Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 44: Thanh Long Bang sụp đổ




Sau khi đánh bại Lôi Long, Đồ Cửu chậm rãi bước lên lôi đài, lạnh lùng quét mắt nhìn Tần Mục, nói:
- Cậu đã từng giống tôi lúc trước
- Nhưng tôi lại cảm thấy một chút cũng không giống
Tần Mục không đếm xỉa đến
Tần Mục đã chủ động đưa ra lời đề nghị đến đây, làm sao mà không biết tâm tư của Liệp Báo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu tiên thay mình tạo thế, dùng quyền vương Lôi Long để nâng giá của hắn lên
Khi tất cả mọi người đều tán thành thực lực của hắn, lại giả bộ như muốn kết thúc trận đấu, khiến người xem bất mãn
Sau đó lại phái Đồ Cửu ra, trở thành người “không biết tự lượng sức” mà khiêu chiến Tần Mục
Dưới áp lực của người xem, Liệp Báo làm bộ miễn cưỡng cho phép trận đấu bắt đầu, nhưng hạ tỷ lệ đặt cược xuống rất thấp
1:10, nếu như muốn kiếm được nhiều tiền thì chỉ có thể đặt nhiều tiền
Người xem thấy lợi nhuận quá cao, liền lấy hết toàn bộ tiền bạc trong người ra đặt cược, vừa vặn rơi vào bẫy của Liệp Báo
Không thể phủ nhận, Liệp Báo đã có được tâm cơ nhất định
Nhưng y có một điểm sai lầm trí mạng, đó chính là đã đánh giá thấp Tần Mục
- Tại sao cậu lại cảm thấy không giống
Đồ Cửu lạnh lùng nói:
- Cậu rất giống tôi trước đây, tuổi trẻ khinh cuồng, tự cho rằng mình có chút thực lực thì không kiêng nể gì cả
Kết quả chỉ nhận lấy một bài học thê thảm
- Cho nên nói chúng ta hoàn toàn không giống nhau
Tuổi trẻ khinh cuồng trong mắt kẻ yếu chính là mang nghĩa xấu, nhưng trong mắt của tôi lại không phải
- Cậu cho rằng mình là cường giả
Đồ Cửu trào phúng
Tần Mục mỉm cười lắc đầu:
- Xem ra anh còn chưa hiểu ý của tôi
- Tôi xác thực không hiểu
- Vậy anh hãy dùng chiêu thức mạnh nhất mà đánh tôi, khi đó anh sẽ hiểu
Khóe miệng Tần Mục nhếch lên
Đồ Cửu nhướng mày, bỗng nhiên bay lên không, sau đó lộn mèo 720 độ
- Cậu đã nói như vậy, tôi sẽ thành toàn cho cậu
Lợi hại nhất của tôi không phải là quyền pháp mà là quét chân
Lúc này, công kích của Đồ Cửu đã không thuộc phạm vi của người bình thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cơ thể xoay tròn, hai chân giống như ổ quay, quét ngang Tần Mục
- Ông trời ơi…
Rất nhiều người nhìn thấy công kích của Đồ Cửu, bị dọa đến phải bịt mắt
Bọn họ cơ hồ có thể tưởng tượng được cảnh tượng thua cuộc của Tần Mục
Anh chỉ có chút trình độ đó thôi sao
Đối mặt với cú quét chân của Đồ Cửu, biểu hiện của Tần Mục lại hoàn toàn khác với suy nghĩ của mọi người, chỉ là khinh miệt, tay phải duỗi ra, bắt lấy chân của Đồ Cửu
Tư thái xoay tròn của Đồ Cửu đột nhiên bị ngăn lại, cả người gần như bị một luồng sức mạnh bá đạo vặn gãy, thân hình rơi xuống mặt đất
- Không thể nào
Tần Mục cười nhạt:
- Xem ra anh đã hiểu được ý của tôi
Ném giống như ném rác, Tần Mục tiện tay ném bay Đồ Cửu ra ngoài
Bành
Đồ Cửu rơi xuống đất, một lần nữa bị lực phản chấn, phun ra mấy ngụm máu
- Ah
Đúng lúc này, từ trong đám người truyền đến một tiếng hét lớn
Ngay sau đó, tiếng hò hét điên cuồng vang lên
Rất nhiều người vốn đang tuyệt vọng đều mở to mắt
Hết thảy giống như vừa mới đi một vòng địa ngục
- Thắng, Tần Mục thắng rồi
- Tiền của tôi đã trở lại rồi
Đám người ồn ào không thôi, lập tức muốn nhào vào lấy tiền thắng được
- Đại….đại nhân, cái này…
Lúc này Liệp Báo cũng giống như đang nằm mơ
Đệ tử mà y đắc ý nhất lại bị thua
Hơn nữa còn thua đến không có lực hoàn thủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tên tiểu tử này làm hỏng chuyện tốt của tôi
Liệp Báo vỗ một cái thật mạnh vào rào chắn
Bức tường bằng xi măng lưu lại một chưởng ấn thật sâu
- Các vị, chúng tôi có một số việc riêng cần giải quyết
Ngày mai, chúng tôi sẽ thanh toán không thiếu một xu cho các vị
Bây giờ mời các vị ra về
Liệp Báo nói cho hết lời
Năm cửa vào bỗng nhiên xuất hiện mấy trăm người mặc đồ đen tay cầm đao côn
Trên bộ quần áo của đám người này đều thêu hình một con thanh long đang bay lên
Đám người huyên náo trong nháy mắt bị áp chế
Có người bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, hai chân run rẩy, muốn xụi lơ xuống đất
- Các vị, mời
Tiền tất nhiên là quan trọng, nhưng vì tiền mà liều mạng với Thanh Long Bang rõ ràng là ngu xuẩn
Hơn nữa, Liệp Báo cũng đã hứa ngày mai sẽ trả không thiếu một xu
Có nhiều nhân vật lớn ở chỗ này, hẳn Liệp Báo không dám nuốt lời

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.