Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hợp Hoan Tông: Tiên Tử Xin Mời Dâng Lên Các Ngươi Trung Thành!

Chương 18: Tâm Ma chủng




Chương 18: Tâm Ma chủng

"Giúp ta tìm người." Lúc này Diệp Thiên lên tiếng."Thế nào, ai dám chọc ngươi?" Giọng Tần Yên có chút khàn khàn.

Diệp Thiên mắt rực lửa, ngữ khí lạnh băng đáp:"Thuần Dương thể! Trên thân Thuần Dương thể nhất định có Ẩn Tức phù của sư tôn che lấp! Chỉ có cảnh giới Nguyên Anh mới có thể tra xét được, ta cần ngươi giúp ta tìm ra người này!""Cái gì?" Tần Yên nghe vậy lập tức trợn tròn hai mắt.

Vài ngày trước khi Tào Côn giác tỉnh Thuần Dương Thánh Thể thì Tần Yên không có ở trong tông môn, nên nàng cũng không hay biết gì. Nghe Diệp Thiên nói xong, nàng mới có chút kinh ngạc.

Nàng vốn là Đại Trưởng Lão của Tiên Dao phong đương nhiên biết bí mật của Cung Phi Tuyết, Thuần Dương thể đối với Cung Phi Tuyết vô cùng trọng yếu. Nàng cũng biết Diệp Thiên thèm muốn Cung Phi Tuyết đã lâu, đã sớm xem Cung Phi Tuyết là nữ nhân của mình.

Chỉ trong chớp mắt Tần Yên đã hiểu ý Diệp Thiên, hắn muốn giết Thuần Dương thể.

Tần Yên lập tức khó coi sắc mặt nhìn về phía Diệp Thiên:"Lần này ta không thể nào giúp ngươi! Ngươi hẳn phải biết Thuần Dương thể trọng yếu đến nhường nào đối với phong chủ!"

Diệp Thiên lúc này làm sao có thể nghe lọt loại lời này, thoáng chốc trở nên dữ tợn, âm trầm nói:"Ngươi dám chắc không giúp ta?"

Tần Yên nét mặt có chút giãy dụa.

Giờ khắc này Diệp Thiên đã mất đi kiên nhẫn, mặt đầy âm tàn nói:"Vậy thì đừng trách ta lòng dạ độc ác!"

Chỉ thấy hắn hai tay kết ấn, trong miệng lẩm bẩm niệm chú.

Tần Yên trong nháy mắt cảm nhận được linh lực trong cơ thể không bị khống chế, hình ảnh ngày xưa ùa vào trong đầu, nàng hoảng sợ cầu khẩn:"Diệp… Thiên… Cầu ngươi đừng…"

Diệp Thiên không hề quan tâm, tiếp tục thi triển thủ đoạn.

Lúc này trong cơ thể Tần Yên, "Tâm Ma chủng" mà Diệp Thiên đã cấy vào cũng bắt đầu từ bên trong tỏa ra từng tia từng tia khí tức hắc sắc. Chỉ chốc lát sau, những khí tức hắc sắc này đã ăn mòn vào thức hải của Tần Yên.

Tần Yên lập tức cảm nhận được sự thống khổ như vạn kiến đốt thân, thân thể mềm mại của nàng không ngừng run rẩy. Khuôn mặt vì đau đớn trở nên dị thường vặn vẹo, trong miệng truyền ra từng trận kêu rên thống khổ.

Diệp Thiên cười lạnh một tiếng, cũng chẳng hề thương hương tiếc ngọc, lại kéo dài thêm một nén hương.

Lúc này Tần Yên xụi lơ trên giường, toàn thân ướt đẫm như mới từ dưới nước đi lên. Diệp Thiên trực tiếp nắm cằm nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng hắn, không có chút lòng thương hại nào, sắc mặt điên cuồng nói."Hiện tại thế nào?"

Tần Yên mở đôi mắt đẹp, nhìn về phía Diệp Thiên với vẻ mặt sợ hãi, mở miệng cầu khẩn: "Ngươi…"

Diệp Thiên thần sắc lạnh lẽo: "Ân?""Ta, ta, ta giúp ngươi tìm Thuần Dương thể." Tần Yên liền đáp lời."Tâm Ma chủng tư vị rất thống khổ phải không! Nếu như ngươi dám đem chuyện hôm nay tiết lộ ra ngoài, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Diệp Thiên hung hãn nói, sau đó rời đi.…

Mà lúc này Tào Côn không hề hay biết, nguy cơ đang lặng lẽ kéo đến.

Tào Côn liền chạy thẳng về phía Tàng Kinh các trong tông. Ngoại môn thi đấu còn không đến mười ngày nữa sẽ bắt đầu, hắn đang rất cần một môn võ kỹ.

Chỉ chốc lát hắn đã đến bên ngoài một lầu các cao vút mây, Tào Côn lấy ra thân phận lệnh bài của mình đưa cho vị trưởng lão trông coi bên ngoài cửa. Hai tay chắp lại cung kính nói:"Trưởng lão, đệ tử đến chọn lựa công pháp."

Vị trưởng lão trông coi các liếc qua Tào Côn, sau đó xác nhận thân phận lệnh bài, ngữ khí bình thản nói:"Đệ tử ngoại môn, ba lầu đầu tiên! Chỉ được hai môn võ kỹ!"

Tào Côn đáp tạ xong, liền đi vào. Hắn bước vào Tàng Kinh các, nhìn thấy đủ loại võ kỹ rực rỡ muôn màu, trở nên kích động. Tào Côn có Kim Linh căn, vẫn là nên tìm võ kỹ sát phạt cương mãnh sẽ phù hợp hơn.

Tào Côn lướt nhìn tầng thứ nhất, cơ bản đều là võ kỹ Hoàng giai hạ phẩm và trung phẩm, hắn tự nhiên không vừa mắt. Sau đó hướng tầng hai đi đến, tầng hai là võ kỹ Hoàng giai thượng phẩm, Tào Côn nhìn một vòng phát hiện cũng không có thứ thích hợp. Hắn trực tiếp đi lên tầng ba. Khi bước vào tầng ba, hắn rõ ràng cảm nhận được võ kỹ đã ít đi rất nhiều, nhưng đều là võ kỹ Hoàng giai cực phẩm. Xem ra đệ tử ngoại môn chỉ có thể tu luyện võ kỹ Hoàng giai.

Tào Côn bắt đầu cẩn thận tìm kiếm, chỉ chốc lát hắn liền tìm được một môn kiếm pháp phù hợp với mình: 《Canh Kim Kiếm Pháp》: Sát phạt lăng lệ, thích hợp cho tu sĩ Kim Linh căn tu luyện.

Tào Côn vừa vặn muốn dùng thân phận lệnh bài để giải trừ cấm chế thì bị một thanh âm cắt ngang:"Môn võ kỹ này ta đã nhìn trúng rồi!"

Tào Côn nhìn về phía người đến, đây không phải là tiểu tử Vương Đằng sao? Bất quá thì liên quan gì đến ta Tào mỗ người đâu? Tào Côn khinh thường cười một tiếng không phản ứng hắn, trực tiếp lấy đi 《Canh Kim Kiếm Pháp》."Ngươi tự tìm cái chết!" Vương Đằng gầm thét một tiếng, lập tức linh lực phóng ra ngoài, một bộ tư thế sẵn sàng ra tay đánh nhau."Ngươi có dám lặp lại lần nữa!" Lúc này Tào Côn cũng nổi giận, hắn khi nào nhận qua loại khí thế này. Vừa mới chuẩn bị xuất thủ, liền bị một đạo thanh âm uy nghiêm cảnh cáo! "Trong Tàng Kinh các cấm chỉ động thủ!""Ngươi biết ta là ai không?" Vương Đằng trừng mắt nhìn chòng chọc vào Tào Côn hỏi."Ngu xuẩn!"

Tào Côn trực tiếp quay đầu rời đi.

Vương Đằng mặt âm trầm trực tiếp đi theo: "Ngoại môn thi đấu ngươi chờ đó cho ta."

Tào Côn nhìn về phía Vương Đằng, trực tiếp dùng Thiên Mệnh chi nhãn tra xét, hắn kinh ngạc phát hiện đối phương trong mấy ngày ngắn ngủi đã đến Luyện Khí tầng tám! Bất quá Tào Côn cũng không để ý, cho dù đối phương là Luyện Khí cửu tầng cũng uổng phí.

Vương Đằng nhìn ra sự kinh ngạc của Tào Côn, vẻ mặt kiêu ngạo nói:"Ngay cả sư tôn ta cũng nói, ta Vương Đằng có tiên nhân chi tư!"

Tào Côn nghe vậy hướng về phía Vương Đằng cười tà mị một tiếng:"Hài nhi của ta cũng có tiên nhân chi tư!"

Vương Đằng lúc này vẻ mặt ngơ ngác, sau đó lại khinh thường hừ lạnh nói:"Hừ! Con trai cũng có, vẫn còn Luyện Khí cảnh, phế vật!""Con ngoan đó nha!" Tào Côn cười ha ha một tiếng, đi về phía bên kia.

Ngay sau đó, Tào Côn lại tìm thấy một môn quyền pháp thích hợp với mình 《Bạch Hổ Tam Thức》.

Chuyến này coi như viên mãn, Tào Côn hài lòng đi ra Tàng Kinh các.

Liền tại lúc Tào Côn đang đi về Tiên Dao phong, ngọc phù đưa tin của hắn đột nhiên lập lòe, tùy theo một đạo âm thanh nũng nịu chọc người truyền ra:"Sư đệ, người ta nhớ ngươi ~~" Tào Côn nghe vậy trong nháy mắt tinh thần tỉnh táo.

Hắc hắc, Liễu Như Mộng là lúc tính sổ!"Sư tỷ, ngoan ngoãn chờ ta!"

Tào Côn truyền âm xong liền hướng Yêu Nguyệt phong đi đến.

Chỉ chốc lát Tào Côn liền đi tới nơi đã khiến hắn suýt mất mạng.

Bước vào trong động phủ, chỉ thấy một đạo thân ảnh đỏ rực trong nháy mắt nhào tới trong ngực Tào Côn.

Tào Côn nhìn thấy Liễu Như Mộng mê hồn quyến rũ trong ngực, đưa tay nắm lấy cằm mềm mại của nàng để đối mặt với mình.

Liễu Như Mộng nhìn vào ánh mắt Tào Côn, chẳng hiểu sao cảm nhận được một trận hoảng sợ, bất quá vẫn tùy ý Tào Côn thi triển.

Không bao lâu nàng liền cảm thấy Tào Côn càng ngày càng dùng sức, cho đến khi nàng cảm nhận được chiếc cằm trắng nõn của mình có chút đau.

Lúc này nàng muốn chống cự, nhưng hoảng sợ phát hiện lực lượng của Tào Côn còn cường đại hơn nàng. Đây chỉ có một khả năng, đó chính là Tào Côn mạnh hơn nàng!"Sư đệ ~~ ngươi bóp đau người ta ~~" Lúc này đôi mắt đẹp của Liễu Như Mộng ngập nước, gương mặt xinh đẹp đỏ thắm cầu khẩn nói.

【Giá trị thần phục của Liễu Như Mộng +10, hiện tại là 60】 Liễu Như Mộng cầu...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.