Tần Mục cùng Cung Dã Anh Tử và Tiểu Thanh lên núi đốt lửa, làm đồ nướng thơm ngon
Trên đỉnh núi, một người đàn ông đứng bình lặng dưới ánh trăng hồi lâu, thu hết cảnh ba người Tần Mục cười cười nói nói vào mắt
-Trước kia cũng chưa từng gặp, từ khi nào Trung Quốc lại xuất hiện một nhân vật như thế này
Người đàn ông hơi cau mày
Trước kia, mặc dù Trung Quốc đất rộng của nhiều, nhân tài vô số nhưng trong mắt y, chỉ có Long đế mới xứng làm đối thủ
Tuy nhiên mấy tháng trước, y chịu sự nhờ vả của cán bộ cấp cao Nhật Bản, đến Trung Quốc nghĩ cách giải cứu Hoshino Ootachimi, tại thiên lao lại gặp một nhân vật đại khủng bố khiến y sợ đến mức không đánh mà chạy
Khi đó y không nhìn rõ bóng dáng của đối phương, chỉ biết người này tuyệt đối không phải Long đế
Nhưng y biết, thực lực của người này mạnh hơn mình, không kém gì Long đế
Như vậy Trung Quốc đã có tận hai người có thể uy hiếp y
Sau đó đến cả bảng xếp hạng của Long bảng cũng xác nhận điểm ấy
Mà thật sự chỉ có hai người kia thôi ư
Ngày đó, để truy tìm kiếm đạo, y đã muốn tìm Thiên Phạt nổi tiếng bên cạnh Long đế để có một trận chiến, nhưng nửa đường lại gặp hai cô bé
Hai cô bé này vô cùng kì lạ, trận chiến ấy có thể nói y đã thắng, nhưng y có thể khẳng định, hai cô bé đó còn có năng lượng tiềm ẩn cường đại vẫn chưa bạo phát
Sức mạnh này một khi bạo phát, đến y cũng có thể bị uy hiếp
Như vậy, Trung Quốc đã có bốn người khiến y phải kiêng kị
Mà bây giờ, trước mặt y lại là một thiếu niên lạ lẫm
Thực lực của người này tạm thời chưa biết, nhưng với tuổi của hắn, với thủ pháp giết chóc Nhật Bản mấy ngày gần đây xem ra, thực lực sẽ không quá yếu
Ít nhất tiềm lực là vô tận
-Quốc gia đáng sợ
Người đàn ông khẽ thở dài
Tuy nhiên nghĩ đến Nhật Bản bị sỉ nhục, ánh mắt của y lại trở nên kiên định, y tung người nhảy lên, từ trên đỉnh núi phi xuống
Khoảng cách vài trăm mét, ngay lập tức không còn
Động tác Sát Thần rất nhẹ nhàng, y lướt trên mặt đất không phát ra bất cứ một tiếng động nào
Nếu không cẩn thận nhìn sẽ không thể phát hiện
-Sát Thần
Cung Dã Anh Tử cùng Tiểu Thanh đồng thời kêu lên
Người này cuối cùng cũng xuất hiện
Chẳng biết tại sao, trong lòng các cô lại xuất hiện sự hưng phấn kèm chờ mong khó có thể kìm nén
Sát Thần liếc nhìn hai cô gái, không khỏi kinh ngạc
Trước đây bất kể ai nhận ra y đều biểu hiện sự sợ hãi hoặc chấn động, còn hứng thú phấn khích như thế này vẫn là lần đầu tiên
-Ai…chờ anh lâu thật, sao anh cứ đứng mãi ở đỉnh núi nhìn mà không xuống, sợ à
Trước đống lửa, Tần Mục từ từ đứng dậy, lười biếng duỗi lưng
Nhìn về phía Sát Thần, vẻ mặt của hắn hoàn toàn bình tĩnh ung dung
-Có thể phát hiện tung tích của tôi, quả nhiên cũng có hai phần bản lĩnh
Sát Thần nghiêm túc đánh giá Tần Mục rồi hỏi:
-Cậu biết tôi sẽ đến nên đang đợi tôi sao
-Đương nhiên, anh chính là át chủ bài cuối cùng của Nhật Bản mà
Chỉ cần đánh bại anh, Nhật Bản sẽ tan tác
Sát Thần cũng bình tĩnh nói:
-Với điều kiện là cậu có thể đánh bại tôi
Tần Mục khẽ cười,
-Quả nhiên không hổ là Sát Thần, rất tự tin với thức lực của mình nhỉ
-Như nhau cả thôi
-Với tư cách là lá bài cuối của Nhật Bản, anh có nghĩ nếu anh thua, hậu quả sẽ như thế nào không
Sát Thần im lặng không nói
-Nếu tôi là anh thì sẽ không ra tay
Như vậy có thể giúp Nhật Bản giữ lại một phần mặt mũi, sau này đối mặt với trào phúng của người ngoài, mấy người còn có cái để phản kích
-Không chiến, anh vẫn là thần thoại, nhưng một khi thất bại, thần thoại sụp đổ, Sát Thần bỏ mình, Nhật Bản trầm luân
Tần Mục nói rất cuồng vọng, ít nhất vào tai Sát Thần là như vậy
Nhưng y vẫn im lặng, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó
Mà ở đỉnh núi Sát Thần vừa đứng, hai bóng người xuất hiện
Đêm tối không hề trở ngại tầm mắt, họ vẫn nhìn rõ tình hình phía dưới
-Sát Thần cuối cùng cũng chịu ra tay, như vậy có lẽ chấm dứt cơn ác mộng này được rồi, không cần chúng ta ra tay nữa
-Có lẽ
Người đàn ông bên cạnh khó hiểu hỏi:
-Các chủ cho rằng người này có thể thắng Sát Thần sao
-Không biết, chẳng qua ta nghĩ xác suất thắng là 50%
-Cái gì
Trên mặt người đàn ông hiện lên sự khó tin, chiến đấu với Sát Thần mà xác suất thắng là 50% ư
Nói cách khác, trong lòng người đàn ông này, thiếu niên đến từ Trung Quốc kia có thực lực cao hơn với Sát Thần
-Người này rốt cuộc có thân phận như thế nào, chưa từng nghe nói Trung Quốc có nhân vật như vậy
-Ta cũng không rõ, chỉ là ta đã nhắc Thiên Hoàng từ sớm, mặc dù Long đế ngã xuống nhưng Trung Quốc sẽ xuất hiện Long đế thứ hai, làm việc đó cũng chỉ vô nghĩa, chỉ tự làm khó mình, đáng tiếc ông ta khư khư cố chấp, không nghe lời khuyên của ta, chọc phải tai họa hôm nay
Người đàn ông thần sắc sợ hãi nói:
-Các chủ, ngài phải nghĩ cách cứu đất nước chúng ta
-Thực lực của ta tối đa cũng chỉ tương đương với Sát Thần, nếu như Sát Thần thất bại, vậy ta có xông lên cũng vô ích
Các chủ thần bí thở dài nói:
-Đương nhiên, nếu Sát Thần thật sự thất bại, chúng ta không thể không tung ra chiêu cuối cùng, mà chiêu này vừa tổn thương người vừa tổn thương mình
Thứ này sẽ mang đến cho Nhật Bản tai nạn gì, ta cũng không thể nào đoán trước, các cậu nên chuẩn bị sẵn sàng
Người đàn ông biết các chủ đang muốn nói đến cái gì, ảm đạm nói:
-Cứ nhìn đi đã, Sát Thần bại trên tay Long đế, nhưng chưa chắc đã thua người khác
-Chỉ hy vọng là vậy
…
-Này, sao tự nhiên lại không nói gì, muốn đầu hàng à
Tần Mục kỳ quái nhìn Sát Thần
-Không phải tôi không nói, mà là những lời như vậy không cần lặp lại hai lần
Sát Thần lạnh lùng nói:
-Thần thoại biến mất, Nhật Bản trầm luân, đây đều chỉ là tưởng tượng, trước hết cậu phải có năng lực đánh bại tôi đã
-Xem ra anh vẫn cố tình muốn đánh trận này
-Đối với chuyện của Long đế, tôi rất xin lỗi
Long đế là đối thủ mà tôi tôn kính nhất, Nhật Bản bỏ đá xuống giếng, vong ân phụ nghĩa, quả thật rất hèn hạ
Sát Thần chậm rãi rút đao ra, ngoài miệng tiếp tục nói:
-Vì vậy ngay từ ban đầu tôi đã không ngăn cản cậu, để cậu trắng trợn giết chóc, cũng coi như cho những tên chính khách kia một sự cảnh cáo
-Vậy bây giờ anh ra tay, là do cảm thấy tôi làm loạn đủ rồi, thích hợp để dừng lại rồi sao
-Dù sao tôi cũng là người Nhật Bản, đây là quốc gia của tôi
-Được rồi, lại là câu này
Nhưng câu này cũng không sai, chỉ là lập trường của chúng ta khác nhau mà thôi
Tần Mục cảm thấy Sát Thần ra tay cũng không có gì đáng trách
Nếu như một ngày nào đó Trung Quốc cũng lâm vào tình trạng giống Nhật Bản, chẳng lẽ hắn cũng dễ dàng tha thứ cho kẻ mang danh báo thù mà chạy đến Trung Quốc trắng trợn giết chóc, còn hắn chỉ ngồi yên không quan tâm ư
Mặc dù làm theo công lý chứ không bao che người thân, nhưng cũng có mức độ của nó
Con người, tóm lại vẫn luôn ích kỷ
Nếu người thân của bạn phạm sai lầm, người khác trách mắng hai câu, có lẽ bạn sẽ đứng nhìn
Nhưng nếu hai người họ muốn đánh nhau thừa sống thiếu chết, bạn lựa chọn giúp ai
Không thể nghi ngờ
-Ra tay đi, đây là trận chiến cuối cùng rồi
Sát Thần đã rút đao, trên người tản ra khí thế khinh người
Tần Mục lắc đầu nói:
-Trận chiến này, chắc chắn anh sẽ thua
-Ngông cuồng, ở Trung Quốc, trừ Long đế cùng Thiên Phạt, tôi sẽ không thua bất kỳ ai
Mặc dù Sát Thần kiêng kị hai cô bé ngày đó, nhưng đó là do tiềm lực của họ khủng bố
Nếu như lúc ấy y không nương tay, y tự tin có thể giết chết hai người họ
Trong mắt y, Tần Mục cũng vậy, tiềm lực vô hạn nhưng với thực lực trước mắt, y không nghĩ mình sẽ thất bại
Lông mày Tần Mục nhướn lên, khóe miệng nở nụ cười trêu tức, hắn nói với giọng điệu cực kỳ khinh thường
-Vậy thì tấn công đi, dùng chiêu mạnh nhất của anh mà tấn công
Tôi sẽ cho anh biết, suy nghĩ này tự cao đến mức nào
Trang 26# 9
Sau đó, khi giao chiến, cả hai không sử dụng tuyệt chiêu ngay từ đầu mà từ từ thăm dò
Tuy nhiên cuộc chiến giữa cường giả chân chính căn bản không cần thăm dò, thắng bại chỉ trong nháy mắt
Không thắng thì bại
Rất hiển nhiên, thực lực của Tần Mục đã được y công nhận
-Sát Thần nhất đao trảm
Sát Thần khẽ quát một tiếng, nắm thanh đao trong tay, từng bước một lao về phía Tần Mục
Phía sau y, một cơn lốc xoáy quét qua đất trời, phá hủy mọi thứ, chôn vùi tất cả
-Thật là một đao đáng sợ
Cung Dã Anh Tử cảm nhận được sự đáng sợ từ một đao của Sát Thần, vẻ mặt cô không khỏi kinh hãi
Ở Nhật Bản không phân chia đao và kiếm, kiếm đạo và đao pháp đều thuộc cùng một khái niệm
Sát Thần nhất đao trảm cùng Thất Tinh Mãn Nguyệt của Kiếm Tâm phái đều được xếp vào một trong “Thất tuyệt kiếm chiêu”
Tuy nhiên Thất Tinh Mãn Nguyệt được Kiếm Tâm phái truyền lại qua ngàn đời, trong khi Sát Thần nhất đao trảm lại được Sát Thần tự lĩnh ngộ sáng tạo ra sau cuộc chiến với Long đế
Vì vậy đương nhiên, uy lực của Sát Thần nhất đao trảm mạnh hơn Thất Tinh Mãn Nguyệt rất nhiều
Chỉ riêng điểm này đủ để chứng minh Sát Thần kỳ tài ngút trời
Cung Dã Anh Tử cùng Tiểu Thanh đứng cách Tần Mục hơn mười mét, một đao kia của Sát Thần rất khủng bố, chỉ cần đụng phải dư âm của nó, chỉ sợ cũng đủ khiến các cô bị trọng thương
Còn nếu chính diện đối mặt, chắc chắn phải chết không nghi ngờ
Nhưng họ cũng không lùi về sau quá nhiều, bởi lùi càng xa, càng không thể chứng kiến rõ ràng trận đấu có một không hai này
Đương nhiên, không phải vì muốn xem trận chiến này mà họ bất chấp tính mạng của mình
Tần Mục không nhắc họ tiếp tục lùi, như vậy có nghĩa hai người đứng ở đây đã an toàn
Mặc dù đối thủ là Sát Thần, hai người vẫn tin tưởng Tần Mục
Cuồng phong xoáy lên, Tần Mục đứng yên tại chỗ, sắc mặt bình tĩnh
Chiêu mạnh nhất của Sát Thần, hắn không tránh, thậm chí còn không có ý định chống đỡ
Trong mắt Sát Thần hiện lên một tia khó hiểu, tuy nhiên tốc độ của y không hề chậm lại, ngược lại còn gia tăng đến cực hạn
Vù
Sát Thần rút ngắn khoảng cách không gian, cả người biến thành một chùm sáng, chuẩn bị xuyên qua Tần Mục
Trái tim của Cung Dã Anh Tử và Tiểu Thanh vọt lên tới cổ họng, mặc dù hai người tin tưởng Tần Mục, nhưng phải đối mặt với chiêu mạnh nhất của Sát Thần, vì sao Tần Mục vẫn đứng im
Tần Mục vẫn không hề nhúc nhích
Phập~~
Trong chớp mắt Sát Thần vung một đao, hóa thành chùm sáng xuyên qua người Tần Mục
Cùng lúc đó cuồng phong bỗng nhiên ngừng lại, đất trời cũng trở nên tĩnh lặng
-Xong rồi ư
Hai cô gái khiếp sợ nhìn hai người đang đứng đưa lưng về phía nhau, không hiểu ra sao
Một đao của Sát Thần đâm qua người Tần Mục, cuồng phong mà đao khí y tạo nên đã chấm dứt, chứng tỏ đao này đã kết thúc
Sát Thần nắm thanh đao đưa lưng về phía Tần Mục, còn Tần Mục vẫn đứng tại chỗ cũng đưa lưng về phía Sát Thần
Hai người chỉ đứng cách nhau ba mét
Hai người cứ giằng co như vậy trong mười giây, đất trời hoàn toàn tĩnh lặng, ngay cả hai cô gái đang xem cũng ngừng thở
-Tại sao cậu không tránh, tại sao không đỡ
Rất lâu sau Sát Thần mới mở miệng, khó hiểu hỏi
Chỉ sợ trên đời này không ai khi thấy đao sắp xuyên qua thân thể mình mà còn thơ ơ đến mức, không thèm né tránh cũng không thèm chống đỡ
Đáng tiếc hết lần này tới này khác Tần Mục đều là ngoại lệ
Đối với câu hỏi của Sát Thần, Tần Mục chỉ khẽ cười,
-Anh còn chưa ra chiêu thì tôi chống đỡ làm gì
Sắc mặt Sát Thần biến đổi, hai cô gái cũng ù ù cạc cạc
Còn chưa ra chiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Sát Thần nhất đao trảm mặc dù dễ nghe, nhưng anh đừng nghĩ thứ này có thể lừa được tôi
Giọng nói lành lạnh của Tần Mục vang lên:
-Ra chiêu đi, cho tôi xem sát chiêu thật sự của anh
Tần Mục vừa dứt lời, một giọng nói mơ hồ trong không khí không rõ từ hướng nào vang lên, vang vọng đất trời
-Sát Thần nhất đao trảm, thí thần thức
Dưới ánh mắt hoảng sợ của hai cô gái, một luồng đao khí từ phía trước Tần Mục đánh úp lại
-Sao lại như vậy
Hai cô gái hoàn toàn không hiểu, rõ ràng Sát Thần đứng sao Tần Mục cơ mà, tại sao đao khí lại đánh từ phía trước người hắn
Hơn nữa luồng đao khí này mặc dù không có quá nhiều lực tàn phá nhưng lại vô cùng ngưng tụ, chỉ sợ lực sát thương còn mạnh hơn trước gấp mấy lần
Mắt thấy đao khí đã đi tới trước mặt, Tần Mục cuối cùng đã có động tác
Động tác của hắn vẫn thô bạo, vẫn không theo một chiêu thức nào, chỉ vươn bàn tay lớn ra, nắm chặt giữu hư vô
Keng
Giống như hắn đã bắt được thứ gì đó
Hai cô gái nhanh chóng nhìn rõ, là một lưỡi đao
Ngay sau đó, một lưỡi đao xuất hiện, rồi đến chuôi đao, hai tay nắm lấy đao, cuối cùng là bóng dáng Sát Thần
Sát Thần lại đứng trước Tần Mục ư
Vậy người đứng sau Tần Mục là…
Lúc này, bóng dáng Sát Thần phía sau Tần Mục dần dần mờ đi rồi biến mất, tan vào hư vô
-Dấu hiệu giả sao
Hai cô gái nhìn nhau, đều có thể nhận ra sự khó tin trong mắt đối phương
Thì ra, Sát Thần nhất đao trảm thật sự của Sát Thần, quả nhiên đáng sợ
Vừa rồi Sát Thần tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ, thanh thế to lớn nhưng thì ra chỉ là hư chiêu, sát chiêu thật sự ở đằng sau
Trách không được vừa rồi Tần Mục lại nói Sát Thần còn chưa ra chiêu, có lẽ hắn đã nhìn thấu
Lại nói tiếp Sát Thần nhất đao trảm quả thật quỷ thần khó lường, nhất là trong lần đầu tiên giao chiến chưa hiểu rõ phương pháp của nó, chỉ cần hơi sơ ý, bản thân chết ra sao cũng không biết
Một chiêu này đích xác cũng rất phù hợp với danh hiệu “Sát Thần”, trong chiêu có chiêu, uy lực chỉ là thứ yếu, thứ huyền diệu nhất chính là sự bất ngờ của nó
Tuy nhiên Tần Mục cũng là lần đầu tiên giao thủ với Sát Thần, vì sao hắn lại nhìn ra được điểm này
Hơn nữa mặc dù nhìn ra được đi chăng nữa, dù sao Sát Thần vẫn là Sát Thần, Tần Mục dùng tay không tiếp đao của y, có phải quá khoa trương hay không
-Tại sao cậu có thể nhìn thấu
Giọng nói của Sát Thần rất bình tĩnh
Thật ra ngay tại khỏanh khắc Tần Mục nhìn thấu chiêu thức này của y, y chẳng khác nào đã thua
Hiện tại Tần Mục lại dùng tay không tiếp được đao của y, chẳng qua là phơi bày sự thật đã có sẵn ra mà thôi
Nhưng y không hề giống người khác, phải nhận thất bại thì giống như một người điên, điên cuồng gào thét
Y có thể thua về thực lực, nhưng không thể thua về tôn nghiêm
Dù sao, y cũng là Sát Thần
-Đây là chiêu do anh nghĩ ra mà, nói đi cũng phải nói lại đao pháp này rất kỳ diệu, chỉ tiếc thất truyền rồi, sau này tôi cũng không được nhìn thấy nữa
Tần Mục lắc đầu thở dài
Năm trăm năm sau, Thất Tinh Mãn Nguyệt vẫn còn đó, nhưng không còn Sát Thần nhất đao trảm, đây là một sự tiếc nuối
-Xem ra phải thất truyền rồi
Sát Thần thở dài, trong giọng nói tràn đầy nuối tiếc, y nghĩ Tần Mục nói ra những lời này là chuẩn bị muốn giết mình
Được làm vua thua làm giặc, kết cục này, y đã có chuẩn bị từ trước
Hai người giao chiến, chỉ trong chớp mắt
Thoạt nhìn quá trình không quá kịch liệt, nhưng thực ra đủ để khiến bất cứ kẻ nào phải kinh tâm động phách
-Anh đi đi, có thể đi tìm một truyền nhân để truyền lại đao pháp này
Tần Mục đột nhiên nói
-Cậu không giết tôi
Sát Thần nghi ngờ hỏi
Nếu Tần Mục đã không có ý định giết y, vì sao phải nói đao pháp của y sau này thất truyền
-Cậu để tôi đi, không sợ lần sau tôi tiếp tục giết cậu sao
Tần Mục lắc đầu nói:
-Anh cho rằng anh có bản lĩnh đó sao
Trước khi anh ra tay, tôi đã có thể giết anh mười lần
Toàn thân Sát Thần run lên
Tại thời khắc này, rốt cuộc y đã hiểu
Trận chiến năm đó với Long đế mặc dù thất bại, nhưng ít nhất y vẫn chống đỡ được mấy chiêu
Hơn nữa khi đó y còn rất trẻ, chỉ vừa mới xuất đạo
Sát Thần nhất đao trảm này, chính là được lĩnh ngộ sau trận chiến đó
Bao nhiêu năm trôi qua, có lẽ y vẫn không thể thắng được Long đế
Nhưng Long đế cũng đừng hòng phá giải được một đao kia của y trong thời gian ngắn
Thực lực của người này, còn vượt qua cả Long đế
Trang 26#10
Thì ra trên thế giới này còn có một người đứng ở cấp bậc cao hơn cả Long đế
Đó là một loại cảnh giới nào
-Tôi đi đây, hi vọng chúng ta còn cơ hội gặp lại
Sát Thần đi rất kiên quyết, rất thoải mái
-Chúc mừng cậu, Tần Mục
Cung Dã Anh Tử cùng Tiểu Thanh đi tới
Giống như đã đoán trước được kết quả, Tần Mục thắng, đánh bại Sát Thần, hơn nữa còn sử dụng thủ đoạn gần như nghiền áp
Ngay cả Sát Thần cũng thất bại, như vậy giá trị con người của Tần Mục, sau này có thể so với cả Long đế đúng không
-Sao anh lại không vui chút nào
Tiểu Thanh hỏi Tần Mục
-Hai người tránh ra đi, chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu
Tần Mục khẽ cau mày
-Hả
Hai cô gái đồng loạt sững sờ, Sát Thần đã nhận thua rồi, còn ai dám nhảy ra nữa
Vù vù vù
Chín thân ảnh rơi xuống chín hướng khác nhau, bao vây ba người Tần Mục ở giữa
Chín người này mặc trang phục ninja, nhưng Tần Mục nhìn ra được, họ cũng không phải hạng người bình thường
-Không ngờ, Sát Thần cũng thất bại
Hai người đàn ông đứng bên ngoài vòng tròn do chín người tạo thành, không hề tiến lại gần
-Mấy người vẫn chưa chịu nhận thua ư
Tần Mục kinh ngạc nhìn một người đàn ông áo đen trong đó, thực lực của người này không hề kém Sát Thần, xem ra Nhật Bản cũng có nhiều cao thủ
Chẳng qua nếu như chỉ tương đương với Sát Thần, vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì
-Chuyện liên quan đến quốc nhục, sao có thể dễ dàng nhận thua được
Người đàn ông thở dài nói
-Nếu tôi không lầm, thực lực của anh mới mạnh nhất, anh là át chủ bài cuối cùng sao
Người đàn ông lắc đầu:
-Tôi cũng không xứng làm đối thủ của cậu
-Anh tự hiểu lấy mình đấy
Tần Mục càng thêm hiếu kỳ, hắn hứng thú hỏi:
-Nếu không phải anh, vậy không phải chín tên ninja này chứ
-Có thể nói như vậy, nhưng cũng không hoàn toàn như thế
-Đừng nói sâu sắc thế được không, tôi không hiểu
-Thật ra át chủ bài chúng tôi đã lấy ra rồi, chỉ có điều lần trước chưa kịp thi triển mà thôi
Người đàn ông duỗi ngón tay chỉ vào Tiểu Thanh,
-Cô ấy
Tiểu Thanh lập tức biến sắc, Tần Mục cũng nhíu mày
-Tôi cũng không muốn nói nhiều, lần này quả thật cũng do chúng tôi đen đủi
Nhưng nếu không phải cậu quá không coi ai ra gì, chúng tôi cũng không phải đi đến bước này
Người đàn ông thở dài, sau đó nói với chín tên ninja:
-Ra tay đi
Chín tên ninja nghe vậy đồng loạt hành động, cánh tay nhanh chóng tạo thành một động tác giống nhau, sau đó ấn xuống mặt đất
-Triệu hoán, bát kỳ thuật
Chín tia sáng phát ra từ tay chín người, dọc theo mặt đất, cuối cùng tất cả đều tập trung lại trên người Tiểu Thanh
Không, phải nói là tập trung tại hai đoạn đao trên người Tiểu Thanh
Thảo Trĩ kiếm
Rầm
Một tia sáng trắng bắn lên trời, một đầu rắn khổng lồ chui ra từ trong Thảo Trĩ kiếm
-Đây là…
Ánh mắt Tiểu Thanh tràn đầy sợ hãi, cô ném Thảo Trĩ kiếm đi, chạy lùi lại mấy bước đến bên cạnh Tần Mục
-Bát Kỳ Đại Xà
Tần Mục nhìn bạch quang ngút trời kia, trầm ngâm nói
Rầm rầm rầm
Liên tiếp, từng cái từng cái đầu rắn khổng lồ từ trong bạch quang Thảo Trĩ kiếm chui ra, than hình từ hư ảo, dần dần trở thành thực thể
-Lớn…lớn quá
Cung Dã Anh Tử ngẩng đầu lên, mặc dù từ nhỏ cô đã mưa dầm thấm đất truyền thuyết về Bát Kỳ Đại Xà, nhưng đây là lần đầu tiên được nhìn thấy tận mắt
Sự rung động này, không ngôn ngữ nào có thể hình dung
Bát Kỳ Đại Xà có tám đầu, mà một cái đầu gần như đã có thể so với một ngọn núi lớn, con người trên mặt đất đối với nó chỉ là con kiến
-Bát Kỳ Đại Xà thật sự tồn tại trên đời ư
Cung Dã Anh Tử cảm thấy cả tâm hồn đều rung động, cô hét lớn về hướng người đàn ông áo đen:
-Mấy người điên rồi, thả thứ này ra sẽ hủy diệt thế giới mất
Sự tồn tại của Bát Kỳ Đại Xà trong truyền thuyết có thể so với thần linh, một cái đầu rắn đã tương đương với một ngọn núi khổng lồ, chỉ cần quay một vòng là đã có thể hủy diệt một thành phố
Hủy diệt thế giới, cũng không phải nói bừa
Người đàn ông im lặng không nói, thần sắc của anh ta rất bình tĩnh, những tên ninja còn lại cũng vậy
Nhật Bản coi Bát Kỳ Đại Xà là thần thú hộ quốc, nhưng trên thực tế loại quái vật này không hề được kế thừa nhân tính, nếu như nó muốn hủy diệt, Nhật Bản sẽ không nằm bên ngoài
Mấy người kia đều đã nghĩ đến điều này, vì vậy sau khi triệu hồi Bát Kỳ Đại Xà, họ quyết định nghe theo mệnh trời, ngay cả suy nghĩ chạy trốn cũng không có
-A…
Bát Kỳ Đại Xà phát ra một tiếng hét dài của con người, nhất thời phong vân biến đổi, trời long đất lở, sấm sét ùn ùn, toàn bộ Nhật Bản đều chìm trong cảnh tượng tận thế
-Cuối cùng bổn đại gia đã trở lại thế giới này
Từ miệng Bát Kỳ Đại Xà phun ra tiếng người, đôi mắt xanh biếc bắn ra hào quang khiến người ta phải kinh sợ, cúi đầu nhìn xuống bầy kiến Tần Mục,
-Là các người triệu hồi bổn đại gia
Không ai trả lời
Căn bản, không ai biết nên giao tiếp với con quái vật này như thế nào
Đôi mắt xanh biếc của Bát Kỳ Đại Xà quét qua mấy người, khi thấy Tiểu Thanh yếu ớt run rẩy đứng bên cạnh Tần Mục, thân rắn khổng lồ lập tức run lên, dường như rất kích động
-Thảo Trĩ tộc, cô là người của Thảo Trĩ tộc sao
Không sai, huyết mạch tinh khiết nhất của Thảo Trĩ tộc
A…Hahaha, không ngờ vừa mới thức tỉnh đã có quà tặng bày ngay trước mắt, bổn đại gia rất vui
-Tần Mục
Tiểu Thanh là người của Thảo Trĩ tộc, đối với Bát Kỳ Đại Xà cô căm hận nhất mà cũng sợ hãi nhất, cô vô thức kéo tay Tần Mục
-Đừng sợ, đây chỉ là hai phần tàn hồn của Bát Kỳ Đại Xà mà thôi
-Hửm
Tiểu quỷ thối, bổn đại gia mặc dù chỉ có hai phần tàn hồn, nhưng chỉ cần thổi một phát là cậu đã nát bét rồi, cậu dám xem thường bổn đại gia nữa không
Tần Mục bình tĩnh nói:
-Tàn hồn của mày rất yếu ớt, đừng tưởng tao không nhìn ra được
-Vậy thì sao, nếu bổn đại gia muốn giết con kiến nhỏ như cậu…Được rồi, bổn đại gia không thèm chấp loại con kiến như cậu, cút ngay
Bát Kỳ Đại Xà nói xong, một đầu rắn thật sự cúi xuống thổi ra một hơi
Đối với Bát Kỳ Đại Xà, đây là một hơi, nhưng đối với những người phía dưới, chẳng khác nào một cơn bão táp
Toàn bộ đại thụ trên núi trong nháy mắt bị gãy lìa, ngoại trừ người đàn ông thực lực tương đương với Sát Thần bay ra ngoài hơn mười thước, những người còn lại bị văng mấy chục mét lên trời, không biết đã bị thổi đến phương nào
Song dưới cơn bão táp, Tần Mục không hề lùi lại một bước, do được hắn kéo lại nên Tiểu Thanh và Cung Dã Anh Tử cũng vẫn đứng yên tại chỗ
-Hửm
Bát Kỳ Đại Xà ngạc nhiên kêu lên:
-Tiểu quỷ thối, không nhìn ra cậu cũng có vài phần bản lĩnh
Tần Mục lạnh nhạt nói:
-Vóc dáng mày hơi lớn, có giỏi thì thu nhỏ lại đấu với tao đi
-Bổn đại gia còn lâu mới mắc bẫy, vóc dáng lớn cũng thể hiện thực lực của bổn đại gia
Nhưng cũng phải nói hiện tại thực lực của bổn đại gia đang suy giảm nghiêm trọng, cần được bồi bổ, đúng lúc huyết mạch tinh khiết của Thảo Trĩ tộc chính là đại bổ
Bát Kỳ Đại Xà nói xong, một cái đầu rắn phun nọc độc về phía ba người Tần Mục
Nọc độc này, có thể tương đương với cơn đại hồng thủy
Gần như ngay lập tức, Tần Mục đẩy Tiểu Thanh và Cung Dã Anh Tử ra, còn bản thân tạo ra một luồng sáng bắn về phía nọc độc
Toàn thân Tần Mục bùng lên kim quang tạo thành một bức màn ánh sáng, ngăn chặn toàn bộ nọc độc của Bát Kỳ Đại Xà
-Tiểu quỷ thối, cậu rất được, rất được
Nhưng mà huyết mạch của Thảo Trĩ tộc, sẽ thuộc về ta
Một đầu rắn của Bát Kỳ Đại Xà hít một hơi thật sâu, một lực hút mạnh mẽ được sinh ra, dường như có thể nuốt thiên nạp địa
Tuy nhiên lực hút này hoàn toàn nhằm vào một mình Tiểu Thanh, Cung Dã Anh Tử không bị ảnh hưởng nhưng Tiểu Thanh lại bị cơn gió xoáy cuốn lên, bay về phía miệng của Bát Kỳ Đại Xà
Cung Dã Anh Tử lo lắng hô một tiếng
- Cô chờ tôi ở nơi này
Tần Mục nói với cô
- Vậy còn anh
- Kẻ này quá lớn, ở ngoài lại không tiện đánh, tôi muốn vào xem thử một chút
- Đi vào
Cung Dã Anh Tử kinh hãi nói:
- Anh nói là…
Không chờ cô nói xong, Tần Mục đã phóng vụt ra ngoài giống như đạn pháo
Tiểu Thanh cảm thấy thân thể sắp bị sức gió vòng xoáy cắn nát, hơn nữa một khi tiến vào trong bụng Bát Kỳ Đại Xà, hơn phân nửa không còn đường sống
Có lẽ tính mạng sẽ kết thúc rồi
Chẳng qua ngay lúc cô tuyệt vọng, liền thấy Tần Mục vốn không bị cuốn vào trong vòng xoáy, đột nhiên bay về phía mình
Trái tim cô chấn động mạnh mẽ, chẳng lẽ hắn tới cứu mình hay sao
Bát Kỳ Đại Xà khác với địch nhân trước đây, đây là một con quái vật có thể sánh với thần linh
Tần Mục có lợi hại nữa, cuối cùng chỉ thuộc phạm trù nhân loại, làm sao có thể đánh nhau với loại quái vật này
Thế nhưng tại sao hắn lại phấn đấu quên mình xông lên như thế
Trong chớp mắt, Tần Mục hóa thành một đạo kim quang, đi tới trước mặt cô
Đúng lúc này, Bát Kỳ Đại Xà đã đóng miệng rộng, hai người ở trong cơ thể của nó
- Không phải sợ, nắm chặt tôi
Tần Mục nắm lấy tay Tiểu Thanh
Cảm nhận độ ấm truyền tới từ tay Tần Mục, trái tim Tiểu Thanh xúc động
Nghĩ lại trong mấy ngày ngắn ngủi, hắn vốn là địch nhân liên tục cứu cô ba lần
Cho dù con người có máu lạnh nữa, cũng không thể không cảm động chút nào
- Tại sao
Tiểu Thanh sóng mắt nhộn nhạo nhìn Tần Mục
- Tại sao cái gì
Tần Mục khó hiểu nhìn cô một cái
- Có phải anh thích tôi không
- Khụ khụ… cô có bệnh à, nói linh tinh cái gì đó
Tần Mục thiếu chút nữa bị sặc nước miếng mà chết
Bây giờ hắn mới hiểu được, hành động của mình lại khiến Tiểu Thanh hiểu lầm
Hắn quả thực có ý cứu cô, chẳng qua mục đích chủ yếu nhất vẫn là vì tiến vào trong cơ thể Bát Kỳ Đại Xà, tìm kiếm phương pháp đánh bại nó
Nếu không với tốc độ của hắn, hoàn toàn có thể cứu Tiểu Thanh sau đó trở lại mặt đất, căn bản không bị nuốt vào
Tần Mục không giải thích, Tiểu Thanh đương nhiên lý giải dựa theo suy nghĩ của cô
Trong mắt cô, nếu như Tần Mục không thích cô, căn bản không có khả năng năm lần bảy lượt cứu cô
Lần này thậm chí còn phấn đấu quên mình, đánh bạc cả tính mạng bản thân
Nhưng hắn là nhân vật dễ dàng đánh bại Sát Thần, có thể sánh vai với Long Đế
Một người đàn ông như vậy làm được tình trạng này, bất kỳ cô gái nào cũng sẽ động tâm
Tiểu Thanh được sủng mà kinh, lại hơi buồn bực, cô đang xoắn xuýt, cô còn chưa trưởng thành nữa
- Tiểu Ách Ba, đừng suy nghĩ bậy bạ
Tần Mục cảm thấy lòng bàn tay Tiểu Thanh nóng lên, đoán được chắc chắn cô càng nghĩ càng lệch, nhịn không được ngắt lời:
- Hiện giờ phải nghĩ biện pháp đi ra ngoài, nếu không cô sẽ nhanh chóng bị tiêu hóa mất
- A
Tiểu Thanh kêu lên một tiếng, lại nhìn Tần Mục một chút, đột nhiên hỏi:
- Trên người anh sao lại sáng vậy
- Bây giờ không phải thời điểm hỏi loại vấn đề này
Tần Mục tức giận nói
Hiện giờ vẫn còn đang trong bụng Đại Xà, nhóc con này sao lại không chút lo lắng vậy
- Hừ, loại thái độ này của anh, làm sao theo đuổi con gái được, chẳng hề biết dỗ người khác vui vẻ
Tiểu Thanh bất mãn nói
Tần Mục không có biện pháp với cô, chỉ có thể giả điếc
Đánh giá chung quanh một chút, hắn đột nhiên la lớn:
- Này, Bát Đầu Xà, mày hẳn là có thể nghe được tao nói chuyện chứ, đi ra chúng ta tâm sự
- Tiểu quỷ thối, an tĩnh một chút, mày đã không biết trời cao đất rộng chạy vào trong bụng bổn đại gia, vậy thì ngoan ngoãn mà chờ bị tiêu hóa đi, đừng có phản kháng vô dụng
- Bát Đầu Xà, mày thực sự cho rằng tao dễ bị tiêu hóa như vậy sao
Tần Mục nói:
- Mày nhìn ra được tao cố ý chạy vào chứ
Tao khuyên mày nhanh chóng thả tao ra ngoài, bằng không mày sẽ có hưởng thụ đấy
Bát Kỳ Đại Xà khinh thường nói:
- Mày quả thực có chút thực lực, chẳng qua vào bụng bổn đại gia rồi, thì đừng nghĩ đi ra nữa
- Mày không sợ tao đánh xuyên qua bụng mày sao
- Ngu xuẩn, thân thể bổn đại gia ngay cả Thảo Trĩ Kiếm chính thức cũng chém không đứt, mày chỉ là một nhân loại, lại muốn hù dọa bổn đại gia sao
Tần Mục sờ lên cằm, tự đánh giá một lát, sau đó mới nói:
- Không bằng chúng ta đánh cuộc thế nào
- Tiểu quỷ thối, đừng ồn ào nữa, một nhân loại như mày, có tư cách gì đánh cuộc với bổn đại gia
Bát Kỳ Đại Xà chẳng thèm ngó tới
Tần Mục vẫn nói:
- Nếu như tao có thể đánh xuyên qua thân thể của mày, sau này mày coi như sủng vật của ta nhé
Thế nào, đồng ý không
Được rồi, cứ vui vẻ quyết định như vậy đi
- Ngu xuẩn, mày cần bổn đại gia nói mấy lần mới có thể hiểu được, mày không thể gây thương tổn chút nào cho bổn đại gia
Tuy rằng khinh thường đánh cuộc với Tần Mục, chẳng qua Bát Kỳ Đại Xà cảm thấy vẫn phải nhấn mạnh một chút vấn đề này
- Thua thì đừng có hối
Tần Mục một mình quyết định đánh cuộc, sau đó mới nâng cao tay trái, làm thủ thế trảo
- Lại nói tao cũng không quá thích dùng loại lực lượng này, chẳng qua nếu như là Đại Xà kun ngươi, có lẽ có tư cách kiến thức một chút
Khi đang nói chuyện, kim quang trên người Tần Mục đều hội tụ qua trảo trái, một vòng quanh quẩn chung quanh
- Liệt
Tần Mục vừa quát, tay trái của hắn giống như thực sự biết thành móng vuốt, hơn nữa trên cánh tay của hắn còn xuất hiện một lớp lân phiến màu vàng
Tiểu Thanh bị bộ dạng này của Tần Mục làm cho hoảng sợ, kinh hãi dùng hai tay bịt miệng lại
- Hình thái này…
Giọng nói nghi hoặc mang theo khiếp sợ của Bát Kỳ Đại Xà truyền đến
- Giống như đã từng quen biết chứ
Tần Mục giơ móng vuốt, cười nhạt nói:
- Lại nói tiếp có lẽ trước kia mày quả thực đã từng bái kiến đấy
- Chẳng lẽ điều này thực sự là… Không có khả năng, loại đồ vật này sao có khả năng xuất hiện trên người tiểu quỷ mày
Bát Kỳ Đại Xà gần như gầm thét
- Suỵt, yên lặng một chút, đừng ảnh hưởng tao phát huy, nếu không thì coi như mày ăn gian
Lân phiến trên cánh tay Tần Mục vẫn còn sinh trưởng, trên móng vuốt mọc ra goi nhọn sắc bén, giống như quái vật
- Hình dạng này quả thực khó coi, chẳng qua so với Đại Xà kun mày, có lẽ vẫn thoải mái hơn một chút, mày nói có đúng không
Sau khi kích động, Bát Kỳ Đại Xà lại trầm mặc, không biết đang suy nghĩ cái gì
- Tiểu Ách Ba, cô tránh ra một chút, tôi muốn xuyên lỗ nó
Tần Mục nói xong, móng vuốt đột nhiên đâm xuống bụng rắn
Xùy
Bụng rắn được xưng Thảo Trĩ Kiếm cũng chém không đứt, dưới một trảo này của Tần Mục, lại xuất hiện một cái động lớn
Đương nhiên, vẫn chưa đánh xuyên qua
- Đây chỉ là thử tay nghề, tao thực sự dùng sức, Đại Xà kun, mày cảm thấy tao có thể đánh xuyên qua bụng mày không
Tần Mục chờ đợi Bát Kỳ Đại Xà trả lời
Bát Kỳ Đại Xà trầm mặc hồi lâu, mới thấp giọng hỏi:
- Nó không phải đã biến mất ư, sao lại xuất hiện trên người của mày
- Tao không biết, dù sao đột nhiên bị nó chiếm được tiện nghi
Tần Mục nhún vai nói
- Tiểu quỷ thối, mày quả thực là được tiện nghi lại khoe mã
- Mày đừng quan tâm có phải tao khoe mã hay không, chúng ta đánh cuộc mày thua, sau này mày chính là sủng vật của tao rồi
Bát Kỳ Đại Xà rít gào
- Mày chuẩn bị chơi xấu sao
Tần Mục âm trầm
- Bổn đại gia chưa từng đáp ứng đánh cuộc với mày
- Vậy thì không có biện pháp, chúng tao ở nơi này đủ lâu rồi, tao sợ sẽ lập tức bị mày tiêu hóa mất, vẫn nên xuyên một cái động trên người mày
Tần Mục nói xong, lại nâng móng vuốt kim quang lăn tăn lên một lần nữa, chuẩn bị một kích cường đại hơn mấy chục lần trước đó
- Từ từ đã
Giọng Bát Kỳ Đại Xà hơi luống cuống, hiện giờ nó vốn rất suy yếu, lại để Tần Mục giày vò như vậy hai ba lần nữa, đoán chừng sẽ lại rơi vào ngủ say
Tần Mục dừng tay thản nhiên nói:
- Nghĩ thông suốt chưa
- Muốn bổn đại gia làm sủng vật cho mày, tuyệt đối không có khả năng
Bát Kỳ Đại Xà vẫn rất sĩ diện, nó là thần thú, sao có thể làm sủng vật của một nhân loại
- Tối đa tao trở lại trong Thảo Trĩ Kiếm, tự mình phong ấn
Tần Mục im lặng nói:
- Mày trở về phong ấn, có chỗ gì tốt cho tao
- Tao có thể tự mình phong ấn, đồng thời giải phóng một phần lực lượng trên Thảo Trĩ Kiếm
Tuy rằng thanh Thảo Trĩ Kiếm này là đồ phỏng chế, chẳng qua có một phần lực lượng của tao gia trì, sẽ lập tức biến thành một kiện thần khí thực sự
Tần Mục thoáng trầm tư, tuy rằng Bát Kỳ Đại Xà không bằng Ngũ Trảo Kim Long, chẳng qua cũng là một loại trong số các thần thú lợi hại, đương nhiên có kiêu ngạo của mình
Hắn chỉ nói ngoài miệng, trong lòng cũng không thật sự muốn nó làm sủng vật
- Được rồi, mày cũng không nên nuốt lời
- Hừ, mày cho rằng bổn đại gia là người nào
- Mày cũng không phải người tốt
Tần Mục trợn mắt, lập tức hỏi lại:
- Đúng rồi, Thảo Trĩ Kiếm chính thức và hồn phách còn thừa của mày chạy đi nơi nào rồi
Thảo Trĩ Kiếm là đồ phỏng chế, vậy Bát Kỳ Đại Xà này cũng chỉ có hai thành tàn hồn
- Bổn đại gia làm sao biết rõ
Không biết Bát Kỳ Đại Xà không muốn trả lời vấn đề này, hay là thực sự không biết
- Được rồi, mở miệng ra, để chúng ta ra ngoài
Tuy rằng trong lòng Bát Kỳ Đại Xà không thoải mái giọng điệu ra lệnh của Tần Mục, chẳng qua cũng không phản kháng, há miệng ra
- Đi
Tần Mục mang theo Tiểu Thanh, phi thân mà ra
- Tần Mục, hai người không sao chứ
Cung Dã Anh Tử vẫn còn đứng trên mặt đất cách đó không xa, trông thấy hai người Tần Mục rơi xuống đất, vội vàng chạy tới đón
- Không có việc gì
Tần Mục trả lời một câu, sau đó mới quay người ngẩng đầu nhìn Bát Kỳ Đại Xà, chỉ hai đoạn Thảo Trĩ Kiếm trên mặt đất nói:
- Mau vào đi thôi
- Thực con bà nó xui
Bát Kỳ Đại Xà mắng to một tiếng, thân hình cực lớn lập tức hóa thành một đạo bạch quang, chui vào trong Thảo Trĩ Kiếm
Hai đoạn đao lại bị một đoàn bạch quang mãnh liệt chướng mắt bao phủ, chậm rãi trôi nổi trong không trung, chỗ đứt gãy dần dần nối liền, cuối cùng nhập lại với nhau
Cho đến khi bạch quang tiêu tán, Tần Mục đi tới, cầm Thảo Trĩ Kiếm đã chữa trị hoàn toàn trong tay, vung vung hai cái
- Cảm xúc cũng không tệ lắm
Tần Mục rất thỏa mãn, lại gọi Bát Kỳ Đại Xà hai tiếng
Chẳng qua sau khi phong ấn, hoặc có lẽ không muốn để ý Tần Mục, Bát Kỳ Đại Xà căn bản không đáp lại
- Được rồi, Tiểu Ách Ba, thanh kiếm này cho cô
Tần Mục đưa Thảo Trĩ Kiếm cho Tiểu Thanh
- Tôi
Tiểu Thanh sửng sốt một chút
Vừa rồi cô ở chung một chỗ với Tần Mục, đương nhiên nghe được lời Bát Kỳ Đại Xà nói
Bát Kỳ Đại Xà sẽ phóng thích một phần lực lượng, như vậy thanh Thảo Trĩ Kiếm này đã ẩn chứa tiềm lực vô cùng, có thể sánh với thần khí chính thức
Nhưng qua tay Tần Mục, hắn lại tặng cho cô loại thần khí này
- Thanh kiếm này cho tôi cũng không dùng đến, cô là người của gia tộc Thảo Trĩ, thanh kiếm này chỉ khí ở trong tay cô mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất
- Cái này… không tốt đâu
- Cô không muốn sao
Trông thấy Tần Mục có ý thu hồi kiếm, Tiểu Thanh lập tức nhận lấy kiếm:
- Ai nói tôi không muốn
Giây phút tiếp nhận Thảo Trĩ Kiếm, Tiểu Thanh bỗng nhiên chấn động toàn thân
Thảo Trĩ Kiếm quả nhiên có linh tính, hơn nữa dường như cũng có liên hệ nào đó với Bát Kỳ Đại Xà, vừa chạm vào thanh kiếm này, cảm giác lực lượng không ngừng xông tới
- Hãy sử dụng thanh kiếm này cho tốt, chẳng qua cô đừng lấy ra giết tôi
Trước đó tôi có thể bẻ gãy nó, hiện giờ vẫn có thể bẻ gãy nó
Tiểu Thanh ôm kiếm, nhếch miệng, dường như hơi mất hứng
Tần Mục vẫn còn phòng bị cô, còn mang thành kiến với cô
Cung Dã Anh Tử hâm mộ nhìn Tiểu Thanh, đồ vật quý giá như vậy Tần Mục cũng có thể tùy tiện tặng cô
- Được rồi, lần này đã kết thúc rồi, đi chuẩn bị chuyện sau này
Tần Mục mang theo hai cô gái chuẩn bị xuống núi, đánh xong một trận, chắc hẳn Đông Doanh cũng không có hậu chiêu gì có thể sử dụng
Lúc ở sườn núi, ba người còn gặp phải Các chủ áo đen thần bí kia
- Các ngươi đánh bại Bát Kỳ Đại Xà
Các chủ thần bí không thể tin được, loại quái vật này, lại bị một nhân loại đánh bại
- Ông là Các chủ Thiên Nhẫn Các
Cung Dã Anh Tử đã sớm hoài nghi thân phận của người áo đen, chẳng qua vừa rồi không có cơ hội nói ra
Thật ra ngay cả cô cũng không biết Thiên Nhẫn Các làm gì, chỉ biết Đông Doanh vẫn luôn có một thế lực thần bí khó lường như vậy tồn tại
Các chủ áo đen vừa rồi bị Bát Kỳ Đại Xà thổi bay, hiện giờ trọng thương, về phần người còn lại, chỉ sợ sớm đã thi cốt không còn
- Có muốn giết hắn hay không
Cung Dã Anh Tử nhìn Tần Mục
Tần Mục lắc đầu nói với Các chủ áo đen:
- Ông trở về nói cho Thiên Hoàng của các ông biết, để cho hắn lập tức thả người của Long Tổ, nếu không giết chóc sẽ còn tiếp tục
Tất cả át chủ bài của Đông Doanh đều đã dùng hết, nếu như Tần Mục còn muốn giết chóc, đã không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản
- Tôi sẽ chuyển lời
Các chủ áo đen im lặng giận dữ nói
Rốt cuộc Hoa Hạ lại xuất hiện dạng quái vật gì
Tần Mục mang theo hai cô gái quang minh chính đại tới khách sạn, dù sao không sợ, không ai dám bắt họ
Ngày hôm sau, Thiên Hoàng phái người tiếp xúc với Tần Mục, muốn đàm phán với Tần Mục, hơn nữa Tần Mục cũng nhìn thấy vài thành viên Long Tổ còn sống sót
Lúc trước Long Đế mang theo ít nhất trăm tên tinh anh tới, nhưng lúc này Tần Mục nhìn thấy chỉ có bảy tám người
Chẳng qua cũng may, Tần Mục thấy được trong bảy tám người này có một cô gái áo trắng, trong lòng thở phào một hơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Hết thảy đều là anh làm sao
Bạch Huyên kinh ngạc nhìn Tần Mục, trong lòng phức tạp
Mấy ngày nay tuy rằng mấy người họ bị nhốt, nhưng vẫn nghe được ít nhiều phong thanh bên ngoài
Có người đại khai sát giới tại Đông Doanh, bức bách Đông Doanh thả họ
Một người uy hiếp một quốc gia, loại phách lực gì
Khi đó họ đều cực kỳ rung động, trong lòng cực kỳ cảm kích người này, khát vọng sớm nhìn thấy hắn
Họ không để ý xa xôi vạn dặm, chạy tới viện trợ Đông Doanh, không nghĩ tới lại bị Đông Doanh bày kế hãm hại, chết nhiều anh em như vậy, ngay cả Long Đế cũng bị đánh lén trọng thương, cừu hận ủy khuất trong lòng không cần nói cũng biết
Đúng lúc này, có một người như vậy, hung hăng đâm mấy đao vào tim Đông Doanh, lại khiến họ cảm thấy vô cùng thoải mái hả giận, càng thêm khát vọng biết được người này là ai
Hiện giờ, Đông Doanh rốt cuộc thỏa hiệp, thả họ ra
Họ rốt cuộc gặp được người đàn ông giết cho Đông Doanh không thể không khuất phục
Chỉ là Bạch Huyên không nghĩ tới, người này lại là Tần Mục
Trước kia cô luôn chán ghét Tần Mục
Người này làm được chuyện ngay cả Long Đế cũng chưa làm được, nếu như không có hắn, tạm thời không nói mấy người cô có lẽ không thể sống sót, rất có thể Hoa Hạ sẽ không gượng dậy nổi
Từ nay về sau, rơi xuống thành đối tượng tùy ý người khác khi nhục
Dù sao, Long Đế sống chết không rõ, quốc gia khác giảm đi một nửa sự kiêng kị đối với Hoa Hạ
Chẳng qua may mắn Tần Mục xuất hiện, hành động của hắn tại Đông Doanh mấy ngày nay, đủ khiến thế giới khiếp sợ, đủ khiến bất cứ kẻ nào, bất cứ quốc gia nào kiêng kị
Đây không thể nghi ngờ giống như một tuyên cáo, mặc dù Hoa Hạ không có Long Đế, cũng không phải người khác có thể bắt nạt
Tần Mục liếc Bạch Huyên, khẽ cười nói:
- Sự xuất hiện của tôi hẳn là không phá vỡ tưởng tượng tốt đẹp của cô, sớm biết như vậy hẳn là không nên gặp cô, để cô lưu lại niệm tưởng
Trước khi Bạch Huyên nhìn thấy Tần Mục, cô cực kỳ mơ ước và hướng tới người giết chóc Đông Doanh giải cứu đám người cô, đó là một loại kính ngưỡng chỉ đối với Long Đế mới có
Nhưng thấy được Tần Mục, quả thực khiến cô giật mình không nhỏ, về phần có phải rất thất vọng hay không, chỉ có cô rõ ràng trong lòng
Thấy Bạch Huyện cúi đầu không nói lời nào, Tần Mục nói:
- Cô mang theo bọn họ về sớm đi, đại khái sư phụ của cô cũng rất lo lắng cho cô
- Mấy người chúng tôi… Anh có thể đi tìm tung tích Long Đế hay không
Bạch Huyên thỉnh cầu
Tần Mục trầm mặc một lát hỏi:
- Tình hình lần cuối các cô nhìn thấy Long Đế là thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Lúc ấy bản thân Long Đế đã sớm trọng thương, nhưng đối mặt với Giáo Đình Huyết Tộc Liêu Nha và Huyết Mộng Thiên Đường vây công, hắn dốc sức liều mạng che chở chúng tôi rời đi
Cuối cùng sau khi đào tẩu gặp phải Ám Ảnh đuổi bắt, rất nhiều người bị giết, còn mấy người chúng tôi bị bắt
- Nếu như Long Đế không chết, như vậy hẳn là bị người của Giáo Đình bắt đi
Tần Mục suy đoán dù là Huyết Tộc Liêu Nha, hoặc là Huyết Mộng Thiên Đường cũng sẽ không bắt sống Long Đế
Có thể Long Đế đã vẫn lạc, nếu như không chết, hơn phân nửa bị Giáo Đình bắt đi
- Sau khi các cô trở về, có thể thông báo cho người của Dược Long Sơn Trang, để họ sai người tới Châu Âu điều tra một chút
Tạm thời Tần Mục không muốn tới Giáo Đình, có lẽ sau này phải đi xem
Mười tám tầng địa ngục của Giáo Đình, cũng là nơi quái thú bộc phát
- Còn có Tiểu Thanh, cô trở về cùng Bạch Huyên
Nếu như Đường chủ kia của cô thề sau này không tìm Tư Duyệt làm phiền nữa, tôi có thể để Long Tổ thả cô ta
Tiểu Thanh nghe vậy vui mừng, vội vàng gật đầu nói:
- Tôi sẽ khuyên Đường chủ
Tần Mục lại nhìn Cung Dã Anh Tử:
- Mấy ngày này cô luôn đi theo tôi, chỉ sợ không cách nào tiếp tục lưu lại Đông Doanh nữa đúng không
Cô cũng đi Hoa Hạ đi
Cung Dã Anh Tử vốn muốn theo Tần Mục, hiện giờ Tần Mục chủ động mở miệng để cô tới Hoa Hạ, cô đương nhiên mừng rỡ không thôi
Chẳng qua cô nhanh chóng nghe ra hàm ý khác của Tần Mục, nghi hoặc hỏi thăm:
- Anh không đi theo chúng tôi sao
Bạch Huyên và Tiểu Thanh cũng giật mình hiểu ra, Tần Mục để họ rời đi, dường như bản thân lại không có ý định rời đi
- Không phải tôi không đi, chỉ là chúng ta không thể cùng đi, các cô phải rời đi trước tôi, tôi muốn ở lại Đông Doanh một thời gian ngắn
- Tại sao
- Các cô thực sự cho rằng Đông Doanh sẽ nhịn được cơn tức này sao
Mấy người kinh hãi nói:
- Anh nói là Đông Doanh còn có thể ra tay với chúng ta
- Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất
Thật ra Tần Mục cảm thấy Đông Doanh chắc chắn ra tay, chẳng qua hắn không có khẳng định nói ra, tránh cho mấy người lo lắng
- Cho nên tôi muốn ở lại Đông Doanh, chỉ cần tôi còn ở nơi này, họ cũng không dám ra tay với các cô
- Vậy một mình anh không phải rất nguy hiểm sao
Tiểu Thanh lo lắng
Cung Dã Anh Tử cũng hiểu được tâm tư của Tần Mục, khuyên:
- Chúng ta lưu lại cũng chỉ mang đến phức tạp cho hắn, một mình hắn trái lại an toàn nhất
- Thông minh, một mình tôi, không cần lo lắng phía sau, ai cũng không làm gì được tôi
Tần Mục tán thưởng nhìn Cung Dã Anh Tử
Bạch Huyên và Tiểu Thanh suy nghĩ biểu hiện của Tần Mục mấy ngày nay, lúc này mới an tâm gật đầu
Hai ngày sau, Đông Doanh phái người đưa tới máy bay chuyên dụng, nói muốn đưa đám người Tần Mục trở lại Hoa Hạ, thái độ rất thành khẩn, dường như thật lòng ăn năn
Chẳng qua có hối cải thế nào, mấy người Bạch Huyên cũng không có khả năng tha thứ họ
Tần Mục lại cười lạnh, đánh tàn phế mấy tên đại biểu ngay tại chỗ, sau đó mới ném ra ngoài
Người Long Tổ cảm thấy hả giận, Cung Dã Anh Tử và Tiểu Thanh lại cảm thấy hơi quá
Dù sao thò tay không đánh mặt tươi cười, hai nước giao chiến không chém sứ giả
Những người này chỉ là đại biểu Đông Doanh mà thôi, huống hồ còn đến đây lấy lòng, Tần Mục trực tiếp đánh họ thành tàn phế, chỉ sợ sẽ khiến người khác mượn cớ
- Các cô còn nghĩ mãi không rõ sao
Tần Mục nhìn hai cô gái, bất đắc dĩ lắc đầu:
- Tâm tư của các cô cũng thực đơn thuần
- Có ý gì
Hai cô gái không rõ
- Tôi nói rồi, Đông Doanh sẽ không dừng tay như vậy, lần này không thể nghi ngờ họ đã trực tiếp bại lộ âm mưu
Tần Mục cười nói:
- Máy bay chuyên dụng, chính là cái bẫy
Chờ các cô rời khỏi phạm vi Đông Doanh, bắn một quả đạn đạo tới, cho dù không nổ chết chúng ta, chúng ta cũng làm mồi cho cá mập
Cung Dã Anh Tử và Tiểu Thanh nghe vậy liền biến sắc, Tần Mục đã nói rõ ràng như thế, họ còn không hiểu chính là ngu ngốc trong những kẻ ngốc
Máy bay chuyên dụng cũng không phải đại biểu Đông Doanh có thành ý, chỉ là họ có thể oanh kích không cần kiêng nể gì cả
- Đáng giận, đến giờ còn gian ngoan mất linh
- Thật hèn hạ
Bạch Huyên cũng tức giận mắng một câu, vừa rồi cô cũng nghĩ không ra điểm này
- Cho nên nói, ở thêm vài ngày, chờ mấy ngày nữa ngồi máy bay nhiều hành khách một chút, hơn nữa tất cả các cô tách ra, không đi cùng một máy bay, vậy họ vô kế khả thi rồi
Chỉ cần trên máy bay có nhiều dân chúng bình dân, cho dù Đông Doanh có căm hận, muốn giết họ, cũng không dám tùy tiện ra tay
Vài ngày sau, mấy người Bạch Huyên dựa theo phân phó của Tần Mục, trước sau ngồi máy bay hành khách rời đi
Tần Mục thì cố ý biểu hiện khoa trương, ngẫu nhiên chế tạo chút hỗn loạn ở nơi công cộng
Đương nhiên không phải hắn muốn tiếp tục giết chóc, chỉ là vì khiến cao tầng Đông Doanh chú ý, nhắc nhở họ một chút, hắn còn chưa rời đi, để họ không dám ra tay với đám người Bạch Huyên mà thôi
Thiên Nhẫn Các
Thiên Hoàng Đông Doanh và Các chủ Thiên Nhẫn Các
- Người Hoa Hạ này quả thực đáng hận
- Thiên Hoàng đại nhân, có lẽ phải nói người này thực đáng sợ, chúng ta trêu chọc người như vậy, thực sự là phạm phải sai lầm lớn nhất từ trước tới nay
Thiên Hoàng than thở một tiếng:
- Tôi làm sao nghĩ đến, Hoa Hạ ngoài Long Đế còn có người khủng bố như vậy
- Hoa Hạ là quốc gia cổ xưa, có được văn minh cực kỳ thần bí, chúng ta có lẽ không nên có ý đồ chọc giận đối kháng với nó, mà nên giao hảo với nó
Các chủ đề nghị
Thiên Hoàng trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nghiêm khắc tàn độc nói:
- Nếu đã đi tới bước này, còn muốn bổ cứu đã không còn kịp rồi, tôi không thể cứ buông tha hắn như vậy
- Thiên Hoàng đại nhân muốn làm thế nào
- Ông cho rằng xác xuất thành công là bao nhiêu
- Chưa đủ 1%