Nhưng Cung Dã Anh Tử đã giận tím mặt, chĩa kiếm vào Tần Mục, quát:
- Cậu cùng một phe với người đàn bà kia
Tôi sẽ giết cậu trước, sau đó sẽ đến cô ta
- Thôi đi, bây giờ cô đã bị thương, khó nói là ai sẽ giết ai
Tần Mục thản nhiên nói
- Tần Mục, cậu không nên xem thường cô ta
Mặc dù thực lực của cô ta chưa đủ năm thành, nhưng cậu cũng không phải là đối thủ của cô ta
Ngân Hồ nhắc nhở
Tần Mục vỗ vào mông Ngân Hồ một cái, nói:
- Tại sao lại không tin người đàn ông của mình thế
Ngân Hồ kêu lên một tiếng, xấu hổ và giận dữ, dùng sức cắn vào lỗ tai Tần Mục một cái
- Ah
Tần Mục kêu đau, thiếu chút nữa là ném Ngân Hồ xuống đất, nhưng vẫn có chút không nỡ
- Bà xã, cô là chó à
- Hừ, ai bảo tay của cậu không an phận
Trong lòng Ngân Hồ có chút đắc ý
Cung Dã Anh Tử trợn tròn mắt nhìn hai người đang thân mật, cầm kiếm đứng ở nơi đó, có chút không biết phải làm gì
Hai người kia đùa giỡn trước mặt cô, quả thật không để kiếm trong tay cô vào mắt
- Ngân Hồ, cô có quan hệ gì với tên tiểu tử này
Cung Dã Anh Tử có chút không hiểu được
Người phụ nữ thứ hai được cô tôn trọng lại có quan hệ mập mờ với một người đàn ông, lại còn thể hiện ngay trước mặt cô
Ngân Hồ không trả lời, Tần Mục ngược lại cười nói:
- Cô ấy là vợ của tôi
Vậy cô nói quan hệ giữa tôi và cô ấy là gì
- Tần Mục, trò đùa của chúng ta xem như xong
Ra ngoài rồi, cậu đàng hoàng một chút được không
Bằng không, đại họa sẽ giáng xuống đầu cậu đấy
Thần sắc Ngân Hồ trở nên nghiêm túc
- Ai bảo là tôi đang nói đùa
Tôi rất là nghiêm túc
Tần Mục buồn bực nói
Hắn còn tưởng rằng Ngân Hồ đã thật sự tiếp nhận hắn, thì ra cô vẫn một mực cho rằng đây chỉ là trò đùa
- Tại sao cậu lại không biết tốt xấu vậy
Ngân Hồ có chút tức giận
Tần Mục đang muốn phản bác, Cung Dã Anh Tử đã quát lên:
- Ngân Hồ, cô khiến tôi thất vọng quá
Sư phụ tôi nói, nếu muốn truy cầu sức mạnh, phải vô dục vô cầu
Cô đã sa đọa rồi
Ngân Hồ nhìn Cung Dã Anh Tử, lắc đầu nói:
- Tôi và sư phụ cô khác nhau
Tôi không có tham vọng quá cao đối với sức mạnh
- Vậy cô cũng không nên làm chuyện rối loạn với gã thanh niên này
Hắn ngay cả tư cách làm tiểu bạch kiểm cũng không có
Cung Dã Anh Tử vội nói
Cô cho rằng Ngân Hồ và Tần Mục trộn lẫn với nhau chẳng khác nào đóa hoa lài cắm bãi cứt trâu
Bộ dạng của Tần Mục chỉ có thể coi là dễ nhìn, không thể coi là đẹp trai
Cho nên, Cung Dã Anh Tử nói đúng, Tần Mục không có tiềm chất trở thành tiểu bạch kiểm
Tần Mục nghe xong liền nổi giận
Hắn là đàn ông dựa vào mặt để kiếm cơm sao
- Bà xã, cô lui sang một bên đi
Tôi muốn dạy cho cô gái này một bài học
- Cậu đừng cậy mạnh
Sư phụ của cô ta là Tông chủ Kiếm Tâm Phái, được xưng là đệ nhất nữ kiếm thánh
Tần Mục đặt Ngân Hồ lên một tảng đá, búng vào mũi cô, nói:
- Yên tâm đi, tôi sẽ không để cho cô mất mặt đâu
Cung Dã Anh Tử cũng không thừa cơ đánh lén
Cô muốn trước mặt Ngân Hồ tự tay giết chết gã thanh niên không biết tốt xấu này
Lúc này, Tần Mục đã bước đến đối mặt với Cung Dã Anh Tử
- Dường như cô rất hận tôi
- Tôi chỉ xem thường cái loại đàn ông không có bản lĩnh, hết lần này đến lần khác tự cho mình là đúng
Tần Mục lắc đầu nói:
- Cô gái, tư tưởng của cô rất nguy hiểm
Cung Dã Anh Tử lạnh lùng nói:
- Tôi chẳng biết cậu dùng hoa ngôn xảo ngữ nào có thể lừa gạt được phụ nữ
Nhưng nếu cậu cho rằng mình có thể khua môi múa mép trước mặt tôi, cậu đã sai lầm mười phần rồi
Cung Dã Anh Tử chán ghét nói chuyện với đàn ông chỉ biết ngả ngớn
Ngân Hồ không thừa nhận mối quan hệ giữa mình và Tần Mục, nhưng Tần Mục mở miệng ngậm miệng đều gọi Ngân Hồ là bà xã, khiến cho cô vốn rất tôn kính Ngân Hồ cũng phải phản cảm
Tần Mục nhìn Cung Dã Anh Tử, cười nói:
- Không phải cô đang ghen chứ
Cái này cũng dễ xử lý thôi mà
Tuy vị trí vợ cả không thuộc về cô, nhưng cô có thể chiếm vị trí vợ nhỏ cũng được
- Cậu muốn chết
Lời nói của Tần Mục đã triệt để chọc giận Cung Dã Anh Tử
Mũi kiếm lạnh như băng xuất ra một đường vòng cung ưu mỹ trên bầu trời, ngay lập tức muốn chặt đứt cơ thể Tần Mục
- Coi chừng
Nội tâm Ngân Hồ khẩn trương vạn phần, thầm mắng Tần Mục đúng là không biết lựa lời mà nói, lúc này mà còn cố ý chọc giận Cung Dã Anh Tử
Thân hình Tần Mục hơi nghiêng, mũi kiếm sượt qua mặt của hắn
- Nguy hiểm thật
Tần Mục vỗ ngực, bộ dạng kinh hồn táng đảm
- Xem cậu có thể tránh được mấy chiêu
Trong lòng Cung Dã Anh Tử có chút kinh ngạc, chiêu tiếp theo càng thêm ác liệt
- Cô Tinh Cản Nguyệt
Tần Mục nhảy lên, bay đến đỉnh núi, giống như muốn kéo dài khoảng cách
- Cậu chạy không thoát đâu
Cung Dã Anh Tử đuổi theo, không giết được Tần Mục thì không bỏ qua
Ngân Hồ ngồi trên tảng đá, trơ mắt nhìn hai người biến mất trong tầm mắt, muốn động cũng động không được, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện cho Tần Mục
Rất nhanh, Tần Mục đã chạy đến một khu vực đất bằng trên đỉnh núi
Cung Dã Anh Tử theo sát phía sau, cười lạnh nhìn Tần Mục:
- Sao vậy
Không chạy nữa à
- Không cần phải chạy
Tần Mục xoay người lại, thần sắc trịnh trọng, so với thái độ vui đùa lúc trước chẳng khác nào hai người:
- Cô là người của Kiếm Tâm Phái
- Biết rồi còn hỏi
Tần Mục có chút trầm mặc, dường như nhớ đến cái gì, thật lâu sau mới thở dài một hơi:
- Tôi và Kiếm Tâm Phái cũng có chút sâu xa
Hôm nay tôi không làm khó dễ cô
Cô đi đi
Giọng điệu Tần Mục thay đổi khiến Cung Dã Anh Tử sững sờ
Nhưng rất nhanh, cô lại giận tím mặt:
- Cuồng vọng, đúng là không biết sống chết
Cung Dã Anh Tử không thể không tức giận
Kiếm Tâm Phái là thánh địa kiếm đạo ở Đông Doanh
Cái tên trai bao kia lại dùng loại giọng điệu làm nhục Kiếm Tâm Phái
Với tư cách là truyền nhân đương đại của Kiếm Tâm Phái, cô nhất định phải dùng kiếm uống máu, giữ gìn tôn nghiêm của Kiếm Tâm Phái
- Thất Tinh Mãn Nguyệt
Bóng kiếm đầy trời, sát khí tung hoành, vây giết từ những hướng khác nhau
Không chê vào đâu được
Tần Mục yên lặng đứng im tại chỗ, không nhúc nhích
Người bên ngoài nhìn vào cứ tưởng là hắn đang bị choáng váng bởi kiếm chiêu tuyệt luân này
Dù sao…
Thất tuyệt kiếm chiêu, hoàn mỹ vô khuyết, không người nào có thể phá được
Keng
Trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, khi mũi kiếm của Cung Dã Anh Tử sắp chạm đến cổ họng của Tần Mục, Tần Mục bỗng nhiên đưa tay ra, chuẩn xác bắt lấy mũi kiếm
- Cái gì
Cung Dã Anh Tử như bị sét đánh, sắc mặt biến đổi, đầu óc hoàn toàn trống rỗng
Tần Mục không chỉ chuẩn xác nắm được vị trí của cô, mà còn trực tiếp dùng tay bắt được kiếm phong của cô
- Không, không thể nào
Cung Dã Anh Tử không cách nào tiếp nhận được
Thất Tinh Mãn Nguyệt bị phá, đệ nhất kiếm chiêu của Kiếm Tâm Phái cứ như vậy mà bị người ta phá
Thất tuyệt kiếm chiêu được thế giới công nhận, hoàn mỹ vô khuyết, không cách nào phá giải
Sở dĩ Kiếm Tâm Phái được vinh dự trở thành thánh địa kiếm đao, một phần là nhờ chiêu thức Thất Tinh Mãn Nguyệt
Nhưng Thất Tinh Mãn Nguyệt bị phá, đồng nghĩa với việc thất tuyệt kiếm chiêu bị đào thải, ngã xuống thần đàn
Nếu việc này lan truyền ra ngoài, thanh danh Kiếm Tâm Phái nhất định sẽ bị tổn thất trầm trọng
Niềm tin của Cung Dã Anh Tử hoàn toàn sụp đổ, không cách nào thừa nhận được sự đả kích này
Tần Mục cầm mũi kiếm, chán nản nhìn Cung Dã Anh Tử, thở dài nói:
- Không cần phải như vậy
Cung Dã Anh Tử ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn chằm chằm Tần Mục:
- Cậu là ai
- Không phải cô đã biết rồi sao
Tôi chỉ là một người đàn ông ăn cơm chùa
Tần Mục nhún vai
Cung Dã Anh Tử im lặng, cảm xúc vô cùng thấp
- Thật sự là buồn cười
Chẳng lẽ cái mà cô gọi là kiếm đạo chi tâm lại yếu ớt như thế này sao
- Thất Tinh Mãn Nguyệt là kiếm chiêu chí cao vô thượng của Kiếm Tâm Phái chúng tôi, nhưng bây giờ cậu lại dễ dàng phá vỡ như vậy, cậu bảo tôi nên tiếp tục đi trên con đường này như thế nào
Tần Mục cười nhạo:
- Thiên hạ không có kiếm chiêu nào mà không có khiếm khuyết, cũng như không có người nào hoàn mỹ vô khuyết
Cung Dã Anh Tử có chút do dự, hỏi:
- Cậu nói cậu có thể phá sáu loại kiếm chiêu còn lại
- Cô không hiểu ý của tôi
Tần Mục lắc đầu:
- Cho dù tôi không thể phá, cho dù không ai trên thế giới này có thể phá, cũng không có nghĩa là nó không thể phá
Bởi vì kiếm chiêu là chết, người là sống
Kiếm chiêu vĩnh viễn cũng chỉ là những chiêu thức, còn con người chúng ta lại không ngừng tiến bộ, không ngừng siêu việt
- Cái mà cô gọi là kiếm đạo, không phải là truy cầu từng chiêu từng thức sao
Đây không khỏi quá mức buồn cười
Kiếm đạo chính thức không ngừng tiến bộ, không ngừng siêu việt
Tử thủ mãi một chiêu, một ngày nào đó sẽ lạc hậu, đi sau người khác
Thân hình mềm mại của Cung Dã Anh Tử chấn động, sau đó lâm vào trầm tư
Lúc này, đối mặt với cậu thiếu niên còn nhỏ hơn cô mấy tuổi, cô lại có cảm giác như đối mặt với sư phụ của mình
- Đưa kiếm cho tôi
Tần Mục nắm mũi kiếm, khẽ động
Cung Dã Anh Tử vô ý thức mà buông tay, thanh bảo kiếm sắc bén rơi vào tay Tần Mục
- Hãy nhìn thật kỹ, tôi chỉ sử dụng có một lần
Tần Mục nói xong, nắm lấy lợi kiếm, dùng tốc độ cực kỳ chậm xẹt qua bầu trời đêm
Cung Dã Anh Tử mở to mắt nhìn, nhìn chiêu thức quen thuộc lại không thể quen thuộc kia, ánh mắt hiện lên một sự cuồng nhiệt không thể hiểu, giống như trong bóng tối tìm được đống lửa chiếu sáng
Trong bầu trời đêm, một kiếm ý lập lòe, chấn nhiếp tâm hồn người từ đỉnh núi truyền đến
- Đây là…
Sắc mặt Ngân Hồ đại biến
Chiêu thức này cô quá quen thuộc
Cung Dã Anh Tử dựa vào một chiêu này cơ hồ có thể uy hiếp được cô
Tần Mục sao có thể tránh né
Phụt
Khi vận công chữa thương, nhất định phải chuyên tâm
Ngân Hồ lo lắng cho Tần Mục, dẫn đến khí huyết hỗn loạn, nhịn không được phải phun máu
Nhưng đúng lúc này, Tần Mục từ đỉnh núi bay xuống bên cạnh Ngân Hồ
- Cô làm sao vậy
Ngân Hồ kinh hỉ ngẩng đầu nhìn:
- Cậu không có việc gì sao
Cung Dã Anh Tử đâu
Tần Mục thấy trạng thái của Ngân Hồ không tính là xấu, nội tâm thở phào một hơi, nói:
- Bị người đàn ông của cô đánh chạy rồi
Ngân Hồ nhẹ phun ra một ngụm máu:
- Tại sao cậu không thể ăn nói đứng đắn được câu nào vậy
Thấy Tần Mục bình yên vô sự, tảng đá trong lòng Ngân Hồ cũng rơi xuống, nhưng cô vẫn nghi ngờ hỏi:
- Nói thật, cậu làm thế nào mà tránh được Cung Dã Anh Tử đuổi giết thế
Còn nữa, bây giờ cô ta ở đâu
- Cô ta bị thương, đánh không lại tôi, nhất định là đã chạy trốn
- Nói bậy, với thực lực Ngạo Long Quyết tầng bốn của cậu, căn bản không thắng được cô ta
- Tôi vốn đánh không lại, nhưng khi cô ta phát ra một chiêu kiếm thuật rất lợi hại, kiếm quang thoáng cái chiếu sáng thiên đô, tôi còn tưởng rằng tôi phải chết là không thể nghi ngờ
Kết quả, thể lực cô ta bị tiêu hao, một chiêu kia dùng không nổi, tự tổn thương mình, sau đó đã chạy trốn
Tần Mục cho rằng, hắn có nói thật Ngân Hồ cũng không tin, chỉ có thể ăn nói lung tung thôi
Ngân Hồ im lặng
Vừa rồi, kiếm ý trên núi hoàn toàn vượt xa bản thân Cung Dã Anh Tử có thể thi triển
Cho dù cô ta có miễn cưỡng thôi phát một kiếm này, thể lực tiêu hao nhất định không ít
Chỉ là cô không rõ, Cung Dã Anh Tử mạnh hơn Tần Mục, vì sao còn phải sử dụng một chiêu này
- Lần này coi như cậu gặp may, lần sau đừng lỗ mãng như vậy
Ngân Hồ nói
Trong lòng Tần Mục có chút phiền muộn
Lý do sứt sẹo như vậy mà cũng tin, đúng là chỉ số thông minh có vấn đề
- Bà xã, cô bị nội thương, vừa lúc tôi cũng biết một chút y thuật
Chúng ta vào thị trấn thuê một phòng, tôi giúp cô chữa thương, thuận tiện nghiên cứu nhân sinh một chút
Ngân Hồ dường như đã quen với việc Tần Mục ăn nói bậy bạ, giơ tay lên gõ đầu của hắn:
- Tôi thấy y thuật của cậu là giả, thừa cơ chiếm tiện nghi mới là thật
- Tôi biết y thuật thật mà
Tần Mục nghiêm túc nói
- Lần trước, tôi còn cứu được một ông cụ bị tai nạn trên đường đấy
- Cho dù cậu biết y thuật, tôi sẽ không rơi vào bẫy của cậu đâu
Đường đường là Long Tổ Ngân Hồ, sao có thể đi thuê phòng với một đứa con nít như cậu
Nếu lan truyền ra ngoài, sau này tôi làm sao gặp mặt người ta
Tần Mục buồn bực nói:
- Chỉ là chữa bệnh thôi mà, có làm gì đâu
- Cút
Ngân Hồ một cước đạp qua
Tần Mục cơ trí tránh né, đang chuẩn bị lên tiếng, tiếng chuông điện thoại vang lên
Là em gái gọi đến
Tần Mục vội vàng nhấn nút nghe
- Anh, anh chạy đi đâu vậy
Thanh âm lo lắng của Tần Phỉ Phỉ truyền đến
- Không có việc gì
Anh đói bụng, ra ngoài ăn cơm thôi
- Ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Phỉ Phỉ đương nhiên không tin
- Đương nhiên là thật
Em chờ ở đó, anh trở về ngay
- Vậy anh phải nhanh lên
Tần Phỉ Phỉ bán tin bán nghi nói
Cúp điện thoại, Ngân Hồ cười quyến rũ:
- Tần Mục, tôi đột nhiên nghĩ thông suốt rồi
Chúng ta đi mướn phòng đi
Tần Mục nghe xong, thân hình lảo đảo, thiếu chút nữa té ngã xuống đất
Yêu tinh này cố ý trêu đùa hắn mà
- Em gái của cậu
Ngân Hồ bỗng nhiên nghiêm túc lại
Tần Mục gật đầu:
- Chúng tôi vốn đến núi Phượng Hoàng để du lịch
Buổi tối, tôi phát hiện chỗ này có chút dị thường nên đi xem
Tần Mục cũng không nhắc đến Mai Ánh Tuyết
- Vậy cậu trở về sớm đi
Ngân Hồ nói
- Tôi về, nhưng cũng sẽ không mặc kệ cô
Để tôi mang cô đến nhà khách thị trấn, sau đó sẽ trở về
Tần Mục ngồi xổm xuống, Ngân Hồ phối hợp mà leo lên lưng hắn, hai tay ôm lấy cổ Tần Mục
Trên đường, Tần Mục hỏi:
- Cô sẽ trở về Long Tổ, cô có điện thoại không
Máy nhắn tin
Điện tín
Tôi làm sao mà liên lạc với cô
- Long Tổ chúng tôi có công cụ liên lạc đặc biệt, không cần mấy vật kia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngân Hồ suy nghĩ một chút rồi nói với Tần Mục:
- Cậu đã luyện Ngạo Long Quyết, chi bằng đến chỗ tôi
Tôi sẽ an bài một thân phận cho cậu
- Cô muốn bao tôi sao
Tần Mục cười nói
Ngân Hồ một chút cũng không tức giận, thổi hơi thở vào tai Tần Mục:
- Kỳ thật bao cậu cũng chẳng sao
Tuy chúng ta vừa mới quen, nhưng tôi có cảm giác đã quen cậu từ rất lâu
- Không phải là thường xuyên chiếm tiện nghi của tôi đấy chứ
Bà xã, cô quá háo sắc rồi
- Haha, có khi là thật đấy
Lời nói của Ngân Hồ hoàn toàn không chút kiêng kỵ
Khách sạn Phượng Hoàng đã kín phòng
Tần Mục mang Ngân Hồ đến mấy nhà trọ khác, cuối cùng mới thuê được một phòng
Ngân Hồ ở đây không lâu
Chắc chắn sẽ trở lại Long Tổ trong thời gian sớm nhất
Sắp xếp hết mọi việc, sau khi tạm biệt Ngân Hồ, Tần Mục mua một thùng mì gói, lập tức trở về khách sạn Phượng Hoàng
Khi Tần Mục ôm thùng mì gói bước vào, Tần Phỉ Phỉ đang nằm trên giường nghịch điện thoại, dường như đang muốn gọi cho hắn
- Sao anh không nói tiếng nào lại chạy ra ngoài lâu như vậy
Bây giờ là mấy giờ rồi
Tần Phỉ Phỉ tức giận nhìn Tần Mục
Tần Mục lúng túng:
- Buổi tối dạo phố anh ăn chút đồ ăn vặt
Lúc đó cảm thấy no, còn bây giờ thì đói bụng
Anh cũng không còn cách nào
- Vậy anh cũng phải nói với em một tiếng chứ
- Không phải lúc đó em đang ngủ sao
Tần Mục biết rõ Mai Ánh Tuyết sau khi Tần Phỉ Phỉ ngủ mới rời khỏi
Lúc này Tần Phỉ Phỉ tỉnh lại, nói rõ Mai Ánh Tuyết đã trở về
- Đúng rồi, Ánh Tuyết đâu
- Chị ấy đang ngủ
Anh cho rằng chị ấy cũng giống anh, nửa đêm chạy ra ngoài khiến người ta phải lo lắng sao
Tần Mục im lặng, trong lòng suy nghĩ, nếu không phải cô nàng chạy ra ngoài tham gia náo nhiệt, lo lắng cô ấy gặp nguy hiểm, anh cũng không cần nửa đêm chạy ra ngoài đâu
- Để anh đi xem cô ấy
Tần Mục nói xong, bước vào phòng của hai cô gái
Theo như lời Tần Phỉ Phỉ nói, Mai Ánh Tuyết đúng thật là đang ngủ, hơn nữa còn ngủ say
Điều này khiến cho Tần Mục vô cùng kinh hãi
Tố chất tâm lý của cô gái này thật mạnh
Vừa mới tiến vào cổ mộ, đánh nhau một trận với Cung Dã Anh Tử, trở về chưa được vài phút đã chìm vào giấc ngủ
Tần Mục đến bên giường, cẩn thận nhìn Mai Ánh Tuyết đang ngủ say
Hô hấp đều đặn, khí huyết đầy đủ
Việc đối chiến với Cung Dã Anh Tử dường như không để lại bất luận thương tổn gì cho cô
Không đúng, có điều kỳ lạ
Tần Mục khẽ vươn tay, muốn vén chăn lên
- Anh làm cái gì vậy
Tần Phỉ Phỉ kinh hãi chạy đến
Cô thật sự bị hành động của Tần Mục làm cho sợ hãi
Chẳng lẽ anh trai lại ham muốn, trước mặt em gái cũng dám biến thành sắc ma, muốn xâm phạm Mai Ánh Tuyết
Nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của Tần Phỉ Phỉ, biết em gái đang hiểu lầm, chỉ có thể cười khổ:
- Phỉ Phỉ, sức khỏe Ánh Tuyết có vấn đề, anh chỉ giúp kiểm tra cho cô ấy mà thôi
Tần Phỉ Phỉ lại càng mở mắt to hơn nhìn Tần Mục
Lý do này đừng nói là cô không tin, ngay cả Tần Mục cũng có thể tin được không
- Anh…anh về phòng của mình đi
Sức khỏe của Ánh Tuyết tỷ tỷ rất tốt
Mà anh cũng không phải bác sĩ
Tần Mục biết rõ mình có giải thích cũng không được, nhìn Mai Ánh Tuyết một chút rồi nói:
- Nếu như cô ấy xảy ra chuyện, em nhớ nói cho anh biết
Tần Phỉ Phỉ nhìn Tần Mục bước ra ngoài, trong lòng thở phào một hơi
Cô vừa rồi sợ Tần Mục nổi lên suy nghĩ xấu, không để ý gì mà xâm phạm Mai Ánh Tuyết
Sắc tâm của đàn ông thật sự rất đáng sợ
- A.
Mai Ánh Tuyết dụi dụi mắt, giống như tỉnh lại, nhìn Tần Phỉ Phỉ, nói:
- Phỉ Phỉ, có chuyện gì vậy
Em còn chưa ngủ sao
- Không có việc gì đâu chị
Anh trai em ra ngoài mua đồ ăn, vừa mới trở về
- Như vậy à
Mai Ánh Tuyết khẽ cau mày, dường như lâm vào trầm tư
Khóa cửa phòng, hắn lấy ra hai bình đan dược lấy trong hầm mộ
Đan dược này rõ ràng đã được cất rất lâu
Hai cái bình sứ, một bình có dán nhãn hiệu, một bình không
- Trú Nhan Đan
Tần Mục nhìn nhãn hiệu, trong lòng hơi động một chút
Loại đan dược này đối với đàn ông mà nói có cũng được, không có cũng không sao, nhưng đối với phụ nữ mà nói là một báu vật vô giá
Tần Mục đếm một chút, thấy trong bình Trú Nhan Đan có bảy viên
- Phỉ Phỉ, gái ngốc, nha đầu, bà xã
Mai Ánh Tuyết có phần cổ quái, trước không tiện đưa
Còn lại dùng làm mẫu, phân tích thành phần dược liệu, xem có thể luyện chế được hay không
Thời kỳ tận thế, Tần Mục không có thời gian nghiên cứu luyện đan
Bây giờ hắn có đủ thời gian, quyết tâm dựa vào năng lực của mình luyện chế ra đan dược
Đặt Trú Nhan Đan sang một bên, Tần Mục cầm lên bình sứ không dán nhãn
- Đây là đan dược gì vậy
Mở bình sứ, Tần Mục lấy ra một viên