"Được!"
Vuốt ve một bên củ cải trắng lớn, Kỷ Minh thật lòng thành ý vỗ tay khen ngợi.
Mặc dù khởi đầu chuyện thứ nhất là nghiên cứu trà đắng tía có thể hay không khiến người ta khó ở Ngọc Trai, nhưng sau đó thao tác lại rất xuất sắc.
Nhất là chiêu thức 【 hoa nở phú quý 】này.
Rõ ràng là lần đầu tiên tiến vào « Danh Hiệu. Dương Nguyệt », thậm chí còn là một người đã lâu không giao thiệp với lĩnh vực bên ngoài, lại có thể nhanh chóng kéo được một đội ngũ khá ổn, đồng thời ngay lập tức vạch ra được "trận pháp" khả thi.
Dù là năng lực tổ chức đội nhóm hay khả năng phán đoán, đều cho thấy người này trong hiện thực tuyệt đối là một đại lão!
Kỷ Minh gạch một đường vào danh sách người chơi, liệt hắn vào hạng SSR.
Về phần 【 yêu ca hát Tuyết Báo 】 và 【 biết khiêu vũ Xá Lỵ 】.
Đáng ghét, lũ Tiểu Hắc Tử các ngươi câu kết với đám còn sót lại của phái truyền thống… Khụ.
Mặc dù vẫn còn vài thiếu sót nhỏ, nhưng việc có thể nhanh chóng nhận ra tài năng của người khác trong lúc trao đổi để lôi kéo về, còn biết lắng nghe đề xuất của người ngoài, và làm việc thì không hề dài dòng, là rất tốt.
Nhãn lực độc đáo và hành động quyết đoán như vậy, với một sinh viên còn non nớt trong sáng thì đã xem như là đạt điểm tuyệt đối rồi.
Coi như là hai hạng SR, nếu như sau này còn phát triển thêm một chút nữa, thì tương lai sẽ rất tốt.
Tùy tiện nhìn hai cái đã có thể phát hiện ra những mầm non tốt như vậy, lần này chất lượng người chơi đúng là quá đỉnh!
Kỷ Minh hài lòng, hào hứng chuẩn bị xem đội người chơi tiếp theo đang làm cái gì, kết quả ở cửa sổ nhắc nhở lại gặp thêm một nhánh người chơi tử vong.
Chuyện này cũng bình thường thôi, Cuồng Bạo Goblin dù là thức ăn, nhưng dù sao cũng là quái vật sống sờ sờ.
Cho dù so với sinh vật trong hiện thực, chó hoang g·i·ế·t người là chuyện không hiếm, huống chi...
Khó tránh khỏi có vài tân thủ người chơi không tìm được đội, hoặc là quá mức hoảng loạn thất thố, chịu khổ lật xe, rơi vào tình cảnh bị Goblin đập nát đầu.
May mắn đây là "Trò chơi" và theo đề nghị của hắn, Dương Nguyệt đã chế tạo một khu vực hồi sinh dưới chiến hạm.
Tất cả người chơi đã c·h·ế·t ở đây đều được lưu lại thông tin, có thể hồi sinh đầy đủ trạng thái sau khi trả một lượng chi phí nhỏ.
Đối với tân thủ người chơi, điều này có nghĩa là công cụ thử sai không tốn kém, có thể yên tâm thoải mái khám phá và chiến đấu.
Đối với người chơi kỳ cựu… Tổn thất lớn hơn nữa cũng vẫn tốt hơn là hủy acc làm lại!
Cảm khái sự nhân từ và hào phóng của một nhà sản xuất game như mình, Kỷ Minh vẫn quyết định xem kẻ xui xẻo mới này rốt cuộc là ai.
Ừm, hắn là...
【 chỉ cầu vừa c·h·ế·t 】?
Kỷ Minh mờ mịt trừng mắt, vì cái ID này quen quá.
Hắn vội vàng mở sổ ghi chép tử vong ra, phát hiện trong 35 lần tử vong đã ghi, hơn một nửa đều do hắn gây ra.
Cái này hoàn toàn không bình thường, dù cho sinh mệnh có thể làm lại, nỗi thống khổ và sợ hãi trước khi c·h·ế·t vẫn còn đó chứ.
Nếu thực sự là gà mờ, thì đã sớm suy sụp đăng xuất, hoặc là chui vào trong hang vĩ đại của Thánh Nhân mà tự kỷ rồi.
Cho nên đáp án chỉ có một..."Hắn đang làm gì vậy, là đem trò chơi của ta thành một kiểu mô phỏng nhân sinh làm lại sao?"
Kỷ Minh ngay lập tức định cắt hình ảnh sang xem tên hỗn đản này đang giở trò gì.
Nhưng vừa mới bật live stream, thì lại có một tin báo tới.
Kỷ Minh chỉ có một đôi mắt, để khống chế toàn cục tốt hơn, hắn đã phái Sylvia đi ra ngoài làm gián điệp ở cơ sở.
Và giờ nàng lại gửi tin nhắn tới.
【 Thưa chủ nhân, Quân Giới kho Goblin xảy ra tình trạng tụ tập quy mô lớn và bạo động, bọn chúng đã bắt đầu bao vây một bộ phận người chơi! 】 Kèm theo đó là hai tin người chơi tử vong liên tiếp."Hả?"
Kỷ Minh vội nghiêng đầu nhìn bản đồ thông tin tổng quát, thấy rõ quả thực có rất nhiều chấm đỏ nhỏ đang tụ tập lại về phía chấm xanh, bên trong còn lẫn hai ba chấm sáng khác thường.
Ban đầu mình đánh ở võ trường kêu to như vậy, hút nhiều quái làm Huyết Thứ rối tinh cả lên mà cũng không được trận địa lớn như vầy...
Còn người chơi, vừa ra ngoài có một tiếng đã khiến màn chơi đơn giản trở thành khó à?"Ghê, sao mà làm được hay vậy!"
Sự thật chứng minh, số người chơi giữ được bình tĩnh và vững vàng trước lợi nhuận lớn là rất ít.
Khi phát hiện mình chỉ cần hơi nhúng tay vào, liền dễ dàng giải quyết Goblin, lòng tham và ý chí tìm đến c·h·ế·t không thể kiểm soát trong lòng người chơi bắt đầu nổi lên.
Có nhà Toán Học vĩ đại."Các huynh đệ, một Goblin một đao ba kinh nghiệm, thì ba mươi tư con Goblin ba mươi tư đao chính là một trăm lẻ hai kinh nghiệm.""Thế thì c·h·é·m ba mươi tư đao này thôi là mình lên hai cấp rồi, dễ ẹc!"
Có Nhà Chiến Lược vĩ đại."Đây là ba mươi tư Goblin đó, chém riêng từng con vẫn chậm quá.""Tôi nói này, nếu đã lỡ rồi thì trước hết gom chúng nó lại một chỗ đi, biết đâu có khi một đao chém được hai con, hiệu suất tăng gấp đôi ấy chứ!"
Còn có Nhà Chiến Thuật vĩ đại."Xin lỗi nha, tự tay c·h·é·m thô thiển tê dại phiền phức quá, tôi thử rồi, chỉ cần cái bẫy mình bày cũng được tính kinh nghiệm.""Vậy mình đào một cái hố to, dẫn lũ Goblin xuống rồi chôn sống luôn, chả phải là kinh nghiệm tự động nhảy vào người sao?"
Câu thường nói, ba thằng thợ đóng giày dở hơi cũng hơn một Gia Cát Lượng.
Thế khi ba kẻ thông minh tụ tập lại, đồng lòng thực hiện những kế hoạch "khả thi" để lừa thêm nhiều kẻ thông minh khác...
Thì cái hiệu quả này có ngay tức khắc rồi còn gì?
Mấy người chơi vớ được gậy gỗ với nhặt được sắt vụn gõ vang khắp nơi, điên cuồng dẫn dụ quái.
Còn mấy người khác thử đào hố, chuẩn bị về sau sẽ dùng bẫy.
Rồi.
Quái tới chưa?
Tới rồi.
Của mày ba mươi tư! Của nó ba mươi tư! Của tao cũng ba mươi tư!
Cuối cùng chừng hai trăm con Goblin Cuồng Bạo với chung một mối t·h·ù kéo nhau tới một đường, trong đó còn lẫn ba con Goblin chiến sĩ đi hóng hớt.
Mà cái bẫy chuẩn bị xong chưa?
Đùa à.
Kỷ Minh nhờ vào 【 Thuật Đào Mộ 】 sẵn có và một chiếc xẻng sắt chất lượng tốt mà phải mất gần hai ngày mới có thể đào một cái hố mấy mét, cứng rắn đến mức muốn vỡ gan.
Vậy mà bọn nghiệp dư này chưa đến nửa tiếng đồng hồ, có lẽ chỉ đào được một cái rãnh nhỏ cũng là hay rồi, đâu ra bẫy lớn chứ.
Mà kết cục thì ai cũng thấy được."Ê, mấy người chuẩn bị cái bẫy ấy hả? Sao mà cứ như mấy cái hố xí vậy?""Híc, ông chủ, tiến độ thi công không kịp kế hoạch, chắc là phải kéo dài thêm một thời gian rồi.""Vậy còn đám Goblin sau lưng tao ai giải quyết?""À cái này thì..."
Mấy người chơi chưa hề có chút chuẩn bị này làm sao chịu nổi áp lực lớn như vậy? Lần lượt chạy về suối hồi sinh chờ phục hồi.
Mà những người cố sống sót một cách chật vật, lại theo bản năng áp sát vào những người chơi còn lại mà bản đồ chỉ cho để xin được cứu viện.
Thế là, dưới bản năng sùng bái kẻ mạnh của giống Goblin và do người chơi tự đào hố chôn mình.
Dù cho đó là một đám sinh vật đã mất hết lý trí bị ma hóa, nhưng đám Goblin cuồng bạo lại hợp lại thành một làn sóng xác chết đáng sợ đến không tưởng tượng được.
Trận tiểu tai họa kinh khủng như một cái rổ rách, bắt đầu từ đông sang tây xé tan từng người chơi một.
Thiên tai thứ tư, thọ một tiếng. Jpg "Thưa chủ nhân, đã có mười tám người chơi bị đánh c·h·ế·t rồi, phải làm sao?""Còn có thể làm sao? Ăn nấm trộn!"
Kỷ Minh thở dài, ngồi xuống chiếc ghế sofa hỏng của mình."Sinh tử có số, giàu sang do trời, coi như là để cho người chơi khắc cốt ghi tâm một chút, « Danh Hiệu. Dương Nguyệt » không phải là trò chơi tầm thường!"
Đang thoải mái tựa lưng vào ghế, định bình phẩm tư thế tử vong đẹp mắt của người chơi thì biểu cảm của Kỷ Minh bỗng thay đổi.
Hắn ấn vào một nút màu vàng bên cạnh."Tiểu lão bản, cái 【 Thương Binh bất khí 】 này là từ đâu ra vậy?""Lên mạnh rồi, ta mẹ nó còn tưởng nhìn thấy Triệu Vân dị giới cơ!"
(hết chương này)
