc hẳn sẽ nhanh chóng đột phá tầng thứ năm
Lâm Ngạo biết ý bà lão, nói:
- Khi nào lấy được bí quyết tầng thứ năm Ngạo Long Quyết, thuộc hạ sẽ giao cho môn chủ đại nhân trước tiên
Tuy mỗi người Long Tổ đều tu luyện Ngạo Long Quyết, nhưng thực lực tương ứng, mới có thể nhận được tâm pháp ở cấp độ tương ứng
- Ừ, tên vô dụng Tần Trí Kiệt trông có vẻ như hai người để mắt tới Lạc Thiên công một chút
Ta không thể ra tay với người thế tục, chỉ có thể trông cậy vào hai người
Nhắc tới Tần gia, Lâm Ngạo nhớ tới Tần Mục, vội nói bà lão:
- Môn chủ, tên mồ côi của Lạc Thiên Cung lại trở lại Yên Kinh rồi
- Ô, vậy sao
Bà lão Cũng không có vẻ kinh ngạc cho lắm, thản nhiên nói:
- Chuyện này cũng không có gì quan trọng, có thể xử lý thì xử lý, mà không có cơ hội thì cũng không sao
- Môn chủ đừng xem thường tên đó, hiện giờ hắn hoàn toàn khác hẳn ba năm trước đây
Bà lão sửng sốt, hỏi:
- Ngay cả cháu cũng nghĩ cần phải coi trọng chuyện đó
- Rất cần phải như vậy
Lâm Ngạo khẳng định
Bà lão im lặng một lát, lại hỏi:
- Hắn tu luyện cổ võ à
Chỉ cần tu luyện cổ võ, Tần Mục lại có Lạc Thiên Cung đứng sau, dù bà ta có động thủ với Tần Mục, Long tổ cũng sẽ không can thiệp
- Tạm thời thuộc hạ cũng chưa từng thấy hắn xuất thủ, tuy nhiên chắc chắn hắn đã tu luyện cổ võ, hơn nữa e rằng thực lực không kém
- Vậy thì tốt rồi, tìm một cơ hội, ta ra tay diệt trừ hắn
Ta tin vào đánh giá của cháu, người mà cháu nghĩ cần phải đề phòng, đáng để ta ra tay
- Có môn chủ ra tay, tuyệt đối sẽ không có sơ hở nào
Lâm Ngạo biết thực lực của vị môn chủ này, bà là cao thủ được xếp hạng trên Long bảng, trên thế giới này, ngoại trừ một số ít người, còn có ai là đối thủ của bà ta
- Được rồi, nếu muốn động thủ, thì phải làm cho gọn gàng, hai người đi gọi Lâm Thi Vận tới đây cho ta
Lâm Ngạo hơi nghi hoặc, sau khi hỏi lại, y mới biết Dưỡng sinh chú trên người em gái y đã bị người ta phá, trong lòng y hết sức kinh ngạc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.