Khánh Dư Niên

Chương 7: Người tới là khách




Nhưng lúc này trong phòng ngủ của y vẫn còn một tên thích khách đang hôn mê bất tỉnh, cho nên căn bản là không có thời gian hỏi gì, trực tiếp mở miệng nói:

- Có người tới giết ta, bây giờ đang bị ta đánh hôn mê rồi, đang nằm trong phòng
Thiếu niên mù hơi nghiêng đầu, ngực động đậy nét mặt không một tia biểu tình, cúi đầu rồi thi lễ:

- Phạm thiếu gia nói bậy bạ cái gì đó
- Ta không rảnh ở đây đùa bỡn đâu, dù sao ngươi cũng phải giúp ta
Phạm Nhàn cười hì hì, nghĩ thầm tới lúc nào rồi mà ngươi còn trả vờ trả vịt với ta, mặc kệ mọi chuyện, cứ thế kéo cánh tay của thiếu niên mù tới biệt phủ
- Thiếu gia vẫn đang nói lung tung hả
Thiếu niên mù khẽ nhíu mày, dường như rất nghi hoặc vì sao đứa bé trước mặt cứ như biết rõ thân phận của mình
Lúc hắn đưa Phạm Nhàn tới Đạm Châu thì Phạm Nhàn mới mấy tháng tuổi, đãng lẽ phải không nhớ được gì mới đúng
Chẳng lẽ lão phu nhân trong phủ bá tước nói thân phận của mình cho hắn biết
Đêm đã khuya, xa xa vang tới vài tiếng chó sủa thê lương, chắc là chủ nhân nhà ai đó đi tiểu rồi vào nhầm phòng đây
Thiếu niên mù Ngũ Trúc sắc mặt lạnh lùng, nghiêng thân thể nghe Phạm Nhàn nói, cuối cùng cũng hành động, đóng cửa tiệm tạp hóa lại rồi đi tới phủ bá tước
Phạm Nhàn thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước chân đi theo
Đi tới ngoài phủ bá tước, hai người chui qua lỗ chó trở lại, đứng trong phòng ngủ, “nhìn” thích khách vẫn nằm hôn mê bất tỉnh dưới đất
Phạm Nhàn nhìn đối phương, không biết hắn sống hay chết, khó tránh khỏi căng thẳng
Y lại hỏi:

- Ngũ Trúc thúc, mấy năm nay người vẫn đứng ở tiệm tạp hóa làm như không quen ta, là vì sao
Thiếu niên mù tên Ngũ Trúc lại nghiêng đầu, sau một lúc lâu mới mở miệng nói:

- Tiểu chủ nhân, ngài khiến ta rất bất ngờ
Hắn đúng là hắn khá bất ngờ, tuy rằng biết đứa bé trước mặt là con trai của tiểu thư, chắc chắn sẽ có chỗ không giống người bình thường
Nhưng Ngũ Trúc thật sự không ngờ, đối phương mới là đứa bé bốn tuổi, mà lại thành thục như vậy, hơn nữa không ngờ lại… ám toán được người tới từ kinh đô
- Cứ xử lý người trước mắt trước đã
Phạm Nhàn cố sức kéo thích khách nằm trên mặt đất này tới, gỡ khăn che mặt của hắn xuống, để lộ diện mạo thật của thích khách
Khuôn mặt thích khách gầy gầy, tuổi đã khá cao, chòm râu trên mặt đã bắt đầu trắng, nhưng không biết vì sao, trong sắc trắng còn kèm theo một chút màu lục, trông có vẻ hơi ghê rợn
Phạm Nhàn lại càng hoảng sợ, nhảy tới phía sau Ngũ Trúc, cầm lấy ống tay áo của hắn, vẻ mặt đau khổ lẩm bẩm nói:

- Thúc, tên thích khách này tướng mạo xấu xí quá đi
- Đây là chủ sự thứ ba của Giám Sát viện, Phí đại nhân
Ngũ Trúc chậm rãi ngồi xổm xuống, sờ cằm thích khách
- Là một trong ba người được công nhận là tinh thông dùng độc và giải độc nhất thiên hạ
Không ngờ lại bị thiếu gia dùng một chiếc gối bằng sứ đánh thành thế này
Không biết là vận may của ngài quá tốt hay là hắn quá xui xẻo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Là hắn quá xui xẻo
Phạm Nhàn thầm nhủ trong lòng, tuy rất kinh ngạc về thân phận của người nằm đấy nhưng nghĩ tới đối phương đụng phải một người bên ngoài là trẻ con nhưng lại là quái vật trải qua hai kiếp, đúng là vận may của đối phương không tốt lắm
- Đừng dùng tay tìm tòi lung tung, vạn nhất trên người hắn có độc thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phạm Nhàn nhắc nhở thiếu niên mù Ngũ Trúc
Ngũ Trúc không ngừng lại, cũng không giải thích gì, vẫn tiếp tục lục lọi; khiến Phạm Nhàn nghĩ đối phương đang ám chỉ với mình, thế gian này không có loại độc nào có thể độc chết được hắn
Phạm Nhàn nhíu mày, vẻ mặt đau khổ hỏi:

- Thúc, phải làm gì với người này đây
Xưa nay tính cách y không phải như vậy, nhưng là trên thế giới này thiếu niên mù là người đầu tiên y quen biết, cũng là người duy nhất y cảm thấy tin tưởng hoàn toàn
Hơn nữa y biết đối phương là cường giả rất lợi hại, cho nên tận lực ra vẻ đáng yêu và cung kính, không ngừng gọi “thúc”
Ánh mắt y nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn vào thanh đao, cắn răng thầm nghĩ hay là chọc chết tên Phí đại nhân này cho rồi
Nhận thấy động tác của y, Ngũ Trúc đứng dậy lắc đầu:

- Tính tình của thiếu gia kém tiểu thư nhiều lắm, tuổi còn nhỏ mà thủ đoạn đã ác độc như vậy, không biết là ai dạy nữa
- Tự học
Phạm Nhàn không dám đắc tội với cường giả duy nhất mình có thể tin tưởng, rất cung kính nói:

- Chất nhi biết thúc vẫn ở tại tiệm tạp hóa trông coi bảo vệ chất nhi, cũng biết thúc sợ kẻ thù của mẫu thân tìm ra ta vì sự tồn tại của thúc; cho nên thúc không ở lại trong phủ bá tước
Chính vì vậy chất nhi còn cách nào khác đành phải hung ác một chút
Ngũ Trúc lắc đầu, không nói gì thêm
Phạm Nhàn biết nô bộc cao thủ của mẫu thân mình đã bắt đầu nghi ngờ, bèn cười hì hì nói:

- Thúc, tiếp theo nên làm thế nào
Ý tứ của y rất rõ ràng, loại chuyện giết người này để cho Ngũ Trúc thúc thúc làm là tốt nhất
Không ngờ tới Ngũ Trúc điềm nhiên nói:

- Thiếu gia, ngài đánh nhầm người rồi
- Hả
Đánh nhầm người
Phạm Nhàn lập tức ngây ra tại chỗ, chậm rãi cúi đầu nhìn thích khách mặt đầy máu tươi kia
- Nhưng mà đánh thì cũng đánh rồi không cần phải lo lắng nhiều nữa
Ngũ Trúc thản nhiên nói:

- Phí đại nhân là chủ sự phòng ba của Giám Sát Viện, thân phận ngầm… chính xác là thuộc hạ của phụ thân ngài
Cho nên lần này hắn tới Đạm Châu, chắc không phải để giết ngài, nếu hắn thật sự tới giết ngài, ta tin tưởng cho dù thiếu gia có bản lĩnh thế nào đi nữa, cũng chết vô số lần rồi
Phạm Nhàn lúc này mới nghĩ tới, hình như thích khách nằm dưới đất này có nói phụ thân mình phái hắn tới, nhưng…

Phí Giới mấy năm nay vẫn ở trong Giám Sát viện kinh đô, đã là lão già hơn năm mươi tuổi rồi, tuy trên người vẫn còn những mấy mỹ danh đại loại như đại hành gia dùng độc,…nhưng xét trên tổng thể mà thì đã là trạng thái nửa về hưu rồi
Lần này nếu không phải là một vị nhân sĩ có thế lực ủy thác lão tới Đạm Châu dạy học, mà lão cũng không có dũng khí cự tuyệt, lão đã cương quyết không rời khỏi kinh đô
Nhưng không ngờ, lần đầu tiên gặp mặt học sinh đã bị đối phương quấn thành bao, chảy không ít máu, suýt nữa mất mạng già
Lão nhìn đứa bé trước mặt, phát hiện ra vẻ mặt đối phương ngây thơ đáng yêu, con mắt to tròn vụt sáng, trong mắt thoáng chút sợ hãi và xấu hổ
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đó, hơn nữa lại là một bé trai mới bốn tuổi, khiến lão đầy một bụng tức giận mà không có chỗ nào phát tác
Quay đầu lại thì nhìn thấy một người có vẻ là người hầu, lão chuẩn bị chuyển cơn giận của mình lên người đối phương:

- Ngươi đó
Còn không mau cởi ra cho ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta là Phí lão sư được bá tước đại nhân dùng nhiều tiền mời tới
Ai biết được người hầu này còn có vẻ kiêu ngạo hơn cả lão, hoàn toàn không để ý tới lời lão, lạnh lùng nói:

- Ta và cấp trên của ngươi đã có hiệp nghị, hình như không có liên quan tới vị sư phụ là ngươi thì phải
- Ngũ đại nhân
Phí Giới trợn mắt, giọng khàn khàn, hai mắt mang chút màu nâu, quan sát kỹ lại bộ dạng người hầu, kinh hãi nói:

- Ngũ đại nhân, thì ra là ngài
Nghe thấy thích khách tỉnh lại tự xưng là Phí Giới, Phạm Nhàn nghĩ việc này đúng là khó hiểu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.