Chương 712: Đại Sảnh Đường Huyên Náo
Dưới ánh mắt soi mói của Phu nhân Weasley, Ron đành nuốt lại những lời lẩm bẩm phía sau.
Bill tiến lên vỗ vai Harry, tặc lưỡi: "Phải nói, hôm nay em dũng cảm thật đấy Harry! Bị một đám Tử thần Thực tử bao vây còn dám đấu với Chúa tể Hắc ám, đổi lại là anh, chắc ngất luôn!"
Harry lắc đầu, cậu chẳng thấy mình có gì đặc biệt, việc trốn thoát khỏi nghĩa địa hoàn toàn là nhờ may mắn, sự giúp đỡ của lũ U Linh và cả Ivan, Sirius.
Nhưng các thành viên Hội Phượng Hoàng không nghĩ vậy, họ rất tán đồng ý kiến của Bill. Việc Harry giữ vững được thái độ đúng mực khi đối mặt Voldemort, thậm chí còn phản công khiến phần lớn phù thủy phải xấu hổ."Được rồi mọi người, nếu muốn biết thêm chi tiết, xin hãy đợi đến ngày mai. Điều Harry cần nhất bây giờ là đến bệnh thất kiểm tra và nghỉ ngơi một đêm!" Sirius chen giữa đám đông vây quanh Harry, nói với vẻ mặt kiên quyết.
Mọi người vẫn còn muốn hỏi thêm nhưng thấy sắc mặt trắng bệch và vẻ mệt mỏi của Harry đành im lặng.
Sau khi xin ý kiến của Dumbledore, Sirius kéo Harry đi, trước khi đi còn không quên quay lại nhìn Ivan, khuyên cậu cũng nên đến bệnh thất một chuyến."Không cần đâu, em khỏe mà!" Ivan lắc đầu, từ chối.
Cậu đã học qua phép thuật chữa bệnh, rất rõ tình trạng cơ thể mình. Cậu không bị thương nhiều, chỉ là tiêu hao quá nhiều ma lực, tinh thần có chút uể oải.
* Trong đại lễ đường, học sinh các nhà đang tụ tập ở bàn dài học viện, lo lắng chờ đợi, hoặc bàn tán về sự hỗn loạn trên sân Quidditch lúc chiều.
Các huynh trưởng cố gắng giữ trật tự đến khản cả giọng nhưng không ăn thua, đành nhìn lên bàn giáo viên.
Snape ngồi một mình trên ghế giáo viên trống trải, sắc mặt âm trầm ôm cánh tay trái, chẳng buồn để ý đến tiếng ồn ào bên dưới. Ngay cả tiếng huynh trưởng kêu la cũng không lọt tai hắn.
Mấy phút sau, cánh cửa lớn của lễ đường mở ra. Mấy trăm học sinh đồng loạt quay lại, thấy các giáo sư và Dumbledore bước vào.
Ivan cùng những người khác theo sau, về bàn dài nhà Gryffindor ngồi xuống."Ivan, tối nay các cậu đi đâu vậy? Nghe nói Harry bị bắt cóc, thật không?" George và Fred lập tức xông tới tò mò hỏi."Ừm, có thể nói vậy. Chuyện cụ thể thì giáo sư Dumbledore sẽ giải thích sau." Ivan nói lấp lửng.
Hermione, Ron cũng bị các phù thủy nhỏ nhà Gryffindor vây quanh, hỏi han đủ điều.
Khi xảy ra sự cố trên sân Quidditch lúc chiều, nhiều người nghe được cuộc trò chuyện của Ivan, tự nhiên cảm thấy rất tò mò."Im lặng!"
Trên đài, giọng Dumbledore vang lên, sắc mặt rất nghiêm nghị, không còn vẻ hiền hòa như thường lệ.
Nhận ra điều đó, các học sinh im bặt, đại lễ đường ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh như thể mọi người đều bị trúng lời nguyền cấm khẩu."Đêm nay, đã xảy ra rất nhiều chuyện ngoài sức tưởng tượng. Ta biết các em có rất nhiều thắc mắc, nhưng trước khi nói ra tin này, ta muốn nói một chuyện khác để tránh làm hỏng tâm trạng vốn dĩ vẫn còn tốt đẹp của các em."
Dumbledore nhìn quanh đại lễ đường, ánh mắt dừng lại trên người Ivan rồi nói tiếp:"Trước hết, ta xin chúc mừng Ivan Hals đã giành được chức vô địch Tam Pháp Thuật, mang vinh quang về cho Hogwarts! Cậu ấy đã thể hiện xuất sắc trong cuộc thi, hoàn toàn xứng đáng là nhà vô địch..."
Dumbledore vừa dứt lời, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Mọi người đều nhìn về phía bàn dài Gryffindor, nhìn Ivan với ánh mắt khâm phục, ngưỡng mộ và kính trọng.
Sau ba vòng thi, ngay cả học sinh Beauxbatons và Durmstrang cũng phải tâm phục khẩu phục trước chiến thắng của Ivan. Sự chênh lệch về sức mạnh là quá lớn.
Trong tiếng vỗ tay và những lời khen ngợi, Ivan chỉ gật đầu chào mọi người, trong lòng không hề gợn sóng. Khi biết tin Voldemort hồi sinh, cậu chẳng còn tâm trạng ăn mừng chức vô địch."Tiếp theo, là Harry Potter, em ấy đã thành công giành được vị trí thứ hai!" Dumbledore chờ tiếng vỗ tay ngớt rồi nói tiếp.
Mọi người vừa vỗ tay vừa rời mắt khỏi Ivan, tìm kiếm hình bóng Harry trên bàn dài Gryffindor.
Nhưng họ thấy lạ là Harry không có mặt ở đây. Không ai tìm thấy bóng dáng cậu trong đại lễ đường. Các học sinh nghi hoặc nhớ lại những lời đồn, bắt đầu bàn tán xôn xao."Chắc hẳn một số em đã đoán ra một phần sự thật, đó chính là điều ta sắp nói!" Dumbledore nhìn biểu cảm của mọi người, tăng âm lượng, nói lớn:"Ngay sau khi kết thúc giải Tam Pháp Thuật năm nay, Pettigrew Peter, kẻ vượt ngục Azkaban, đã dùng thuốc đa dịch hóa trang thành Black, bắt cóc Harry Potter từ sân Quidditch, đưa em ấy đến trước mặt Voldemort.""Theo những gì Potter miêu tả, Voldemort cần dùng máu của em ấy để hoàn thành một nghi thức hắc ám, điều chế một loại độc dược để khôi phục sức mạnh!"
Lời của Dumbledore khiến bầu không khí trong đại lễ đường trở nên căng thẳng. Mọi người sợ hãi, không tin nhìn Dumbledore, thậm chí có người còn nghi ngờ ông đang nói một chuyện cười vô cùng tồi tệ.
Nhưng vẻ mặt Dumbledore không hề có ý đùa cợt. "Ta rất tiếc phải thông báo với các em rằng hắn đã thành công. Chúng ta đã cố gắng ngăn chặn tất cả những chuyện này, nhưng rõ ràng là đã chậm một bước.""Hiện tại... hắn đã phục sinh. Đúng vậy, các em không nghe nhầm đâu, phép thuật của hắn cho phép hắn cải tử hồi sinh!"
Lời nói của Dumbledore khiến bầu không khí ngột ngạt vỡ tung. Các phù thủy nhỏ căng thẳng và hoảng sợ bàn tán, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn, thậm chí có khuynh hướng vượt khỏi tầm kiểm soát.
Những người biết chuyện như Ivan, Ron và Hermione càng thêm bối rối. Ban đầu họ còn muốn giải thích cho những học sinh hỏi sự thật giả, nhưng cuối cùng người hỏi quá nhiều, họ đơn giản là chẳng buồn giải thích nữa. Ai tin thì tin.
