Rầm rầm!
Mưa như trút nước chẳng chút xót thương những con người bé nhỏ, nó quất những hạt mưa lạnh lẽo xuống nhân gian, vỗ về từng phàm nhân khốn khổ.
Trên một con đường làng lầy lội, một nam nhân cao lớn và một nữ nhân yếu ớt đang chầm chậm bước đi.
Nữ nhân đi đường có chút loạng choạng, nên nam nhân liền đỡ lấy nàng.
Mưa xối xả kéo đến, có thể nhìn thấy rõ ràng nam nhân này chính là Mặc Tà, còn nữ nhân kia chính là Vương Nghiên Ngọc.
Hai người không biết đã đi bao lâu, càng không biết đã vượt qua bao nhiêu xác chết, cuối cùng cũng thấy được dáng vẻ của một thôn trang.“A, chúng ta đến rồi!” Vương Nghiên Ngọc vui mừng ngẩng đầu, chỉ tay về phía trước nói.
Thế nhưng là vừa dứt lời, nét mặt hớn hở của nàng đột nhiên thu lại, thay vào đó là sự kinh hoàng.
Bởi vì nàng nhìn thấy trước cổng thôn nhỏ của mình, chất đống mấy bộ thi thể.
Mấy người đó, nàng rất quen thuộc.
Nàng vội vàng chạy lên phía trước!
Mặc Tà không rõ chuyện gì đã xảy ra, cũng đành đi theo.
Đến gần hơn, Mặc Tà liền thấy Vương Nghiên Ngọc quỳ rạp trong vũng bùn, ôm lấy hai bộ thi thể, khóc lóc thảm thiết.
Hai bộ thi thể kia, nhìn tuổi không lớn lắm, ước chừng chỉ khoảng năm sáu tuổi.
Trong lòng Mặc Tà có chút suy đoán, thế là tiến lên, đưa tay khoác lên vai nàng, khẽ hỏi:“Bọn hắn là đệ đệ của ngươi? Hay là…” Vương Nghiên Ngọc vừa khóc vừa đáp lời Mặc Tà:“Bọn hắn là nhi tử của ta! Ôi, hài tử đáng thương của ta! Tại sao lại số khổ như vậy…” Trên hai bộ thi thể, đều có một vết đao sâu hoắm, thoạt nhìn như vừa bị giết không lâu.“Bọn hắn là nhi tử của ngươi? Vậy trượng phu của ngươi đâu?” Mặc Tà hỏi.“Trượng phu của ta? Hắn chết mấy năm rồi! Ta là quả phụ không ai muốn! Ta chỉ trông mong hai đứa con trai này có thể lớn lên khỏe mạnh, không ngờ… Ôi, trời hại ta! Lão thiên gia ơi, ngươi không có mắt a!” Vương Nghiên Ngọc khóc đến tê tâm liệt phế.
Nước mắt của nàng không ngừng tuôn rơi.
Mưa xối xả đập vào mặt nàng, khiến người ta nhất thời không phân rõ, đâu là nước mắt, đâu là nước mưa.
Mưa lớn át đi tiếng khóc than của nàng, nhưng nàng lại như đang tranh giành với trời, càng lớn tiếng gào khóc, khóc đến khàn cả cổ họng, ho khan thổ huyết.
Mặc Tà vội vàng tiến lên kéo nàng dậy.
Mặc Tà không thể nào nhìn một nữ nhân trước mặt mình khóc đến thê thảm như vậy, thế là từ trong ống tay áo móc ra một viên linh đan.
Hắn không muốn biểu lộ linh đan ra trước mặt Vương Nghiên Ngọc, mà đặt linh đan vào lòng bàn tay, để nước mưa hòa tan thành nước, cuối cùng lại vẩy nước ấy lên sau lưng Vương Nghiên Ngọc.
Dưới mưa to gió lớn, phía sau đột nhiên bị vẩy xuống một chút nước, căn bản sẽ không có ai để ý, Vương Nghiên Ngọc đang gặp phải chuyện đau lòng, càng là hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Chẳng qua là khi nàng khóc đến đoạn sau, liền phát hiện cổ họng không còn khàn nữa!
Điều kỳ lạ hơn là toàn thân nàng đột nhiên có khí lực!
Vẻ mặt cũng trở nên thoải mái hơn rất nhiều so với trước đó!
Vương Nghiên Ngọc run rẩy, bị cảnh tượng này hù dọa.
Nàng vội vàng bật dậy khỏi thi thể, sau đó hai tay chống xuống đất lùi lại từng bước một.
Nàng nhìn nhìn thi thể con trai mình, sau đó quay đầu nhìn về phía Mặc Tà, kinh hãi nói:“Này! Ta đây là thế nào! Ngươi có phát hiện không? Ta hình như cổ họng không câm nữa! Mà lại, mà lại… Toàn thân ta đột nhiên có khí lực! Chớ, chẳng lẽ con của ta trên trời có linh, đang chiếu cố ta?” Nói đến đây, Vương Nghiên Ngọc lại vừa mừng vừa sợ.
Mừng là con mình dường như có thể tiếp nhận được nỗi đau của nàng?
Sợ hãi là người và quỷ làm sao có thể có liên quan?
Thế nhưng là nàng cũng không hề nghĩ tới, sẽ là Mặc Tà đã dùng một viên linh đan khôi phục thương thế cho nàng.
Chẳng qua là phương pháp Mặc Tà sử dụng linh đan, có chút nằm ngoài dự liệu… Vương Nghiên Ngọc khóc khô nước mắt, rồi dẫn Mặc Tà trở về nhà mình.
Nhà của Vương Nghiên Ngọc, chẳng qua là một căn nhà tranh hẹp hòi.
Trong nhà tranh chỉ có một cái giường.
Vừa bước vào phòng, Vương Nghiên Ngọc liền đột nhiên nhào tới người Mặc Tà.
Nàng cúi đầu, toàn thân đang run rẩy, nhưng lại như đã hạ quyết tâm điều gì đó, nghiêm túc nói:“Ngươi muốn thân thể của ta, vậy thì cứ làm đi! Ta… Nguyện ý vì ngươi làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần ngươi đừng giết ta!” Nàng là mẹ người, bị người làm nhục thân thể, lại vừa mới mất đi con trai, Mặc Tà làm sao có thể vào lúc này muốn thân thể nàng?
Mặc Tà lắc đầu, thở dài một cái, sau đó đẩy nàng ra, nói:“Ngươi cứ để ta ở nhờ một đoạn thời gian là được, ta không muốn thân thể của ngươi.” Vương Nghiên Ngọc chớp mắt, không dám tin nhìn về phía Mặc Tà.
Nàng nghĩ thầm: Chỉ có vậy thôi sao? Chỉ là cho hắn ở nhờ một đoạn thời gian, là có thể không giết ta? Không! Hắn khẳng định vẫn muốn giết ta! Ân? Không đúng, nếu như hắn muốn giết ta thì, ta làm sao còn có thể sống đến hiện tại? Người này rốt cuộc đang nghĩ gì?
Vương Nghiên Ngọc không biết trong lòng Mặc Tà suy nghĩ gì, nhưng nếu đối phương không cần mình hầu hạ, vậy thì còn gì tốt hơn!
Cứ như vậy, Mặc Tà ở lại trong thôn nhỏ này.
Chuẩn bị ở lại, cho nên Vương Nghiên Ngọc cũng liền kể tình huống nơi đây cho Mặc Tà nghe.
Thôn nhỏ này nằm gần La Thạch Thành, nên cũng có cái tên, gọi là La Thạch Thôn.
Chiến tranh ở La Thạch Thành liên lụy đến La Thạch Thôn, số người còn sống trong La Thạch Thôn cũng không nhiều, khắp nơi đều là thi thể.
Mặc Tà biết, nếu như không xử lý thi thể, qua một đoạn thời gian, sẽ sinh ra bệnh khuẩn.
Mặc Tà cũng không muốn sống trong một thôn nhỏ tràn đầy bệnh khuẩn! Điều đó sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành của hắn sau này!
Thế là vừa rạng sáng ngày thứ hai, Mặc Tà liền dẫn Vương Nghiên Ngọc đi ra xử lý thi thể.
Cũng may ngày thứ hai thời tiết tốt, mưa lớn cũng đã ngừng.
Thế nhưng là thân thể Vương Nghiên Ngọc vẫn chưa hoàn toàn khỏe mạnh.
Nàng nghe Mặc Tà nói muốn đi vận chuyển thi thể, liền kinh ngạc không thôi, nàng nói:“Chỉ có hai chúng ta, làm sao vận chuyển được nhiều thi thể như vậy? Mà lại nếu như vận chuyển thi thể, động tĩnh quá lớn, nếu như dẫn tới binh lính trong thành, đến lúc đó lại là phiền phức.” Nào ngờ Mặc Tà lạnh lùng đáp:“Đến bao nhiêu người, ta liền giết bấy nhiêu người.” Vương Nghiên Ngọc không còn cách nào, đành đi theo sau lưng Mặc Tà, giúp hắn một tay.
Thế nhưng là đến lúc vận chuyển thi thể, Vương Nghiên Ngọc liền ngây người.
Mặc Tà vận chuyển thi thể, một mình một lần thế mà có thể chuyển hơn 20 bộ thi thể!
Điều này khiến Vương Nghiên Ngọc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm: Cái này, đây là người bình thường có thể làm được sao? Chẳng lẽ hắn là đại tướng quân của quốc gia nào đó? Không thì làm sao lại có khí lực lớn như vậy?
Chính bởi vì Mặc Tà không sử dụng chân khí, cho nên Vương Nghiên Ngọc cũng không hề nghĩ Mặc Tà là Tiên Nhân.
Chưa đến buổi chiều, Mặc Tà đã vận chuyển tất cả thi thể đến Hậu Sơn.
Nhìn thấy Mặc Tà vận chuyển thi thể, những người cùng thôn kia, lén lút đến xem.
Có người nhỏ giọng hỏi Vương Nghiên Ngọc, nói:“Người kia là ai vậy?” Vương Nghiên Ngọc không biết trả lời thế nào, đành nói:“Hắn… Là một người bạn của ta…” Ông!
Mặc Tà giơ bó đuốc, đốt đống xác chết.
Ánh lửa chiếu rọi trên khuôn mặt Vương Nghiên Ngọc, làm khuôn mặt nhỏ này bừng lên ánh lửa, nhìn rất đẹp.
Bên cạnh một nữ nhân trẻ tuổi, nhỏ giọng hỏi Vương Nghiên Ngọc:“Hắn sẽ không phải là nam nhân ngươi tìm về chứ? Trông sức lực thật lớn, nói không chừng có thể bảo hộ thôn chúng ta không bị quân binh quấy rầy!” Vương Nghiên Ngọc cũng nhỏ giọng đáp:“Hắn hiện tại còn không phải nam nhân của ta, bất quá, thực lực của hắn xác thực rất mạnh, ta chính là được hắn từ trong thành mang về, một mình hắn có thể giết trăm ngàn binh sĩ! Ngươi chưa từng thấy đâu!” Nữ nhân trẻ tuổi nghe vậy, trên mặt đỏ bừng, đối với Mặc Tà nảy sinh hứng thú.
Phụ nữ thường ngưỡng mộ kẻ mạnh, đặc biệt vào lúc nguy nan như vậy, gặp được nam nhân cường đại, càng là trong lòng vui vẻ.
