[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sảo Ma Lý mang theo mấy thuộc hạ thân tín trốn chui lủi trong rừng mấy ngày liền, đầu cũng không dám ngoảnh lại, chứ đừng nói là nhóm lửa nấu cơm, đói thì ăn mấy quả dại, khát thì hớp chút nước cầm hơi, cuối cùng cũng trốn thoát khỏi địa phận của Đông Sơn Việt
Nơi đô hội phồn hoa náo nhiệt, dòng người tấp nập của trấn nhỏ vừa hiện ra trước mắt, đã khiến đám người ngơ ngác nhìn, mấy kẻ giả dạng dân chạy nạn từ Sơn Việt tới, bị người ta tụ tập lại xem xét, từ xa nhìn thấy người người nhộn nhịp, quan lại tụ họp, xe ngựa nối đuôi nhau chạy về hướng tây, tiếng hát líu lo vọng lại
“Chốn đông người… thật giống như cuộc sống thần tiên.” Sảo Ma Lý ngơ ngác thốt lên một câu, cuối cùng cũng hiểu vì sao đám nô lệ kia như phát cuồng mà cắm đầu chạy về phía đông
Bị vây quanh kiểm soát mấy canh giờ, Sảo Ma Lý rốt cuộc thấy cách đó không xa có một người Sơn Việt ăn mặc sang trọng bước tới, Sảo Ma Lý mắt sáng rỡ, người này là một tộc thần của Mộc Lộc thị, mấy năm trước đã chết ở bên ngoài, không ngờ lại đổi tên ẩn tích đến phía đông hưởng phúc, vội vàng dùng tiếng Sơn Việt gọi:
"Ê người kia...nhìn bên này này
Người nọ mặt mày bực bội, tìm theo tiếng nhìn lại, lập tức mừng rỡ như điên, hét lớn:
"Nhanh chóng bắt người đó lại
Người đó là dòng dõi của Đông Sơn Việt vương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sảo Ma Lý lập tức bị mấy người xông tới ghì chặt, hắn cũng có tu vi Thai Tức ba tầng, nhưng lại rụt cổ không dám phản kháng, lảo đảo bị người túm đi, bịch một tiếng bị quăng vào bên trong sân lớn lát gạch đá xanh
Hắn quỳ trên mặt đất lạnh lẽo bóng loáng, sợ sệt ngẩng đầu, trước mắt là một thiếu niên tầm mười bốn mười lăm tuổi, đôi lông mày kiếm dựng thẳng lại dài, con mắt xám đen nhìn chằm chằm vào hắn, khuôn mặt tuấn lãng với những đường cong mềm mại, khiến hắn cảm thấy áp lực vô cùng
"Gặp..
gặp qua đại vương
Sảo Ma Lý trong lòng tính toán, người này tám chín phần mười là Lý Huyền Tuyên kia, mặt mũi còn trẻ như vậy, có lẽ là sớm tu luyện tới cảnh giới luyện khí nên mới trông non nớt, nói ra vẫn là cháu mình, cũng xem như có chút thân thích
"Công tử nói đùa
Lý Uyên Tu cười khẽ, khóe miệng không khỏi nhếch lên, không ngờ tên cầm đầu Sơn Việt lại tự tìm đến cửa, trong lòng đắc ý, hận không thể cười một trận hả hê, nhưng cố nén, khách khí đáp một câu, rồi đánh giá tên vương tử Sơn Việt đang run cầm cập trước mặt
"Ta là Lý Uyên Tu, là con trai trưởng của gia chủ, cùng các hạ là cùng vai vế
Sảo Ma Lý lúc này mới biết người trước mắt là người thừa kế của vương quốc phía đông, vội lấy lòng cười cười, đang định mở miệng thì thấy cổng có người vội vã bước vào, mặt mũi cùng Lý Uyên Tu có mấy phần giống nhau, chỉ là lông mày ngắn hơn, mắt lại dài hẹp, trông chẳng khác nào con sói hoang, thiếu niên liếc nhìn a Ma Lý, khiến hắn sợ đến mức vội vàng cúi gằm mặt
“Nghe nói biểu huynh đến bái phỏng, Uyên Giao mừng rỡ khôn xiết a!” A Ma Lý lập tức mừng rỡ, trong lòng nghĩ đây chính là chỗ dựa của mình ở chốn đông người này, không ngớt lời nói:
"Thì ra là Giao đệ, thì ra là Giao đệ
Ta vẫn luôn ngưỡng mộ đã lâu, không ngờ lại là người anh hùng như vậy.” Lý Uyên Giao nhếch miệng cười, đứng sang bên cạnh Lý Uyên Tu, mắt lăm lăm nhìn xuống đám người, mấy thuộc hạ Sơn Việt thấy trên người hắn mang huyết thống của Mộc Lộc thị, lại thêm tính tình ưa thích đối xử như vậy với người Sơn Việt, đều ngưỡng mộ nhìn theo
"Nghe nói phụ thân ngươi xảy ra chuyện, công tử có bằng lòng giải thích một phen để chúng ta được tỏ tường không
Lý Uyên Tu ngồi trên ghế, thong thả nhấp trà, chậm rãi hỏi, Sảo Ma Lý ở dưới run như cầy sấy, liên tục nói:
"Dạ, dạ
Sảo Ma Lý liền kể hết sự tình Mộc Tiêu Man qua đời trước sau một lượt, nói chuyện suốt cả một nén hương, mọi người xung quanh mới vỡ lẽ, thì thầm bàn tán
Lý Uyên Tu khoát tay, sắc mặt có chút thay đổi, không ngờ Sảo Ma Lý này lại ngốc nghếch như vậy, thầm nghĩ:
“Ta đặc biệt gọi mọi người tới để hắn thuật lại sự thật, không ngờ tên ngu này lại kể thật hết, cũng không biết đổ chút nước bẩn lên người ca ca kia, để Lý gia ta có cớ nhúng tay vào, quả thực là phụ lòng ta hảo ý…”
Ngẩng đầu nhìn đám thúc bá huynh đệ vây quanh, Lý Uyên Tu ôn tồn nói:
“Ta muốn nói chuyện riêng với Sảo Ma Lý, chư vị trưởng bối cứ lui xuống trước đi.” Có vài vị tộc lão cau mày, định mở miệng thì Lý Uyên Giao hừ một tiếng, đứng chắn trước mặt, trừng mắt nhìn bọn họ, mọi người đành lui ra, mấy chỗ dựa là tộc lão vừa rời đi, đám người phía dưới cũng lập tức như thủy triều rút lui, chỉ để lại tộc binh đầy sân cùng hai anh em Lý Uyên Tu và Lý Uyên Giao, Lý Thu Dương thì khoanh tay đứng cạnh Sảo Ma Lý, phòng ngừa hắn ra tay làm bị thương người
Lý Uyên Tu vội bước xuống, nắm tay Sảo Ma Lý, ra vẻ thân thiết, cười nhẹ nhàng nói:
“Sảo Ma Lý huynh đệ, vừa nãy có trưởng bối ở đây, Uyên Tu không tiện mở lời, ngươi và ta là thông gia, đâu cần phải khách khí như vậy!” Sảo Ma Lý lập tức ngẩn người, không ngờ Lý Uyên Tu lại dễ gần như vậy, lắp bắp không dám mở miệng, lại nghe Lý Uyên Tu nói:
“Tên công tử Tề Mộc kia thừa lúc tiên vương trọng thương mà thí quân đoạt vị, lại còn làm trái di nguyện của tiên vương đồ sát các vị công tử, quả thực không coi ai ra gì, Lý gia ta chắc chắn sẽ đứng ra che chở Đông Sơn Việt, sao có thể ngồi yên được
Công tử cứ yên tâm!” Lời này lập tức khiến Sảo Ma Lý sửng sốt, đầu óc trống rỗng, hoài nghi vừa nãy có phải mình đã không nói rõ ràng không, rõ ràng là phụ vương đem ngôi vị truyền cho Tề Mộc, rồi tự mình hạ lệnh đồ sát mấy người con trai khác, sao tới miệng Lý Uyên Tu lại thành ra thế này..
Sảo Ma Lý nhìn nụ cười trên mặt Lý Uyên Tu, trong đầu lóe lên một tia sáng, trong lòng bỗng chốc trào dâng lên một khát vọng, vốn dĩ lòng đã nguội lạnh với ngôi vương giờ bỗng nhiên run lên, vừa mừng vừa sợ, không ngừng nói:
“Đúng
Đúng
Tên công tử Tề Mộc kia thừa lúc tiên vương trọng thương mà thí quân đoạt vị, lại còn làm trái di nguyện của tiên vương đồ sát các vị công tử...” Lý Uyên Tu rốt cuộc cũng đã lái được cái đầu gỗ(*) này đi đúng hướng, trong lòng như trút được gánh nặng thở phào, cười nhẹ nhàng nói:
“Phụ thân ngươi cũng coi như là biểu cữu của ta, chuyện này chẳng khác nào sỉ nhục Lý gia ta, ngươi cứ xuống chân núi ngắm cảnh phía đông xem, so với Sơn Việt có nhiều điểm khác biệt, ta sẽ lên núi bẩm báo với trưởng bối, rồi sẽ tới tìm ngươi.” Trong đầu Sảo Ma Lý một loạt ý nghĩ lướt qua, nhiệt huyết dâng trào, trong đầu toàn hình ảnh giết về Sơn Việt đoạt lại vương vị, ngơ ngác ừ một tiếng, chợt bừng tỉnh, kích động nói:
"Đại ân đại đức của quý tộc, Sảo Ma Lý không biết lấy gì báo đáp
Sảo Ma Lý nguyện vì Lý gia làm tiên phong, trấn giữ phía tây cho Lý gia, hàng năm triều cống..
Lý Uyên Tu khoát tay, trong lòng chẳng cho là đúng, biết kẻ trước mắt này vốn không biết nói chuyện, thầm nghĩ:
“Trấn giữ phía tây, hàng năm triều cống, thì có gì khác biệt đâu chứ, cái tên Sảo Ma Lý này nói năng thật không biết lúc nào mới có thể vào được chuyện chính, quả nhiên là không mẫn cảm với tình thế.” Nghĩ đoạn liền khẽ gật đầu, rời khỏi sân nhỏ lên núi, bỏ lại Lý Uyên Giao cùng Sảo Ma Lý hai mắt nhìn nhau, Sảo Ma Lý còn đang hồn bay phách lạc, Lý Uyên Giao liếc mắt nhìn Sảo Ma Lý, vỗ vỗ vai bà con xa này, ghé vào tai hắn nhỏ giọng:
"Ca múa của các mỹ nữ chốn đông người nhất định khiến người mê mẩn, biểu huynh không ngại tới xem một phen chứ
“A
Tốt.” Sảo Ma Lý đầu óc choáng váng bước ra sân, Lý Uyên Giao liền chắp tay với Lý Thu Dương, nói nhỏ:
“Chuyện còn lại làm phiền tộc thúc, nhớ chọn một vài nữ ca múa, nhất định phải khiến Sảo Ma Lý có chút con nối dõi, ở lại trấn này đọc sách, như vậy mới tính là nắm giữ Sơn Việt trong tay.” “Ta hiểu rồi.” Lý Thu Dương khẽ gật đầu, không hề tỏ ra coi thường Lý Uyên Giao dù tuổi còn nhỏ, chắp tay đáp lời rồi bước ra ngoài.