- Cậu dám nói chuyện với ta như thế, chán sống rồi sao
– Vị tổ trưởng mặt chữ quốc dường như chuẩn bị động thủ
- Tổ trưởng Lăng bớt giận
Người này hình như là người của tổ Thần Ưng chúng ta, là huấn luyện viên của thủ hạ của tổ trưởng Lý
– Có người nhận ra Tần Mục, lên tiếng nói
Lăng tổ trưởng có khuôn mặt hình chữ quốc sửng sốt một chút, rồi lập tức càng thêm tức giận nói:
- Đã như vậy, vậy thì càng không thể nói chuyện với ta như vậy, không biết lớn nhỏ
Tần Mục cười lạnh một tiếng, không nói gì thêm
Những người này, có người là bị xúi giục, có người là hàm ý không tốt mà đến, e rằng chính là chuyên môn hướng về hắn mà đến
- Lâm Ngạo, cậu nói đi, chuyện gì thế này
– Lăng đội trưởng vừa đứng ra khuyên giải kia bảo Lâm Ngạo bước đến rồi mới tra hỏi
Lâm Ngạo do dự hồi lâu, âm thầm liếc sang bà lão
Gã sợ Long Tổ điều tra ra gã thật sự cùng người của Phi Tuyết Môn thông đồng làm bậy
Hơn nữa gã còn đem tâm pháp Ngạo Long Quyết giao cho bà lão, đây chính là tội chết không thể tha thứ
Nếu bị điều tra ra, không ai có thể giữ được tính mạng gã
Có điều linh cơ vừa động, Lâm Ngạo vội vàng chỉ vào Tần Mục nói:
- Hắn… Hắn đã giết chết sư phụ tôi
- Cái gì
Bởi vì lão già mày trắng bị Hàn Băng Tru Thiên Kiếm bắn vào hố to, nên người của Long Tổ không hề phát hiện thi thể của ông ta
Lúc này nghe được lời Lâm Ngạo nói, sắc mặt lập tức đại biến
Sư phụ của Lâm Ngạo là ai
Đó chính là một trong mấy vị nguyên lão trước đây đã cùng Long Đế sáng lập Long Tổ
Mặc dù thực lực chỉ là một tổ trưởng với cấp bậc bình thường, nhưng địa vị còn cao hơn tổ trưởng của Long Tổ rất nhiều
Nhưng bây giờ, Tần Mục lại dám giết chết ông ta
Người dám đắc tội với người của Long Tổ, rất ít rất ít
Người dám giết người của Long Tổ, trên đời này cơ bản là không có
Nhưng Tần Mục lại dám giết chết một vị nguyên lão của Long Tổ, chuyện này không thể nghi ngờ là một chuyện kinh thiên động địa
Chết một người, có lẽ không đáng để xoắn xuýt
Nhưng uy nghiêm của Long Tổ, uy nghiêm của Long Đế, không thể xúc phạm
Không cần mấy vị tổ trưởng hạ lệnh, tất cả người của Long Tổ đều vọt lên, bao vây Tần Mục chật như nêm cối
- Huấn luyện viên Tần, cậu còn lời gì muốn nói không
– Trên khóe miệng của người đã nhận ra thân phận của Tần Mục kia lờ mờ ẩn chứa ý cười
Trong mắt Tần Mục, ý cười này rất âm hiểm, rất âm hiểm
Xem ra người này chính là người giật dây
Chỉ sợ trước đó gã đã xếp đặt tính toán đâu đó rồi
Đương nhiên Tần Mục biết, anh ta không phải là độc thủ sau tấm màn
Người chính thức thôi động tất cả, là một người hoàn toàn khác
Đối diện đỉnh Vong Ưu, trên một ngọn núi còn cao hơn đỉnh Vong Ưu, có hai người đang lẳng lặng đứng
Một là thanh niên mặc áo đen đẹp trai, một là cô bé tầm tám chín tuổi, dáng người nhỏ nhắn, mặc bộ váy liền màu tím, sở hữu đôi mắt màu tím
Thanh niên mặc áo đen cầm kính viễn vọng nhìn ra xa
Tất cả mọi chuyện xảy ra trên đỉnh Vong Ưu đều nằm trong mắt gã
- Vốn chỉ muốn chơi đùa một chút, không ngờ uy lực của quả bom này lại lớn như vậy
Trên đời người có thể đánh ngang tay với lão yêu bà này cũng không nhiều, hơn nữa hắn lại trẻ tuổi như vậy, không đề phòng nhiều hơn chỉ sợ sẽ thành hoạn sau này
Chơi đùa thì có thể, nhưng một khi chơi thoát liền trở thành một trò cười
Mặc dù ngữ khí của thanh niên mặc áo đen có phần kiêng kỵ, nhưng trên mặt vẫn luôn bình tĩnh, còn như có như không có chút ý cười
- Tử nhi, em nhìn thấy rồi chứ
Nếu là em ra tay, đả bại hắn cần mấy chiêu
Ánh mắt màu tím của cô bé vọng xa, mặc dù không cần kính viễn vọng nhưng phảng phất cũng có thể xuyên qua khoảng không mà nhìn thấy tất cả những gì muốn nhìn thấy
Đối với câu hỏi của thanh niên mặc áo đen, cô bé chỉ hồi đáp bằng sự im lặng
- Một chiêu
Thanh niên mặc áo đen nghe thấy Tử Nhi trả lời, không hề kinh ngạc, không hề nghi ngờ, mà cười nhạt nói:
- Anh cũng nghĩ thế
- Người này thì có gì đáng để chú ý
Có thời gian không thể tu luyện cho tốt sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
– Tử Nhi tựa hồ hết sức cường điệu để thanh niên mặc áo đen này cố gắng tu luyện
Điều này có liên quan đến một bí mật của cô bé
Một bí mật mà ngoại trừ cô, ai cũng không biết
- Tử Nhi, chỉ chăm chăm tu luyện rất nhàm chán
Huống hồ thiên phú của anh còn hơn người thường gấp trăm lần
Cho dù thời gian tu luyện không nhiều lắm, nhưng tốc độ tiến bộ thì không phải ai cũng có thể so được
Tử Nhi nhíu mày, giọng điệu bỗng trở nên lạnh lẽo:
- Không có chí tiến thủ
Anh tự xem một mình đi, em về đây
Nói xong, Tử Nhi không còn hứng xem tiếp nữa, trực tiếp quay người rời đi
Thanh niên mặc áo đen nhìn sang bóng lưng rời đi của Tử Nhi, bất đắc dĩ lắc đầu, dường như sớm đã quen với tính cách lúc nóng lúc lạnh này của cô bé
- Vẫn là tiếp tục xem trò hay thôi, chuyện này sẽ kết thúc thế nào đây
Lại nói về phía Tần Mục, đối mặt với đội hình bủa vây của Long Tổ như thế, nhưng mặt vẫn không hề biến sắc
Tả Tư Duyệt trong lòng bất ổn, cô không nghĩ rằng trận quyết chiến với Lâm Ngạo lại dính dấp đến nhiều chuyện như thế này
Lão già mày trắng muốn giết cô, Tần Mục dưới sự phẫn nộ giết lại ông ta, chuyện này lại dẫn ra toàn bộ người của Long Tổ
Đừng nói giết nguyên lão của Long Tổ, cho dù giết một thành viên bình thường của Long Tổ, đó cũng là tội chết không thể đáng chết hơn
- Huấn luyện viên Tần, trường hợp của cậu khá nghiêm trọng, xin hãy đi theo chúng tôi một chuyến
– Bốn gã tổ trưởng đều cảnh giác nhìn Tần Mục
Tần Mục có thể giết chết sư phụ của Lâm Ngạo, thực lực có thể không hề kém so với bọn họ, bọn họ không thể không thận trọng đối đãi
- Này, sao các người không hỏi rõ ràng nguyên do đã loạn bắt người
Bình thường Long Đế dạy các người làm việc như thế đấy hả
– Lão ăn mày đứng ra bất mãn nói
Mặc dù lão ăn mày là sư phụ của Long Đế, nhưng dường như không ai trong Long Tổ nhận ra ông ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bốn gã tổ trưởng đều liếc nhìn ông ta, lạnh lùng nói:
- Long Tổ làm việc, người không có phận sự tránh hết ra
- Hê, con mẹ nhà mi, dám nói ta là người không phận sự
Long Đế ở đâu, bảo nó đi ra nói chuyện với ta
– Lão ăn mày nổi giận
- Ăn nói điên cuồng, Long Đế há lại là người ông nói muốn gặp là có thể gặp
- Xí, lúc ta ôm nó đi tiểu còn không biết bọn mi ở xó xỉnh nào đâu
- Láo xược, lại dám vũ nhục Long Đế
Bắt cả ông ta lại
– Bốn gã tổ trưởng đồng thời hét lớn, những thành viên khác của Long Tổ đều vây lão ăn mày lại
- Được, có bản lĩnh thì bắt ta đến Long Tổ đi, xem xem Long Đế nói thế nào
-Lão ăn mày căn bản không có ý định phản kháng
Đợi gặp được Long Đế, ông ta phải bắt đám người này quỳ hết xuống đất nói phục
Bắt được lão ăn mày, người của Long Tổ lại nhìn về phía Tần Mục
- Huấn luyện viên Tần, cậu không có ý định bó tay chịu trói sao
Tần Mục lạnh nhạt nói:
- Khi nãy lão già mày trắng hạ sát thủ trước, chúng tôi chỉ là phòng vệ chính đáng, điều này không tính là phạm pháp chứ
Hay là người của Long Tổ các người có thể không kiêng nể gì mà bắt giết lung tung, còn bọn ta thì không được phản kháng
- Nói bậy, nguyên lão thân phận tôn quý, sao có thể vô duyên vô cớ ra tay với các người
Tả Tư Duyệt chỉ vào Lâm Ngạo nói:
- Nếu anh không tin, có thể hỏi anh ta
Bốn gã tổ trưởng nhìn về phía Lâm Ngạo:
- Lâm Ngạo, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì
Lâm Ngạo lại cười lạnh nhìn Tả Tư Duyệt nói:
- Không biết cô ta học trộm được Ngạo Long Quyết của Long Tổ chúng ta ở đâu, sự phụ tôi chỉ muốn bắt cô ta lại tra hỏi một chút mà thôi
Nhưng bọn chúng lại thẹn quá hóa giận mà giết chết sư phụ tôi
- Cô ta biết Ngạo Long Quyết
– Bốn gã tổ trưởng lại dừng lại trên người Tả Tư Duyệt, lạnh giọng chất vấn:
- Cô không phải là người của Long Tổ chúng ta, sao lại học được Ngạo Long Quyết
- Liên quan gì đến mấy người
– Tần Mục khó chịu nói
- Hừ, không phải là người của Long Tổ mà học trộm Ngạo Long Quyết, cũng là tội chết
Vừa vặn, bắt tất cả bọn họ về
- Ai nói cho anh biết là cậu ấy học trộm Ngạo Long Quyết
Một gã tổ trưởng cười lạnh nói:
- Không phải là học trộm, vậy thì là ai dạy cô ta
Nói ra, kẻ nào dạy thì kẻ đó chính là đồng lõa, chúng ta sẽ trừng trị tất cả
- Ta dạy đấy, có bản lĩnh thì tới mà bắt ta
Đúng lúc này, một bóng người mị hoặc thiên hạ bay xuống, đứng vào bên người Tần Mục, nói với người của Long Tổ:
- Là ta dạy cho nó Ngạo Long Quyết đấy, sao nào
Muốn theo luật trừng trị ta sao
- Ngân.
Ngân Hồ
– Bốn gã tổ trưởng đều ngây ngẩn cả người, thật sự không thể ngờ tới cô ấy lại chạy đến đây
Mặc dù Ngân Hồ giống bọn họ, đều là tổ trưởng trong Long Tổ, nhưng cho dù có cho bọn họ thêm một vạn lá gan nữa, bọn họ cũng không dám đi bắt cô ta, trừ phi là thật sự chán sống
- Ngân Hồ tổ trưởng, cô… Cô chắc chắn
Ngân Hồ hừ lạnh nói:
- Nó là đệ tử ta mới thu nhận, chẳng lẽ không được
- Được được được, đương nhiên là được
- Vậy còn có chuyện gì nữa
Từ khi nào mà Long Tổ lại rảnh rỗi, huy động nhân lực chạy đến đây đi bộ như vậy
Bốn gã tổ trưởng nhìn nhau, lập tức nói:
- Ngân Hồ tổ trưởng, sư phụ của Lâm Ngạo – Mạc nguyên lão bỏ mạng ở nơi này, mấy người này đều là hung thủ, chúng ta cần bắt bọn họ về thẩm vấn
- Còn thẩm vấn cái gì nữa, Mạc bạch mi vô duyên vô cớ xuất thủ đả thương người, bọn họ tự vệ phản kích, có gì không đúng
– Ngân Hồ lạnh lùng nói:
- Huống hồ các người đều biết rõ, Mạc bạch mi bị vùi trong cái hố to kia, mà cái hố to đó là do ai tạo thành
Mặc dù quả thực là Tần Mục đánh chết lão già mày trắng trước, nhưng trong nháy mắt đó chỉ có lão ăn mày cùng chính bản thân Tần Mục biết
Sau khi Hàn Băng Tru Thiên Kiếm của bà lão đánh xuống, lão già mày trắng không chỉ bị vùi xuống, mà thân thể còn lập tức bị hủy hoại đến mức vô hình vô dạng
Bây giờ chỉ cần Tần Mục không thừa nhận, lão ăn mày không làm chứng, sẽ rất khó nói rõ là ai đã giết Mạc bạch mi
- Này…
Bốn gã tổ trưởng không ngờ Ngân Hồ lại tận lực giải vây cho Tần Mục như vậy, chỉ trong mấy câu đã đổ hết trách nhiệm lên người bà lão
- Không hổ là vợ của tôi, quả nhiên sắc bén, thật thông minh
– Tần Mục cười hì hì nói
Mà một tiếng “Vợ” này của hắn, khiến sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đại biến
Điên rồi điên rồi, tuyệt đối là điên rồi
Ngân Hồ thấy dáng vẻ cợt nhả, vô lương tâm đó của Tần Mục, hận không thể một cước đạp hắn đến tận chân trời, cả giận nói:
- Đều đã lúc này rồi, cậu còn thêm phiền cho tôi nữa
Tần Mục vô tội nói:
- Tôi không có thêm phiền mà
- Cậu nói chuyện chính là thêm phiền cho tôi, ngoan ngoãn ngậm miệng lại
– Ngân Hô tức giận nói
- Được rồi, ngực cô to, cô định đoạt
– Tần Mục thỏa hiệp nói
Một gã tổ trưởng nhìn Ngân Hồ, ý tứ rất hàm xúc cười nói:
- Ngân Hồ tổ trưởng, khó trách cô lại bảo vệ bọn họ như vậy, thì ra… Ha ha
Không biết Long Đế mà biết chuyện này thì sẽ thế nào
- Anh ta biết thì biết, lại có thể như thế nào
– Ngân Hồ không thèm để ý nói:
- Dù sao hôm nay ta bảo vệ bọn họ chắc rồi, trừ phi các người có bản lĩnh cũng bắt luôn cả ta
- Được, hôm nay chúng ta nể mặt Ngân Hồ đội trưởng, có điều chuyện này chúng ta sẽ báo cáo lại sự thật cho Long Đế
- Tùy anh
– Ngân Hồ nói xong, lại xoay người sang chỗ khác, nhìn về phía bà lão:
- Nội đấu trước gác sang một bên, chẳng lẽ các người không thấy nên bắt kẻ địch này về giải quyết trước hay sao
Trang 21# 8
- Lâm Ngạo, người này là ai
Có quan hệ gì với anh
– Ngân Hồ chất vấn Lâm Ngạo
- Con nhóc, cô không cần ép hỏi nó, ta cùng nó chẳng có quan hệ gì, chỉ là trước đây có chút quan hệ với Lâm gia mà thôi
– Bà lão chủ động đáp
Ngân Hồ căn bản không hề tin, cười lạnh nói:
- Chỉ có thế thôi sao
Bà lão liếc mọi người một lượt, biết rằng hôm nay khó mà giết được Tần Mục, thế là âm trầm cười nói:
- Con nhóc, nếu muốn biết ta là ai, về hỏi Long Đế khắc biết
Được rồi, ta còn có việc, không chơi với các người nữa
Nói xong, bà lão âm độc nhìn Tần Mục một cái, rồi lập tức phi thân rời đi, tốc độ cực nhanh, người bình thường căn bản không thể đuổi kịp
- Tổ trưởng Ngân Hồ, bây giờ nên làm thế nào
Ngân Hồ nói:
- Đương nhiên là đuổi theo bà ta rồi
Hiện giờ Long Đế không có ở Yên kinh, người này thực lực sâu không lường được, cần phải tăng thêm phòng bị
Bốn gã tổ trưởng đều gật đầu nói:
- Được ,nghe theo cô
Vài gã tổ trưởng mang theo người của Long Tổ rút lui
Lâm Ngạo thừa cơ cùng bọn họ chạy mất
- Bà xã, lần này may mà có em, bằng không thì anh không biết sẽ kết thúc thế nào
– Tần Mục vô tâm vô phế cười nói
Ngân Hồ thở phào một hơi, thở dài nói:
- Chuyện lớn như vậy, sao cậu không nói cho tôi biết trước
May mà tôi vô tình phát hiện Long Tổ có động tác lớn, tò mò chạy đến xem
- Đây là chuyện bất ngờ, tôi nào đâu biết sẽ diễn biến thành thế này
– Tần Mục nhún vai nói
- Thằng nhãi, cậu đừng giả vờ nữa, sao tôi cứ cảm giác cái gì cậu cũng biết vậy
– Lão ăn mày tức giận bất bình, ông ta luôn thấy trên người Tần Mục khắp nơi đều lộ ra bí ẩn
Thoạt nhìn tình huống vừa rồi rất nguy hiểm, rất nguy cấp, nhưng hắn luôn biểu hiện rất thong dong bình tĩnh, mỗi lần đều có thể biến nguy thành an
- Lão ăn mày, ông đánh giá tôi cao thật đấy, tôi không phải là thần tiên, sao cái gì cũng biết được
– Tần Mục trợn trắng mắt nói
Lão ăn mày nói:
- Ít nhất thì ngay từ đầu cậu đã biết có rất nhiều cao thủ ẩn núp ở gần đây
Bằng không thì sẽ không một mực nhắc nhở ta cẩn thận, còn khiến ta bảo vệ con nhóc này
Tần Mục ha ha cười nói: – Khi đó tôi chỉ giả vờ thôi, thuận miệng nói vậy, không ngờ lại nói trúng
- Ta không tin
- Được rồi
– Tần Mục một bộ bị vu oan giá họa nói:
- Tôi thừa nhận tôi có chút thiên phú đặc thù trên phương diện cảm giác, hoặc là thần cơ diệu toán, bà lão và lão già mày trắng tôi đều biết trước, được rồi chứ
Lão ăn mày rõ ràng tưởng thật, cười he he nói:
- Quả nhiên ta không nhìn lầm, thằng nhãi cậu rất thần kỳ
Tần Mục cười thần bí, ngả sang laõ ăn mày nói:
- Tôi nói cho ông biết một bí mật
- Bí mật gì
- Vẫn có người đang âm thầm quan sát chúng ta
- Cái gì
Ở đâu, ở đâu
Lão ăn mày lập tức cả kinh, lực chú ý toàn thân đều tập trung lại, dò xét xung quanh, tra thám hết lần này đến lần khác, nhưng mà dò xét rất lâu vẫn chẳng phát hiện ra cái gì
- Ha ha, đồ ngốc
Lúc lão ăn mày phục hồi lại tinh thần, phát hiện Tần Mục cùng với Ngân Hồ và Tả Tư Duyệt đã đi xa, vừa đi vừa cười to, lập tức hiểu ra mình đã bị lừa
- Thằng nhãi, dám đùa cợt ta, mau đứng lại cho ta
Đối diện đỉnh Vong Ưu, thanh niên mặc áo đen khẽ nhíu mày
- Sao cô ta lại đến đây
Một vở kịch hay lại bị quấy nhiễu như vậy, thật chẳng thú vị gì cả
Có điều rất nhanh, anh ta lại lắc đầu:
- Thôi vậy, chắc cô ta sẽ không từ bỏ ý đồ mới đúng
Trò hay sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy, tiếp tục đợi thôi
Thanh niên mặc áo đen xoay người rời đi
Ngân Hồ tiễn bọn Tần Mục đến nhà liền rời đi, Tần Mục cũng không giữ cô ta lại
Tần Mục vừa về đến nhà, lập tức bị Tần Phỉ Phỉ và Diệp Khinh Tuyết mạnh mẽ vây lại
- Anh, anh bị sao vậy
Bị lửa đốt sao
Tần Mục bây giờ quần áo rách rưới, bề ngoài xác thực không ổn, chỉ có thể xấu hổ nói:
- Không sao, xảy ra chút ngoài ý muốn thôi
- Ngoài ý muốn gì
– Hai cô gái khẩn trương hỏi
- Bảo Tả Tư Duyệt nói cho hai người đi, anh đi tắm rửa thay quần áo đã
– Tần Mục trực tiếp ném phiền toái cho Tả Tư Duyệt, rước lấy một đống con mắt đang lườm phía sau
Nếu nói thật, là Tần Mục đã có một trận chiến kinh người, nhất định sẽ khiến cho hai cô gái lo lắng, nên chỉ có thể nói dối
Nói dối, là một kỹ thuật sống
Tần Mục không biết Tả Tư Duyệt đã nói dối như thế nào, lúc hắn chậm chạp lề mề tắm rửa xong, thay bộ quần áo khác, đi ra ngoài đã phát hiện hai cô gái đều lên tầng rồi, chỉ còn Tả Tư Duyệt vẫn đang xem ti vi
- Cô bé, cô nói với bọn họ thế nào vậy
- Tùy tiện nói dối một chút là được mà
– Tả Tư Duyệt tùy ý nói
- Vậy thì cô biết cách nói dối thật đấy
Tả Tư Duyệt không tiếp tục đề tài này, mà hỏi:
- Chuyện này thật sự cứ thế là xong sao
Tôi vẫn cảm thấy có chút bất an, cứ cảm giác sẽ có chuyện lớn gì đó xảy ra
Tần Mục sửng sốt một chút rồi lập tức cười nói:
- Nghĩ giống hệt tôi
- Cậu cũng cho là có thể sẽ xảy ra chuyện lớn
- Không phải có thể
– Tần Mục nói:
- Mà là nhất định
- Hử
Cậu biết sẽ xảy ra chuyện gì à
- Ngày mai sẽ biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
– Tần Mục không trực tiếp trả lời mà quay người đi vào phòng ngủ của mình
Tối đến, Tần Mục ngồi trên giường, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ
- Cảnh sắc đêm nay không tệ, ra ngoài ngắm trăng nào
Tần Mục đứng dậy, từ cửa sổ nhảy ra ngoài
Mặc dù Yên Kinh là đô thị lớn phồn hoa, nhưng không phải không có những hẻm nhỏ vắng vẻ
Tần Mục đút hai tay vào túi quần, đi qua một hẻm nhỏ dài tối om vắng vẻ, dường như đang đi dạo không có mục đích
Dưới ánh trăng đêm, một trận gió lạnh quỷ dị thổi qua
Tần Mục dừng lại bước chân, ngữ khí bình thản hỏi: – Lão yêu bà, đã đến rồi sao không xuất hiện đi
Soạt
Một bóng đen từ trên trời bay xuống, dừng trên con đường trong hẻm nhỏ, đối diện với Tần Mục
- Thằng nhãi, cậu biết là ta sẽ đến
- Tôi nghĩ bà không phải là người từ bỏ ý định đơn giản như vậy
– Tần Mục bình tĩnh nhìn bà lão