Sau một hồi luận đạo với Thông Thiên giáo chủ, Tiêu Vân không còn quấy rầy họ tu luyện nữa, mà tùy ý dạo bước trong vũ trụ kiếm đạo.
Do số lượng người di cư không ngừng tăng lên, vũ trụ kiếm đạo cũng ngày càng trở nên náo nhiệt.
Như người ta vẫn nói, có người ắt có giang hồ, nên vũ trụ kiếm đạo bây giờ cũng đã xuất hiện các thế lực lớn nhỏ khác nhau.
Trong đó, những thế lực mạnh nhất có thể kể đến Hỗn Độn thánh địa, Độc Cô thế gia, Tiệt Giáo, Thục Sơn kiếm phái và Kiếm Đạo tửu quán.
Thục Sơn kiếm phái là từ thế giới Hồng Hoang chuyển đến, vì họ vốn là kiếm tu, nên việc tu hành tại vũ trụ kiếm đạo phù hợp với họ hơn.
Kiếm Đạo tửu quán là môn phái do Lữ Đồng Tân khai sáng, gã mang theo vài đồ đệ, cũng mở ra một đạo thống.
Còn lại các thế lực khác thì nhiều vô kể, các kiếm phái lớn nhỏ nhiều không đếm xuể.
Ngay cả thế giới người phàm cũng có rất nhiều võ quán kiếm đạo, trải rộng trên các tinh cầu.
Toàn bộ những người tu luyện trong vũ trụ kiếm đạo đều đang nghiên cứu kiếm đạo, khiến cho mỗi ngày đều có vô số công pháp kiếm đạo ra đời, các loại tư tưởng kiếm đạo va chạm, không ngừng tăng cường bản nguyên đại đạo của vũ trụ kiếm đạo."Những người này hiện tại còn yếu, nhưng theo thời gian trôi qua, khi càng ngày càng có nhiều cường giả trong vũ trụ kiếm đạo, nơi này nhất định sẽ càng ngày càng mạnh. Mà ta là Thiên Đạo Chưởng Khống Giả, kiếm đạo trong vũ trụ của ta cũng sẽ nhận được phản hồi, dần dần tiến tới Vĩnh Hằng kiếm đạo."
Tiêu Vân lĩnh ngộ trong lòng. Làm Thiên Đạo Chưởng Khống Giả thì có cái lợi ở chỗ này, không giống như Hồng Quân cưỡng ép áp chế để mượn lực Thiên Đạo, cuối cùng lại không hoàn mỹ. Những người như Tiêu Vân, trực tiếp thay thế Thiên Đạo, trở thành Chưởng Khống Giả, mới có thể hoàn mỹ mượn lực Thiên Đạo hoàn thiện kiếm đạo vũ trụ của mình.
Trên thực tế, đại thế giới này là do Tiêu Vân xây dựng bằng kiếm đạo vũ trụ, nên tất cả mọi người trong thế giới này, kỳ thật đều đang giúp Tiêu Vân hoàn thiện kiếm đạo vũ trụ.
Dùng sức mạnh của chúng sinh để chứng đạo Vĩnh Hằng, tự nhiên sẽ mạnh hơn rất nhiều so với việc một mình Tiêu Vân lĩnh hội."Có lẽ, chỉ có kiếm đạo vũ trụ mới là thứ phù hợp nhất với ta, mới có cơ hội để ta chứng đạo Vĩnh Hằng." Tiêu Vân hơi trầm tư.
Bất quá, ý nghĩ này chỉ mạnh mẽ như vậy khi ở trong vũ trụ kiếm đạo. Chờ Tiêu Vân rời khỏi vũ trụ kiếm đạo, tiến vào Hỗn Độn giới, hắn sẽ phát hiện Hỗn Độn Đại Đạo mới là thứ phù hợp với hắn nhất.
Vì Vĩnh Hằng chi thể của hắn đã hoàn toàn viên mãn, vốn dĩ đã rất thân cận với Vĩnh Hằng Hỗn Độn Đại Đạo, nên khi ở Hỗn Độn giới, hắn sẽ cảm thấy Hỗn Độn Đại Đạo mới là con đường chính xác để mình chứng đạo Vĩnh Hằng."Chứng đạo Vĩnh Hằng thật sự là quá khó khăn..."
Một lúc lâu sau, Tiêu Vân cảm thán một tiếng, rồi tiếp tục bước đi trong hư không.
Đến cảnh giới của hắn bây giờ, không còn ai có thể chỉ bảo hắn, Hỗn Độn giới này cũng không có cường giả Vĩnh Hằng, thậm chí còn không có bất kỳ điển tịch nào về cường giả Vĩnh Hằng, hoàn toàn phải dựa vào chính hắn đi mở đường.
Bất kể là loại thiên tài nào, đến cảnh giới Giới Chủ này, đều sẽ thấy con đường phía trước vô cùng gian nan.
Hồng Quân, Đấu Thánh, Dương Mi lão tổ, Thiên Đế bọn họ, Tiêu Vân cảm thấy bọn họ đều ưu tú hơn mình, nhưng cũng bị ngăn lại ở một bước này.
Cái ngưỡng Vĩnh Hằng này, tựa như một hào rộng, khiến người ta khó mà vượt qua."Lão Triệu!"
Tiêu Vân đi dạo trong vũ trụ kiếm đạo, rồi đi đến chỗ ở của Triệu Vô Cực, cái tên này đang khoanh chân trước một thác nước, ra vẻ ngộ đại đạo.
Tiêu Vân thấy thế hết sức cạn lời, không nhịn được nói: "Chỗ ta không có luân hồi đại đạo, ngươi ngộ cái rắm gì vậy."
Vũ trụ kiếm đạo thuộc về vũ trụ sơ khai, còn chưa khai mở luân hồi, nên người ở đây chết rồi, cũng sẽ giống như ở Cửu Tiêu đại lục, tiến vào Minh giới, chứ không phải luân hồi chuyển thế như ở thế giới Hồng Hoang."Không có luân hồi, ta liền khai sáng một cái luân hồi!" Triệu Vô Cực đột nhiên mở mắt, hai đạo trường hồng màu vàng lóe lên rồi biến mất, cả người giống như một tòa Thái Cổ thần sơn, hắn bật đứng dậy, mang theo một cỗ uy áp khủng bố của Thái Sơn.
Tiêu Vân lười biếng nhìn tên cuồng trang bức này, tùy ý ngồi xuống một bên, lắc đầu nói: "Xây dựng luân hồi thôi đi, ngươi đã là bất hủ, không có cách nào dung nhập vào vũ trụ kiếm đạo của ta."
Những người dưới bất hủ, Tiêu Vân với tư cách Thiên Đạo Chưởng Khống Giả có thể cho phép người ngoài dung nhập vào vũ trụ này.
Nhưng đến cảnh giới Bất Hủ, thì không thể dung nhập, vì vũ trụ kiếm đạo sẽ chủ động bài xích những người Bất Hủ từ bên ngoài đến, căn bản là không cách nào dung nhập được, dù cho Tiêu Vân có cưỡng ép áp chế cũng vô dụng."Không dung nhập thì không sao, ta đang nghiên cứu xem có thể dùng Bàn Cổ Phiên giúp ngươi xây dựng một tòa luân hồi ở thế giới này không." Triệu Vô Cực lại ngồi xuống, trầm tư.
Tiêu Vân kinh ngạc nói: "Dùng Bàn Cổ Phiên để xây dựng luân hồi? Ngươi khi nào hào phóng vậy rồi? Nếu xây dựng luân hồi thành công, Bàn Cổ Phiên của ngươi sẽ hoàn toàn dung nhập vào vũ trụ này, đến lúc đó ta sẽ không cho ngươi mang Bàn Cổ Phiên đi nữa đâu.""Ngoại vật dù sao vẫn là ngoại vật, ta chưa bao giờ coi Bàn Cổ Phiên ra gì." Trong mắt Triệu Vô Cực lóe lên một tia khinh thường và kiêu ngạo, hắn tiếp tục nói: "Giúp vũ trụ của ngươi xây dựng luân hồi, ta cũng sẽ nhận được dẫn dắt, tu vi tăng nhiều, tấn thăng Giới Chủ cũng có hy vọng.""Tấn thăng Giới Chủ thì thôi, nội tình của ngươi quá yếu!" Tiêu Vân không chút lưu tình đả kích nói, "nhưng tu vi tăng nhiều là chắc chắn."
Xây dựng luân hồi ở một thế giới xa lạ, Triệu Vô Cực chắc chắn sẽ nhận được chỗ tốt, tu vi tiến thêm một bước là không thành vấn đề.
Đương nhiên, việc này cũng có lợi cho Tiêu Vân, vũ trụ kiếm đạo có luân hồi hoàn chỉnh, cũng được xem là hoàn thiện bản nguyên đại đạo, tự nhiên sẽ mạnh hơn một chút."Ta cần một phần Thiên Đạo chưởng khống quyền, tương tự như Thông Thiên giáo chủ." Triệu Vô Cực đột nhiên nói."Không thành vấn đề!" Tiêu Vân gật đầu, rồi lập tức trợn mắt nhìn hắn, trách mắng: "Đừng ta tới ta đi nữa, nếu ngươi còn vậy, ta không nhịn được sẽ đánh ngươi đấy.""Thôi đi, chờ ta tấn thăng Giới Chủ cảnh giới, có hư thế giới trong tay, ngươi cũng không làm gì được ta." Triệu Vô Cực hừ lạnh một tiếng, trong lòng càng thêm khẩn thiết muốn tấn thăng Giới Chủ.
Tiêu Vân lắc đầu trong lòng, cái tên này muốn tấn thăng Giới Chủ, đoán chừng lúc đó hắn cũng đã chứng đạo Vĩnh Hằng rồi."À phải rồi, cũng đã hơn bốn trăm năm rồi, sao ngươi vẫn chưa có con? Chẳng lẽ ngươi không được?" Triệu Vô Cực bỗng nhiên đổi chủ đề.
Tiêu Vân mặt tối sầm, trừng mắt nhìn hắn nói: "Ai không được chứ? Đó là do huyết mạch của ta quá mạnh, không dễ dàng sinh con, ngươi nhìn lại mình xem, có phải sau khi tấn thăng Bất Hủ, cũng đã lâu không sinh con không?"
Triệu Vô Cực sờ cằm, suy nghĩ một lát, mới gật đầu nói: "Ngươi nói có đạo lý, từ khi tấn thăng Bất Hủ, đích xác là đã lâu rồi ta không sinh con, bốn trăm năm sau cũng chỉ sinh ra bảy đứa, đổi thành trước đây, ít nhất cũng phải gấp mười lần.""..." Tiêu Vân cạn lời, nhưng lập tức lại nhíu mày, nghi ngờ nhìn Triệu Vô Cực, hỏi: "Ngươi tấn thăng Bất Hủ rồi vẫn sinh con được? Sao có thể?""Hắc hắc, vẫn không chịu nhận mình không được sao?" Triệu Vô Cực chế giễu nói. Tiêu Vân có chút tức giận, trực tiếp tiến lên đánh cho Triệu Vô Cực một trận.
Sau một hồi ép hỏi, Tiêu Vân mới hiểu ra nguyên nhân, không phải hắn không cố gắng, mà là cơ số không đủ.
Hắn chỉ có hai người vợ, trước đó lại cố gắng tu luyện lĩnh hội thời không đại đạo, tự nhiên không dễ dàng sinh con.
Còn Triệu Vô Cực có mấy ngàn người vợ, dù hắn đã tấn thăng Bất Hủ, tỉ lệ sinh con cũng đã giảm xuống rất nhiều, nhưng không thể chịu nổi số lượng vợ đông đảo, cứ rải thính bừa thì chắc chắn sẽ có cá."Ngươi mau về nhà cố gắng đi, đến lúc đó chúng ta thông gia, tranh thủ đời sau tạo ra một Hoang Cổ Hỗn Độn thể, chắc chắn sẽ có thiên phú cao hơn ngươi." Triệu Vô Cực hớn hở nói.
Tiêu Vân bĩu môi: "Coi như thông gia, thì đó cũng là sinh ra Hỗn Độn Hoang Cổ thánh thể.""Hoang Cổ Hỗn Độn thể nghe thuận miệng hơn!" Triệu Vô Cực phản bác."Ta cứ thích gọi Hỗn Độn Hoang Cổ thánh thể, sao nào?" Tiêu Vân một tay trấn áp Triệu Vô Cực.
Trong vũ trụ (địa bàn) của ta, ngươi còn dám làm loạn sao?
Tiêu Vân vung tay, tâm trạng thoải mái hơn không ít, khoan thai rời đi, chỉ để lại Triệu Vô Cực với bộ mặt bầm dập.
===================="Mười vạn năm trước, kiếp dân phủ xuống. Cổ thiên đình chỉ còn lại di tích, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên rút lui vào tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một gã Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ."
Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp
