Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Huyền Huyễn: Ta Đốn Ngộ Hỗn Độn Thể

Chương 654: Đồng dạng sáo lộ




"Lão già kia thật là lợi hại, vậy mà tùy tiện một kích liền đánh bay Kiếm Thánh Ngạo Vô Song.""Vị này không phải là Đại Thánh cường giả đỉnh cao sao?""Đại Thánh đỉnh phong cũng không có lợi hại như vậy chứ, hẳn là một vị Chuẩn Đế.". .

Xung quanh các tu sĩ bàn tán ầm ĩ, tất cả đều khiếp sợ không thôi."Gia gia!" Ngạo Thủy Dao bay xuống, vội vàng đỡ dậy Ngạo Vô Song đang ngã trên mặt đất."Thả ta ra, ta muốn tìm hắn tính sổ, mẹ nó, dám chơi xỏ ta, có gan ngươi đỡ ta một kiếm!" Ngạo Vô Song đẩy Ngạo Thủy Dao ra, mặt mày tức giận trừng mắt nhìn Tiêu Vân đối diện.

Hắn cảm thấy mình vừa rồi là chủ quan, dù sao, thân thể không phải thứ hắn am hiểu, hắn am hiểu là kiếm đạo.

Nếu như vừa rồi hắn ra kiếm, đối phương cho dù là Đại Thánh cường giả đỉnh cao, cũng không thể tùy tiện đánh bay hắn."Được, vậy ngươi cứ ra kiếm đi, ta sẽ xem những năm này ngươi có tiến bộ gì."

Tiêu Vân chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt khinh thường nhìn Ngạo Vô Song đối diện, hừ lạnh nói.

Ngạo Vô Song thở dốc, ngay lập tức không nói nhiều nữa, trực tiếp bắt đầu ấp ủ kiếm thế, một cỗ kiếm ý mênh mông phóng lên tận trời."Đệch mợ!"

Tiêu Vân thấy vậy, không khỏi đen mặt.

Thằng hỗn đản này thế mà lại chơi xỏ hắn, vậy mà thi triển 《Trảm Thiên Bạt Kiếm Thức》, đây chẳng phải là đang bắt chước kế sách năm xưa hắn chơi xỏ Quân Tiêu Dao hay sao.

Năm đó Quân Tiêu Dao chính là tại Vạn Kiếm sơn trang khoe mẽ, bị Tiêu Vân lợi dụng 《Trảm Thiên Bạt Kiếm Thức》 ám toán.

Lần đó, Ngạo Vô Song ở ngay tại chỗ, hắn vậy mà đến giờ vẫn còn nhớ rõ, bây giờ lại còn nghĩ ra để dùng đối phó hắn.

Tiêu Vân không khỏi câm nín."Lão già, đây là chính ngươi nói đó, ta không tin ngươi có thể đỡ được một kiếm này của ta!" Ngạo Vô Song vẻ mặt hả hê nhìn Tiêu Vân đối diện.

Hắn mặc dù rất tức giận, nhưng cũng không ngu ngốc, vừa rồi một cái tát của Tiêu Vân, đã cho hắn biết thực lực của Tiêu Vân sâu không lường được.

Đã vậy, hắn đương nhiên không dám khinh thường, cho nên nghĩ ra dùng Trảm Thiên Bạt Kiếm Thức để chơi xỏ Tiêu Vân.

Chiêu thần thông này tuy rất gà, nhưng chỉ cần ấp ủ đủ thời gian kiếm thế, liền có thể bộc phát ra uy lực vô cùng mạnh mẽ."Này, ngươi ấp ủ đủ chưa? Có thể rút ra chưa?" Tiêu Vân nhìn Ngạo Vô Song đối diện còn đang nổi lên kiếm thế, mặt mày càng lúc càng đen lại, âm trầm nói."Ta không rút đấy, ta thích, ngươi quản được chắc?" Ngạo Vô Song lộ ra nụ cười hiểm độc, hắn dường như đã thấy cảnh Tiêu Vân chờ một lát nữa thiệt hại thảm hại."..."

Ngạo Thủy Dao bên cạnh mặt đỏ bừng bưng mặt.

Nàng cảm thấy cuộc đối thoại của gia gia mình và vị lão tiền bối kia hơi... ố dề."Lại không rút ra, là hỏng đấy.""Lão già, kiếm của ta do cửu thiên huyền thiết chế tạo thành, là một kiện Đại Thánh binh hiếm có, tuyệt đối không hỏng.""Vạn nhất rỉ sét, không rút ra được, ngươi sẽ hối hận kêu cha gọi mẹ đấy.""Nếu mà không rút ra được, lão tử sẽ mang theo vỏ kiếm cùng nhau đâm chết ngươi.". .

Tiêu Vân cùng Ngạo Vô Song đang đối thoại.

Ngạo Thủy Dao bên cạnh, xấu hổ đỏ mặt, hoàn toàn không nghe nổi nữa, nàng kéo ống tay áo của Ngạo Vô Song, vội vàng nói: "Gia gia, sắp được rồi, ấp ủ nữa cũng không tăng thêm được bao nhiêu đâu.""Không sao, gia gia ta thích cái loại cảm giác không rút ra được này, con còn nhỏ, không biết năm xưa có một tên yêu nghiệt gọi là Độc Cô Cầu Bại, dùng đúng một chiêu này chơi xỏ tên Quân Tiêu Dao kia. Gia gia ta đây là học để dùng đấy, đợi sau này đâm chết lão già đối diện, ha ha ha!" Ngạo Vô Song vẻ mặt đắc ý nói.

Ngạo Thủy Dao xấu hổ đỏ mặt, tức giậm chân, không thèm để ý đến Ngạo Vô Song."Này, đủ chưa, ngươi cho rằng mình là nhân vật chính chắc? Còn câu giờ được nữa sao? Lại không ra tay, coi chừng tác giả cho ngươi ăn cơm hộp."

Tiêu Vân nhịn không được lần nữa phun lên Ngạo Vô Song."Đã ngươi vội vàng muốn chết, vậy Kiếm Thánh ta đây sẽ thành toàn cho ngươi – Chém! Trời! Rút! Kiếm! Thức!"

Ngạo Vô Song hét lớn một tiếng.

Hắn cuối cùng đã ấp ủ xong kiếm thế, kiếm ý kinh khủng hóa thành thiên hà lấp lánh khắp nơi, phóng thẳng lên trời, trùng trùng điệp điệp, lao thẳng đến Tiêu Vân đối diện.

Một kiếm này vô cùng kinh khủng, đem toàn bộ thế giới trước mặt chém làm đôi.

Kiếm mang nóng rực khiến cho không gian xung quanh đều vặn vẹo tan nát."Ầm ầm!"

Trời đất mịt mờ, một vết nứt đen ngòm khổng lồ lan ra, kiếm quang nóng rực như sóng dữ biển cả, chia tách hai đại lục, chia tách hai mảnh trời đất, đóng băng thời gian và không gian vào vĩnh hằng.

Chỉ là một kiếm, liền thể hiện ra uy lực đáng sợ của cực hạn kiếm đạo.

Các tu sĩ xung quanh nhìn thấy liền vội vàng lui về phía sau, trong lòng vô cùng hoảng hốt, có một số kiếm tu cảm giác kiếm trên người đều đang run rẩy.

Trên bầu trời, Lý Tiêu Hãn và Diệp Tuyệt Thiên cũng lộ vẻ kinh dị."Một kiếm này uy lực rất mạnh, chắc cũng gần đỉnh Đại Thánh, không hổ là Ngạo Vô Song, Kiếm Thánh Đông Hoang danh bất hư truyền." Lý Tiêu Hãn tán thán nói.

Diệp Tuyệt Thiên ở không xa lắc đầu nói: "Chiêu Trảm Thiên Bạt Kiếm Thức này ta cũng có nghe qua, cần thời gian dài ấp ủ kiếm thế, mới có thể bộc phát ra uy lực mạnh nhất, lúc thực sự đối chiến với kẻ địch lại vô cùng gà, không có tác dụng thực chiến.""Vị lão tiền bối kia bị Ngạo Vô Song chơi xỏ, dù ông ta là Đại Thánh cường giả đỉnh cao, lần này cũng phải cẩn thận." Lý Tiêu Hãn vừa dứt lời, mắt đã chăm chú nhìn vào thân ảnh của Tiêu Vân.

Còn Tiêu Vân, nhìn kiếm quang thiên hà trùng trùng điệp điệp trước mặt, lại không để tâm chút nào, trong mắt thậm chí không có một chút sợ hãi hay bối rối."Tiểu Song Song, ngươi chỉ có chút năng lực nhỏ mọn thế thôi sao, năm trăm năm thành Đại Thánh, xem ra thì nhanh, nhưng mà căn cơ vô cùng không ổn định."

Tiêu Vân lắc đầu, qua một kiếm này, hắn liền nhìn thấu tu vi của Ngạo Vô Song.

Hắn cho rằng Ngạo Vô Song những năm này nhất định là nóng lòng tăng cao tu vi, dẫn đến căn cơ hết sức không ổn định, vốn dĩ có thiên phú tấn thăng đỉnh Đại Thánh, giờ chỉ sợ không còn cơ hội, loại thiên phú như Ngạo Vô Song, đáng lẽ phải dành hơn một ngàn năm đi lắng đọng, rồi mới tấn thăng Đại Thánh, mới có thể tấn thăng Đại Thánh đỉnh phong, thậm chí cả cảnh giới Chuẩn Đế.

Đáng tiếc, Ngạo Vô Song quá mù quáng theo đuổi tu vi tăng lên.

Bất quá, Tiêu Vân lại không biết, Ngạo Vô Song cũng là bị ép đến mức nóng nảy. Dù sao, yêu nghiệt cùng thế hệ với hắn rất nhiều, tu vi của hắn nếu cứ chậm chạp, chắc chừng không còn được đóng vai người qua đường Giáp, cho nên hắn mới vội vã tăng cao tu vi, dẫn đến căn cơ bất ổn."Xoạt xoạt!"

Bầu trời đột ngột nứt ra, thời gian và không gian tại thời khắc này rơi vào tĩnh lặng.

Tiêu Vân thúc đẩy kiếm hồn, trong nháy mắt liền đánh tan công kích của Ngạo Vô Song, kiếm ý tuyệt thế vô cùng kia, bao phủ về bốn phương tám hướng, khiến cho vô số người kinh hãi run rẩy.

Tất cả mọi người tái mặt.

Trong tích tắc vừa rồi, bọn họ đều cảm giác trên đầu giống như có một thanh thiên kiếm treo ngược, lưng như mang gai nhọn.

Tiêu Vân quá nhanh thúc đẩy kiếm hồn, thu lại về, tất cả chỉ trong nháy mắt hoàn thành.

Khi mọi người phản ứng lại, liền thấy Ngạo Vô Song đã thất vọng ngồi dưới đất, hắn ngơ ngác nhìn Tiêu Vân đối diện, mặt mày đầy vẻ không tin hỏi: "Vừa rồi đó là cái gì?""Kiếm hồn, hồn của kiếm đạo!" Tiêu Vân cười nhạt một tiếng.

Trước mặt kiếm hồn, kiếm đạo thời đại này chỉ là trò cười, thuộc về đồ chơi trẻ con."Thế gian lại có kiếm đạo như vậy!" Ngạo Vô Song nghe vậy, trong mắt vẫn còn tràn đầy vẻ khó tin.

Kiếm đạo của Tiêu Vân, mở ra cho hắn một cánh cửa mới, đây là một con đường kiếm đạo chưa từng có.

Ngạo Thủy Dao bên cạnh, cũng mặt mày khiếp sợ nhìn Tiêu Vân đối diện, vừa rồi một kiếm kia, khiến nàng đến giờ vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

Quá kinh diễm, tựa như tiên từ trên trời giáng xuống sáng chói.

Đó là kiếm đạo không thuộc về thế giới phàm tục.

==================== "Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh tan nát, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một gã Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ."

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.