Hồng Liệu xin mời Mạnh Dược thượng tọa, là Mạnh Dược vừa được hâm rượu đầy chén. Nàng ngồi xuống cạnh Mạnh Dược, nâng lên một chén rượu kính Mạnh Dược, nhưng chưa kịp nói đã nước mắt tuôn rơi. Trời đất bao la, tiết trời người nhà đoàn tụ, thế mà các nàng cũng chỉ có lẫn nhau. Hồng Liệu ngửa đầu uống cạn chén rượu, lau đi nước mắt nói: “Tỷ tỷ, ta thật là vui. Ta chưa từng nghĩ tới có một ngày còn có thể cùng ngươi ngồi chung, ta......” Nàng mũi thở mấp máy, bờ môi run rẩy, nói không nên lời nữa. Mạnh Dược vỗ vỗ vai nàng, không vạch trần Hồng Liệu. Hồng Liệu chỉ là một cô nương mười mấy tuổi, cho dù người nhà bất tiện, nhưng trong cuộc sống một thân một mình như vậy, khó tránh khỏi xúc cảnh sinh tình. Mạnh Dược gắp một miếng sườn nướng đường dấm ăn, chốc lát phun ra xương cốt, rồi lại uống một chén rượu hâm. Nàng cố ý chưng cất qua rượu, nên rượu hâm khi vào miệng cay độc, như dao róc thịt đâm vào khoang miệng yết hầu. Thế nhưng không bao lâu, một luồng hơi ấm từ thể nội chảy ra, cấp tốc lan tràn toàn thân. “Hồng Liệu, ngươi có hay không thấy qua hạt giống rau?” Hồng Liệu đang ăn chân gà ngẩn người, nuốt đồ ăn xuống mới gật đầu: “Ta trước kia nghe người ta nói, người chính là mệnh hạt giống rau, lão thiên để cho ngươi tốt thì sẽ tốt, lão thiên không để cho ngươi tốt thì sẽ không tốt.” Nàng nhìn Mạnh Dược, không nhịn được cười một chút: “Lão thiên đối với ta vẫn là rất tốt, trong cung một nơi tàn khốc như thế, ta lại gặp được tỷ tỷ và mười sáu điện hạ.” Mạnh Dược cũng theo đó cười cười. Vừa rồi một chén rượu uống quá nhanh, nàng ước chừng là có chút say, quên mất mình đang ở đâu, nỉ non nói: “Hồng Liệu, đường là do người đi ra, không cần làm hạt thức ăn, đừng nên đem vận mệnh của ngươi giao phó cho người khác.” “Tỷ tỷ?” Mạnh Dược lại uống thêm một chén rượu, sắc mặt như thường, phảng phất một chén rượu như nước lã. Nàng đứng dậy mở cửa phòng, gió lạnh thổi tràn đầy mặt nàng, mang đến từng đợt mê muội. Nàng nhìn ngắm tòa cung thành nguy nga, nàng hiểu được bên trong điện Thái Hòa đèn đuốc sáng trưng, quý nhân ngồi đầy, tiếng sáo trúc không dứt. Nàng đã từng cũng ở trong điện Thái Hòa, gần hoàng thành như vậy, nhưng lại xa vời biết bao. Hồng Liệu lấy áo choàng phủ thêm cho nàng: “Tỷ tỷ, đêm lạnh, chúng ta về thôi.” Hai người ngồi xuống lần nữa, chợt có tiếng đầu đũa chạm vào chén đĩa. Một bữa tối kết thúc, thị tỳ dâng nước trà, chờ Mạnh Dược súc miệng sau khi ăn xong. Hồng Liệu thu dọn cơm thừa rượu cặn trên bàn ăn hình trăng tròn, phân phó thị tỳ của họ dọn đi. Nàng tịnh tay, lấy ra khăn che mặt ngâm nước nóng, vắt nửa khô, tiến lên cho Mạnh Dược lau mặt. Nàng ngửa đầu nhìn Mạnh Dược: “Tỷ tỷ, ta vẫn luôn biết ngươi không phải người bình thường, ta làm không được như ngươi. Có lẽ cả đời ta, cũng sẽ không bằng một phần mười của ngươi. Nhưng mặc kệ ngươi đưa ra quyết định gì, ta đều tin tưởng đó là điều ngươi đã suy nghĩ kỹ lưỡng.” Mắt Mạnh Dược khẽ lay động, Hồng Liệu cúi đầu, khi rời đi thì cài cửa rồi bước xa. Trong phòng chỉ còn Mạnh Dược một mình, bên cạnh giường trên lò ấm có một bầu rượu cống. Mạnh Dược giảm bớt lửa than, chỉ giữ lại một cục than ấm, nàng lấy bàn cờ, xếp bằng trên giường, tự mình đánh cờ. Trong phòng không thiếu đèn, vẫn sáng tỏ như thế. Nàng cúi đầu, nửa gương mặt lặng lẽ chìm trong bóng tối, thỉnh thoảng truyền đến tiếng quân cờ rơi trên bàn ngọc trong trẻo. Đêm càng về khuya. Trong phòng chẳng biết từ lúc nào cửa đã mở ra, mười sáu hoàng tử mang theo cả người hàn khí đẩy cửa bước vào. Hôm nay hắn mặc một thân cẩm bào màu đỏ đáy dệt kim thêu đầy hoa hải đường, khoác áo cáo xanh biếc, trán và mi mắt bị sương đêm làm ẩm ướt, trên gương mặt trắng như ngọc vẫn còn vẻ lo lắng chưa tan biến. Đêm giao thừa năm nay, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng Mạnh Dược trong phủ. Mạnh Dược nghe tiếng nhìn lại, tóc đen nửa buộc, như thác nước tản mát sau vạt áo trước, đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm tĩnh mịch như mắt mèo. Cổ họng mười sáu hoàng tử khẽ nhấp nhô, hắn cảm thấy một tia nguy hiểm, nhưng vẫn mê muội tiến về phía trước. Hắn khẽ khàng yên lặng đóng cửa phòng, đuổi những người khác đi. Hắn đứng từ xa trông coi. Bóng đêm bị ngăn cách ở bên ngoài căn phòng nhỏ ấm áp như xuân này. Mười sáu hoàng tử ngồi xuống đối diện Mạnh Dược, liếc qua ván cờ, ánh mắt lần nữa rơi vào thân nàng. Trong không khí tràn ngập mùi rượu thoang thoảng. “Uống rượu?” hắn hỏi. Mạnh Dược đáp: “Uống một chút.” “Ta vừa trở về có chút lạnh, muốn uống chút rượu làm ấm người.” Mười sáu hoàng tử nhấc bầu rượu ấm trên giường lên, rót đầy hai chén, một chén đưa cho Mạnh Dược, nhìn chằm chằm nàng. Mạnh Dược liếc hắn một cái, nhận lấy rượu. Chén rượu chạm nhau, tiếng kêu trong trẻo. Hai người không hẹn mà cùng nói: “Năm mới thường nhạc.” Hai người sững sờ, cùng nhau bật cười. Mạnh Dược nhấp một ngụm rượu, rượu hơi nóng, càng thêm cay độc. Một chén rượu vào bụng, vừa rồi cảm giác chếnh choáng như củi khô gặp lửa liệt, tức thì bùng phát ra. Hai gò má nàng ửng đỏ, sáng lấp lánh như ráng chiều. Lửa đèn chập chờn, trước mặt một gương mặt như ngọc kề sát, Mạnh Dược không tránh không né. Cố Hành cúi người nâng mặt nàng lên, đầu ngón tay hơi run rẩy. Đuôi mắt hắn không biết là do kích động hay do rượu mà ửng đỏ một mảng, cặp mắt đen kịt lại u ám khó hiểu: “Nóng lòng......” Trên lòng bàn tay hắn, những vết chai mỏng khẽ xát qua gáy Mạnh Dược, có chút đau. Mạnh Dược theo dõi hắn nhìn, mắt khẽ lay động, ngửa đầu hôn qua hai gò má Cố Hành, như chuồn chuồn lướt nước, chạm vào liền tách ra. Mạnh Dược lùi lại, phút chốc thấy hoa mắt, trên môi ấm áp, gáy đồng thời bị nắm chặt. Dưới lòng bàn tay của Cố Hành, gáy nàng nổi lên từng trận tê dại, vòng quanh xương gáy uốn lượn xuống, như rơi xuống vực sâu. Nàng đưa tay đẩy, trước mắt có một thoáng thanh tỉnh, nàng trông thấy gương mặt Cố Hành quen thuộc, giờ phút này lạnh lùng xa lạ, hai tay bỗng nhiên bị một bàn tay lớn cứng cáp đầy sức lực nắm lấy, kéo qua đỉnh đầu, đặt tại giữa giường. Cố Hành lấn người xuống, quét đi vẻ ôn nhã dịu dàng thường ngày, cường thế mà tràn ngập tính công kích. Hắn một bên hôn đôi môi mong nhớ ngày đêm kia, tùy ý dây dưa, một tay khác xoa nắn da thịt dưới lòng bàn tay, xoa nắn phần gáy xanh ngọc kia đến đỏ tươi tứa lệ. Mạnh Dược nghiêng đầu: “Khoan đã......” hai mắt nàng mở to. Trong kẽ răng nói chuyện, răng bị cưỡng ép tách ra, đầu lưỡi Cố Hành như một đuôi hỏa xà, mang theo nhiệt độ cao, linh hoạt tiến vào khoang miệng nàng, công thành chiếm đất. Nhiệt độ trong phòng liên tục tăng lên, Mạnh Dược cảm giác cả người nàng đều nóng ran. Gương mặt thịnh lệ đẹp đẽ của Cố Hành gần trong gang tấc, mi mắt rủ xuống khép lại, nàng mới phát giác lông mi hắn đạm mạc. Ám sắc quang ảnh đổ xuống trên sống mũi thẳng tắp của hắn, phác họa rõ ràng đường cong, hiển rõ vẻ sắc lạnh. Mạnh Dược ngẩn người một lát, đối diện với đôi mắt thâm thúy. Hô hấp Cố Hành bất ổn, từ đôi môi đỏ thẫm hắn phun ra hơi thở nóng dính: “...... Nóng lòng, muốn chuyên tâm.” Một bàn tay che lại mắt nàng, một mảnh đen kịt. Thị giác thiếu thốn làm giác quan vô hạn phóng đại. Nàng cảm giác trên cánh môi bị cắn xé li ti, rồi tiếp tục thăm dò vào trong miệng, đầu lưỡi khuấy đảo liếm láp. Chương 62 Cố Hành tựa đầu vào vai Mạnh Dược thở dốc kịch liệt, Mạnh Dược cũng không khá hơn chút nào, cơ thể nóng hổi, sau sống lưng chảy ra mồ hôi li ti, làm ướt cả áo lót thiếp thân. Lồng ngực theo mỗi lần thở dốc chập trùng, Cố Hành cọ xát cổ nàng, ủy khuất nói: “Nóng lòng, khó chịu.” Mạnh Dược ôm lấy hắn, từng chút từng chút vỗ lưng an ủi. Một hồi lâu, hai người từ trên giường đứng dậy ngồi nửa người. Cố Hành tựa vào vai nàng, Mạnh Dược đưa một tay ra, chống cửa sổ lên cao nhất, vô tận gió đêm bao bọc hơi ẩm xông vào phòng, gột rửa đi bảy tám phần vẻ kiều diễm trong phòng. Hai người khôi phục thanh tỉnh, Cố Hành nửa buông thõng mắt, làm ra vẻ mê ly. Hắn siết chặt cổ Mạnh Dược không buông, đôi môi đỏ thẫm nóng rực như có như không xát qua xương quai xanh của nàng, hơi nóng quanh co, chậm rãi di chuyển lên trên. Một bàn tay vòng qua sau tai Cố Hành, giữ chặt gáy hắn, Mạnh Dược hỏi: “Không khó chịu?” Nàng không chút dao động nào. Nếu không phải khóe mắt đuôi lông mày vẫn còn lưu lại một phần phong tình, Cố Hành hoảng hốt muốn cho rằng đó chỉ là một giấc mơ đẹp của hắn. “Nóng lòng......” Mạnh Dược khẽ lên tiếng, hô hấp nhẹ nhàng, tỉnh táo cẩn thận. Cố Hành mê muội nhìn nàng, sinh ra oán trách, người dẫn hắn vào tình dục là Mạnh Dược, cớ sao người dẫn đầu thoát ra cũng là Mạnh Dược. Nói đến bên miệng, thốt ra: “Nóng lòng, ta là gì của ngươi.” Hắn từ vai Mạnh Dược đứng dậy, hai người ngồi nửa người giữa chiếc giường êm ái này, nhìn nhau. Gió đêm thổi làm tóc mai bên mặt Mạnh Dược bay lòa xòa, che mờ dung nhan nàng, nhưng đôi mắt kia lại ẩn ý đưa tình. “Người trọng yếu, người thương.” nàng nói. Tình niệm vừa rồi bị Cố Hành đè xuống lại lần nữa cuồn cuộn, khắp làn da trắng như ngọc ửng đỏ. Đầu ngón tay hắn đều đang run rẩy, giọng khàn khàn: “Nóng lòng, là người trọng yếu, người thương của ta.” Hắn lần nữa nghiêng người, chụp lấy đôi môi kia mong nhớ trong mơ, chỉ là lần này gió đêm ập vào mặt, đôi môi ấy cũng nhiễm chút ấm áp. Cố Hành như nâng ngọc lạnh, làm sao cũng không chịu buông tay. Cây chống cửa sổ bằng gỗ được gỡ xuống, khi cửa sổ sập xuống, tiếng lạch cạch rất nhỏ, tuyên bố ngăn cách bóng đêm. Hai người trên giường dựa sát vào nhau, mười ngón đan vào nhau, cùng nhau đón giao thừa, nghe tiếng chuông năm mới du dương, và từng tiếng pháo nhiệt liệt. Bóng đêm như thủy triều rút lui, bình minh bắt đầu đến. Than trong chậu than từ màu đỏ tươi biến thành xám trắng. Gương mặt xinh đẹp của Cố Hành không nhiễm vẻ mệt mỏi, hắn tựa vào vai Mạnh Dược, khẽ gọi: “Nóng lòng, năm mới thường nhạc.” Mắt Mạnh Dược dừng lại một chút, có chút chuyển động. Từ góc độ của nàng, nàng trông thấy hàng lông mi dài và đen của Cố Hành, sống mũi thẳng tắp và đôi môi tựa cánh hoa tường vi buổi chiều. Xinh đẹp, vô hại. Lòng Mạnh Dược mềm mại: “Cố Hành, năm mới thường nhạc.” Mắt Cố Hành trong nháy mắt trợn to, ngồi dậy nhìn về phía Mạnh Dược, khóe môi hắn gần như không thể kìm nén được ý cười: “Ngươi vừa mới gọi ta cái gì?” Mạnh Dược biết rõ ý hắn: “Không thể gọi tên? Vậy gọi......” “Có thể, có thể!!” Cố Hành lớn tiếng nói. Đuôi mắt hắn khẽ nhếch, nét lanh lợi giống như ánh trăng vươn ra từ Thiên Sơn, tinh khiết quang minh giữa biển mây mênh mông, là sự vui vẻ hoàn toàn. Mạnh Dược mỉm cười, nụ cười ôn nhu đa tình, nàng ôm Cố Hành một cái: “Cố Hành, A Hành.” Cố Hành dùng sức ôm chặt lấy nàng, hai tay nắm chặt, hận không thể đem nàng đưa vào tận xương thịt mình. Hồng Liệu nghe thấy động tĩnh trong phòng, thăm dò gọi: “Điện hạ, cần nước nóng không?” Cửa phòng từ từ mở ra, mười sáu hoàng tử mặt mày hồng hào, sau khi rửa mặt, hạ nhân dâng lên sủi cảo tôm tươi. Cố Hành vừa cẩn thận lại mong đợi cắn vỡ sủi cảo. Những năm qua hắn thường ăn được Kim Nguyên Bảo lớn bằng ngón tay cái, hạt dưa vàng, đồng tiền. Bỗng nhiên, sắc mặt Cố Hành khác thường, từ trong miệng phun ra một tấm kim diệp, mặt mày hớn hở. Sau bữa điểm tâm, Cố Hành lại vào cung một chuyến. Mạnh Dược gọi hắn lại, đưa cho hắn một cái hồng bao. Cố Hành nâng niu bảo bối ấy cất vào trong ngực. Trước khi đi muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhịn không được, nói thật nhanh: “Hồng bao ta đưa cho ngươi ở dưới gối mềm trên giường.”