Độc Cô Kiếm một mực ấp ủ kiếm thế, một kiếm này vô cùng mạnh mẽ, tựa như sao chổi lao xuống, cầu vồng xuyên mặt trời, một kiếm xé toạc trời xanh."Oanh!"
Kiếm quang như dải lụa, kiếm uy kinh khủng trong nháy mắt bùng nổ, tựa như chín tầng thế giới sụp đổ xuống, ở đây mỗi người đều cảm nhận được phong mang tuyệt thế sắc bén.
Thật sự là như có gai nhọn đâm sau lưng!
Tiêu Vân đều cảm thấy huyết khí sôi trào, mi tâm đau nhói, hắn nhíu mày, xoay người vung một quyền ra, huyết khí kinh khủng sôi trào mãnh liệt, dòng Hỗn Độn khí đậm đặc theo thế quyền của hắn nghịch cuốn trời xanh.
Một quyền này, khiến trời xanh vì hắn mà rung chuyển, vũ trụ vì hắn mà run rẩy.
Một quyền trấn áp vạn cổ tuế nguyệt, một quyền trấn áp chư thiên vạn giới.
Lực lượng vô tận cùng quy tắc Hỗn Độn, giống như lũ lụt trào dâng, bao phủ đất trời, không ngừng mà ập đến mãnh liệt.
Quyền mang xuyên qua hư không, phảng phất xuyên suốt cổ kim tương lai.
Đây là Tiêu Vân dốc toàn lực đánh ra một quyền Hỗn Độn, là đòn tấn công cuối cùng của hắn.
Vào lúc Hỗn Độn quyền bùng nổ, tất cả lực lượng của Tiêu Vân đều hòa làm một, trong khoảnh khắc vũ trụ im bặt, vạn cổ chư thiên đều sụp đổ.
Chỉ còn lại một nắm đấm, đánh sập toàn bộ đất trời.
Khiến cả thế giới không chịu đựng nổi."Một kiếm phá thế giới!"
Độc Cô Kiếm hai mắt thần quang bắn nhanh, cả tinh khí thần đều dung nhập vào một kiếm này, tuyệt học cả đời của hắn, cả đời theo đuổi kiếm đạo, tất cả đều dung nhập vào một kiếm này.
Một kiếm xuất ra, thế giới hủy diệt.
Kiếm quang sáng lạn, còn chói mắt hơn cả tinh thần trên trời.
Kiếm mang kinh khủng, xé nát đất trời, trong nháy mắt ập đến."Ầm ầm!"
Khi Hỗn Độn quyền và nhất kiếm tuyệt thế va chạm vào nhau, toàn bộ đất trời đều nổ lớn, sóng khí kinh khủng tràn ra ngoài, khiến vùng trời thành Thiên Đế một mảnh rung chuyển và hoảng loạn.
Tiêu Vân kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể hơi nghiêng đi, trên nắm tay rỉ ra một ít máu, nhất kiếm toàn lực của Độc Cô Kiếm phá vỡ được phòng ngự thân thể hắn, nhưng cũng chỉ đến thế.
Ngược lại, Độc Cô Kiếm cả người đều bị Hỗn Độn quyền đánh nổ, thân thể trực tiếp sụp đổ, chỉ còn lại Nguyên Thần trốn về nơi xa, được Lý Thành Đế bảo vệ, xây dựng lại thân thể.
Lực công kích của Độc Cô Kiếm tuy lợi hại, nhưng lực phòng ngự lại rất kém.
Đây cũng là tình huống cố hữu của cường giả kiếm đạo.
Đương nhiên, Tiêu Vân là ngoại lệ.
Hắn đúc thành Hỗn Độn thể, lại chú trọng tăng cường tu luyện thân thể, nên lực phòng ngự của hắn cũng rất mạnh."Vậy mà ngay cả công kích của Độc Cô Kiếm cũng khó làm hắn trọng thương, kẻ này thật đúng là yêu nghiệt." Ở cách đó không xa, Vũ Hưng Phách sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Dương Thái Cực, Hỗn Độn Tôn Giả bọn người đều vẻ mặt nghiêm nghị, bọn họ đương nhiên biết rõ lực công kích của Độc Cô Kiếm, tuyệt đối là một trong những người mạnh nhất trong số họ.
Kết quả, một kiếm tuyệt thế chói mắt như vậy, vậy mà chỉ làm cho nắm đấm của Tiêu Vân sây xát chút da, còn không cần băng cá nhân.
Từ đó có thể thấy rõ, lực phòng ngự của Tiêu Vân cũng rất cường đại.
Lý Thành Đế trầm giọng nói: "Dù là công kích hay phòng ngự, Tiêu Vân đều đạt đến đỉnh phong trong cảnh giới này, có thể sánh với Đại Đế chân chính, chúng ta tiếp theo sẽ tập trung lực lượng đối phó hắn."
Những người khác gật đầu, lập tức vào vị trí riêng, tạo thành một chiến trận, cùng nhau xông về phía Tiêu Vân."Oanh!"
Bảy luồng khí tức cường đại, giờ phút này hợp thành một thể, gợn sóng mênh mông khiến tinh không rung chuyển kịch liệt, hào quang vô tận xóa sạch tất cả sự vật, sức mạnh như bẻ cành khô, lật núi đổ biển ào ạt ập đến.
Uy thế của bảy người Lý Thành Đế ngút trời, đế uy cực đạo trùng trùng điệp điệp, trấn áp tinh không trời xanh.
Chiến trận thần bí, tập hợp lực lượng cá nhân của bảy người.
Bảy nhân vật thành đạo khác loại đáng sợ, tập trung sức mạnh làm một thể, cùng nhau đánh ra chùm sáng rực rỡ."Ầm ầm!"
Chùm sáng kinh khủng xé trời xé đất, một kích chí cường bộc phát ra thần huy hoa lệ, giống như hàng tỷ tiên quang tỏa rộng trên bầu trời, tựa Long Phượng hợp kích, Chư Thần Hoàng Hôn, hào quang chiếu sáng cả vũ trụ.
Không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản một kích đáng sợ này, tất cả sinh linh trên đại lục Cửu Tiêu đều thấy linh hồn run rẩy dưới một kích này.
Bầu trời vỡ toác thành từng mảng lớn, phảng phất tấm gương tan nát.
Lực lượng nghiền nát ập đến mạnh mẽ.
Ánh mắt Tiêu Vân ngưng lại, cảm nhận được một chút áp lực, hắn hét lớn một tiếng, toàn thân tràn ngập quy tắc Hỗn Độn kinh khủng, từng sợi xích thần trật tự theo nắm đấm Hỗn Độn của hắn oanh kích ra ngoài.
Một tay khác của Tiêu Vân thì như một thanh thần kiếm Hỗn Độn, dễ dàng xé toạc hư không, chém rách vũ trụ tinh thần, mang theo uy thế khủng bố làm tinh hà sụp đổ, muốn chém nát thế giới trước mắt."Oanh!"
Một vụ nổ lớn kinh khủng bùng phát.
Năng lượng vô tận như biển lớn ập ra ngoài, khiến không gian vùng trời thành Thiên Đế toàn bộ tiêu diệt, xích thần trật tự và lực lượng pháp tắc tùy ý xen lẫn trên vòm trời, diễn ra một thế giới luân hồi tận thế.
Năng lượng khổng lồ do bảy tồn tại đáng sợ thành đạo khác loại hợp lại oanh đến, tựa như dòng nước lũ không ngừng nghỉ, không ngừng đánh thẳng vào Tiêu Vân đang đứng tại vùng trời thành Thiên Đế.
Thần uy bao trùm, trời đất rung chuyển.
Lực trùng kích liên miên không dứt cũng không khiến Tiêu Vân lùi lại một bước, hắn chịu áp lực cực lớn, một kiếm chém ra hư không, một quyền đánh xuyên chiến trận do bảy người Lý Thành Đế tạo thành.
Chùm sáng kinh khủng bị một kiếm của Tiêu Vân xé rách, quyền Hỗn Độn nóng rực giống một ngôi sao Hằng Tinh, xô vào làm vỡ tung toàn bộ chiến trận, đánh cho đám người Lý Thành Đế thổ huyết bay ngược ra ngoài."Không xong, hắn quá mạnh, chúng ta căn bản không phải là đối thủ của hắn." Dương Thái Cực lau máu trên khóe miệng, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng nói.
Những người khác cũng đều một mặt thất sắc, bọn họ đều là thiên tài tuyệt thế, đều là những nhân vật vô địch càn quét cùng cảnh giới, bình thường không ai phục ai.
Bây giờ, bọn họ ở cùng một cảnh giới, lại bị tiểu bối này càn quét.
Loại lực lượng vô địch của Tiêu Vân khiến bọn họ thấy tuyệt vọng."Các ngươi cho ta tranh thủ thời gian, ta sẽ triệu hoán dòng sông thời không, hắn hiện tại tuy rất mạnh, nhưng 'quá khứ' lại rất yếu, chúng ta đến 'quá khứ' giết hắn." Lý Thành Đế đột nhiên truyền âm cho mấy người nói.
Mấy người con ngươi co rụt lại, tự hồ không ngờ Lý Thành Đế lại còn có một chiêu này, không hổ là Thời Không Chi Thể, thật sự là lợi hại."Giết!"
Dương Thái Cực và Vũ Hưng Phách liếc nhau, lại một lần nữa cùng nhau xông về phía Tiêu Vân.
Một bên khác, Hỗn Độn Tôn Giả, Ngũ Hành Thần Tử, Lôi Thần ba người cũng cùng nhau đánh tới.
Độc Cô Kiếm tiếp tục ấp ủ kiếm thế, lần nữa chuẩn bị một kiếm đỉnh phong nhất.
Lý Thành Đế dốc toàn lực thôi động Thời Không Chi Thể, triệu hồi ra dòng sông thời không óng ánh, dòng chảy lịch sử trùng trùng điệp điệp, che phủ bầu trời bằng hình ảnh lấp lánh."Châu chấu đá xe!"
Trọng Đồng của Tiêu Vân mở ra, hai mắt màu vàng bắn ra thần mang như chớp giật, xé nát từng tầng không gian trước mặt, thiên đao kinh khủng lao tới, đánh Dương Thái Cực và Vũ Hưng Phách bay ra ngoài.
Sau đó, hắn bước ra một bước, tay cầm quyền ấn, thôn phệ vô tận lực lượng pháp tắc xung quanh, mang theo uy thế mạnh mẽ oanh kích tới."Phụt!" Lôi Thần với tốc độ cực nhanh, chỉ cảm thấy không gian trước mặt bị giam cầm, một luồng lực lượng mênh mông đánh thẳng tới, khiến hắn thổ huyết bay đi.
Quyền ấn nóng rực, còn rực rỡ hơn cả Hằng Tinh trên trời, tỏa ra uy năng đáng sợ, như một ngọn Thái Cổ Thần Sơn trấn áp chư thiên vạn giới."Phụt!" Hỗn Độn Tôn Giả dốc toàn lực thi triển Hỗn Độn Quyền, nhưng như tiểu vu gặp đại vu, Hỗn Độn quyền của Tiêu Vân vừa đánh đã tan nát, cả người đều bay ngược ra ngoài, phun ra một ngụm lớn máu, mặt mày trắng bệch.
Tiêu Vân quá mạnh, không ai là đối thủ của hắn.
Dương Thái Cực bọn người đều là những tồn tại kinh khủng thành đạo khác loại, giờ phút này lại như châu chấu đá xe, tất cả đều không ngăn được bước tiến của Tiêu Vân.
Trong lòng bọn họ vô cùng kinh ngạc.
Không Minh Chi Vương ở Minh Giới xem cuộc chiến cũng phải choáng váng.
