Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 395: Sự thăm dò của Huyết Mộng Thiên Đường.




-Không phải Phi Tuyết Môn
Tần Mục ngỡ ngàng, chính bà già kia đã thừa nhận là Lạc Thiên Cung bị bọn họ tiêu diệt cơ mà, sao lại có thể không phải là Phi Tuyết Môn cơ chứ
-Tôi đã từng để mắt tới Phi Tuyết Môn rồi, cả Phi Tuyết Môn chỉ có một mình môn chủ là cao thủ, có điều thực lực của cổ chỉ ngang tay với ba cháu mà thôi
Nếu nói bọn họ tiêu diệt Lạc Thiên Cung trong vòng một đêm thì tuyệt đối không có khả năng
-Vậy người bà muốn nói tới là ai
-Thật ra tôi chỉ lớn hơn cha cháu có vài tuổi thôi, cháu vẫn nên gọi tôi là cô đi, gọi bà tôi thấy không được tự nhiên cho lắm
Ôn Lan Anh cố nặn ra nụ cười
Tần Mục nhìn gương mặt Ôn Lan Anh, thở dài một hơi, chắc hẳn vì để kẻ thù không nhận ra, bà đã cố ý hủy đi gương mặt mình nên thoạt nhìn mới già cỗi như vậy
-Lúc ấy, cô vô tình gặp phải hai người kia, bọn họ vừa đi vừa cảm thán gì đó, hình như vừa đi ra từ đâu đó, còn loáng thoáng nghe thấy bọn họ nhắc tới Lạc Thiên Cung nữa
Sắc mặt Ôn Lan Anh vô cùng phẫn nộ:
-Đương nhiên cô muốn theo dõi hai kẻ đó, nhưng đáng tiếc lại bị bọn chúng phát hiện
Một người trong số đó tùy ý tung ra một chương mà đã khiến cô bị thương nặng
Cô liều mạng mới có thể trốn thoát, nhưng bọn họ cũng không có ý định đuổi theo cô, cô mới may mắn thoát khỏi
Tần Mục như suy nghĩ gì đó, bà già của Phi Tuyết Môn hình như không sợ Lông Đế giống như những người khác, nếu sự thật Phi Tuyết Môn giống như lời Ôn Lan Anh nói thì bà già kia là người lợi hại nhất trong Phi Tuyết Môn, rõ ràng là bất hợp lý
Rồi hắn lại nghĩ tới Tần Trí Kiệt, người hạ độc hẳn là bà già kia, mà Tần Trí Kiệt vẫn luôn dốc lòng làm việc cho Phi Tuyết Môn
Nhưng Tần Trí Kiệt cũng đã từng nói, chuyện mà Tần Mục biết, chỉ là một góc nhỏ của tảng băng mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói khách khác, phía sau lưng Phi Tuyết Môn là một thế lực vô cùng mạnh, có lẽ người mà Ôn Lan Anh gặp phải chính là người của thế lực đó
-Cô yên tâm đi, nếu có cơ hội, cháu sẽ giúp cô trả mối thù này
-Mục Nhi, cháu không được lỗ mãng đâu đấy, thực lực của hai người kia quả thực sâu không lường được
Ôn Lan Anh nói với vẻ lo lắng
Tần Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói:
-Tiền bối, chẳng lẽ cô không biết thực lực của anh cháu cũng thuộc dạng sâu không lường được sao
Ôn Lan Anh hơi ngẩn ra, lúc này mới ý thức được, thực lực của Tần Mục, không phải người như bà có thể so sánh được
-Mục Nhi, thực lực của cháu…
-Cô ơi, cô nghỉ ngơi đi ạ, tụi cháu không quấy rầy cô nữa
Ôn Lan Anh vừa nói tới chuyện thực lực, Tần Mục đã lập tức ngắt lời bà, lảng sang chủ đề khác
Vốn dĩ Ôn Lan Anh có rất nhiều điều muốn nói với Tần Mục, nhưng bà cũng nhìn thấy Tần Mục có gì đó cấm kỵ, vì vậy cũng không ép buộc nữa, chỉ nhẹ giọng:
-Nếu như các cháu có việc thì cứ đi trước đi
Ôn Ngọc ở lại phòng bệnh chăm sóc bà ngoại, mấy người Tần Mục thì rời khỏi phòng bệnh
-Được rồi, giải tán cả đi, bụng anh đói meo cả rồi, muốn tìm một chỗ ăn cơm đã
-Mục thiếu, hay là chúng ta trở về khách sạn Yên Kinh rồi tiếp tục
Ninh Trạch Không gợi ý
-Thôi đi, tôi chẳng có hứng nữa, tìm bừa một chỗ bán đồ ăn lấp đầy bụng là được rồi
Ninh Trạch Không biết Tần Mục đã cảm thấy có chút phiền phức rồi, hơn nữa ông ta cũng đã đạt được mục đích, tiếp tục nịnh nọt nữa có khi phản tác dụng, vì vậy ông ta rời đi cùng Thôi Lập Quốc
-Thầy ơi, tới lúc đó nhớ thông báo với tụi em nha
Ninh Vi Vi với Thôi Bác nói xong cũng rời đi cùng người nhà
Tới nhà hàng gần đó tìm chút gì ăn rồi mấy người Tần Mục về nhà
Nếu như đã muốn xây lại Lạc Thiên Cung thì cần chuẩn bị rất nhiều thứ
Ví như, sau khi Lạc Thiên Cung bị diệt, địa bàn tông môn của bọn họ đã bị người khác chiếm lĩnh, Tần Mục cảm thấy phải tìm cơ hội thanh lý bọn cướp kia mới được
Buổi tối, Tần Mục đang chuẩn bị ngủ thì bỗng cảm thấy động tĩnh rất nhỏ, nhưng cả căn biệt thự nhỏ lại bị sát khí mạnh mẽ bao trùm
Sát thủ
Khoảng hơn mười người, đây đều là sát thủ được huấn luyện một cách nghiêm khắc, thực lực không tồi
Tần Mục thoáng đánh giá là có thể đoán ra lai lịch của mấy tên sát thủ này
Dựa vào thực lực hiện giờ của mình, Tả Tư Duyệt và Tần Phỉ Phỉ cũng đã nhận ra khác thường, đồng loạt thay đồ rồi nhảy lên nóc nhà
-Đường chủ thật đúng là xem trọng tôi mà, phái nhiều người tới như vậy
Giọng nói Tả Tư Duyệt trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng
-Lam Mị, đường chủ đã nói rồi, chuyện của Quỷ Lão tam, đường chủ có thể không truy cứu, chỉ cần cô đồng ý trở về Huyết Mộng Thiên Đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sát thủ lạnh mặt nói
-Nếu như tôi nói không thì sao
Tả Tư Duyệt căn bản sẽ không đồng ý, hơn nữa, dựa vào thực lực hiện giờ của cô, cô cũng chẳng chút sợ hãi/
-Huyết Mộng Thiên Đường không cho phép có phản đồ
Sát thủ trả lời rất rõ ràng
-Cũng đồng nghĩa với việc muốn giết tôi chứ gì
Sát thủ im lặng
Tần Phỉ Phỉ kích động nói:
-Chị Tư Duyệt, chị nói nhiều với một đám sát thủ như vậy làm gì chứ, trực tiếp đánh sml là được rồi
Tần Phỉ Phỉ biết, thực lực của đám sát thủ này không kém, hơn nữa còn chiếm ưu thế về số lượng, nhưng mà cô tu luyện Lạc Thiên cung tới giờ, cũng nên đánh một trận ra trò chứ
Nếu như không thắng thì chẳng phải còn có anh trai bảo kê sao
-Không biết điều, giết hết
Hơn mười sát thủ giơ lưỡi đao sắc bén sáng loáng lên, sát khí đằng đằng
Xoạt xoạt xoạt
Mười mấy người bao vây Tả Tư Duyệt và Tần Phỉ Phỉ lại, hai cô gái chẳng chút sợ hãi, hai bên bắt đầu xông vào hỗn chiến
Tần Phỉ Phỉ vận dụng Lạc Thiên Cung tới mức tối đa, bình thường khi đọ sức với Tả Tư Duyệt, cô vẫn luôn rất thu liễm
Nhưng mà hiện giờ, cô rốt cuộc cũng có thể dốc toàn lực chiến đấu, trải nghiệm vô cùng vui vẻ và kích động này quả thật không thể diễn tả bằng lời
Tần Mục đợi trong phòng, tạm thời chưa ra tay
Hắn không ngờ đứa em gái này lại bỗng nhiên biến thành phần tử hiếu chiến, chẹp, chẳng biết là chuyện tốt hay xấu nữa
Hai cô gái càng đánh càng xung, bóng người thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh đao, vô cùng thành thạo
Năng lực của sát thủ đương nhiên cũng không phải dạng vừa, vậy mà lại bị các cô chiếm thế thượng phong
Nhất là Tần Phỉ Phỉ, cô thi triển “Phi hoa trục ảnh” vô cùng nhanh, hệt như là bóng người lướt qua lướt lại, những sát thủ kia chỉ thấy hoa cả mắt, không thể xác định được vị trí của cô
-Tiềm Long Xuất Hải
-Phi Hoa Phi Diệp
Ầm ầm ầm
Cứ một lát lại có một hai tên sát thủ bị đánh bay ra
Đến cuối cùng, đám sát thủ đều bị đánh cho tơi bời, ngã la liệt, rơi từ trên nóc nhà xuống
-Nhiệm vụ thất bại, rút lui
Sát thủ không ngờ sức chiến đấu của hai cô gái lại đáng sợ đến vậy, hơn nữa thực lực của Tả Tư Duyệt hoàn toàn không phù hợp với những gì bọn họ được cho biết, mạnh hơn gấp mấy lần
Xoẹt xoẹt
Ngay vào lúc bọn họ muốn rút lui, một thanh kiếm vọt ra từ bên trong biệt thự
Phụt phụt phụt
Máu bay tung tóe, mười mấy người cùng lúc mở to mắt, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, sau đó mới lần lượt đổ rầm rầm xuống đất
-Biến thái
Tả Tư Duyệt và Tần Phỉ Phỉ đồng thanh mắng, các cô vất vả đánh nửa tiếng, kết quả Tần Mục chẳng ra mặt lại tung một kiếm giết sạch bọn họ
-Anh, anh giết nhiều người như này thì sao mình xử lý được đây
-Anh gọi điện bảo người của Thần Ưng tổ tới xử lý, hai người đừng xen vào, đi ngủ sớm chút đi
Tần Mục nghĩ nghĩ một lát rồi nói thêm:
-Còn nữa, những sát thủ này e là sự thăm dò của Huyết Mộng Thiên Đường, mục đích chính khẳng định vẫn còn ở phía sau, mấy ngày nay nhớ phải cẩn thận hơn
-Dạ, biết rồi anh

.
Trong cung điện dưới lòng đất nào đó, cũng chính là cứ điểm bí mật của Huyết Mộng Thiên Đường tại Hoa Hạ/
Ngay vào lúc mười mấy sát thủ kia bị Tần Mục giết chết, sắc mặt xinh đẹp của cô gái đang ngồi trên ghế hơi thay đổi, nhanh chóng cau chặt đôi mày
-Đường chủ, sao vậy
Trong cung điện, còn có một thân vệ toàn thân màu đen, đứng ngay bên cạnh cô gái
-Người chúng ta phái đi đều chết cả rồi
-Lợi hại đến thế ư
Người áo đen khẽ nhíu mày, nhưng lại không cảm thấy kinh ngạc
-Không những vậy, bọn họ bị giết cùng một lúc
Nói cách khác, có người chỉ dùng một chiêu đã có thể giết chết toàn bộ mười ba người
-Làm sao có thể
Rốt cuộc người áo đen cũng biến sắc
Tuy rằng mười ba người được phái ra kia không phải sát thủ cao cấp nhất của Huyết Mộng Thiên Đường, có điều thực lực của bọn họ đều không kém, bồi dưỡng bọn họ cũng mất không ít công sức
Đường chủ có thể đánh bại mười ba người này liên thủ một cách dễ dàng, nhưng nếu giết chết tất cả chỉ trong một chiêu thì e là không thể
-Không thể không thừa nhận, thực lực của người này cao hơn ta
Cô gái cao quý thở dài một hơi, nói:
-Không ngờ Lam Mị lại có chỗ dựa lợi hại như vậy, quả là thất sách
-Cô ta thật chẳng biết tốt xấu
Đường chủ coi trọng cô ta như vậy mà cổ còn muốn phản bội
Dường như người hầu có chút ghen ghét Tả Tư Duyệt, lạnh giọng nói:
-Đường chủ, chẳng lẽ cứ bỏ qua cho cổ như vậy sao
-Đương nhiên không có chuyện đó
Cô gái cao quý nở một nụ cười lạnh:
-Mặc dù nơi này là Hoa Hạ, nhưng Huyết Mộng Thiên Đường chúng ta cũng không thể để người ta tùy ý bắt nạt như vậy được
-Nhưng mà thế lực của chúng ta ở Hoa Hạ, hình như…
Người áo đen mở miệng, cô gái cao quý bỗng nhiên giơ ngón tay ra hiệu cổ đừng nói tiếp nữa
Người áo đen đang nghi ngờ thì cô gái lại cất giọng lạnh lùng:
-Sát Thần các hạ, nếu đã đến thì có thể lộ mặt để nói chuyện chăng
Nghe được hai chữ “Sát Thần”, cả thân mình người áo đen run lên, vô thức trở nên cảnh giác
Không hề báo trước, cung điện vốn dĩ trống rỗng lại có xuất hiện một bóng người, hơn nữa còn đứng ngay bên cạnh người áo đen
Người áo đen bị dọa sợ, nhanh chóng lùi ra sau vài bước, nhìn người đàn ông trung niên mặc võ sĩ Đông Doanh(Nhật bản), bên hông đeo một thanh kiếm Đông Doanh trước mặt
Cách ăn mặc của người đàn ông này hệt như bao võ sĩ Đông Doanh khác, đứng trong đám người chắc cũng chẳng thu hút được ai
Nhưng mà chỉ riêng danh hiệu của người đàn ông này cũng đã đủ để người nghe thấy phải sợ đến run rẩy
Người đứng đầu bảng đen thế giới ngầm, Sát Thần, vị thần trong giới sát thủ
-Sát Thần các hạ, đã lâu không gặp
Cô gái cao quý vẫn có thể giữ vẻ bình tĩnh, không tới mức mất mặt như thuộc hạ của mình
-Tôi chỉ dừng chân ở đây chút thôi, hiện giờ nghỉ ngơi xong rồi, phải đi xử lý chút chuyện đây
-Chuyện gì mà gấp thế chứ
-Không liên quan đến cô
Chuyện riêng của tôi, cô không cần biết, cũng không có tư cách biết
Sát Thần lạnh lùng nói
-Hỗn xược
Mặc dù rất sợ Sát Thần, nhưng thân là thuộc hạ của cô gái cao quý kia, cô vẫn tức giận hét lên, rút kiếm hướng về phía Sát Thần
Nhưng mà đối mặt với mũi kiếm lạnh như băng của cô, Sát Thần chẳng thèm nhấc mí mắt, cũng không để mắt tới cô ta
-Tiểu Thanh, thu kiếm lại, trên đời này chưa có ai dám rút kiếm ra trước mặt Sát Thần đâu
Cô gái cao quý quát thuộc hạ
Lúc này Tiểu Thanh mới chầm chậm thu kiếm lại, tuy Sát Thần không nhúc nhích gì, nhưng cô ta thì bị dọa tới mức mồ hôi đầm đìa
Quả thật, nếu như vừa rồi Sát Thần muốn giết chết cô ta thì đến ngay cả Đường chủ cũng bất lực, căn bản không kịp ngăn cản
-Sát Thần các hạ, tôi không hỏi chuyện riêng của các hạ, các hạ có thể giúp tôi giết chết một người không
Cô gái cao quý hỏi
-Không thể
Sát Thần rất dứt khoát
Cô gái cao quý nhíu nhíu mày, nói:
-Các hạ không nên từ chối tôi
Sát Thần nhìn cô một cái, nói với giọng thản nhiên:
-Cô phải rõ, tôi không phải người của Huyết Mộng Thiên Đường, cô và tôi chỉ có quan hệ hợp tác
Nếu như tôi thật sự muốn gia nhập Huyết Mộng Thiên Đường thì ít nhất cũng phải ở vị trí dưới một người trên vạn người, cô chỉ là một đường chủ
Cô không có tư cách sai sử tôi làm cái này cái kia
Cô gái cao quý hơi ngẩn người, im lặng một lát rồi mới nói:
-Đây là thỉnh cầu của tôi, không phải mệnh lệnh
-Vậy đợi tôi về rồi nói sau
Sát Thần nói xong câu này rồi biến mất khỏi cung điện
Biến mất trong không trung, không để lại chút dấu vết, cũng chẳng gây ra bất cứ âm thanh nào
Hồi lâu sau, Tiểu Thanh mới phục hồi tinh thần, hỏi:
-Đường chủ, rốt cuộc thực lực của Sát Thần này mạnh đến mức nào
Cô gái cao quý lắc đầu đáp:
-Không biết, trên đời này hẳn là chỉ có mình Long Đế biết rõ thực lực chân chính của Sát Thần mà thôi
-Long Đế đã giao thủ với Sát Thần rồi ư
-Ừm, đó là chuyện đã xảy ra từ mười mấy năm trước rồi, lúc ấy hai người đó vẫn còn trẻ
Nhưng lúc đó Sát Thần vừa mới xuất đạo, mà Long Đế đã thành danh từ lâu, có lẽ Sát Thần muốn giết Long Đế để tạo danh tiếng, đáng tiếc, kết quả lại thảm bại
Tiểu Thanh hơn ngẩn ra, dành cái từ “thảm bại” này để miêu tả Sát Thần quả thật khiến người ta không tin tưởng được mà
Nhưng mà nghĩ tới người đàn ông kia, cũng đã biến mất rồi
Ám sát người đó, trên đời này, cũng chỉ có duy nhất Sát Thần mới có bản lĩnh này thôi ha
Hơn nữa, lúc đó Sát Thần mới xuất đạo, kinh nghiệm chiến đấu chắc chắn không thể bằng Long Đế, mười mấy năm trôi qua, có lẽ khoảng cách giữa Sát Thần và Long Đế đã được rút ngắn, thậm chí chưa biết chừng Sát Thần dã vượt qua Long Đế cũng nên
Sau khi Sát Thần rời khỏi cung điện, bóng người chớp nhoáng, nhanh chóng hướng về phía Yên Kinh
Mục đích lần này của Sát Thần chỉ có một – Xông vào thiên lao của Long Tổ một lần nữa
Lần trước cứu việt Tinh Dã Thiên Mỹ, vốn dĩ đã thâm nhập vào thiên lao một cách thành công, nhưng chính vào lúc bước tới căn phòng giam giữ Tinh Dã Thiên Mỹ, y cảm nhận được một hơi thở lạnh lẽo khiến mình phải chấn động
Hơi thở ấy tựa như quái vật, ép đến mức y không thở nổi, cảm giác ấy, y mãi mãi không bao giờ quên
Cho dù là khi xưa đối mặt với Long Đế, y cũng không cảm thấy sợ hãi đến như vậy
Lúc đó, suy nghĩ duy nhất trong đầu y chính là hơi thở này quả thực quá mạnh mẽ, y căn bản không thể chống lại, chỉ có thể rút lui
Đến đối phương là ai cũng chưa kịp nhìn đã vội vàng rút lui
Đối với Sát Thần mà nói thì đây tuyệt đối là sự sỉ nhục không thể chịu đựng nổi
Sauk hi trở lại Đông Doanh, y phát hiện con đường kiếm đạo của mình có sơ hở, nếu như không thể rửa sạch nỗi nhục này, thì e là sau này y khó có thể tiến xa hơn trên con đường kiếm đạo
Cho nên y trở lại rồi, y muốn tìm người kia, quyết đâu với người đó một lần, cho dù có thua cuộc, cũng sẽ không tiếc nuối
Kiếm đạo y có thể thua, y có thể không phải kẻ mạnh nhất, nhưng tuyệt đối không được nhát gan, không được phép chưa đánh đã lui
Tốc độ của Sát Thần rất nhanh, nhanh vô cùng, đây là điều chắc chắn
Y tự nhận dựa vào thực lực của y, có lẽ cả đời cũng sẽ không đuổi kịp Long Đế
Nhưng xét về tốc độ, y tin tưởng mình tuyệt đối không thua bất kỳ ai
Nhưng mà khi y đang dốc sức tiến về phía trước thì hình như phía sau có chút động tĩnh, khiến y cảnh giác
Động tĩnh, nói đúng hơn là, có hai người đi theo y
Tốc độ rất nhanh, thế mà lại có thể đuổi kịp y
—Quào, chú phía trước hình như rất siêu thì phải
Một giọng nói mềm mại vang lên
-Lị Lị, sao nhìn ra được chú ấy rất siêu thế
Một giọng nói đáng yêu khác vang lên, trong giọng nói mang theo chút nghi vấn
-Nhìn dáng vẻ chú ấy đi là biết rất siêu rồi
-Hình như thế thật, chú ấy đi, tụi mình chạy mà chỉ có thể miễn cưỡng đuổi kịp chú ấy
-Văn Văn, chú ấy lợi hại như vậy, không chừng biết Long Tổ ở đâu đó, chúng ta có nên qua đó hỏi chú ấy không nhỉ
-Được được
-Tụi mình tăng tốc nào
-Ừ ừ
Viu
Sát Thần chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, hai người kia đã cản đường của y, khiến trái tim y đập cái thịch
Sauk hi nhìn rõ dáng vẻ của hai người thì Sát Thần chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, chóng mặt muốn ngất
Thế mà hai người trước mắt lại là hai đứa bé chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi
Hai đứa nhóc mặc váy dài giống nhau, áo khoác ngoài màu xanh lam, và xanh lục, trên tay còn cẩm hai thanh bảo kiếm màu lam màu lục
Hai bé loli xinh xắn đáng yêu, chỉ khoảng mười mấy tuổi, cao khoảng mét rưỡi, vẻ mặt đáng yêu ngơ ngác, thật sự vô cùng đáng yêu
Tuy nói hai loli này nhìn qua vô hại, còn hơi ngốc nghếch, chẳng qua Sát Thần lại không dám khinh thường
Chỉ là tốc độ của hai người này không chậm hơn mình bao nhiêu, thiên hạ này đã không có mấy người có thể sánh được
- Văn Văn, cậu hỏi đi
Lili đẩy đồng bạn
Văn Văn đi về phía trước một bước:
- Cái này…
Nói chưa dứt lời, Văn Văn lại sợ hãi lui về, nói với Lili:
- Lili, đại thúc này thực hung ác, tại sao có cảm giác hơi sợ
- Không thể nào, đại thúc rất hiền lành đó chứ
Tuy rằng Sát Thần là người Đông Doanh, nhưng gã tinh thông tiếng Hoa Hạ, lúc này nghe được lời hai loli nói chuyện, không biết nên khóc hay nên cười
Thần sát thủ, dĩ nhiên lại bị người khác dùng hiền lành để hình dung
- Thế nhưng trong lòng tôi vẫn sợ hãi, Lili, hay là ngươi tới hỏi đi
- Kẻ nhát gan, ta hỏi thì ta hỏi
Lili đi tới một bước, nháy mắt nhìn Sát Thần, lập tức nhẹ nhàng hỏi thăm:
- Đại thúc, chúng tôi lạc đường, thúc có thể dẫn chúng tôi trở về nhà hay không
Sát Thần nghe vậy sửng sốt cả buổi, nghĩ sao cũng cảm giác hai cô bé này đang đùa nghịch mình, chẳng qua gã vẫn hỏi một câu:
- Nhà hai người ở đâu
- Long Tổ là nhà của chúng tôi, đại thúc, thúc biết Long Tổ không
Lili vội vàng hỏi thăm
Sát Thần thầm nghĩ quả nhiên lai lịch không nhỏ, trầm giọng hỏi:
- Hai người thực sự là người của Long Tổ
- Ừ ừ
Ngay cả Văn Văn cũng gật đầu theo
- Các ngươi có quan hệ gì với Long Đế
Sát Thần cảm thấy hai cô bé này chắc chắn có quan hệ với Long Đế, nếu không với tuổi tác này tuyệt đối sẽ không có thực lực như vậy
- Long Đế
Long Đế không phải là…
Lili đang muốn trả lời, Văn Văn lại kéo cô một cái, nói với Sát Thần:
- Long Đế
Long Đế là ai
Sát Thần bĩu môi, im lặng nói:
- Hai người là người của Long Tổ, lại không biết Long Đế
Hai loli biết lòi đuôi rồi, gãi đầu lúng túng nói:
- Long Đế rất nổi danh sao
Long Đế rất nổi danh sao
Vấn đề này, Sát Thần quả thực không biết trả lời ra sao
- Chẳng qua mặc kệ Long Đế là ai, danh xưng này cũng thực uy phong
Tôi cũng muốn có một danh xưng phong cách, ừ… Long Hậu dường như nghe không tồi
- Không được, Long Hậu chỉ có thể có một người, ta mới là Long Hậu
- Tôi lớn hơn cậu, hẳn là tôi mới là Long Hậu
- Mới không phải đâu, rõ ràng là tôi lớn hơn
- Tôi lớn, tôi là chị của cậu
- Tôi lớn, tôi mới là chị
Hai loli bắt đầu cãi lộn, từ tranh giành làm Long Hậu, bỗng biến thành tranh giành ai là chị, thay đổi khá lớn
Sát Thần thoáng tự đánh giá, trong lòng khẽ động, bỗng nhiên lập tức ra tay, chộp về phía hai cô bé
Hai cô bé nhìn qua ngây ngốc, động tác lại cực kỳ lưu loát, hai người xoay một cái, tránh sang một bên, khiến Sát Thần bắt hụt
- Oa, chẳng lẽ là quái đại thúc xúc tu trong truyền thuyết
Lili và Văn Văn nhìn nhau, cảnh giác nhìn Sát Thần
- Tôi đã nói đại thúc rất hung, cậu còn không tin
Văn Văn nói
Lili nghiêng đầu nói:
- Thật là hung, chúng ta có nên đánh hắn một trận không
Văn Văn yếu ớt nói:
- Không được đâu, không phải lão đầu tử không để chúng ta đánh nhau sao
- Không sợ, chúng ta đánh nhẹ một chút, đánh cho đầu hắn sưng lên là được rồi
- Được rồi, vậy cậu đánh hay là tôi đánh
- Để tôi
- Đại thúc nhìn qua dường như rất lợi hại, cậu đánh thắng được không
- Hừ, cậu tránh ra
Văn Văn lui ra vài bước, lại nhanh chóng chạy tới nói:
- Lili, đưa kiếm cho tôi, cậu không thể dùng kiếm
- Ừ, cũng đúng, lỡ như giết người sẽ không tốt
Lili giao bảo kiếm màu xanh cho Văn Văn cầm
Sát Thần cau mày nhìn hai cô bé, ngôn hành cử chỉ của hai người rất ngốc nghếch, thậm chí còn hơi buồn cười, nhưng gã cũng không dám coi thường hai người
Hai người rõ ràng là biết Long Đế, chỉ là bởi vì cố kị thứ gì đó, không chịu nói ra
- Xúc tu quái đại thúc, ta muốn bắt đầu, ngươi cẩn thận một chút
- Lili đần, hắn là người xấu, không cần nhắc nhở hắn
- À
Lili cảm thấy rất đúng, khẽ gật đầu, thân hình lập tức lóe lên, thân thể nhỏ nhắn xông tới với tốc độ không thể tưởng tượng nổi
Hộc
Sát Thần chỉ cảm thấy tự dưng xuất hiện một cơn gió lớn, lập tức lại thấy một bàn tay xinh xắn, mang theo chưởng kình đánh về phía mình
Vô ý thức, gã vươn ra một chưởng, đụng vào Lili
Rầm
Thân thể nhỏ nhắn của Lili bay ra ngoài, lại bay về bên cạnh Văn Văn, lung lay rất lâu mới đứng vững thân hình
- Ồ… Lili, dường như cậu không đánh lại hắn
Văn Văn dường như không hề lo lắng Lili bị thương, còn ở bên che miệng, nhìn hơi hả hê
Tuy rằng Lili bị chưởng kình của Sát Thần đánh bay, chẳng qua cũng không bị thương, chỉ thở phì phì nói:
- Ai nói tôi đánh không lại hắn, vừa rồi chỉ là ta thăm dò một chút, lại tới
Thân thể nhỏ nhắn của Lili bùng phát khí thế, quả thực mạnh hơn vừa rồi một phần, phóng tới Sát Thần
Thật ra vừa rồi trong lúc vội vàng đánh Lili bay ra ngoài, bản thân Sát Thần cũng không tốt hơn, lui mấy bước nhỏ
Chớ coi thường mấy bước nhỏ này, trên đời người có thể khiến Sát Thần lui lại không có bao nhiêu
Lần này Sát Thần không định bị động, lúc Lili vọt tới, gã cũng phóng về phía Lili
Tốc độ của hai người đều cực nhanh, hơn nữa chung quanh quấn một lồng khí năng lượng, trong thời gian ngắn va chạm với nhau
Oành
Ảnh hưởng cường đại tản ra, xới mặt cỏ chung quanh tung lên
Bành
Thân hình nhỏ nhắn của Lili lại bay ra ngoài, chẳng qua vẫn không bị thương, chỉ là lần này cô hơi hổn hển
- Không có khả năng chứ, tại sao tôi lại đánh không lại
- Lili, cậu không được rồi, để cho tôi tới, để cho tôi tới
Văn Văn kích động, cũng muốn ra tay với Sát Thần
- Văn Văn đần, tôi cũng đánh không lại, cậu chắc chắn cũng đánh không lại
- Tại sao cậu đánh không lại tôi cũng đánh không lại
- Bởi vì cậu đánh không lại tôi
- A, dường như cũng đúng, vậy xử lý thế nào
Văn Văn nghiêng đầu nói:
- Chúng ta cùng tiến lên
Mắt Lili sáng ngời gật đầu nói:
- Được được, chúng ta cùng tiến lên
Hai loli nhìn nhau, cùng phóng về phía Sát Thần
Vẫn là Lili chạm một chưởng với Sát Thần, sau đó Văn Văn tương trợ phía sau Lili, hai người hợp lực bộc phát ra lực lượng kinh người
Sát Thần đối phó một người cũng không quá nhẹ nhàng, chưởng lực của hai người, gã rõ ràng tiếp không nổi, lần này gã bị đánh bay ra ngoài
- Òa, chúng ta rốt cuộc hòa một ván rồi
Lili hưng phấn hô to
- Đó là tôi đang giúp cậu, bằng không thì cậu chắc chắn không đánh thắng hắn
Văn Văn bất mãn khẽ nói:
- Lão đầu tử nói, lấy nhiều khi ít là không có đạo đức, cho nên chúng ta thắng cũng chẳng vẻ vang
- Cũng đúng
Soạt
Sát Thần vốn bị đánh bay ra ngoài lại phi thân trở về, lẳng lặng đứng đối diện hai loli
- Đại thúc, thúc còn muốn đánh không
Sát Thần không có trả lời, hai mắt nhắm nghiền
Đột nhiên, khí thế của gã thu liễm, cả người bình tĩnh, dường như dung hợp một thể với trời đất
Chậm rãi, Sát Thần rút võ sĩ đao bên hông ra
- Sát Thần Nhất Đao Trảm
Hai loli bỗng nhiên cùng giật mình
- Lili, tôi rất sợ hãi, tại sao tim tôi đập nhanh như thế
- Tôi cũng vậy, dường như đại thúc dùng tuyệt chiêu
Tốc độ Sát Thần rất nhanh, nhưng lúc này gã lại chạy rất chậm, còn chậm hơn đi đường
Chẳng qua từ sau lưng gã, một hồi cuồng phong vòi rồng gào thét, những nơi đi qua, hết thảy đều bị hủy hoại
Mắt thấy Sát Thần sắp tới gần họ, Lili hô lớn với Văn Văn:
- Văn Văn, kiếm, kiếm của tôi, nhanh rút kiếm
- A
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Văn Văn đưa cho Lili một thanh kiếm
- Đồ đần, đây không phải kiếm của tôi, cậu cầm nhầm rồi
Lili khó thở mắng to, chẳng qua kiếm của Sát Thần dĩ nhiên đã tới trước mắt, không cho phép cô nghĩ nhiều, chỉ có thể rút kiếm ứng phó
Boong
Lili rút kiếm, một nhúm thần quang màu xanh da trời phóng lên
Lúc này, Sát Thần cũng vung một đao chém xuống
Rầm
Lili trực tiếp bị một cỗ kiếm khí bá đạo đánh bay ra ngoài, Văn Văn đứng sau cô còn chưa kịp phản ứng, cũng bị thân hình của Lili va chạm bay ngược về sau
- A…
Lili kêu một tiếng thảm thiết:
- Đồ đần Văn Văn, sao cậu không đón được tôi
Văn Văn bị Lili đè dưới người buồn bực:
- Lili chết tiệt, cậu đã đè lên người tôi rồi, còn nói tôi không đón được cậu
Mau đứng lên, mông tôi đau chết rồi
- Ồ, cậu tiếp được tôi sao, sao tôi vẫn đau nhức như thế
- Ô ô… Tôi không đánh nữa, tôi muốn về nhà
- Đại thúc thực lợi hại, dường như chúng ta đánh không lại, không phải lão đầu tử nói người bên ngoài đều rất yếu sao
- Lão đầu thối, lại dám gạt chúng ta, trở về nhổ sạch râu mép của hắn
- Đúng đúng, nhổ sạch râu của hắn
- Ô ô…
Hai loli đứng dậy, phủi bụi bậm bùn đất trên người, quay người nắm tay đi về, vừa oán trách vừa khóc ô ô
Tại chỗ, Sát Thần kinh ngạc đứng đó, nhìn đao võ sĩ đã bị cắt thành hai đoạn trong tay, lại quan sát phương hướng hai loli rời đi, thật lâu không nói gì
Trận đánh nhau giống như trò đùa này, gã chiếm cứ thượng phong, phải nói là thắng
Nhưng mà trong lòng gã lại cảm thấy sợ hãi, hai cô bé đột nhiên xuất hiện này thực là quỷ dị
- Thôi vậy, sau này tái chiến
Đúng lúc này, gã cũng không có tâm tư khiêu chiến Long Tổ, ném đao gãy đi, quay người rời đi
Văn Văn và Lili dắt tay trở về, miệng vừa chửi vừa lau nước mắt
Sau khi đi rất xa, Lili ngừng khóc dừng bước
- Lili, sao cậu không khóc
- Lão đầu tử nói chúng ta lớn như thế rồi, còn khóc nhè mà nói, rất mất mặt
- A, ta đây cũng không khóc nữa
Tiếng khóc của Văn Văn im bặt, nghi hoặc nhìn Lili nói:
- Vậy tại sao cậu không đi
Lili nói:
- Chúng ta thực sự phải về sao
Văn Văn nghĩ một lát nói:
- Không thể trở về, chúng ta khó được ra ngoài một chuyến
- Nói rất đúng
- Thế nhưng bụng ta rất đói, lại không tìm thấy Long Tổ ở đâu
- Ừ, đây là một vấn đề
Hai người bắt đầu trầm ngâm, dường như đang suy nghĩ làm sao mới có thể tìm được Long Tổ
- Văn Văn, Lili
Đúng lúc này, một lão khất cái toàn thân rách rưới chạy tới, trong giọng nói mang theo vẻ nghi hoặc
- Oa, lão khất cái
Hai loli thấy được lão khất cái, giống như lưu lạc hồi lâu cuối cùng gặp được người thân, trong lòng tràn ngập vui mừng chạy tới
- Lão khất cái, nhìn thấy ngài thực sự quá tốt rồi
Lão khất cái xụ mặt nói:
- Không biết lớn nhỏ, phải gọi gia gia
- Ừ, lão khất cái gia gia
Lili tung tăng như chim sẻ nói:
- Lão khất cái gia gia, chúng ta rất nhớ ngài
Lão khất cái vốn còn tức giận, nhưng nghe được những lời này của Lili, trong lòng lại rất vui mừng
Chẳng qua Văn Văn bỗng nhiên xuất hiện nói một câu:
- Lão khất cái gia gia, từ sau khi ngài đi, nhà vệ sinh của chúng ta đều không có người lau chùi, thực bẩn thực thối, chúng ta thực đáng thương
Phốc
Lão khất cái ngã xuống đất ngất đi, cảm tình hai người nhớ ta, chính là nhớ ta quét dọn nhà vệ sinh cho các ngươi
- Gia gia, ngài xảy ra chuyện gì
Hai loli kinh hãi nói
Lão khất cái bò lên, đen mặt nghiêm túc nói:
- Hai người các cháu sao lại chạy tới đây, trộm chạy ra ngoài chơi sao
- Không phải không phải, là lão đầu Trang chủ để chúng ta đi ra
- Lão nhân kia bình thường nâng các cháu trong lòng bàn tay còn sợ hỏng, lại để các cháu đi ra sao
Hiển nhiên lão khất cái không tin
- Đương nhiên, Trang chủ nói thực lực của chúng ta đã rất mạnh
Nghe nói Long Đế ở ngoài rất càn quấy, để chúng ta đánh hắn, giảm bớt nhuệ khí của hắn
Lão khất cái nghe vậy, mặt đen lại
- Thế nhưng mà Long Đế không phải boss bên ngoài sao
Vừa rồi chúng ta tùy tiện gặp một đại thúc cũng không đánh lại, vậy sao đánh được boss lớn
- Đúng đúng, lão đầu thối kia đang gạt chúng ta, trở về phải cho lão đẹp mắt
Lão khất cái im lặng nói:
- Lão nhân kia bản thân lão cũng chưa đánh thắng được Long Đế, nội tâm lão không được cân bằng, cho các cháu tới quấy rối
- Long Đế lợi hại như thế, ngay cả lão đầu Trang chủ cũng đánh không lại
Hai loli há to miệng
- Được rồi, không nói những thứ này, các cháu nhất định là đi ra cùng với nha đầu Tử Yên, cô ta đâu rồi
- Sư tỷ đi bắt người xấu, ném chúng ta ở bên mặc kệ
- Đúng là như vậy, sư tỷ mới là người xấu
- Bắt người xấu
Lão khất cái nhướng mày, lập tức lắc đầu lại hỏi:
- Được rồi, các cháu muốn tới Long Tổ mà nói, ta dẫn các cháu đi
- Được được

Mấy hôm nay Phi Tuyết Môn đều rất bất an, bên trên Trưởng lão trong môn, bên dưới rất nhiều đệ tử, tất cả đều hoảng loạn
Động thái của Lâm gia, họ lúc nào cũng chú ý
Đương nhiên, họ bất an cũng không phải vì Lâm gia gần như diệt vong, mà vì Môn chủ của họ đi Bắc Kinh một chuyến, đến giờ vẫn chưa về, hoàn toàn mất tin tức
Hôm nay, đại điện tông môn Phi Tuyết Môn, Trưởng lão đang thương thảo phải chăng phái người tới Bắc Kinh tìm kiếm Môn chủ, đột nhiên có hai người đi tới đại điện
Tốc độ của hai người kia cực nhanh, rõ ràng là tư thế đi đường, lại xuất hiện tàn ảnh, dưới tình huống các Trưởng lão chưa kịp phản ứng, chạy tới bảo tọa trên đại điện
- Các ngươi là người phương nào
Các Trưởng lão cảnh giác, thực lực của hai người này không thể khinh thường
Hai nam tử áo đen quay người, móc ra một miếng lệnh bài hình chữ nhật, bày ra cho mọi người
Trên lệnh bài thêu một thanh trường kiếm, các Trưởng lão Phi Tuyết Môn sau khi nhìn rõ ràng đều biến sắc, lập tức cung kính hành lễ hai người:
- Tham kiến hai vị tôn giả
- Môn chủ của các ngươi đâu
Giọng nói của hai gã nam tử không mang theo chút cảm tình nào, lạnh lùng hỏi thăm
- Môn chủ của chúng tôi mất liên lạc rồi, chúng tôi đang bàn luận phái người đi tìm Môn chủ
- Người phụ nữ này làm cái quỷ gì vậy
Hai người chửi nhỏ một tiếng, lại nói với các Trưởng lão:
- Mặc kệ bà ta, lần này chúng ta đi ra thời gian có hạn, các ngươi xuất động toàn bộ mọi người, tìm một người giúp ta

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.