Xoạt xoạt xoạt xoạt
Bốn đạo kiếm khí bay ra, bắn thủng vách tường, bắn thủng hòn non bộ
Bốn người kia cứ như vậy mà bị giết, ánh mắt hoảng sợ, chết mà không biết tại sao lại chết nhanh như vậy
Sau núi có rất nhiều động phủ, hiển nhiên là nơi dùng để tu hành
Tần Mục quan sát, phát hiện động phủ này phần lớn đều trống không, không có người bên trong
Cho đến khi Nguyễn Phi mang theo hắn đến giữa sườn núi, bước vào một động phủ được phong bế trước mặt, hắn mới cảm nhận được một luồng khí tức tà ác
Tần Mục cười lạnh một tiếng, lòng bàn tay ngưng tụ một nguồn năng lượng, tiện tay đẩy ra ngoài
Oanh
Cửa động phủ bị đánh thành một cái động lớn, Tần Mục không chút do dự, trực tiếp tiến vào
Vừa mới bước vào động phủ, liền nhìn thấy được một cảnh làm cho hắn tức giận
Chỉ thấy trên một bệ đá cao, một gã đàn ông thân hình gầy gò đang ôm một cô gái trẻ tuổi, hút lấy tinh khí của cô
Giống như là hấp huyết quỷ hút máu người
Thiếu nữ vừa mới chết không bao lâu, nhưng thi thể của cô bằng mắt thường có thể thấy được tốc độ héo rũ, rất nhanh trở thành một tấm da người
Tần Mục cũng không ngăn cản, bởi vì hắn biết rõ có cản cũng không kịp
Trước khi hắn đến, thiếu nữ này đã chết
Ánh mắt lướt qua bốn phía, phát hiện trong động phủ nhỏ này tối thiểu cũng có đến bảy tám tấm da khô héo, hơn nữa đều là những thiếu nữ trẻ tuổi
Tần Mục tự nhận mình chẳng phải chính nhân quân tử, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, hắn vẫn không nhịn được lửa giận trong lòng
- Quấy rầy bổn tọa tu hành
Đáng chết
Người đàn ông gầy gò rất bá đạo, còn phẫn nộ hơn Tần Mục
Đơn giản là vì Tần Mục tự dưng xông vào, đã động sát ý của ông ta
Chỉ thấy người đàn ông vung tay lên, trong không gian dường như hình thành một đạo sức gió hình đao nhọn, tốc độ nhanh đến mức tận cùng, hướng Tần Mục đâm tới
Tần Mục nhảy dựng lên
Thủ đoạn người đàn ông này rất lạ, lưỡi dao gió và thái âm kiếm khí cùng loại với nhau
Sức mạnh và tốc độ đều đạt đến mức thượng thừa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người bình thường chỉ sợ không kịp phản ứng đã bị đao gió chém chết
Ánh mắt Tần Mục ngưng tụ, trên tay quấn lấy một vòng kim quang, sau đó vung tay lên
Bành
Giống như cái bóng da, lưỡi đao gió bị cánh tay Tần Mục đánh ra ngoài, trúng vào tấm thạch bích, trên thạch bích liền xuất hiện một dấu vết
- Sao
Sắc mặt người đàn ông hiện lên sự kinh ngạc, dường như không nghĩ đến Tần Mục lại có thể tiếp được một chiêu này, lại còn nhẹ nhõm như vậy
- Cậu là ai
- Lời này tôi nên hỏi ông mới đúng
Tần Mục đánh giá người đàn ông, sau đó hỏi tiếp:
- Ông từ đâu xuất hiện vậy
- Ngu xuẩn, đừng tưởng rằng ngăn được một lưỡi dao gió của bổn tọa thì có thể giễu võ dương oai
Người đàn ông quát lạnh
Tần Mục cau mày, đột nhiên bước ra, sau đó nhảy lên đài cao, thò tay bóp cổ người đàn ông
Người đàn ông cả kinh, sau đó lộ ra vẻ trào phúng và phẫn nộ
Loại phàm nhân thấp kém này mà cũng dám xuất thủ trước mặt ông ta, đã phạm vào tôn nghiêm của ông
Không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ
- Ngu xuẩn
Cậu cho rằng bằng vào thứ công phu mèo quào của cậu thì có thể…
Lời nói khinh thường của người đàn ông còn chưa nói hết, đồng tử đột nhiên co rụt lại
Trước mặt ông ta rõ ràng là phàm nhân nhỏ bé như con sâu cái kiến, chẳng biết tại sao tốc độ đột nhiên vượt qua cả sự hiểu biết của ông ta
Không đợi ông ta phản ứng đã một tay bóp vào cổ của ông
Tần Mục bóp cổ người đàn ông, không nói hai lời, đã ném thẳng xuống đất
Oanh
Đài cao 2m bằng đá bị sụp thành bụi phấn, còn người đàn ông gầy gò thì dính thẳng vào trong khe đá, không thể động đậy
- Bây giờ tôi có đủ tư cách giễu võ dương oai chưa
Trang 28# 7
- Rốt cuộc là ai ngu xuẩn
Đừng tưởng rằng có mấy chiêu lạ đã tự cho mình là thiên hạ đệ nhất
Tần Mục lạnh lùng khinh thường nói, khiến người đàn ông không hiểu được
- Sao lại như thế được
Chỉ là một phàm nhân, nhưng…
Bành
Người đàn ông chỉ nói được một nửa, Tần Mục đã dẫm một chân lên người của ông, khiến cho cơ thể của ông ta lại sâu vào đá thêm vài phần
- Sắp chết mà còn không biết hối cải
Tôi ghét nhất là người nào dùng loại ngữ khí này nói chuyện với tôi
- Con sâu cái kiến, nếu không phải ta đang bị thương, cậu…
Bốp
Tần Mục tát thêm một bạt tai:
- Tính tình đúng thật là ương bướng, không đánh thì không chừa phải không
Lần này người đàn ông dường như thành thật hơn một chút, chỉ phẫn hận nhìn Tần Mục, nhưng không lên tiếng
- Rốt cuộc yên tĩnh lại rồi sao
Kế tiếp, tôi muốn hỏi ông mấy vấn đề, ông phải thành thật trả lời tôi, bằng không…Sao
Tần Mục có rất nhiều lời muốn hỏi người đàn ông, nhưng đang chuẩn bị hỏi, đột nhiên thần sắc khẽ động, một ngón tay bắn ra một đạo kiếm khí
Lập tức liền nghe bên ngoài có tiếng hét thảm, là tiếng hét của Nguyễn Phi
- Tôi còn chưa cho anh đi, anh dám động thử xem
Trong giọng nói của Tần Mục mang theo sự lạnh lẽo vô tận
Bên ngoài, Nguyễn Phi sợ hãi đến cực điểm
Gã thiếu niên còn nhỏ tuổi hơn mình này thật đáng sợ
Y vừa mới nhúc nhích đã bị hắn phát hiện
Một kiếm này bắn thủng xương bánh chè của Nguyễn Phi, bây giờ cho y cơ hội chạy trốn, y cũng không dám
Chấn nhiếp Nguyễn Phi xong, Tần Mục xoay đầu, đang muốn hỏi tiếp người đàn ông, đột nhiên phát hiện người đàn ông hé miệng, một đạo bạch quang từ trong miệng ông ta bắn ra
Lực sát thương của đạo bạch quang này rất mạnh, không phải chiêu số bình thường
Tuy Tần Mục cũng cảm thấy ngạc nhiên khi người đàn ông dùng miệng cũng có thể công kích được người, nhưng cũng không kinh hoảng, ngược lại còn cười lạnh
- Ngu xuẩn, vốn còn muốn hỏi ông một vài vấn đề, nhưng bây giờ xem ra, là ông thật lòng muốn chết
Chỉ thấy lòng bàn tay Tần Mục dùng tốc độ cực lớn ngưng tụ thành một nguồn năng lượng màu vàng, một tát tát xuống người đàn ông
Khi nguồn năng lượng vừa phun ra khỏi miệng người đàn ông, lại bị một chưởng của Tần Mục đè xuống
Oanh
Một kích này thập phần khủng bố
Tần Mục đã động sát ý, căn bản không hạ thủ lưu tình
Đầu người đàn ông bị trúng một kích, nổ tung, trở thành một đống bột nhão
Nếu là người bình thường, nếu đầu bị biến thành dạng này, hiển nhiên không thể sống sót
Nhưng điều khiến cho Tần Mục ngạc nhiên chính là, sau khi người đàn ông bị “giết chết”, một luồng hào quang màu đỏ từ trong cơ thể ông ta bay ra
Tần Mục không biết đây là thứ gì, nhưng cũng không cần nghĩ nhiều
Trực giác nói cho hắn biết, nếu không tiêu diệt thứ này, người đàn ông sẽ có cơ hội phục sinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ngạo Long Tuyệt Diệt
Tần Mục hét lớn, cơ thể của hắn phảng phất có một luồng hỏa diễm thiêu đốt
Lập tức, một tiếng rồng ngâm vang lên, phô thiên cái địa, cuốn tới bốn phương tám hướng
Oanh
Toàn bộ động phủ đều bị sụp đổ
Hào quang màu đỏ còn chưa kịp chạy ra khỏi động phủ đã bị nguồn năng lượng hủy diệt thiên địa nuốt mất, hóa thành tro tàn
Động phủ sụp đổ, chôn Tần Mục bên trong
Nhưng hắn tất nhiên là không bị thương rồi, đẩy lớp đất đá ra, rời khỏi đống phế tích
- Lâu rồi không sử dụng Ngạo Long quyết, dùng sức quá rồi
Tần Mục nhìn chung quanh, trong lòng cảm thán
Tình huống đột phát vừa rồi hắn chỉ muốn tiêu diệt luồng ánh sáng màu đỏ kia, không để cho nó đào thoát
- Xem ra người có sức mạnh trong thế giới này không thiếu
Tần Mục lẩm bẩm
Hắn có thể đưa ra kết luận, người này và người thanh niên xuất hiện trên tế đàn của Kiếm Tâm phái là cùng một loại
Bọn họ không tu luyện cổ võ, nhưng lại có được sức mạnh cường đại
- Được rồi, mặc kệ ông ta
Tần Mục lại dò xét xung quanh, thầm nói:
- Cái tên Nguyễn Phi kia không phải bị giết luôn rồi chứ
Đầu gối Nguyễn Phi bị thương, căn bản không chạy được
Hơn nữa, cho dù có chạy được, trong tình huống vừa rồi, y cũng không kịp làm ra phản ứng
Dưới chân núi tìm một vòng, Tần Mục rốt cuộc tìm được Nguyễn Phi
- May mà chỉ ngất đi
Tần Mục cảm thấy có chút may mắn
Vừa rồi Nguyễn Phi đứng ngoài động phủ, nên chỉ bị ảnh hưởng mà thôi
Tuy rằng y cũng đang hấp hối, nhưng cho y uống một viên Bồi Nguyên Đan là có thể giữ được tính mạng
Vốn loại người như Nguyễn Phi rất đáng chết, nhưng người đàn ông kia đã đền tội, nể mặt Nguyễn Hương Hương và Lý Nguyên, Tần Mục quyết định tha cho y một mạng
Vận chút nội khí vào người Nguyễn Phi, giúp cho y tiêu hóa Bồi Nguyên Đan, lúc này Tần Mục mới đứng dậy
Nhìn mấy chục tòa động phủ trên núi, Tần Mục đoán trên đảo này khẳng định có rất nhiều tu luyện giả
Nguyễn Phi vẫn còn đang hôn mê, hắn quyết định đi dạo xung quanh
Nhưng ngọn núi này ngoại trừ sơn môn cũ nát và mấy chục cái động thủ, còn lại đều hoang sơ
Tần Mục đi quanh cả buổi cũng chẳng phát hiện được dấu hiệu gì đặc biệt
Khi hắn quay lại, Nguyễn Phi dường như mới tỉnh lại, mờ mịt nhìn xung quanh, đầu óc có chút trống rỗng
Nhưng rất nhanh y nhìn thấy Tần Mục đi tới, hoảng sợ vô cùng:
- Đừng giết tôi
Tần Mục tức giận nói:
- Tôi muốn giết anh, anh đã sớm chết rồi
Còn ở đó mà nói nữa
Mau rời khỏi đây mau
- Được, được
Cho dù cơ thể còn yếu, có chút không còn khí lực, nhưng lúc này Nguyễn Phi tuyệt đối không dám ngỗ nghịch ý của Tần Mục
Hơn nữa, Tần Mục đã nói sẽ rời khỏi đây, có nghĩa là sẽ không giết y, y có thể bảo toàn mạng sống của mình
Hai người xuống núi, chuẩn bị đến bờ biển ngồi thuyền rời khỏi
Nhưng Tần Mục vừa mới đi tới phế tích đại điện tông môn, bỗng nhiên dừng bước, đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn lên núi
- Sao
Có chuyện gì xảy ra à
Nguyễn Phi hoảng sợ
- Ở đây chờ tôi
Nếu anh dám rời khỏi chỗ này, trở lại thành phố Cổ Khánh tôi cũng sẽ giết anh
Tần Mục nói xong một câu rồi nhanh chóng phóng xuống núi
Trên đảo còn có cao thủ, nhưng vừa rồi hắn lại không phát hiện
Xoạt xoạt xoạt
Cả người Tần Mục hoàn toàn biến thành một đạo tàn ảnh, chỉ ba cái hô hấp đã xông lên núi
Người âm thầm lén lút nhìn xuống thấy Tần Mục phát hiện ra mình, cũng biến thành một đạo tàn ảnh, chuẩn bị chạy trốn
Vốn Tần Mục muốn đuổi theo gã cũng chẳng có gì khó
Nhưng ai có thể xác định trên đảo chỉ có một người này
Cho nên Tần Mục cũng không tận lực đuổi theo, cố ý chạy chậm hơn một chút
Nếu người này còn đồng bọn, nhất định sẽ cầu cứu đồng bọn của mình
Cứ như vậy Tần Mục đuổi theo đạo nhân ảnh, dùng tốc độ cực nhanh chạy một vòng trên núi, kết quả lại chạy trở về chỗ cũ
Người nọ thấy mình thoát không nổi Tần Mục, đột nhiên chạy vào trong một động phủ
Trang 28# 8
Chỉ cần người có chút thông minh sẽ không lựa chọn chạy vào động phủ
Trừ phi, đồng lõa của gã ở trong động phủ này
Nhưng dựa theo cảm giác của hắn, trong động phủ hẳn không có gì mới đúng
Tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng Tần Mục cũng không suy nghĩ nhiều, đuổi theo thân ảnh người nọ, rất nhanh vọt vào trong động phủ
Động phủ này so với động phủ của gã đàn ông trước rộng hơn một chút
Nhưng điều khiến cho Tần Mục ngạc nhiên chính là, hắn tìm cả buổi bên trong cũng không tìm được một bóng người
- Rõ ràng là đã nhìn thấy chạy vào bên trong mà
Thật là kỳ quái
Tần Mục lập tức lắc đầu
Thay vì cho rằng mắt mình có vấn đề, chi bằng kết luận là động phủ này có vấn đề
Khẳng định là có cơ quan nào đó
Dò xét xung quanh, Tần Mục đột nhiên bước vào một bức tường ngay cửa ra vào động phủ
Hắn cẩn thận đánh giá bức tường, sau đó thò tay định chạm vào
Nhưng đúng lúc này, trên vách tường giống như sinh ra gợn sóng
Có ba đạo nhân ảnh từ bức tường bước ra
Trong ba người này có một người Tần Mục vừa mới đuổi theo
Tần Mục lui về sau hai bước, ánh mắt tò mò đánh giá ba người
Một lát sau, hắn cười nói:
- Xem ra là có huyền cơ thật
Bên trong có lẽ còn có người
Ngay cả mình cũng không phát hiện được
Đây có lẽ chính là chỗ đặc biệt của nó
- Dương huynh, Lục huynh, chính là tiểu tử này
Hắn rất lợi hại
Tà tu mới tới cũng bị hắn tiêu diệt
Người đàn ông Tần Mục đuổi theo có dáng người gầy lùn, nói với hai người còn lại
- Tuy tà tu đã bị thương, nhưng thực lực không hề tầm thường
Tiểu tử này có thể giết chết được ông ta, chỉ sợ thực lực không thua kém chúng ta
- Vậy phải xử lý như thế nào
- Chúng ta và hắn không có xung đột về lợi ích, không cần tùy tiện động thủ
- Khoan, đợi đã nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Mục đột nhiên kêu lên
- Tôi cảm thấy chúng ta vẫn có xung đột về lợi ích đấy
Đảo Thiên Hồ này đối với tôi là một tai họa
Tôi đến đây chính là để diệt trừ nó
Cho nên, không chỉ nói là tùy tiện động thủ, chẳng lẽ tôi muốn giết các người, các người cũng không hoàn thủ sao
Ba người nghe xong, khóe miệng thoáng run rẩy
Bọn họ chưa từng nhìn thấy phần tử ngạo mạn như Tần Mục
Rõ ràng có thể bắt tay giảng hòa, lại muốn tử chiến một trận mới cam tâm
- Thực lực của cậu không kém chúng tôi
Chúng ta đánh nhau, đối với ai cũng đều không có lợi
Sao không nhường nhau một bước