Tiếng chuông Hỗn Độn vang vọng khắp cả thánh địa Hỗn Độn, khiến tất cả mọi người tinh thần rung động.
Uy lực của đế binh, đám người tu luyện ở thánh địa Hỗn Độn mới được chứng kiến không lâu, tự nhiên để lại ấn tượng sâu sắc.
Chẳng qua là, vì sao chuông Hỗn Độn lại vang lên?
Ai đang thúc giục nó?
Tiêu Vân chắc chắn không thể nào lại đi k·h·i· ·d·ễ Đông Thần vương được.
Phải, Đông Thần vương là Thánh Nhân, trong ấn tượng của mọi người còn kém Tiêu Vân về sự mạnh mẽ, ai bảo hắn nắm giữ chuông Hỗn Độn chứ.
Nhưng rất nhanh, mọi người liền biết nguyên do.
Có khách quý tới chơi.
Tần gia, một thế gia Thiên Đế cổ xưa, hoàng thất của đế quốc Chí Tôn rất lâu trước đây, hậu duệ do vị Thiên Đế thứ nhất ở Cửu Tiêu đại lục là Tần Thiên Đế để lại.
Uy danh của Tần gia vẫn rất lớn, không hề kém cạnh Diệp gia.
Mà ngoài Tần gia, lần này còn có người của Kiếm Các Đông Hoang tới, người đến còn là thiếu các chủ của Kiếm Các, một cường giả cấp bậc Đại Thánh. Kiếm Các tuy không phải thánh địa, nhưng do có Kiếm Thánh mạnh nhất thiên hạ là Lôi Chiến, danh tiếng không hề nhỏ hơn thánh địa.
Hai thế lực lớn như vậy đến chơi, khiến những người tu luyện trong thánh địa Hỗn Độn nhộn nhịp tò mò kéo đến vây xem....
Đế phong.
Tiêu Vân và Đế Thiên sóng vai dẫm lên hư không mà đi, từ xa nhìn những người tu luyện thánh địa Hỗn Độn đang đến vây xem, không khỏi há hốc mồm.
Tiêu Vân có chút cạn lời nói: "Người tu luyện ở thánh địa Hỗn Độn của chúng ta đều t·h·í·c·h xem náo nhiệt sao?"
Đế Thiên vui vẻ cười nói: "Tu luyện vốn dĩ đã rất nhàm chán, thỉnh thoảng xem náo nhiệt một chút, điều chỉnh tâm tình cũng không tệ. Trước kia, người tu luyện thánh địa Hỗn Độn của chúng ta còn thích đi lại bên ngoài, nhưng hiện giờ, hễ đi ra ngoài liền bị thánh địa Thái Sơ chèn ép, cho nên mọi người cũng lười ra ngoài, suốt ngày ẩn mình tu luyện ở thánh địa Hỗn Độn, không tránh khỏi có chút tẻ nhạt."
Tiêu Vân hiểu ra.
Thế giới Huyền Huyễn tuy lợi hại, nhưng vẫn có chỗ kém so với thế giới khoa kỹ, ở thế giới khoa kỹ, dù trạch ở nhà cũng có thể chơi game online.
Thực sự không thì cũng có thể đọc tiểu thuyết.
Tỷ như Tiêu Vân lúc ở kiếp trước thích đọc tiểu thuyết trên cà chua, còn thường xuyên thưởng lễ vật cho một tác giả có tên Diệp Đại đ·a·o s·o·á·i ca."Tần gia và Kiếm Các, lai lịch không nhỏ, chúng ta cũng nên đi xem một chút đi!" Đế Thiên lên tiếng.
Tiêu Vân gật đầu, đi theo Đế Thiên đến Hỗn Độn phong, hai thế lực lớn này hắn cũng quen thuộc, không biết mấy 'Hảo hữu' kia có tới không.
Đương nhiên, đây là bản tôn Tiêu Vân, không phải Độc Cô Cầu Bại, Kiếm Nhất, bọn họ e rằng không biết.
Còn phân thân Tế Linh của Tiêu Vân đã sớm âm thầm lẻn vào cấm địa....
Cấm địa thánh địa Hỗn Độn.
Lôi Tổ đi ra đại điện, đôi lông mày rậm mắt to, hiện lên một mảng bóng râm thế giới, có một bóng người lặng lẽ đến."Chỉ chút bản lĩnh của tiểu tử ngươi mà dám chui vào cấm địa, nếu không phải bất diệt sớm báo trước, ngươi đã c·h·ế·t cả vạn lần rồi." Lôi Tổ nhếch miệng, vẻ mặt khinh thường nói.
Thực lực của Tiêu Vân, trước mặt bọn Đại Thánh này còn kém xa quá."Xoạt!"
Tiêu Vân hiện thân ra, nhìn Lôi Tổ trước mặt, nhếch miệng cười nói: "Lão tổ, ta tạm thời còn không muốn người khác biết bí mật thân phận của phân thân này."
Lôi Tổ khẽ gật đầu, cười nói: "Không thể không nói, phân thân Tế Linh của tiểu tử ngươi quả thực quá mức quỷ dị, gần như có thể dùng giả loạn chân. Không, đây đúng là một thân thể thật, đến cả lão tổ ta cũng nhìn không ra."
Tiêu Vân cũng không giấu giếm, nghe vậy liền cười nói: "Ta từng ở thánh địa Hoang Cổ có được một nửa bộ Hỗn Độn thể, đã dùng nó làm Tế Linh hòa vào thân thể, cho nên mới luyện thành được phân thân này."
Sắc mặt Lôi Tổ có chút c·ứ·n·g lại, nghiêm túc nói: "Ngươi lại dùng 'Bản thân' làm tế Linh sao? Điều này có chút tương tự những người của các thế gia Đại Đế, họ dùng 'Huyết mạch' làm tế Linh, có thể thức tỉnh thần thông của tổ tiên Đại Đế.""Tuy cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, thần thông ta thức tỉnh cũng là quyền pháp Hỗn Độn do tổ sư gia tự sáng tạo ra!" Tiêu Vân cười nói.
Lôi Tổ cảm khái: "Tiểu tử ngươi thật có tư tưởng kỳ lạ, lại có thiên phú mạnh mẽ, nên đã đi ra một con đường khác, thành tựu tương lai thật khó lường.""Lão tổ quá khen, ta hiện tại còn chưa thành Thánh đâu, dưới Thánh Nhân đều là kiến, ta còn kém xa." Tiêu Vân khiêm tốn nói.
Lôi Tổ cười ha hả: "Không sai, có thiên phú tốt mà không kiêu ngạo, như vậy mới có thể đi xa hơn. Được rồi, không nói nhảm nữa, ngươi lần này đến cấm địa để làm gì? Mấy bộ đế kinh đã học xong chưa?"
Ông ấy chỉ nói vậy thôi, làm gì có ai học đế kinh dễ vậy, bộ tưởng Tiêu Vân là Đại Đế chuyển thế chắc.
Lôi Tổ cười cười.
Nhưng rất nhanh, nụ cười trên mặt Lôi Tổ liền đông cứng lại.
Vì Tiêu Vân đã đưa ba bộ đế kinh tới."Lão tổ, ngài thật lợi h·ạ·i, đã sớm đoán được ta học xong ba bộ đế kinh, lẽ nào Đại Thánh đỉnh phong có khả năng biết trước sao?" Tiêu Vân đưa ba bộ đế kinh cho Lôi Tổ, vẻ mặt kính nể nói.
Khóe miệng Lôi Tổ giật giật, c·ẩ·u thả biết trước, lão tử tùy t·i·ệ·n đoán, tiểu tử ngươi lại thật sự luyện thành công, tiểu tử ngươi có phải là người không vậy.
Lôi Tổ có chút tâm mệt mỏi, gặp Tiêu Vân một kẻ ngộ tính trâu bò đến cực điểm như vậy, khiến mọi "thường thức" của ông bị lật đổ."Khụ khụ!"
Lôi Tổ đánh trống lảng: "Nếu ngươi đã luyện thành đế kinh, vậy lần này đến là để làm gì? Chẳng lẽ chỉ là t·r·ả lại đế kinh sao?"
Tiêu Vân chỉ đại điện sau lưng Lôi Tổ, cười nói: "Cất công tới một chuyến, ngài phải cho ta vào uống chén trà chứ!""Thằng nhóc thối, chỉ có ngươi mới dám nói câu đó trước mặt lão tổ ta!" Lôi Tổ liếc Tiêu Vân, nhưng vẫn để Tiêu Vân vào nhà.
Lôi Tổ là Đại Thánh đỉnh phong, hơn nữa bối phận rất cao, gần với Chiến Tổ, bình thường những Đại Thánh khác trước mặt ông cũng có chút nơm nớp lo sợ.
Chỉ có Tiêu Vân mới có thể không kiêng nể gì trước mặt Lôi Tổ.
Thiên tài luôn được ưu ái.
Huống chi, từ sau khi Tiêu Vân đúc thành Hỗn Độn thể, trao đổi khí linh của chuông Hỗn Độn, đãi ngộ liền khác hẳn.
Có khí linh của chuông Hỗn Độn bảo bọc, thực ra Lôi Tổ giờ đã coi Tiêu Vân là ngang hàng, dù sao bọn họ cũng đắc t·ộ·i không n·ổi khí linh chuông Hỗn Độn.
Trong đại điện, một chiếc quan tài màu đen đập vào mắt.
Tiêu Vân ngượng ngùng cười nói: "Lão tổ, chúng ta không uống trà nữa, trực tiếp vào chính sự đi."
Hắn cảm thấy uống trà với một cái quan tài thật không có hứng."Tiểu tử có r·ắ·m thì mau thả đi!" Lôi Tổ không kiên nhẫn thúc giục, ông không giống Tiêu Vân còn trẻ, có thể rảnh rang tiêu tốn thời gian, mỗi một giây phút của ông đều rất trân quý, nhất định phải dùng để lĩnh hội Đại Đạo.
Nếu không phải lần trước thấy Tiêu Vân đúc thành Hỗn Độn thể, khiến ông có chút xu hướng nhảy vọt lên Chuẩn Đế, giờ ông nhất định đã không tùy t·i·ệ·n xuất quan, mà sẽ lựa chọn ngủ say để k·é·o dài thọ nguyên.
Lôi Tổ vẫn muốn tấn thăng Chuẩn Đế, không chỉ bản thân mạnh lên, còn có thể kéo dài thọ nguyên, chèo ch·ố·n·g cho thánh địa Hỗn Độn.
Cho nên, trong khoảng thời gian này đến nay, ông không ngủ say như trước mà nắm lấy những thời gian ít ỏi còn lại để cảm ngộ Đại Đạo."Lão tổ, chuyện là như vầy..."
Tiêu Vân không dây dưa nữa, liền vội vàng nói lại chuyện lúc trước mình ở Vạn Linh động nghe Lý Bất Phàm nói Đông Ngọc Đường cấu kết với Thái Sơ thánh địa.
Lôi Tổ nghe xong không hề lay động, nhàn nhạt nhìn Tiêu Vân, nói: "Dưới Thánh Nhân đều là kiến, không nói ngươi không có chứng cứ, chứng minh Đông Ngọc Đường nhất định cấu kết với Thái Sơ thánh địa, cho dù có chứng cứ, kỳ thực cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều, một tên tu sĩ thiên cảnh nho nhỏ, hắn không có đủ lực tổn hại đến thánh địa Hỗn Độn của chúng ta."
Lôi Tổ nhìn Tiêu Vân, vẻ mặt nghiêm nghị tiếp tục: "Mấy chuyện âm mưu quỷ kế này không cần đến một tiểu bối như ngươi xen vào, ngươi đang lãng phí thời gian, ngươi nên dành thời gian tu luyện. Ngươi nên hiểu một đạo lý, chỉ cần ngươi mạnh, mọi âm mưu quỷ kế đều chỉ là trò hề."
Lôi Tổ có cách nhìn rất cao, trong mắt ông, Đông Ngọc Đường có p·h·ả·n· ·b·ộ·i thánh địa Hỗn Độn hay không, cũng không phải chuyện quá lớn.
Bởi vì trong thánh địa Hỗn Độn, từ Thánh Nhân trở lên là một cấp độ, còn dưới Thánh Nhân lại là một cấp độ khác.
Đông Ngọc Đường chưa thành Thánh, không có tư cách vào cấm địa, dù có p·h·ả·n· ·b·ộ·i cũng không gây tổn hại gì đến thánh địa Hỗn Độn, chuyện nhỏ nhặt này không cần ông quản, cứ để Thánh chủ thánh địa Hỗn Độn xử lý là được.
Hơn nữa, Lôi Tổ không muốn Tiêu Vân lãng phí thời gian vào chuyện nhỏ này, Tiêu Vân có thiên phú như vậy nên dành thời gian tu luyện mới phải."Lão tổ, một mình Đông Ngọc Đường không ảnh hưởng lớn thật, nhưng Đông Thần vương thì sao? Nếu hắn cũng cấu kết với Thái Sơ thánh địa, mối đe dọa đối với thánh địa Hỗn Độn sẽ rất lớn."
Tiêu Vân vội vàng nói."Ngươi có chứng cứ không?" Lôi Tổ nghe vậy liền nghiêm nghị nhìn về phía Tiêu Vân.
Tiêu Vân sững người một chút, Lôi Tổ đây là không tin ta sao? Hắn vội nói: "Lão tổ, ta có thể thề, ta tuyệt đối không nói sai.""Ta biết ngài có thể cảm thấy ta đang báo tư thù, nhưng ta thật không có."
Lôi Tổ lắc đầu nói: "Ta tin ngươi, nhưng ngươi có chứng cứ không? Đông Thần vương là Thánh Nhân, không có chứng cứ, ta liền muốn g·i·ế·t hắn, vậy những Thánh Nhân khác của Hỗn Độn thánh địa sẽ nghĩ thế nào?""Thánh Nhân của Hỗn Độn thánh địa chúng ta một khi không đồng lòng, một khi lòng rối loạn, vậy không cần đ·ị·c·h nhân đến làm tan rã, chính chúng ta sẽ tự sụp đổ."
Lôi Tổ thấm thía nói.
Tiêu Vân trầm ngâm một lát, nhìn về phía Lôi Tổ gật đầu nói: "Lão tổ nói rất đúng, thật ra lần này ta đến, cũng chỉ muốn thỉnh các lão tổ lưu ý thêm Đông Thần vương, làm tốt phòng bị.""Được, vấn đề này ta sẽ thông báo cho Bất Diệt, tiểu t·ử ngươi cũng không cần quan tâm nhiều, an tâm tu luyện là đủ." Lôi Tổ khoát tay nói.
Hắn không hy vọng Tiêu Vân lãng phí thời gian vào những chuyện này, chỉ cần thực lực Tiêu Vân mạnh mẽ, coi như Hỗn Độn thánh địa có một nửa Thánh Nhân p·h·ả·n ·b·ộ·i, vậy cũng không phải chuyện gì lớn.
Tiêu Vân đúc thành Hỗn Độn thể, một khi đi đến Chuẩn Đế cảnh giới, vậy sẽ vô đ·ị·c·h t·h·i·ê·n hạ.
Dù cho chỉ là đến Đại Thánh cảnh giới, chỉ cần nắm giữ Hỗn Độn chung, cũng có khả năng đứng hàng đỉnh phong, c·h·ố·n·g đỡ Hỗn Độn thánh địa.
Nghĩ tới đây, Lôi Tổ nhìn về phía Tiêu Vân Tế Linh phân thân trước mặt, lông mày nhíu lại, hơi mong đợi hỏi: "Tiểu t·ử ngươi lần này dùng phân thân đến đây, chẳng lẽ là chuẩn bị lại đúc thêm một lần Hỗn Độn thể?""Không sai!"
Tiêu Vân khẽ gật đầu, cười nói: "Ban đầu Tế Linh phân thân có thể đúc thành Hỗn Độn thể hay không ta cũng không để ý, nhưng nếu có thể giúp lão tổ, vậy cứ đúc thành Hỗn Độn thể đi, dù sao cũng không phải chuyện lớn gì."
Lôi Tổ nghe vậy khóe miệng co giật một thoáng, trực tiếp bỏ qua lời khoe khoang của Tiêu Vân, nếu không hắn đã không nhịn được đ·á·n·h tiểu t·ử này một trận rồi.
Hỗn Độn thể dễ dàng đúc thành lắm sao?
Tiểu t·ử này mà còn không xem ra gì.
Được thôi, bị Tiêu Vân làm cho thành như vậy, đến cả Lôi Tổ bây giờ cũng cảm thấy đúc Hỗn Độn thể rất đơn giản.
Ps: off.
==================== Truyện hay tháng 1 Bắt Đầu Hàng Vỉ·a Hè Bán Đại
