“Đi thôi! Tử Diệu Long!”
Mắt thấy Liễu Kỳ Vân bị thương, Lý Nhị Cẩu khóe miệng cong lên một đường, hắn hết sức hài lòng khi Liễu Kỳ Vân chịu thương trước mặt mình. Điều này khiến lòng hắn thư sướng, có cảm giác thống khoái như trút được cơn giận thay huynh trưởng và bản thân.
Rống... rống... rống...
Tử Diệu Long há cái miệng to như chậu máu, phát ra âm thanh quái dị từ cổ họng nó. Nó lao nhanh về phía Liễu Kỳ Vân, há miệng muốn nuốt chửng nàng!“Lý Nhị Cẩu!” Liễu Kỳ Vân gấp gáp, nàng nghiêm nghị mắng Lý Nhị Cẩu, “Ngươi lại muốn giết ta!”
Đối mặt Tử Diệu Long, Liễu Kỳ Vân không dám thất lễ. Nàng không chính diện nghênh đón, mà hóa thành một đạo kiếm quang bay xa. Khi nàng tưởng mình đã thoát khỏi Tử Diệu Long, lại đột nhiên va phải móng vuốt của nó! Tử Diệu Long một trảo đập xuống, đánh bay Liễu Kỳ Vân.“Khụ!” Liễu Kỳ Vân ọe ra một ngụm máu tươi, sau đó vững vàng ngồi trên phi kiếm.“Lý Nhị Cẩu! Ngươi đừng quên, hai chúng ta chuyến này ra ngoài là làm gì! Chúng ta là đến Liên Đạo Môn thu thập dược liệu khôi phục thân thể cho Băng Thiên Thánh Nữ! Nếu như ngươi giết ta! Chờ ngươi về tông môn lúc, lại nên đối mặt Đại Trưởng Lão như thế nào? Đối mặt Minh Diễn Thánh Nữ, Băng Thiên Thánh Nữ như thế nào!” Liễu Kỳ Vân ôm lồng ngực, khó khăn nói.
Lúc này, Tử Diệu Long đang lượn lờ bên cạnh Lý Nhị Cẩu, còn Lý Nhị Cẩu giẫm trên ngự kiếm, nhìn về phía Liễu Kỳ Vân. Hắn nhếch miệng cười, nhẹ nhàng vuốt ve bờm Tử Diệu Long, sau đó lạnh nhạt nhìn Liễu Kỳ Vân, trong mắt hắn sát ý không hề che giấu, hờ hững nói:“Ngươi có muốn đoán thử xem vì sao Đại Trưởng Lão lại cho ta mượn tọa kỵ của hắn không?”“Chẳng lẽ ngươi đến giết ta, là đã được hắn cho phép?”“Hắc, Liễu sư tỷ à, ngươi xem đấy, ngươi biết quá nhiều thứ, ngay cả chuyện sư phụ ta ngầm đồng ý cho ta giết ngươi, ngươi cũng đoán ra được, ta làm sao có thể để ngươi đi được?”
Rống!
Lý Nhị Cẩu nói xong, liền chỉ kiếm vào Liễu Kỳ Vân, ra lệnh cho Tử Diệu Long tiến đến giết nàng. Tử Diệu Long như cá gặp nước, linh hoạt uốn lượn trên không trung. Nó mở rộng miệng lớn, trong cơ thể ngưng tụ một cỗ chân khí, chân khí hội tụ thành sóng ánh sáng màu tím kinh khủng. Sóng ánh sáng màu tím đạt đến cực hạn, có thể thấy rõ những vết nứt không gian li ti xuất hiện trong đó!“Liều mạng với ngươi!” Liễu Kỳ Vân cắn nhẹ môi dưới, từ trên người nàng nổi lên một đạo ánh sáng yếu ớt. Ánh sáng này nâng nàng bay lên, nàng giơ kiếm chỉ thẳng lên trời, cả vùng trời trở nên âm trầm một mảng! Đây là— Quá Diễn Kiếm Pháp đệ ngũ trọng! Xé Trời!
Hiện tại, Liễu Kỳ Vân chỉ có thể dùng chiêu này mới có thể thoát được số phận bị Lý Nhị Cẩu giết chết! Thế nhưng nàng lần trước sử dụng “Xé Trời” đã bị phản phệ, thực lực đến nay vẫn chưa khôi phục. Bây giờ lại sử dụng chiêu này, thân thể sẽ không chịu đựng nổi.
Vốn dĩ, chiêu này sẽ xé rách bầu trời xung quanh, đồng thời từ nơi hư không bị xé rách, một thanh Cự Thần Kiếm sẽ bay ra, khiến kẻ địch không chỗ nào trốn! Thế nhưng lần này, nàng lại chỉ có thể triệu hồi ra được một thanh Cự Thần Kiếm!
Cự Thần Kiếm còn chưa hoàn toàn được triệu hồi ra, Tử Năng Quang Ba mà Tử Diệu Long phun ra đã va chạm về phía nàng! Liễu Kỳ Vân đã sớm chuẩn bị, bên cạnh nàng có một tầng chân khí hộ thể khác. Nhưng Tử Năng Quang Ba vẫn vượt quá sức tưởng tượng của nàng! Chân khí hộ thể quanh nàng bắt đầu xuất hiện vết nứt, mà lúc này, Cự Thần Kiếm trong hư không vẫn chưa được hoàn toàn triệu hồi ra!
Cứ tiếp tục như vậy! Tử Năng Quang Ba sẽ xuyên phá chân khí hộ thể của nàng, phá hoại động tác thi pháp của nàng, đồng thời khiến nàng bị kiếm pháp phản phệ!
Liễu Kỳ Vân mở to hai mắt, cau mày, cắn răng, khóe miệng run rẩy. Nàng sợ hãi... Đứng trước cái chết, không ai không sợ hãi, dù là tu tiên giả cũng không ngoại lệ!“Tê a! Thứ gì!”
Đang lúc Liễu Kỳ Vân phiền não trong lòng, chợt nghe thấy tiếng kêu ré của Lý Nhị Cẩu. Nàng giương mắt nhìn xem, phát hiện Lý Nhị Cẩu bị một mũi quang tiễn không biết từ đâu bay tới, bắn trúng sau lưng! Mũi quang tiễn kia... nhìn xem có chút quen mắt...“Đau! Đau chết mất! Đây là vật gì!”
Lý Nhị Cẩu vội vàng đưa tay, rút quang tiễn ra khỏi lưng. Hắn cầm quang tiễn trên tay xem xét, hắn cũng cảm thấy quen thuộc. Rất nhanh, hắn liền nhớ tới chuyện xảy ra ở Cự Lân Sơn. Mặc Tà ở Cự Lân Sơn khi đối phó đầm lầy cự quái và Lý Nhị Miêu, đã từng sử dụng loại quang tiễn này!
Lý Nhị Cẩu chỉ thấy Mặc Tà sử dụng loại quang tiễn này, mà lại mũi quang tiễn này đến đúng lúc, ngay khi Lý Nhị Cẩu muốn giết Liễu Kỳ Vân! Liễu Kỳ Vân là Đại Sư Tỷ của Mặc Tà! Cho nên Lý Nhị Cẩu cảm thấy, mũi quang tiễn này nhất định chính là do Mặc Tà phóng tới!
Nhưng hắn ngắm nhìn bốn phía, lại không thấy bóng dáng Mặc Tà. Lúc này, trên bầu trời trải rộng dị tượng hư không do Liễu Kỳ Vân sử dụng kiếm pháp “Xé Trời” tạo ra, dị tượng này đã thu hút không ít tu sĩ đến vây xem, nhưng các tu sĩ không dám tiến lên, mà chỉ xa xa quan sát.
Người vây xem nhiều như vậy, mũi quang tiễn kia cũng không biết là từ đâu bay tới. Lý Nhị Cẩu đành phải lớn tiếng mắng xung quanh:“Mặc Tà! Mặc Tà! Cái đồ tiểu súc sinh nhà ngươi! Quả nhiên không chết! Hừ! Ngươi cũng chỉ biết trốn đi mà phóng ám tiễn à! Có dám hay không đi ra chính diện giao thủ với ta?”
Thế nhưng vô luận hắn làm sao cao giọng la lên, nhưng vẫn không có người đáp lại. Cơn đau do quang tiễn mang lại khiến Lý Nhị Cẩu đứng không thẳng lưng, thậm chí muốn ngự kiếm cũng có chút khó khăn. Tử Diệu Long dừng công kích, vội vàng bay trở về, cõng lấy Lý Nhị Cẩu.
Tử Diệu Long bay trở về, không phải do Lý Nhị Cẩu ra lệnh, mà là do nó tự hành suy tính. Lý Nhị Cẩu nhìn thấy Tử Diệu Long bay về, vội vàng dùng chân đạp nó, chỉ vào Liễu Kỳ Vân, hướng Tử Diệu Long hô lớn:“Đừng về! Đi ngăn cản Liễu Kỳ Vân! Đừng để nàng sử xuất kiếm pháp—” Vừa nói vậy, liền thấy trong hư không rơi xuống một thanh Cự Thần Kiếm! Kiếm pháp của Liễu Kỳ Vân đã hoàn thành!
Ầm ầm!
Cự Thần Kiếm từ trong hư không bay ra, như một vị Thần Minh còn to lớn hơn cả tinh cầu, nắm lấy một thanh cự kiếm, đâm về chốn nhân gian nhỏ bé này, đâm về Lý Nhị Cẩu!“Mau! Ngăn cản cho ta!”
Lý Nhị Cẩu vội vàng ngự kiếm mà bay, từ lưng Tử Diệu Long, bay về phía dưới bụng nó, để Tử Diệu Long thay mình cản sát thương. Tử Diệu Long nghe theo triệu hoán, mở rộng miệng lớn, một lần nữa gào thét, phun ra một đạo sóng ánh sáng màu tím, làm sóng ánh sáng phóng tới Cự Thần Kiếm!
Cự Thần Kiếm hạ xuống!
Trúng đỉnh sóng ánh sáng!
Cự Thần Kiếm như bổ đôi một tấm màn thác nước, chém đứt sóng ánh sáng, sau đó đuổi theo Lý Nhị Cẩu! Tu vi của Lý Nhị Cẩu đều là nhờ Trì Âm Châu mà tăng trưởng, mặc dù có tiến bộ, nhưng Quá Diễn Kiếm Pháp của hắn lại chỉ tới đệ tứ trọng, cho nên đối mặt với thanh Cự Thần Kiếm kinh khủng này, hắn vô kế khả thi.
Nhưng mà!
Cự Thần Kiếm đánh xuống sau, lại không bổ trúng Lý Nhị Cẩu, mà là chém đứt hai cái sừng rồng của Tử Diệu Long!
Ô ~ Tử Diệu Long rống lên đau đớn, từ trên không trung rơi xuống. Tử Diệu Long đỡ được một kiếm này cho Lý Nhị Cẩu sau, Cự Thần Kiếm cũng đã biến mất. Liễu Kỳ Vân bị kiếm pháp phản phệ, cũng ngã xuống mặt đất. Ngược lại là Lý Nhị Cẩu, có thể bình yên giẫm trên phi kiếm.
Hắn nhìn Liễu Kỳ Vân đang rơi xuống đất, vội vàng ngự kiếm đuổi theo, và vui vẻ hét lớn:“Ha ha! May mà ta mang theo Tử Diệu Long của sư phụ đến! Liễu sư tỷ! Không ngờ tới đi! Một kích mạnh nhất của ngươi, cũng không làm ta bị thương!”
Toa!
Lý Nhị Cẩu nói xong với giọng điệu cứng rắn, liền lại có hai mũi quang tiễn, từ đằng xa bay đến! Xuyên qua hai đùi của Lý Nhị Cẩu!
