Kêu Ngươi Đi Bán Muối, Ngươi Lại Thành Vô Địch

Chương 33: - Tăng Tốc Độ Khôi Phục




Phương Trần không nói gì, cũng không còn khí lực nói chuyện
Giờ phút này, hắn hô hấp nặng nề vô cùng như ống bễ, mí mắt rũ xuống, bị máu tươi ép tới không nhấc lên nổi
Hắn thầm mắng trong lòng..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tốc độ của hệ thống này thực sự quá chó..
Nhất định phải chờ đến tận lúc hắn chết mới có thể khôi phục
Hiện giờ, Phương Trần còn thiếu một chút nữa mới có thể chết, nhưng tên Dực Hung này quả thật là nhân vật phản diện điển hình, cực kỳ rất thích trang bức, lại có bệnh nói nhiều mau chết của phản diện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn đứng ở một bên, cũng không nóng nảy giết chết mình, mà bắt đầu lải nhải lắm lời
"Hay là, mình tự sát thì sao
Trong lòng Phương Trần xuất hiện một ý tưởng
Nếu như vậy, hắn có thể tăng tốc độ khôi phục của mình, tránh khỏi lãng phí thời gian nhìn tên Dực Hung này trang bức
Tuy nhiên, Phương Trần cũng không chắc chắn, hắn sợ lỡ như mình thật sự tự xử xong đời bản thân thì làm sao bây giờ
Suy nghĩ một hồi, Phương Trần lấy ra một bình độc dược từ trong nhẫn chứa đồ
Độc dược này là nguyên chủ trước kia chuẩn bị để đối phó con yêu thú sau này đập chết hắn, trong nhẫn cũng có giải dược
Lỡ như hệ thống không giúp hắn khôi phục, hắn cũng có thể ăn giải dược giải độc kịp thời, đợi Dực Hung xử mình xong...rồi lại khôi phục..
Dực Hung sững sờ khi nhìn lấy Phương Trần lấy độc dược ra
“Ngươi muốn dùng độc dược
"Nhưng có tác dụng gì chứ
Độc dược này, hắn vừa nhìn là biết căn bản không hề có tác dụng với Trúc Cơ tầng năm như mình
Phương Trần không có thèm để ý đến hắn, cau mày bỏ độc dược vào trong miệng
Dực Hung lập tức trừng to mắt hổi:
"Ngươi đang làm gì
Gã này, điên rồi sao?
Phương Trần nhếch môi cười một tiếng, trong nụ cười có vô tận tự tin và ngông cuồng,
"Chút nữa ngươi sẽ biết rõ...Phốc
Lời còn chưa nói hết, hắn đã phun ra một búng máu
Dực Hung:
"..
Một giây sau, Phương Trần lập tức lộ ra vẻ mặt mừng như điên
Ngay sau đó, hắn nhìn Dực Hung, nhếch miệng cười một tiếng:
"Chết đi cho ta
Hắn kéo lấy thân thể toàn là độc, rống giận xông lên phía trước, đập ra một phát Cương Khí quyền
Dực Hung đang khiếp sợ cũng không kịp tránh đành phải cứng rắn chịu mấy quyền của Phương Trần
Dù hắn da dày thịt béo, nhưng sau khi chịu vài quyền cũng không tự chủ được rên lên một tiếng, khóe miệng bắt đầu thấm ra máu tươi
Nhưng Dực Hung cũng không cảm thấy mình ăn thiệt thòi, trái lại rất khó hiểu
Hắn dùng hổ trảo ngăn Phương Trần đã không còn sức lực ra quyền mà vẫn còn giơ cánh tay lên
Hắn không có vội giết người, mà không thể hiểu được hỏi:
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
"Phốc..
Lúc thấy Phương Trần lại bắt đầu đứng tại chỗ phun máu, Dực Hung càng trợn tròn mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù hung hãn không sợ chết, cũng không cần tự mình uống thuốc độc chứ
Đúng lúc này
Phương Trần bỗng nhiên đứng nghiêm, ngay sau đó trạng thái uể oải bị quét sạch sành sanh, khí tức cả người trong chớp mắt khôi phục lại trạng thái trọn vẹn..
"Cái gì
Vào thời khắc này Dực Hung nghẹn họng nhìn trân trối, sắc mặt hắn cũng đã biến đổi..
Gã này sao lại, sao lại khôi phục rồi??
Chuyện này không có khả năng
Dực Hung cảm giác thế giới quan đều bị lật đổ khi thấy Phương Trần đã khôi phục trạng thái
Chẳng lẽ trên người tên này có hai tấm bùa bảo mệnh hoặc là đan dược sao
Phương Trần thừa dịp lúc Dực Hung còn kinh hãi, đánh một quyền vào mặt Dực Hung
Dực Hung bị đau, không để ý tới cảm giác kinh hãi trong lòng, hắn lại toàn lực xuất thủ, chiến đấu với Phương Trần..
Sau khi đánh nửa ngày, Phương Trần vẫn dần dần rơi vào hạ phong, lại bắt đầu trọng thương
Dù Dực Hung cũng bị thương nhưng tố chất thân thể của hắn vẫn cao hơn Phương Trần rất nhiều
Nhưng Dực Hung tuyệt đối không nghĩ đến, lúc Phương Trần lại trọng thương lần nữa, hắn vậy mà lại thuần thục móc ra một viên độc dược, bỏ vào bên trong miệng của mình
Sau đó, Phương Trần lại nhếch môi cười một tiếng, trong nụ cười có vô tận tự tin và ngông cuồng
"Ngươi chết đi cho ta...Phốc
Lời còn chưa nói hết, Phương Trần một lại phun ra búng máu
Nhìn hình ảnh giống nhau như đúc trước mắt, Dực Hung ở trong thú lao nửa đời, chưa thấy qua đối thủ quỷ dị như vậy không khỏi thất thần lẩm bẩm nói:
"Huyễn thuật, đây là huyễn thuật sao?
Ngay sau đó, Phương Trần lại công kích như không muốn sống
Chuyện này khiến cho Dực Hung hơi sợ
Hắn vô thức lui về phía sau trốn tránh
Nhưng vừa lui, lại bị Phương Trần đánh trúng vài quyền, Phương Trần còn cảm thấy chưa hết giận, trực tiếp nhảy lên không trung..
Thấy thế, Dực Hung giận dữ nhấc móng vuốt định đâm thủng Phương Trần đang sắp rơi xuống
Nhưng Phương Trần nhảy đến giữa không trung còn chưa có tới gần, đã vừa bên thổ huyết vừa rớt xuống..
Dực Hung:
"..
Không đợi Dực Hung điều chỉnh tốt tâm tình, Phương Trần lại trở mình bò lên
Khí tức của hắn lại viên mãn cùng cực, trạng thái uể oải bị quét sạch sành sanh, hoàn toàn không giống như là người đang trọng thương

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.