Sau khi rời khỏi Tán Tiên hội nghị, Mặc Tà ngự kiếm bay về Băng Thiên Sơn.
Nhưng còn chưa đến Băng Thiên Sơn, liền nhìn thấy Liễu Kỳ Vân đạp phi kiếm, bay về phía hắn.“Tiểu sư đệ!” Liễu Kỳ Vân từ xa nhìn thấy Mặc Tà, liền gia tốc phi hành, rất nhanh đã đến trước mặt hắn.“Đại sư tỷ?” “Tiểu sư đệ! Sư tỷ mang cho ngươi tin tức tốt tới!” “Tin tức tốt gì?” “Hắc hắc, chuyện của ngươi đã giải quyết rồi!” “Ngươi là chỉ chuyện ta phải làm khổ lực trong Tàng Thư Các sao?” “Đương nhiên! Hắc hắc, ta đã gọi Nhị trưởng lão đi tìm Đại trưởng lão, sau đó lại đi tìm Tần Uyển Tịch, rất nhanh liền giải quyết! Sau này ngươi cũng không cần phải đi Tàng Thư Các làm việc nặng nữa, không còn bị nữ nhân xấu xí kia khi dễ!” “A? Nhị trưởng lão có quyền lợi lớn như vậy mà có thể nói động Đại trưởng lão sao?” “Ha ha, chức vị của Nhị trưởng lão thấp hơn Đại trưởng lão, nhưng hắn lại khéo ăn nói a, bằng ba tấc lưỡi không hư nát của hắn, lại thêm hắn mang tên tuổi sư phụ ta ra, Đại trưởng lão còn có thể làm gì? Hì hì, ngươi không biết đấy, sư phụ chúng ta đã từng tự tay giết chết tiền nhiệm Đại trưởng lão, khiến cho Đại trưởng lão đương nhiệm này, trong lòng đều có bóng ma!” “Thánh Nữ tỷ tỷ nàng......” “Suỵt, ta tuy không biết vì sao sư phụ lại cho phép ngươi gọi nàng Thánh Nữ tỷ tỷ, nhưng về sau ngươi vẫn nên bớt xưng hô như vậy trước mặt người khác thì hơn, vạn nhất người ta gán cho ngươi tiếng xấu sư đồ bất luân, vậy thì gay go!” “Tê......” Mặc Tà trầm mặc.
Bởi vì nếu quả thật giống Liễu Kỳ Vân nói vậy, thì tiếng xấu kia, thật đúng là nên gán lên đầu hắn......“Đúng rồi, tiểu sư đệ.” “Ân?” “Hai ngày nữa, chúng ta có lẽ sẽ tiến vào Ma Thú Sâm Lâm lịch luyện! Ngươi tốt nhất nên chuẩn bị sớm một chút!” “Ma Thú Sâm Lâm? Ân, nói đến, ta còn chưa từng đánh qua ma thú đâu!” “Cái gì? Ngươi kinh nghiệm kém như vậy sao? Khó mà làm được! Đi Ma Thú Sâm Lâm là một chuyện nguy hiểm, một chút lơ là thôi cũng có thể bỏ mạng! Sư tỷ muốn dẫn ngươi làm một chút chuẩn bị trước!” “Sớm chuẩn bị là chỉ......” “Sư tỷ trước hết dẫn ngươi đi thử sức, giết một hai con ma thú, để ngươi quen với việc giao thủ với ma thú, nếu không a, đến lúc đó tiến vào Ma Thú Sâm Lâm, sẽ là bước đi hiểm nguy!” “Làm sao để thử tay nghề?” “Đi thôi! Ta bây giờ sẽ dẫn ngươi đi thử.” Nói rồi, Liễu Kỳ Vân liền dẫn đường phía trước.
Đưa Mặc Tà đến trên một ngọn tiên sơn.
Đây là một ngọn tiên sơn vắng vẻ.
Chỉ có lác đác vài người hoạt động ở đây.
Chợt có mấy người, đang huấn luyện linh thú của bọn họ.
Linh thú là gì?
Linh thú chính là ma thú đã được thuần hóa.
Đánh với linh thú, vừa an toàn lại vừa có thể luyện tập đối chiến với ma thú, đây cũng là suy tính của Liễu Kỳ Vân.
Liễu Kỳ Vân vừa đến nơi, mấy đệ tử xung quanh liền nhao nhao hành lễ với Liễu Kỳ Vân:“Sư tỷ.” “Sư tỷ!” “Ân......” Liễu Kỳ Vân hờ hững gật đầu, qua loa đáp lại những sư đệ sư muội này.
Sau đó, ánh mắt của nàng dừng lại trên linh thú của một vị sư đệ.
Nàng đưa tay chỉ vào vị sư đệ kia, nói: “Ngươi! Gọi linh thú nhà ngươi đến, đánh một trận với tiểu sư đệ nhà ta!” “???” Mặc Tà ngơ ngác.
Vậy nên, sư tỷ!
Biện pháp để ta thử tay nghề chính là đến tìm linh thú của người khác để khi dễ sao?
Chuyện này...... Không tốt lắm đâu?“Sư đệ, lên đi, làm nó!” Liễu Kỳ Vân chỉ vào một con linh thú trước mặt nói.
Mặc Tà cầm kiếm, chậm rãi bước lên phía trước.“Sư đệ, ngươi còn không biết linh thú có cấp bậc sao?” “Ân, xin mời sư tỷ chỉ giáo.” “Ma thú và linh thú dùng chung một hệ cấp bậc, từ cao đến thấp Thiên Địa Huyền Hoàng, mỗi giai lại chia nhỏ từ một đến mười cấp, tương ứng với đẳng cấp tu luyện của tu sĩ, hiện tại con Bích Hổ trước mặt ngươi đây, chính là Huyền giai cấp sáu, tương ứng với Nguyên Đan lục giai, ngươi bây giờ là Nguyên Đan tứ giai, trên lý thuyết mà nói, con Bích Hổ này còn mạnh hơn ngươi, nhưng ngươi yên tâm, nếu lát nữa ngươi đánh không lại, sư tỷ sẽ ra tay giúp đỡ!” “Đã biết sư tỷ!” nói xong, Mặc Tà liền ngự kiếm bay lên.
Chủ nhân của con Bích Hổ bên cạnh nhỏ giọng nói với Mặc Tà: “Đánh nhẹ tay thôi nha, huynh đệ.” Mặc Tà gật gật đầu.
Con Bích Hổ Huyền giai cấp sáu này, nhảy vọt tới.
Đây là một con hổ khổng lồ, nhưng lông toàn thân nó lại có màu xanh biếc, mà lại lông dài và đẹp, như thể được chăm sóc thường xuyên.
Bộ lông của nó quét trên mặt đất, giữa những sợi lông, hiện lên ánh sáng xanh yếu ớt.
Bích Hổ ngẩng đầu, ánh sáng xanh trên người nó tụ tập về phía đầu.
Nó há miệng rộng, phun ra một luồng sóng ánh sáng dài nhỏ.
Ầm ầm —— Sóng ánh sáng đánh thẳng về phía Mặc Tà!
Mặc Tà đạp phi kiếm, nghiêng người bay lượn.
Như thể vẽ ra một sợi dây nhỏ giữa không trung, Mặc Tà né tránh sóng ánh sáng.
Không khí xung quanh đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Bên cạnh Mặc Tà xuất hiện mấy mũi Băng Lăng.
Chỉ thấy hắn chỉ về phía trước.
Toa!
Một mũi Băng Lăng bay vụt ra.
Bích Hổ đánh sang một bên, né tránh Băng Lăng.
Lại thấy một mũi Băng Lăng phóng tới, lần này Bích Hổ trực tiếp há miệng cắn Băng Lăng, bỗng nhiên dùng sức, cắn nát Băng Lăng.
Ngay sau đó, Bích Hổ bay nhào về phía Mặc Tà trên bầu trời.
Mặc Tà nhẹ nhàng nhấc kiếm.
Đầu kiếm bị Hàn Băng bao phủ.“Đi!” Mặc Tà gầm một tiếng.
Đầu kiếm liền bắn ra một luồng Hàn Mang.
Ô ~ Hàn Mang đánh trúng bụng Bích Hổ, khiến nó rơi xuống đất.
Sau đó Mặc Tà liền đạp phi kiếm, trở về bên cạnh Liễu Kỳ Vân.
Liễu Kỳ Vân hài lòng vỗ vai Mặc Tà, cười nói: “Không hổ là tiểu sư đệ của ta a, quả nhiên lợi hại! Dễ dàng như vậy liền vượt cấp gây thương tích cho linh thú.” Lại nhìn sang bên kia, lúc này chủ nhân của Bích Hổ đang nằm trên người Bích Hổ khóc nức nở nói: “Ô, Tiểu Bích! Bích Nhi ~ ngươi tỉnh đi! Ngươi có nghe thấy chủ nhân nói chuyện không? Tiểu Bích Nhi......” Liễu Kỳ Vân ngượng ngùng bước lên phía trước, sau đó cẩn thận từng li từng tí hỏi:“Sư đệ a, linh thú nhà ngươi vẫn ổn chứ?” “Ổn cái quỷ gì a, sư tỷ, các ngươi làm vậy quá là khi dễ người......” Mặc Tà lục tìm trong tay áo càn khôn, dường như đang tìm kiếm thứ gì: “Ân, ta nhớ còn sót lại một ít linh đan đó a, đặt ở đâu nữa nhỉ...... A, tìm thấy rồi.” Mặc Tà lấy ra một bình sứ nhỏ, đưa tới, nói:“Nơi này có một phần linh đan Huyền giai cao cấp, dùng để trị thương, cho Bích Hổ nhà ngươi hẳn là đủ.” Đệ tử kia nhận được linh đan xong, đổ ra xem xét, kinh hô:“Ai nha! Cái này cái này...... Thật đúng là linh đan Huyền giai cao cấp, làm sao có ý tốt đây?” “A? Sư đệ? Ngươi sao lại có loại linh đan này?” Liễu Kỳ Vân hỏi.“Ha ha, bình thường có thời gian, nên ta sẽ luyện thêm chút đan dược để chuẩn bị bất cứ tình huống nào.” “Khoan đã, luyện đan? Sư đệ ngươi còn là một đan sư ư?” “Đúng vậy a.” Mặc Tà ngượng ngùng gãi đầu.“A nha, sư đệ a, sư tỷ thật sự là yêu ngươi chết mất! Ngươi thế mà còn là một đan sư? Sau này nhưng phải luyện chế cho sư tỷ một chút trú nhan đan, mỹ nhan đan......” “Có...... Có loại đan dược đó sao?” Mặc Tà lúng túng nói.“Đương nhiên là có, hôm nào sư tỷ sẽ đưa Đan Phương cho ngươi xem......” Liễu Kỳ Vân và Mặc Tà cười cười nói nói, rồi quay về Băng Thiên Sơn.
