Nơi nào đó trên thánh lộ, ba đạo thân ảnh lần lượt hạ xuống, bọn họ mặt lạnh như tiền, toàn thân tỏa ra ánh hào quang vàng kim, trông có vẻ mơ hồ, không giống như bản thể.
Đây là đạo thân của ba người Cổ Thiên Nhất, Võ Cương và Long Nhất.
Mà cách đó không xa, còn có một số đạo thân của các cường giả Chuẩn Đế, Đại Thánh đỉnh phong lần lượt hạ xuống.
Để chiếm đoạt Cửu Sắc hoa, những người này không tiếc hao phí cái giá lớn, để đạo thân của mình xuống thánh lộ."Cổ Thiên Nhất, Thái Sơ thánh địa của các ngươi ở trên thánh lộ có rất nhiều người, có biết Sát Thần kia hiện tại đang ở đâu không?" Võ Cương ở đằng xa gọi Cổ Thiên Nhất.
Đạo thân của các cường giả khác cũng nhìn về phía đạo thân của Cổ Thiên Nhất.
Thái Sơ thánh địa xưng bá thánh lộ, có rất nhiều người, điểm này ai cũng công nhận.
Nhưng Cổ Thiên Nhất nghe vậy lại lạnh lùng lắc đầu nói: "Không biết!"
Lúc Kinh Dương Vũ ngã xuống, hắn đã hạ lệnh rút hết nhân viên Thái Sơ thánh địa trên thánh lộ về rồi.
Chủ yếu là phòng ngừa Sát Thần tiếp tục săn giết người của Thái Sơ thánh địa, dù sao, hắn đã biết Sát Thần là át chủ bài của Hỗn Độn thánh địa, chắc chắn sẽ thừa cơ giết người của Thái Sơ thánh địa.
Trên thực tế, quyết định của Cổ Thiên Nhất vô cùng sáng suốt, bởi vì Độc Cô Cầu Bại sau khi chém giết Kinh Dương Vũ, đã chính xác đi tìm người của Thái Sơ thánh địa, nhưng kết quả lại không tìm được mấy người, biết Cổ Thiên Nhất đã rút người đi rồi. Cổ Thiên Nhất cũng không ngốc, biết trên thánh lộ không thể đối đầu với Sát Thần, đương nhiên sẽ không làm chuyện hy sinh dũng cảm."Người kia có được Cửu Sắc hoa, có lẽ sẽ trốn trong bóng tối luyện hóa, dùng để tăng cao thực lực." Ở xa, một đạo thân ảnh mờ ảo lên tiếng.
Đây là một vị Chuẩn Đế nào đó, đã giấu đi khuôn mặt.
Trên thực tế, ở đây có rất nhiều người làm vậy, không muốn bị người khác biết thân phận mình.
Cổ Thiên Nhất ba người không sợ bị lộ thân phận, đó là vì họ có thực lực cường đại làm chỗ dựa, nhưng những người khác lại không mạnh mẽ bằng Cổ Thiên Nhất ba người.
Nhất là những cường giả trong đám tán tu kia, lo lắng cướp được Cửu Sắc hoa xong bị người đuổi giết, tự nhiên muốn che giấu tung tích."Không nhất định!"
Võ Cương liếc người kia một cái, lạnh lùng nói: "Đến trình độ của Sát Thần, dùng toàn bộ Cửu Sắc hoa đối với hắn không có bao nhiêu trợ giúp, hắn cùng lắm chỉ dùng một cánh hoa mà thôi. Ta dám khẳng định, hắn ít nhất còn thừa lại tám cánh hoa."
Mọi người nghe vậy thì xôn xao, cho dù là tám cánh hoa, thì cũng rất quý giá.
Một cánh hoa có thể sánh với thần dược bình thường, có thể cho người ta sống thêm một nghìn năm tuổi thọ, hỏi ai mà không muốn có được?
Quan trọng hơn là, chín cánh hoa của Cửu Sắc hoa ẩn chứa chín loại pháp tắc chi đạo, có thể giúp Chuẩn Đế tăng tu vi.
Cường giả Đại Thánh đỉnh phong có được, tuyệt đối có khả năng bước vào cảnh giới Chuẩn Đế.
Chuẩn Đế có được, cho dù không thể Chứng Đạo Đại Đế, cũng có thể tiến một bước dài trên con đường Chuẩn Đế.
Bảo vật cực phẩm như vậy, sức hấp dẫn quá lớn.
Người chết vì tiền của, chim chết vì miếng ăn, từ xưa đến nay đều là như vậy."Võ Cương nói không sai, Sát Thần kia ít nhất còn có tám cánh hoa."
Cổ Thiên Nhất lúc này cũng mở miệng, hắn cười lạnh nói: "Ta đã thông báo cho giới tu luyện, sắp hủy diệt Hỗn Độn thánh địa, Sát Thần kia là người của Hỗn Độn thánh địa, chắc chắn muốn mang theo Cửu Sắc hoa để giúp cường giả của Hỗn Độn thánh địa tăng thực lực. Cho nên, hắn chắc chắn sẽ không dùng hết Cửu Sắc hoa, điều này không phù hợp với lợi ích của Hỗn Độn thánh địa."
Mọi người nghe vậy đều im lặng.
Hóa ra bọn họ còn muốn cảm tạ Cổ Thiên Nhất.
Chính là vì có sự uy hiếp của Cổ Thiên Nhất, mà Sát Thần mới không dùng hết Cửu Sắc hoa, hắn muốn mang Cửu Sắc hoa về để giúp Hỗn Độn thánh địa tăng cường thực lực.
Thử nghĩ, Đế Thiên, Nam Hải Vân đám người mà tăng thực lực, đây tuyệt đối là một sự giúp đỡ lớn cho Hỗn Độn thánh địa.
So với việc Sát Thần tự mình dùng Cửu Sắc hoa thì còn mạnh hơn nhiều."Chư vị, bây giờ chúng ta đều có một mục đích chung, đó chính là cướp đoạt Cửu Sắc hoa."
Một vị Chuẩn Đế giấu mặt lớn tiếng nói với mọi người ở đây: "Cho nên, bây giờ chúng ta nên hợp sức tìm ra Sát Thần, đến lúc đó mọi người lại đều dựa vào bản lĩnh để cướp đoạt Cửu Sắc hoa.""Nói không sai, bây giờ chúng ta không thể tự giết lẫn nhau, mọi người tìm được Sát Thần trước rồi tính.""Ta biết một số người muốn sớm loại bỏ kẻ yếu, nhưng Sát Thần thực lực mạnh vô cùng, các ngươi thật sự cho là có thể dễ dàng hạ gục Sát Thần? Cho nên, ta khuyên mọi người vẫn nên đồng tâm hiệp lực, đợi tìm được Sát Thần rồi động thủ lần nữa cũng không muộn."
Các cường giả ở đây lần lượt lên tiếng.
Đều là những người đứng đầu đỉnh phong của Cửu Tiêu đại lục, không một ai là kẻ ngốc, sẽ không dại dột mà tự giết lẫn nhau bây giờ.
Dù mạnh như Cổ Thiên Nhất, cũng không nghĩ đến việc sớm loại bỏ những người khác.
Huống chi, Cổ Thiên Nhất biết rõ Sát Thần mạnh mẽ, vừa hay có thể lợi dụng đám người này để xung phong."Theo ta được biết, Triệu Vô Cực đang trốn ở Vô Hướng Chi Địa dưỡng thương, Sát Thần lần này có được Cửu Sắc hoa, nhất định sẽ cho Triệu Vô Cực một cánh hoa."
Cổ Thiên Nhất mặt tỉnh táo nói với mọi người: "Một khi Triệu Vô Cực có được Cửu Sắc hoa, không chỉ vết thương hồi phục, mà tu vi cũng có khả năng bước vào cấp Chuẩn Đế, đây là một tin tốt đối với Hỗn Độn thánh địa. Cho nên, bây giờ Sát Thần chắc chắn đang đến Vô Hướng Chi Địa, tìm kiếm Triệu Vô Cực.""Đi, chúng ta đi Vô Hướng Chi Địa!"
Tất cả mọi người tán thành suy đoán của Cổ Thiên Nhất, vội vã kéo nhau đến Vô Hướng Chi Địa.
Võ Cương và Long Nhất bí mật truyền âm cho Cổ Thiên Nhất."Ngươi xác định Sát Thần sẽ đi Vô Hướng Chi Địa?""Nhỡ đâu tính sai thì sao?"
Hai người rõ ràng có chút lo lắng.
Dù sao, Cổ Thiên Nhất có thể không để ý đến Cửu Sắc hoa, dù gì Cổ Thiên Nhất đã tấn thăng Chuẩn Đế, cho dù có được Cửu Sắc hoa, thì cũng chỉ là thêm chút hào quang mà thôi.
Mà bọn họ lại không giống, họ tuy có nắm chắc tự mình tấn thăng Chuẩn Đế, nhưng nếu có Cửu Sắc hoa, họ sẽ lập tức tấn thăng Chuẩn Đế, rút ngắn được rất nhiều thời gian.
Có như vậy, bọn họ mới có thể đối đầu với Cổ Thiên Nhất.
Cho nên, bọn họ càng nóng lòng muốn đoạt được Cửu Sắc hoa."Ngươi sẽ không lừa chúng ta, để chúng ta không có cách nào có được Cửu Sắc hoa chứ?" Võ Cương bắt đầu nghi ngờ Cổ Thiên Nhất.
Dù sao, họ là đối thủ cạnh tranh, Cổ Thiên Nhất chắc hẳn không mong hai người bọn họ tấn thăng Chuẩn Đế, rồi uy hiếp đến hắn.
Long Nhất nghe Võ Cương nói, cũng cảnh giác nhìn Cổ Thiên Nhất.
Ba người vốn dĩ chỉ là hợp tác tạm thời, chứ không phải đồng minh thực sự."Các ngươi nghĩ nhiều rồi."
Cổ Thiên Nhất có chút cạn lời, còn chưa hợp sức đánh Hỗn Độn thánh địa, đã muốn đấu đá nội bộ, đúng là hai tên ngốc nghếch, ta sớm muộn gì cũng nuốt các ngươi.
Trong lòng nghĩ vậy, Cổ Thiên Nhất lại lạnh nhạt nói: "Hỗn Độn thánh địa đã biết tin tức ta muốn tấn công bọn họ, mà trong Hỗn Độn thánh địa có ai có thể đối đầu với ta? Chỉ có một người, đó chính là Triệu Vô Cực.""Sát Thần tuy thiên phú không tồi, nhưng dù sao cũng chỉ vừa mới thành thánh, còn chưa thực sự trưởng thành. Cho nên, nếu các ngươi là Sát Thần, các ngươi có đi tìm Triệu Vô Cực không?"
Võ Cương và Long Nhất nghe vậy, không khỏi thốt ra: "Đương nhiên không đi."
Kẻ ngốc mới đi chia sẻ Cửu Sắc hoa cho người khác, tự mình ăn không thơm sao?
Võ Cương vốn là kẻ chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân, lúc trước vì đạt được toàn bộ tài nguyên của Bá Thiên thánh địa, không tiếc cấu kết với Cổ Thiên Nhất, hại chết một Thương Thiên Bá Thể khác của Bá Thiên thánh địa.
Long Nhất thì lại càng khỏi nói, để tấn thăng ngũ trảo kim long, hắn đã giết khô huynh đệ của mình.
Trong lòng một người một rồng này, căn bản không có khái niệm chia sẻ bảo vật cho người khác."" Cổ Thiên Nhất sững sờ nhìn bọn họ một cái, rồi xoa trán lắc đầu.
==================== "Mười vạn năm trước, Kiếp Dân ập đến. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di tích, Tây Phương Linh Sơn sớm đã đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lui về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một Chân Nhân cao thủ tuổi già sức yếu, cáo lão về quê, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên truyền kỳ bất hủ."
Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp
