Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Khắc Mệnh Tu Luyện, Mỗi Phút Tăng Thêm 1 Thọ Nguyên

Chương 6: Lần nữa đo đạc, ta cái thứ nhất cũng có thể




Chương 6: Đo đạc lần nữa, ta là người đầu tiên cũng được

Thế nhưng, vô luận hắn nhìn thế nào, cũng không cách nào nhìn ra chút gì từ trong ánh mắt của đối phương.

Diệp Hạo gật đầu thật mạnh, kiên định nói: “Lão Chương, ta đã quyết định rồi.

Vả lại, ta ở trường cũng chẳng học được gì.

Không bằng cứ ra vùng hoang dã trước, rèn luyện một phen.” Trên thế giới này, cũng không phải chỉ trong vực sâu mới có dị tộc.

Mà một vài vùng hoang dã, cũng sẽ có dị tộc tồn tại.

Chỉ là, dị tộc ở vùng hoang dã, thực lực đều tương đối yếu.

Bọn chúng được cấp trên cố ý thả ra, để cho những người tu luyện chưa trở thành võ giả dùng để rèn luyện.

Cũng có thể nói, là giai đoạn quá độ trước khi tiến vào Thâm Uyên.“Không được, ta nhớ lần trước ngươi đo đạc, Khí Huyết mới có 9 điểm thôi à, cái này thì khác gì người bình thường?

Ngươi đi ra vùng hoang dã, thật sự quá nguy hiểm, ta tuyệt đối sẽ không đồng ý.” Lão Chương do dự hồi lâu, vẫn không đồng ý với đề nghị của Diệp Hạo.

9 điểm Khí Huyết, thật sự quá yếu, đi ra vùng hoang dã chính là đi chịu chết.

Nghe những lời của Lão Chương, Diệp Hạo cũng đã sớm liệu được.

Hắn nhìn Lão Chương với vẻ như cười như không: “Thật ra, Khí Huyết của ta không chỉ có 9 điểm đâu.” Lúc trước vì chuyện của Tuyết Di, hắn đã ý thức được Khí Huyết của mình tăng lên quá nhanh.

Thế là, Diệp Hạo trực tiếp mua một môn võ kỹ ẩn giấu khí tức trên điện thoại di động.

Tiêu tốn 300 năm thọ nguyên, đem nó tu luyện đến cảnh giới đại thành.

Vì vậy, Lão Chương lúc này mới không phát hiện Khí Huyết của hắn đã có biến hóa cực lớn.“Vậy là bao nhiêu?” Lão Chương nghe Diệp Hạo nói vậy, liền đột nhiên ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo một tia kinh ngạc.

Sau đó, không kịp chờ đợi mà hỏi.“Nói ra, e là ngươi cũng sẽ không tin đâu.

Không bằng, chúng ta cứ đi kiểm tra trực tiếp một lần, là sẽ rõ ràng ngay.” Diệp Hạo cười đề nghị.

Trong trường học, có nơi chuyên dùng để đo đạc Khí Huyết, chính xác hơn nhiều so với cái dụng cụ đo đạc mà hắn dùng lúc trước.

Hơn nữa còn có dụng cụ có thể đo đạc chiến lực.

Hắn cũng muốn xem thử, chiến lực của mình đã đạt tới cấp độ nào.

Khí Huyết, không hoàn toàn đại biểu cho chiến lực.

Mỗi một điểm Khí Huyết, tương đương với 10 điểm chiến lực, những ai có khả năng chuyển hóa được bảy thành chiến lực đã được coi là không tệ rồi.

Những người có thể phát huy hoàn hảo chiến lực đều là võ giả cấp bậc thiên tài.

Còn những võ giả có thể đánh ra chiến lực cực hạn, thì chính là yêu nghiệt thật sự.“Đã vậy, chúng ta đi thử một chút xem sao.” Nhìn Diệp Hạo tự tin như vậy, trong lòng Lão Chương cũng bị lay động.

Ông khẽ gật đầu, rồi kéo Diệp Hạo đến võ quán của trường.“Hôm nay hình như, là đám người của lớp một đang dùng võ quán.

Cũng không biết, hôm nay bọn họ có đang kiểm tra chiến lực không nữa.

Có điều, việc kiểm tra này cũng nhanh thôi.

Nếu bọn họ đang dùng, chúng ta đợi một chút cũng được.” Lão Chương dường như nghĩ đến điều gì đó, rồi quay đầu lại giải thích với Diệp Hạo.“Không sao đâu, ta không vội.” Diệp Hạo lắc đầu, thản nhiên nói.“Quả nhiên, đám người này thật sự đang kiểm tra chiến lực.” Khi đến võ quán, Lão Chương liền thấy một đám người, đang xếp hàng vây quanh cái máy đo đạc cách đó không xa.

Trong ánh mắt ông lóe lên một tia bất đắc dĩ.

Ông cũng chỉ có thể dẫn Diệp Hạo, xếp ở cuối hàng.

Với tốc độ này, chắc phải hai tiếng đồng hồ nữa mới đến lượt hắn.

Mà chủ nhiệm lớp một là Chu Thích, vốn không ưa gì Lão Chương.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lão Chương xuất hiện, trong mắt hắn thoáng hiện một tia kinh ngạc.

Sau đó, hắn như nghĩ ra điều gì đó.

Với một nụ cười xấu xa, hắn liền đi tới trước mặt hai người: “Đây không phải Lão Chương đó sao?

Sao hôm nay lại có rảnh, đến võ quán đo đạc Khí Huyết thế?

Nếu ta nhớ không lầm, cả ngày hôm nay, tất cả dụng cụ trong võ quán, đều thuộc về lớp một chúng ta sử dụng cơ mà.” “Không sao, chúng ta đợi các ngươi dùng xong, rồi dùng cũng được.” Lão Chương cũng không muốn xảy ra mâu thuẫn gì với Chu Thích lúc này, nên chủ động lên tiếng.“Ngươi không hiểu lời ta vừa nói sao?

Ý của ta là, cả ngày hôm nay, dụng cụ này lớp một chúng ta đều phải dùng.

Không có thời gian rảnh cho học sinh của ngươi dùng đâu.” Chu Thích nhìn Lão Chương không chút khách khí, muốn chọc tức đối phương.

Đáng tiếc, Lão Chương không nổi giận như hắn mong muốn, nhìn vào mắt đối phương, Lão Chương nhận ra Chu Thích không có ý định để bọn họ tiếp tục chờ đợi.

Thế là, ông nhìn về phía Diệp Hạo: “Hay là, chúng ta ngày mai lại đến đo đạc nhé.

Ngày mai sẽ đến lượt lớp chúng ta.” Diệp Hạo cũng khẽ gật đầu.

Cũng không có ý kiến gì.

Dù sao nếu không có Lão Chương cho phép, hắn cũng không ra khỏi thành được.

Thấy Lão Chương định rời đi, Chu Thích đột nhiên nghĩ ra một chuyện thú vị hơn.

Thế là liền chặn trước mặt ông.“Sao thế, còn không cho chúng ta đi à?” Nhìn Chu Thích đang chặn trước mặt mình, sắc mặt Lão Chương cũng tối sầm lại.

Sát ý kinh khủng lóe lên rồi biến mất.

Khiến Chu Thích đang đứng trước mặt, sắc mặt cũng tái mét. ”Không hổ là người từ nơi đó lui về.

Nghỉ ngơi lâu như vậy, sát ý kinh khủng này, vẫn không có chút dấu hiệu phai nhạt nào.” Chu Thích thầm cảm thán trong lòng.

Sau đó mở miệng nói: “Ngươi cứ để học sinh của ngươi đo đạc đầu tiên đi.” “Thật sao?” Lão Chương nghe đối phương đột nhiên bảo học sinh của mình đo đạc đầu tiên.

Ông hoài nghi mình nghe lầm.

Nhưng thấy vẻ mặt đối phương không giống như giả, cũng bắt đầu nghi ngờ đối phương, không biết đang có ý đồ gì.“Không sao đâu, lão ban, ta là người đầu tiên cũng được.” Diệp Hạo thản nhiên nói.

Sau đó ung dung bước tới.

Chu Thích nhìn bóng lưng Diệp Hạo với vẻ như cười như không, rồi liếc sang Chương Minh Ngọc đang cau mày bên cạnh.

Hắn ngược lại muốn xem thử, học sinh này của đối phương có gì đặc biệt, mà lại khiến đối phương đích thân dẫn đi đo đạc.

Bạch Vũ, người vốn đang xếp đầu tiên, khẽ nhíu mày.

Nhưng khi thấy chủ nhiệm lớp mình ra hiệu bằng mắt, dù bất mãn thế nào, cũng chỉ có thể lùi lại một bước, nhường Diệp Hạo tiến lên.“Đa tạ.” Diệp Hạo chắp tay, rồi đưa tay phải của mình vào bên trong dụng cụ trước mặt.

Chỉ cảm thấy ngón tay bị thứ gì đó chích một cái, liền thu tay phải lại.

Điều này có nghĩa là, hắn đã hoàn thành việc đo đạc.

Bây giờ chỉ cần chờ giọt máu đó đi qua máy kiểm tra, đến lúc đó, sẽ có được chỉ số Khí Huyết chính xác.

Theo phỏng đoán của Diệp Hạo, lúc này Khí Huyết của mình chắc hẳn đã đạt đến 100 điểm.

Đã đạt đến yêu cầu để đột phá trở thành võ giả nhất phẩm.“Người kia, hình như là Diệp Hạo của lớp ba.” Rất nhanh, đã có người trong lớp một nhận ra thân phận của Diệp Hạo.

Trước đó, Diệp Hạo cũng không nổi danh.

Nhưng kể từ khi hắn thức tỉnh thiên phú, trở thành một trong hai võ giả thiên phú duy nhất của toàn trường, thì đã hoàn toàn nổi danh.“Gã may mắn thức tỉnh được thiên phú đó hả?” Bạch Vũ, người vốn không ưa Diệp Hạo, lúc này trong mắt cuối cùng cũng lộ ra một tia kinh ngạc và ngưỡng mộ.“Thì ra là học sinh đã thức tỉnh thiên phú đó.” Lúc này Chu Thích nhíu mày.

Cũng may, hắn nghe nói vị võ giả thức tỉnh thiên phú kia, vì thời gian thức tỉnh thiên phú chưa lâu, vẫn chưa trải qua giai đoạn Khí Huyết tăng vọt.

Gia cảnh cũng hết sức bình thường.

Nghĩ rằng Khí Huyết sẽ không quá cao.“Diệp Hạo, ngươi nhất định phải cố gắng lên nhé, nếu không ta cũng bị tên này làm cho nhục nhã chết mất.” Lão Chương nhìn chằm chằm vào dụng cụ phía trước, muốn là người đầu tiên thấy rõ Khí Huyết của Diệp Hạo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.