Chương 7: Ván bài (7)
Ngụy Đức Thâm vừa thở dài, vừa chán nản suy đoán trong lòng
Lão nhớ trước khi xuất binh, Ngụy Trưng đã có ý tốt khuyên bảo mình, nói không có các danh tướng Lý Trọng Kiên và Dương Nghĩa Thần ở giữa trấn thủ, quận binh các địa phương rất khó phối hợp nhất trí
Lần này quận binh Võ Dương hành động lớn, sợ rằng chưa đánh đến thung lũng Hồ Ly, người mình đã tự loạn lạc, còn Ngụy Đức Thâm lúc đầu cho rằng Ngụy Trưng sở dĩ nói như vậy là do ở trước mặt Nguyên Bảo Tàng, thế nên chẳng nghe lọt tai câu nào
Bây giờ xem ra, lời của Ngụy Trưng quả thực rất có tầm nhìn xa, chỉ là Ngụy Đức Thâmyo bây giờ cho dù có hối hận cũng có chút muộn rồi
Đang lúc ảo não, thân binh đã mời Ngụy Trưng tới
Nhìn cảnh trong trướng lộn xộn vô cùng, vị khách mỉm cười, hạ giọng trêu ghẹo:
- Sao thế, vừa có gió xoáy xảy ra sao
Sao chỗ bên ta chả thấy có tí bụi nào thế nhỉ
- Huyền Thành không cần cười ta nữa
Ngụy Đức Thâm không còn sức lực mà phản kích, chắp tay xin tha
- Dương Thiện Hội dẫn đầu lui rồi
Quận binh Võ Dương chúng ta lại giơ đầu chịu báng lần nữa rồi
Nể tình ta đang ngồi trên đống lửa, huynh đệ ngài hãy khẩn trương giúp ta đưa ra chủ ý đi
- Chủ ý gì
Ngụy Trưng cười hết sức nhẹ nhàng, rất khoa tránh khỏi hiềm nghi trả thù tư
- Binh đến tướng chặn, nước tràn đất ngăn
Chiến hay đi, còn chẳng phải do một câu quyết định của ngài
Cần gì phải hỏi một văn nhân không can hệ gì như ta
- Huyền Thành không cần chê cười nữa, ai mà không biết cái đầu ngài chứa đầy thao lược
Hơn nữa, nếu Dương quận thủ mệnh lệnh lão huynh đệ tới cầm quân trước, lão huynh đệ ngài nhẫn tâm nhìn ta bị lũ phỉ đuối chạy khắp núi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngụy Đức Thâm không so đo khiếm khuyết ngôn ngữ, lạy dài sát đất, khổ sở nhờ vả lần nữa
Trông bộ dạng ép dạ cầu toàn của y, Ngụy Trưng không đành lòng trêu ghẹo tiếp
Cười cười nhẹ giọng nhắc nhở:
- Tình hình chắc chưa đến mức gay go thế chứ
Dương quận thừa không phải nói là trước tiên né tránh, cho lũ giặc cỏ cơ hội tự giết lẫn nhau sao
Chúng ta rút lui năm mươi dặm, rồi mặc kệ lũ chúng nó là được
Nếu lũ giặc cỏ không chịu vào tròng, Tam gia ngại gì mà không liên kết lần nữa
- Vốn là vấn đề người lo lòng không lo
Một tiếng trống cổ động, có lẽ còn có thể chiếm được tiên cơ
Ngụy Đức Thâm cười khổ lắc đầu, không dám tán đồng quan điểm của Ngụy Trưng:
- Bây giờ không cần đợi khai chiến, lui trước mấy chục dặm
Sau đó còn có thể làm được gì
- Về phía lũ giặc cỏ, nghĩ chắc cũng vậy
Ngụy Trưng cười cười, nhẹ nhàng điểm ra những ưu thế của quân địch
- Chúng ta ai cũng có ý đồ riêng, Trình Danh Chấn và Lư Phương Nguyên e là lại càng đề phòng lẫn nhau
Kế sách của Dương quận thừa tuy không cao minh gì, theo ta thấy, thì cũng không có gì sai sót
Nhưng nếu muốn bình định nạn phỉ, e rằng ngay từ đầu đã không có khả năng này rồi
Sơ tránh một chút sẽ không lập tức bị công kích, Ngụy Đức Thâm sớm đã nhìn nhận ra điều này, nhưng cái khó mà y sắp phải đối mặt đám Dương Thiện Hội còn xa mới bì được
- Cho dù không thắng không bại, bên Dương Thiện Hội e là cũng chẳng chịu tổn thất gì
Nhưng Huyền Thành thấy thì, phía chúng ta, còn có đường lui sao
Một khi Minh Châu quân thừa cơ xâm ép tới tận nơi, phải làm tốt việc uy hiếp trước
Võ Dương quận chúng ta lấy gì ra mà chi phí
Ngụy Đức Thâm ta còn mặt mũi nào gặp lại phụ lão địa phương nữa
- Còn chưa khai chiến, Đức Thâm huynh sao biết được Trình Danh Chấn nhất định sẽ tìm tới tận nơi
Ngụy Trưng nhún nhún vai, cười lạnh hỏi lại
- Mục tiêu tấn công tiếp theo của bọn phỉ, hà tất cứ phải là Võ Dương quận
Nếu không nhất định là Võ Dương quận
Đức Thâm huynh sao cứ phải lo xa thế
Người ta đều sống ngày nào hay ngày đấy, Đức Thâm huynh hà tất phải một mình lo lắng thế
Những câu nói mang theo sự phẫn nộ từng câu từng câu một bay ra từ miệng Ngụy Trưng, hỏi đến nỗi Đức Thâm đáp không xuể
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đúng vậy
Trương Kim Xưng không phải do ta giết, nếu hắn đã lấy danh nghĩa là báo thù cho Trương Kim Xưng, thì sao có thể tìm đến đây trước nhất
Tiếp theo lời Ngụy Trưng, y cam chịu nói
Chợt lại cảm thấy nói như vậy quá không có trách nhiệm, nhíu nhíu mày, thấp giọng nói:
- Môi hở răng lạnh, cái tên Dương Thiện Hội kia tuy không màng đến chúng ta, nhưng ngộ nhỡ tên đó bại vong, Võ Dương quận sao có thể tự lo cho mình
- Đến lúc đó, để có thịt rau trong quận tự khắc sẽ thôi thúc Ngụy đại nhân ngài xuất binh kháng cự
Sao lại có thể so đo ngài mất đi một gang tấc
Dường như trong bụng một sợi gân nào đó không chạy đúng, câu nào của Ngụy Trưng đều giống như đang giận dỗi người khác
Minh Châu quân đánh qua Chương Thủy, quan viên và thân sĩ Võ Dương quận tự nhiên không chê Ngụy Đức Thâm tự kiếm việc vào người
Cho dù là Nguyên Bảo Tàng và Trữ Vạn Quân- kẻ có nhiều khúc mắc với Ngụy Đức Thâm đến lúc đó e là cũng cần tiền đưa tiền, cần lương thảo đưa lương thảo
Tất cả vấn đề khó khăn trước mắt Ngụy Đức Thâm nghĩ tới, đều được giải quyết dễ dàng
Nhưng nếu những lời này phát ra từ mồm kẻ khác, nhất định sẽ được Ngụy Đức Thâm cho là diệu kế
Mà tâm phúc của Nguyên Bảo Tàng bên cạnh Ngụy Trưng, căn bản chẳng có lí do gì treo chủ mưu trên lửa, sao lại có thể đột nhiên giúp người khác đưa ra mưu kế nham hiểm này
- Huyền Thành
Nói không rõ là xuất phát từ nỗi khiếp sợ hay từ những hoang mang, Ngụy Đức Thâm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Ngụy Trưng thở dài
Dường như đoán được phản ứng của y, Ngụy Trưng lại thở dài, bất đắc dĩ giải thích
- Quận thủ đại nhân vừa gửi tới một công văn khẩn cấp tám trăm dặm
Lệnh ta nhất định phải giúp đỡ đại nhân thong thả rút lui, không được nhất thời phô trương lực lượng
Sau đó ở bờ đông Chương Thủy cách sông canh chừng, nhử lũ Minh Châu quân ra khỏi ổ, không được trái lệnh
- Mệnh lệnh của Nguyên đại nhân
Ngụy Đức Thâm quả thực không thể tin vào tai mình
Mệnh lệnh này đến thật quá đúng lúc, đúng vừa giải quyết khó khăn trước mắt của y
Nhưng nơi đây cách Võ Dương quận sở trị cả hơn trăm dặm, thế cục thay đổi không thể truyền tới phủ Quận thủ trong vòng nửa canh giờ được
Lời giải thích hợp lí duy nhất là, trước khi Dương Thiện Hội còn chưa quyết định rút lui, Nguyên Bảo Tàng đã liệu được lão ta sẽ chơi bài này, nên sớm đã giúp Võ Dương quận chuẩn bị xong đường lui
Nhưng lời giải thích này lại có rất nhiều chỗ không thông
Nguyên Bảo Tàng tâm địa có tốt thế tốt nữa, cũng không tốt đến nỗi lúc Ngụy Đức Thâm buồn ngủ, lại chủ động đưa gối cho nằm
Huống hồ lúc đầu Quận thủ đại nhân vốn không đồng ý xuất binh, là Ngụy Đức Thâm y một mình làm thế
Bây giờ Ngụy Đức Thâm rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, chẳng phải hoàn toàn chứng minh tầm nhìn của quận thủ hay sao
- Nguyên đại nhân đang chơi một ván cờ rất lớn, thậm chí bước đi và mục tiêu cụ thể, ta và ngài đoán không nổi
Lời nói của Ngụy Trưng lại truyền tới lần nữa, trong âm thanh có vài phần chua xót
- Đức Thâm huynh phụng mệnh đi
Chỉ cần cho đội ngũ bình an lui tới Chương Thủy, là không còn trách nhiệm gì của ngài nữa
Quận thủ đại nhân sẽ đảm đương được hết mọi chuyện
Thậm chí sau này ra sao, tin rằng Quận thủ đại nhân tự có sắp xếp
- Rút lui có thể
Ngụy Đức Thâm lại thở dài đồng ý:
- Nhưng...
Nhìn vẻ mặt tẻ ngắt của Ngụy Trưng, y lại không nói nửa câu sau nữa
Nếu đến cả Ngụy Trưng cũng không được biết thì, trong bước tiếp theo của Nguyên Bảo Tàng, chắc chắn bao hàm một bí mật tày đình nào đó
Một ván cờ rất lớn
Chỉ dựa vào Nguyên Bảo Tàng
Có thể sao
Chẳng thà nói là đang cược một kết cục khó liệu cho xong
Nhưng quân cờ trong tay Nguyên đại nhân rốt cuộc là gì
Cơ hội chiến thắng của ông ta thì sao
Ngụy Đức Thâm nhìn không ra, kẻ có đầu óc mĩ danh như Ngụy Trưng cũng nhìn không ra
Trong thời thế hỗn loạn, hai kẻ bọn họ đều mệt mỏi, mệt mỏi đến nỗi đến cả giãy giụa cũng không buồn