Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 475: Đông Doanh thỏa hiệp




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bát Kỳ Đại Xà rít gào
- Mày chuẩn bị chơi xấu sao
Tần Mục âm trầm
- Bổn đại gia chưa từng đáp ứng đánh cuộc với mày
- Vậy thì không có biện pháp, chúng tao ở nơi này đủ lâu rồi, tao sợ sẽ lập tức bị mày tiêu hóa mất, vẫn nên xuyên một cái động trên người mày
Tần Mục nói xong, lại nâng móng vuốt kim quang lăn tăn lên một lần nữa, chuẩn bị một kích cường đại hơn mấy chục lần trước đó
- Từ từ đã
Giọng Bát Kỳ Đại Xà hơi luống cuống, hiện giờ nó vốn rất suy yếu, lại để Tần Mục giày vò như vậy hai ba lần nữa, đoán chừng sẽ lại rơi vào ngủ say
Tần Mục dừng tay thản nhiên nói:
- Nghĩ thông suốt chưa
- Muốn bổn đại gia làm sủng vật cho mày, tuyệt đối không có khả năng
Bát Kỳ Đại Xà vẫn rất sĩ diện, nó là thần thú, sao có thể làm sủng vật của một nhân loại
- Tối đa tao trở lại trong Thảo Trĩ Kiếm, tự mình phong ấn
Tần Mục im lặng nói:
- Mày trở về phong ấn, có chỗ gì tốt cho tao
- Tao có thể tự mình phong ấn, đồng thời giải phóng một phần lực lượng trên Thảo Trĩ Kiếm
Tuy rằng thanh Thảo Trĩ Kiếm này là đồ phỏng chế, chẳng qua có một phần lực lượng của tao gia trì, sẽ lập tức biến thành một kiện thần khí thực sự
Tần Mục thoáng trầm tư, tuy rằng Bát Kỳ Đại Xà không bằng Ngũ Trảo Kim Long, chẳng qua cũng là một loại trong số các thần thú lợi hại, đương nhiên có kiêu ngạo của mình
Hắn chỉ nói ngoài miệng, trong lòng cũng không thật sự muốn nó làm sủng vật
- Được rồi, mày cũng không nên nuốt lời
- Hừ, mày cho rằng bổn đại gia là người nào
- Mày cũng không phải người tốt
Tần Mục trợn mắt, lập tức hỏi lại:
- Đúng rồi, Thảo Trĩ Kiếm chính thức và hồn phách còn thừa của mày chạy đi nơi nào rồi
Thảo Trĩ Kiếm là đồ phỏng chế, vậy Bát Kỳ Đại Xà này cũng chỉ có hai thành tàn hồn
- Bổn đại gia làm sao biết rõ
Không biết Bát Kỳ Đại Xà không muốn trả lời vấn đề này, hay là thực sự không biết
- Được rồi, mở miệng ra, để chúng ta ra ngoài
Tuy rằng trong lòng Bát Kỳ Đại Xà không thoải mái giọng điệu ra lệnh của Tần Mục, chẳng qua cũng không phản kháng, há miệng ra
- Đi
Tần Mục mang theo Tiểu Thanh, phi thân mà ra
- Tần Mục, hai người không sao chứ
Cung Dã Anh Tử vẫn còn đứng trên mặt đất cách đó không xa, trông thấy hai người Tần Mục rơi xuống đất, vội vàng chạy tới đón
- Không có việc gì
Tần Mục trả lời một câu, sau đó mới quay người ngẩng đầu nhìn Bát Kỳ Đại Xà, chỉ hai đoạn Thảo Trĩ Kiếm trên mặt đất nói:
- Mau vào đi thôi
- Thực con bà nó xui
Bát Kỳ Đại Xà mắng to một tiếng, thân hình cực lớn lập tức hóa thành một đạo bạch quang, chui vào trong Thảo Trĩ Kiếm
Hai đoạn đao lại bị một đoàn bạch quang mãnh liệt chướng mắt bao phủ, chậm rãi trôi nổi trong không trung, chỗ đứt gãy dần dần nối liền, cuối cùng nhập lại với nhau
Cho đến khi bạch quang tiêu tán, Tần Mục đi tới, cầm Thảo Trĩ Kiếm đã chữa trị hoàn toàn trong tay, vung vung hai cái
- Cảm xúc cũng không tệ lắm
Tần Mục rất thỏa mãn, lại gọi Bát Kỳ Đại Xà hai tiếng
Chẳng qua sau khi phong ấn, hoặc có lẽ không muốn để ý Tần Mục, Bát Kỳ Đại Xà căn bản không đáp lại
- Được rồi, Tiểu Ách Ba, thanh kiếm này cho cô
Tần Mục đưa Thảo Trĩ Kiếm cho Tiểu Thanh
- Tôi
Tiểu Thanh sửng sốt một chút
Vừa rồi cô ở chung một chỗ với Tần Mục, đương nhiên nghe được lời Bát Kỳ Đại Xà nói
Bát Kỳ Đại Xà sẽ phóng thích một phần lực lượng, như vậy thanh Thảo Trĩ Kiếm này đã ẩn chứa tiềm lực vô cùng, có thể sánh với thần khí chính thức
Nhưng qua tay Tần Mục, hắn lại tặng cho cô loại thần khí này
- Thanh kiếm này cho tôi cũng không dùng đến, cô là người của gia tộc Thảo Trĩ, thanh kiếm này chỉ khí ở trong tay cô mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất
- Cái này… không tốt đâu
- Cô không muốn sao
Trông thấy Tần Mục có ý thu hồi kiếm, Tiểu Thanh lập tức nhận lấy kiếm:
- Ai nói tôi không muốn
Giây phút tiếp nhận Thảo Trĩ Kiếm, Tiểu Thanh bỗng nhiên chấn động toàn thân
Thảo Trĩ Kiếm quả nhiên có linh tính, hơn nữa dường như cũng có liên hệ nào đó với Bát Kỳ Đại Xà, vừa chạm vào thanh kiếm này, cảm giác lực lượng không ngừng xông tới
- Hãy sử dụng thanh kiếm này cho tốt, chẳng qua cô đừng lấy ra giết tôi
Trước đó tôi có thể bẻ gãy nó, hiện giờ vẫn có thể bẻ gãy nó
Tiểu Thanh ôm kiếm, nhếch miệng, dường như hơi mất hứng
Tần Mục vẫn còn phòng bị cô, còn mang thành kiến với cô
Cung Dã Anh Tử hâm mộ nhìn Tiểu Thanh, đồ vật quý giá như vậy Tần Mục cũng có thể tùy tiện tặng cô
- Được rồi, lần này đã kết thúc rồi, đi chuẩn bị chuyện sau này
Tần Mục mang theo hai cô gái chuẩn bị xuống núi, đánh xong một trận, chắc hẳn Đông Doanh cũng không có hậu chiêu gì có thể sử dụng
Lúc ở sườn núi, ba người còn gặp phải Các chủ áo đen thần bí kia
- Các ngươi đánh bại Bát Kỳ Đại Xà
Các chủ thần bí không thể tin được, loại quái vật này, lại bị một nhân loại đánh bại
- Ông là Các chủ Thiên Nhẫn Các
Cung Dã Anh Tử đã sớm hoài nghi thân phận của người áo đen, chẳng qua vừa rồi không có cơ hội nói ra
Thật ra ngay cả cô cũng không biết Thiên Nhẫn Các làm gì, chỉ biết Đông Doanh vẫn luôn có một thế lực thần bí khó lường như vậy tồn tại
Các chủ áo đen vừa rồi bị Bát Kỳ Đại Xà thổi bay, hiện giờ trọng thương, về phần người còn lại, chỉ sợ sớm đã thi cốt không còn
- Có muốn giết hắn hay không
Cung Dã Anh Tử nhìn Tần Mục
Tần Mục lắc đầu nói với Các chủ áo đen:
- Ông trở về nói cho Thiên Hoàng của các ông biết, để cho hắn lập tức thả người của Long Tổ, nếu không giết chóc sẽ còn tiếp tục
Tất cả át chủ bài của Đông Doanh đều đã dùng hết, nếu như Tần Mục còn muốn giết chóc, đã không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản
- Tôi sẽ chuyển lời
Các chủ áo đen im lặng giận dữ nói
Rốt cuộc Hoa Hạ lại xuất hiện dạng quái vật gì
Tần Mục mang theo hai cô gái quang minh chính đại tới khách sạn, dù sao không sợ, không ai dám bắt họ
Ngày hôm sau, Thiên Hoàng phái người tiếp xúc với Tần Mục, muốn đàm phán với Tần Mục, hơn nữa Tần Mục cũng nhìn thấy vài thành viên Long Tổ còn sống sót
Lúc trước Long Đế mang theo ít nhất trăm tên tinh anh tới, nhưng lúc này Tần Mục nhìn thấy chỉ có bảy tám người
Chẳng qua cũng may, Tần Mục thấy được trong bảy tám người này có một cô gái áo trắng, trong lòng thở phào một hơi
- Hết thảy đều là anh làm sao
Bạch Huyên kinh ngạc nhìn Tần Mục, trong lòng phức tạp
Mấy ngày nay tuy rằng mấy người họ bị nhốt, nhưng vẫn nghe được ít nhiều phong thanh bên ngoài
Có người đại khai sát giới tại Đông Doanh, bức bách Đông Doanh thả họ
Một người uy hiếp một quốc gia, loại phách lực gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi đó họ đều cực kỳ rung động, trong lòng cực kỳ cảm kích người này, khát vọng sớm nhìn thấy hắn
Họ không để ý xa xôi vạn dặm, chạy tới viện trợ Đông Doanh, không nghĩ tới lại bị Đông Doanh bày kế hãm hại, chết nhiều anh em như vậy, ngay cả Long Đế cũng bị đánh lén trọng thương, cừu hận ủy khuất trong lòng không cần nói cũng biết
Đúng lúc này, có một người như vậy, hung hăng đâm mấy đao vào tim Đông Doanh, lại khiến họ cảm thấy vô cùng thoải mái hả giận, càng thêm khát vọng biết được người này là ai
Hiện giờ, Đông Doanh rốt cuộc thỏa hiệp, thả họ ra
Họ rốt cuộc gặp được người đàn ông giết cho Đông Doanh không thể không khuất phục
Chỉ là Bạch Huyên không nghĩ tới, người này lại là Tần Mục
Trước kia cô luôn chán ghét Tần Mục
Người này làm được chuyện ngay cả Long Đế cũng chưa làm được, nếu như không có hắn, tạm thời không nói mấy người cô có lẽ không thể sống sót, rất có thể Hoa Hạ sẽ không gượng dậy nổi
Từ nay về sau, rơi xuống thành đối tượng tùy ý người khác khi nhục
Dù sao, Long Đế sống chết không rõ, quốc gia khác giảm đi một nửa sự kiêng kị đối với Hoa Hạ
Chẳng qua may mắn Tần Mục xuất hiện, hành động của hắn tại Đông Doanh mấy ngày nay, đủ khiến thế giới khiếp sợ, đủ khiến bất cứ kẻ nào, bất cứ quốc gia nào kiêng kị
Đây không thể nghi ngờ giống như một tuyên cáo, mặc dù Hoa Hạ không có Long Đế, cũng không phải người khác có thể bắt nạt
Tần Mục liếc Bạch Huyên, khẽ cười nói:
- Sự xuất hiện của tôi hẳn là không phá vỡ tưởng tượng tốt đẹp của cô, sớm biết như vậy hẳn là không nên gặp cô, để cô lưu lại niệm tưởng
Trước khi Bạch Huyên nhìn thấy Tần Mục, cô cực kỳ mơ ước và hướng tới người giết chóc Đông Doanh giải cứu đám người cô, đó là một loại kính ngưỡng chỉ đối với Long Đế mới có
Nhưng thấy được Tần Mục, quả thực khiến cô giật mình không nhỏ, về phần có phải rất thất vọng hay không, chỉ có cô rõ ràng trong lòng
Thấy Bạch Huyện cúi đầu không nói lời nào, Tần Mục nói:
- Cô mang theo bọn họ về sớm đi, đại khái sư phụ của cô cũng rất lo lắng cho cô
- Mấy người chúng tôi… Anh có thể đi tìm tung tích Long Đế hay không
Bạch Huyên thỉnh cầu
Tần Mục trầm mặc một lát hỏi:
- Tình hình lần cuối các cô nhìn thấy Long Đế là thế nào
- Lúc ấy bản thân Long Đế đã sớm trọng thương, nhưng đối mặt với Giáo Đình Huyết Tộc Liêu Nha và Huyết Mộng Thiên Đường vây công, hắn dốc sức liều mạng che chở chúng tôi rời đi
Cuối cùng sau khi đào tẩu gặp phải Ám Ảnh đuổi bắt, rất nhiều người bị giết, còn mấy người chúng tôi bị bắt
- Nếu như Long Đế không chết, như vậy hẳn là bị người của Giáo Đình bắt đi
Tần Mục suy đoán dù là Huyết Tộc Liêu Nha, hoặc là Huyết Mộng Thiên Đường cũng sẽ không bắt sống Long Đế
Có thể Long Đế đã vẫn lạc, nếu như không chết, hơn phân nửa bị Giáo Đình bắt đi
- Sau khi các cô trở về, có thể thông báo cho người của Dược Long Sơn Trang, để họ sai người tới Châu Âu điều tra một chút
Tạm thời Tần Mục không muốn tới Giáo Đình, có lẽ sau này phải đi xem
Mười tám tầng địa ngục của Giáo Đình, cũng là nơi quái thú bộc phát
- Còn có Tiểu Thanh, cô trở về cùng Bạch Huyên
Nếu như Đường chủ kia của cô thề sau này không tìm Tư Duyệt làm phiền nữa, tôi có thể để Long Tổ thả cô ta
Tiểu Thanh nghe vậy vui mừng, vội vàng gật đầu nói:
- Tôi sẽ khuyên Đường chủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Mục lại nhìn Cung Dã Anh Tử:
- Mấy ngày này cô luôn đi theo tôi, chỉ sợ không cách nào tiếp tục lưu lại Đông Doanh nữa đúng không
Cô cũng đi Hoa Hạ đi
Cung Dã Anh Tử vốn muốn theo Tần Mục, hiện giờ Tần Mục chủ động mở miệng để cô tới Hoa Hạ, cô đương nhiên mừng rỡ không thôi
Chẳng qua cô nhanh chóng nghe ra hàm ý khác của Tần Mục, nghi hoặc hỏi thăm:
- Anh không đi theo chúng tôi sao
Bạch Huyên và Tiểu Thanh cũng giật mình hiểu ra, Tần Mục để họ rời đi, dường như bản thân lại không có ý định rời đi
- Không phải tôi không đi, chỉ là chúng ta không thể cùng đi, các cô phải rời đi trước tôi, tôi muốn ở lại Đông Doanh một thời gian ngắn
- Tại sao
- Các cô thực sự cho rằng Đông Doanh sẽ nhịn được cơn tức này sao
Mấy người kinh hãi nói:
- Anh nói là Đông Doanh còn có thể ra tay với chúng ta
- Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất
Thật ra Tần Mục cảm thấy Đông Doanh chắc chắn ra tay, chẳng qua hắn không có khẳng định nói ra, tránh cho mấy người lo lắng
- Cho nên tôi muốn ở lại Đông Doanh, chỉ cần tôi còn ở nơi này, họ cũng không dám ra tay với các cô
- Vậy một mình anh không phải rất nguy hiểm sao
Tiểu Thanh lo lắng
Cung Dã Anh Tử cũng hiểu được tâm tư của Tần Mục, khuyên:
- Chúng ta lưu lại cũng chỉ mang đến phức tạp cho hắn, một mình hắn trái lại an toàn nhất
- Thông minh, một mình tôi, không cần lo lắng phía sau, ai cũng không làm gì được tôi
Tần Mục tán thưởng nhìn Cung Dã Anh Tử
Bạch Huyên và Tiểu Thanh suy nghĩ biểu hiện của Tần Mục mấy ngày nay, lúc này mới an tâm gật đầu
Hai ngày sau, Đông Doanh phái người đưa tới máy bay chuyên dụng, nói muốn đưa đám người Tần Mục trở lại Hoa Hạ, thái độ rất thành khẩn, dường như thật lòng ăn năn
Chẳng qua có hối cải thế nào, mấy người Bạch Huyên cũng không có khả năng tha thứ họ
Tần Mục lại cười lạnh, đánh tàn phế mấy tên đại biểu ngay tại chỗ, sau đó mới ném ra ngoài
Người Long Tổ cảm thấy hả giận, Cung Dã Anh Tử và Tiểu Thanh lại cảm thấy hơi quá
Dù sao thò tay không đánh mặt tươi cười, hai nước giao chiến không chém sứ giả
Những người này chỉ là đại biểu Đông Doanh mà thôi, huống hồ còn đến đây lấy lòng, Tần Mục trực tiếp đánh họ thành tàn phế, chỉ sợ sẽ khiến người khác mượn cớ
- Các cô còn nghĩ mãi không rõ sao
Tần Mục nhìn hai cô gái, bất đắc dĩ lắc đầu:
- Tâm tư của các cô cũng thực đơn thuần
- Có ý gì
Hai cô gái không rõ
- Tôi nói rồi, Đông Doanh sẽ không dừng tay như vậy, lần này không thể nghi ngờ họ đã trực tiếp bại lộ âm mưu
Tần Mục cười nói:
- Máy bay chuyên dụng, chính là cái bẫy
Chờ các cô rời khỏi phạm vi Đông Doanh, bắn một quả đạn đạo tới, cho dù không nổ chết chúng ta, chúng ta cũng làm mồi cho cá mập
Cung Dã Anh Tử và Tiểu Thanh nghe vậy liền biến sắc, Tần Mục đã nói rõ ràng như thế, họ còn không hiểu chính là ngu ngốc trong những kẻ ngốc
Máy bay chuyên dụng cũng không phải đại biểu Đông Doanh có thành ý, chỉ là họ có thể oanh kích không cần kiêng nể gì cả
- Đáng giận, đến giờ còn gian ngoan mất linh
- Thật hèn hạ
Bạch Huyên cũng tức giận mắng một câu, vừa rồi cô cũng nghĩ không ra điểm này
- Cho nên nói, ở thêm vài ngày, chờ mấy ngày nữa ngồi máy bay nhiều hành khách một chút, hơn nữa tất cả các cô tách ra, không đi cùng một máy bay, vậy họ vô kế khả thi rồi
Chỉ cần trên máy bay có nhiều dân chúng bình dân, cho dù Đông Doanh có căm hận, muốn giết họ, cũng không dám tùy tiện ra tay
Vài ngày sau, mấy người Bạch Huyên dựa theo phân phó của Tần Mục, trước sau ngồi máy bay hành khách rời đi
Tần Mục thì cố ý biểu hiện khoa trương, ngẫu nhiên chế tạo chút hỗn loạn ở nơi công cộng
Đương nhiên không phải hắn muốn tiếp tục giết chóc, chỉ là vì khiến cao tầng Đông Doanh chú ý, nhắc nhở họ một chút, hắn còn chưa rời đi, để họ không dám ra tay với đám người Bạch Huyên mà thôi
Thiên Nhẫn Các
Thiên Hoàng Đông Doanh và Các chủ Thiên Nhẫn Các
- Người Hoa Hạ này quả thực đáng hận
- Thiên Hoàng đại nhân, có lẽ phải nói người này thực đáng sợ, chúng ta trêu chọc người như vậy, thực sự là phạm phải sai lầm lớn nhất từ trước tới nay
Thiên Hoàng than thở một tiếng:
- Tôi làm sao nghĩ đến, Hoa Hạ ngoài Long Đế còn có người khủng bố như vậy
- Hoa Hạ là quốc gia cổ xưa, có được văn minh cực kỳ thần bí, chúng ta có lẽ không nên có ý đồ chọc giận đối kháng với nó, mà nên giao hảo với nó
Các chủ đề nghị
Thiên Hoàng trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nghiêm khắc tàn độc nói:
- Nếu đã đi tới bước này, còn muốn bổ cứu đã không còn kịp rồi, tôi không thể cứ buông tha hắn như vậy
- Thiên Hoàng đại nhân muốn làm thế nào
- Ông cho rằng xác xuất thành công là bao nhiêu
- Chưa đủ 1%

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.