Khánh Dư Niên

Chương 84: Những khoảng khắc yêu say đắm




- Mấy ngày nay ta thường xuyên nhớ nàng, từ lúc ở Khánh miếu gặp nàng, ta lúc nào cũng muốn gặp lại nàng
Phạm Nhàn mặc kệ không để ý tới, nói
Lâm Uyển Nhi e thẹn nói:

- Nói nhảm cái gì thế
Ta là…

Nàng cắn môi một cái rồi nói tiếp:

- Ta đã gả cho người ta rồi, huống chi ngươi còn nửa đêm vào khuê phòng nữ nhân, thật là càn rỡ
- Nàng gả cho Phạm gia, ta biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phạm Nhàn cười hì hì nhìn nàng
Lâm Uyển Nhi nghĩ tới tình cảnh mình lần đầu gặp gỡ thiếu niên này, nghĩ tới hai người yên lặng đối diện nhìn nhau, trong lòng đau xót, nói rằng:

- Nếu biết, còn không rời đi
Chẳng lẽ thật muốn người ta tới giết ngươi sao
Phạm Nhàn không hề trêu nàng, chính sắc nói rằng:

- Ta chính là Phạm Nhàn
Không khí trầm mặc không biết giằng co bao lâu, Phạm Nhàn nghĩ có chút xấu hổ, nhưng phát hiện ra khóe mắt Lâm Uyển Nhi có một hai giọt lệ, nàng nhanh chóng lau đi, nhỏ giọng nói rằng:

- Vị công tử này, xin hãy tự trọng
Phạm Nhàn cười khổ nói:

- Ta nói chính là sự thực, nàng muốn như thế nào mới tin tưởng ta
Lâm Uyển Nhi nhìn khuôn mặt, bình tĩnh hồi lâu mới nhỏ giọng nói rằng:

- Ngươi là… Phạm công tử
Phạm Nhàn mỉm cười gật đầu, nhưng Lâm cô nương vẫn vẻ mặt không thể tin tưởng như cũ, lúc này mặt trăng trên cao đã lộ ra khỏi mây đen, ánh sáng làm khuôn mặt sáng lên nhàn nhạt, một chút ánh sáng mờ ảo từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đi qua một nam một nữa ngồi trên giường
- Thật là ta
Phạm Nhàn nhẹ giọng nói
Lâm Uyển Nhi căn bản không thể tin được tất cả những gì mình vừa nghe, tâm tình không khỏi kích động, lại ho khái lên vài tiếng, kiếm trên tay không biết để đâu, vừa ho vừa hỏi:

- Ngươi là Đả Hắc Quyền Phạm gia kia sao
Phạm Nhàn không khỏi bật cười, nhìn dáng vẻ nhu nhược của nàng, yêu thương vươn tay nắm lấy cổ tay nàng, đưa chân khí đi qua
Cẩn thận nghe mạch đập trong cơ thể nàng, nghe thấy ba chữ Đả Hắc Quyền, cười khổ nói:

- Nhưng mà, chỉ đánh hai lần mà thôi
Lâm Uyển Nhi dần có chút tin, sắc mặt vui mừng hiện lên, lại hỏi:

- Ngươi chính là Vạn lý bị thu thường tác khách
Phạm Nhàn tiếp tục cười khổ:

- Lúc nóng giận viết ra… không tính, không tính
Lâm Uyển Nhi đôi mắt dần dần trong trẻo:

- Ngươi, ngươi… thật là ngươi
Phạm Nhàn muốn phát điên rồi, khóc không ra nước mắt nói rằng:

- Ngày hôm nay ta cùng muội muội đi tới, nếu ta không phải là Phạm Nhàn, muội muội làm sao có thể đưa một nam nhân xa lạ tới nhìn mặt chị dâu tương lai của mình chứ
Lâm Uyển Nhi nghĩ thầm cũng đúng, che miệng cười, lập tức nghĩ tới một vấn đề, tức giận nói rằng:

- Vậy lần trước ngươi tới Khánh miếu cũng là muốn đi gặp ta
Vừa nghĩ tới tất cả mọi chuyện đều bị che mắt, Lâm Uyển Nhi tức giận vô cùng, nghĩ thầm tên ghê tởm này làm cho mình lo được lo mất vài ngày, còn muốn làm ra chuyện không hợp lễ pháp, liền hận không thể đánh thiếu niên này một trận
Phạm Nhàn nhìn vẻ mặt của nàng liền biết đối phương đang suy nghĩ cái gì, giải thích nói:

- Thề có trời cao, gặp gỡ tiểu thư ở Khánh miếu, đúng là xảo ngộ, đừng nói khi đó, mãi tới hôm nay thấy tiểu thư, mới biết được thân phận của tiểu thư
Hắn cười tủm tỉm nhìn khuôn mặt thanh mỹ của Lâm Uyển Nhi, nhẹ giọng nói rằng:

- Tất cả đều là do duyên phận
Lâm Uyển Nhi xấu hổ cúi đầu, hất cổ tay thoát khỏi lòng bàn tay Phạm Nhàn, nhỏ giọng nói rằng:

- Vậy vì sao ngươi hôm nay muốn cùng Phạm muội muội tới xem ta
Phạm Nhàn ngẩn người, nghĩ thầm lẽ nào nói cho nàng, chính là chuẩn bị chữa trị bệnh cho Lâm gia tiểu thư rồi chuẩn bị đào hôn chứ
Những lời này có chết cũng không dám nói, không thể làm gì khác là ôn nhu nói:

- Nghe nói Lâm gia tiểu thư thân thể không tốt, mà không có biện pháp thấy nàng, cho nên không còn cách nào khác là phải len lén tới xem … Nào ngờ, thì là nàng chính là đùi gà cô nương đã từng gặp ở Khánh miếu
Lâm Uyển Nhi khẽ gắt một hơi, nghĩ thầm kêu gì mà khó nghe như vậy
Phạm Nhàn cười cười chỉ vào đùi gà bên cạnh nói rằng:

- Lúc này có muốn ăn không
Lâm Uyển Nhi không nhịn được mà che miệng cười đáp:

- Ngươi tự ăn đi, ta không tham ăn như vậy
Phạm Nhàn bỗng nhiên run lên, nghe thấy dưới lầu có tiếng người rời giường, dường như đang muốn đi lên lầu, nhướng mày nói rằng:

- Có người tới
Lâm Uyển Nhi quýnh lên, nghĩ thầm mặc dù ngươi là vị hôn phu tương lai của ta, nhưng nếu như người khác thấy ngươi, thì làm sao có thể gặp người, thúc giục hắn nói rằng:

- Vậy ngươi đi ra ngoài nhanh lên
Phạm Nhàn nghĩ mình khổ cực nửa đêm, có thể nào chỉ có như vậy, nụ cười xấu xa hiện lên trên mặt, thân thể vừa lộn liền chui vào trong chăn, chiếc giường rất lớn, trên giường lại lắm chăn chiếu, nếu có người nhìn từ bên ngoài vào, thật cũng không nhìn thấy điểm nào khác thường
Phát hiện ra Phạm Nhàn chui vào trong chăn, Lâm Uyển Nhi quá sợ hãi, nhưng không kịp làm cái gì, chợt nghe thấy bên ngoài có người đi tới, thì ra chính là vị lão ma ma hồi sáng, Lâm Uyển Nhi vừa thẹn vừa giận, đưa thân quay ra ngoài, làm bộ ngủ say
Lão ma ma nhìn thấy phát hiện không có gì dị thường, nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu, nghĩ lại có chút buồn ngủ, xoay người đi xuống lầu
Lâm Uyển Nhi hất cùi chỏ về phía sau, nhỏ giọng xấu hổ quát lên:

- Người đi rồi, còn không nhanh ra ngoài đi
Thật vất vả mới có thể nằm được ở đây, đang cám ơn lão ma ma còn không được, Phạm Nhàn nào có ý định rời đi, trơ mặt ra nói rằng:

- Mệt quá, nằm thêm chút nữa
Lâm Uyển Nhi lúc này mới biết được vị hôn phu tương lai của mình, đúng là một tên vô lại, tức giận nói:

- Cái…cái này sao có thể được
Phạm Nhàn cười hắc hắc, đưa thân thể tới gần một chút, chóp mũi ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể, vui vẻ thoải mái nói rằng:

- Vì sao không được
- Cái… cái… cái này mà truyền ra thì gặp mặt mọi người thế nào
Lâm Uyên Nhi xấu hổ tựa đầu vào trong chăn, cảm giác nhiệt khí ở phía sau ngày một tới gần, lại xê dịch lên phía trước một chút
Phạm Nhàn thở dài, sợ đẩy cô nương này ra ngoài giường mất, cảm lạnh thì làm sao, không thể làm gì khác được là ngồi dậy, trong lòng đầy bất mãn, ngồi xuống bên giường, kéo cánh tay nhỏ bé hơi lạnh của cô nương lại
Lâm Uyển Nhi tránh né, giãy một chút, rồi cũng kệ hắn, nghĩ thầm người này chỉ cần không nằm trên giường, đã là rất may rồi
Phạm Nhàn nhìn hai mắt nàng hơi nhắm, nhẹ giọng nói rằng:

- Ta phát hiện cả đời này vận khí của ta thực tốt
- Ừ
Lâm Uyển Nhi hiếu kỳ mở mắt, đôi mắt trong trẻo vô cùng nhìn hắn
- Thích một vị cô nương, vị cô nương này cũng thích ta lại là thê tử của mình, nàng nói chuyện này chẳng phải là vận khí ta tốt hay sao
Phạm Nhàn cười cười giải thích, trên khuôn mặt thanh dật thoát trần tràn đầy vui sướng
Lâm Uyển Nhi hiếu kỳ hỏi:

- Nếu như…nếu như…

- Nếu như cái gì
- Quên đi, không có gì
Lâm Uyển Nhi khẽ cắn môi, đè nén nghi hoặc trong lòng
- Còn có chuyện muốn nói với nàng
Phạm Nhàn nhìn mái tóc đen của nàng, yêu thương nói rằng:

- Những lời ban ngày ta nói nàng phải nghe, thân thể của nàng cần phải điều dưỡng cho tốt, ăn cháo, đối với dạ dày đúng là có lợi, nhưng đối với bệnh lao lại không có trợ giúp gì
Cô nương ngày hôm nay gặp phải kinh hỉ, tâm can đã run rẩy từ lâu
Nghe thấy hai chữ bệnh lao, liền nghĩ tới bệnh tật của mình, tâm tình lại kích động, sắc mặt có chút ảm đạm, ưu thương nói rằng:

- Ngự y đã nói qua, bệnh lao này tuy nói là không chữa được tốt, nhưng sẽ không hơn hàn lao
Nhưng…nếu sau này thực sự ở cùng một chỗ với ngươi, chỉ sợ sẽ liên lụy tới ngươi
Phạm Nhàn bỗng nhiên chính sắc nhìn nàng:

- Uống sữa, ăn đùi gà, uống thuốc theo phương thuốc của ta, lát nữa ta cho nàng mấy viên dược hoàn của ta, dựa theo biện pháp ta nói mà chậm rãi sử dụng, nhất định thân thể sẽ khỏe mạnh
Lâm Uyển Nhi than thở:

- Ngự y chưa từng có biện pháp trị tận gốc, chỉ là được năm nào thì hay năm đó thôi
Phạm Nhàn cười cười:

- Y thuật của ta tất nhiên không thể hơn được ngự y, nhưng sư phụ ta ở kinh thành, chỉ sợ cũng có những biện pháp khác, thân phận của nàng tôn quý, sợ rằng quý nhân ở trong cung không dám cho dùng
Nhưng mà ta đã nói qua cách ăn uống, chính là điểm mà các ngự y không tính tới, hơn nữa nàng chỉ cần điều dưỡng thân thể tốt, chờ khi lão sư quay về kinh, hắn lần này đi tuần biên quan, nhất định sẽ có nhiều dược liệu trân quý, đến lúc đó bệnh của nàng sẽ có hi vọng
Khám và chữa bệnh chỉ là một phần nhỏ, dược liệu là một phần khác, đừng xem dược liệu trong hoàng cung đại nội cất giữ là tốt, chỉ sợ còn thua các dược liệu do lão sư ta cất giấu
Lâm Uyển Nhi nghe hắn nói lời tha thiết, trong lòng cảm động nhẹ giọng nói:

- Phiền Phạm công tử rồi
Phạm Nhàn ngẩn người, nghĩ thầm lúc này là lúc nào rồi còn khách khí như vậy, dù sao hắn cũng không biết tâm tư của nữ nhân, một khi xác nhận nam tử trước mắt là hôn phu tương lại, Lâm Uyển Nhi tự nhiên sẽ rụt rè đi một chút, đây là tính chất đặc biệt của nữ nhân
Hắn có chút ngoài ý muốn, vừa cười vừa nói:

- Còn gọi ta là Phạm công tử sao
Lâm Uyển Nhi hiếu kỳ nói:

- Vậy kêu là gì
Bỗng nhiên hiểu ý của hắn, xấu hổ tới mức đỏ bừng cả mặt, xoay người lại, không thèm nhìn hắn, dùng thanh âm như muỗi kêu nói:

- Vậy khi nào kết hôn xong, mới đổi cách xưng hô
- Ý tứ của ta là, nàng có thể gọi là ta Phạm huynh
Phạm Nhàn nén cười nói
Lâm Uyển Nhi thế mới biết mình mắc mưu của đối phương, vừa thẹn vừa giận, thò tay qua muốn đánh, nhưng nghĩ tới nam tử này chỉ mới thấy qua hai lần, gần như là người xa lạ, lúng ta lúng túng dừng tay
Phạm Nhàn nhìn bờ vai thon gầy của nàng nói rằng:

- Chờ khi ta thành thân, chúng ta tới Thương Sơn, nơi đó rất cao hơn so với mặt nước biển, lại có suối nước nóng, thích hợp cho nàng tĩnh dưỡng
Lâm Uyển Nhi nghe thấy hai chữ thành thân, hơi có ý xấu hổ, chỉ gật đầu, nhưng không có hiểu ý của từ độ cao hơn so với mặt nước biển, lại muốn tránh việc này, nhẹ giọng hỏi:

- Phí đại nhân thật là sư phụ của ngươi sao
Phạm Nhàn mỉm cười nói:

- Đúng vậy
Ta vẫn cho rằng Phí lão sư làm việc trong Giám Sát viện, hẳn là một người không ai biết, ai ngờ ở kinh đô này lại có danh khí lớn như vậy
Lâm Uyển Nhi cười nói:

- Năm đó Phí đại nhân bắc phạt tây chinh là công thần, đương nhiên danh khí lớn, bất quá thế nhân sợ độc của ngài, cho nên luôn luôn tránh né
Nàng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Phạm Nhàn, hiếu kỳ hỏi:

- Phí đại nhân vì sao lại trở thành sư phụ của ngươi
Phạm Nhàn nhún vai nói rằng:

- Lâm cô nương, chuyện này rất rắc rối, hôm nay ta cũng không thể nói rõ ràng, tương lai nàng còn phải gả cho ta, chỉ sợ sẽ gặp phải rất nhiều chuyện phiền toái đi, nên cứ từ từ rồi nói
Lâm Uyển Nhi mỉm cười lắc đầu, nàng cũng biết lần cưới hỏi này ẩn giấu trong đó rất nhiều phân phối cùng trao đổi lợi ích, cho nên lúc vừa nghe tin bệnh ngày càng nặng hơn, nhưng nếu hôm nay tự nhiên phát hiện ông trời có mắt, làm cho công tử Phạm gia …chính là vị công tử trước mặt này, trong lòng nàng cảm kích ông trời vô cùng, còn có thể hi vọng tới cái gì xa vời nữa chứ, nghĩ tới chuyện tình sôi sục kinh đô gần đây, nói rằng:

- Phạm công tử, có đôi khi thực sự cũng không rõ, ngươi là nhi tử của Ti Nam bá tước, là đệ tử của Giám Sát viện Phí đại nhân, rồi lại tinh thông văn chương…Được rồi, cái câu Vạn lý bi thu thường tác khách kia, thật là do ngươi viết sao
Phạm Nhàn không có thấy nghi vấn hiện lên mặt nàng, chỉ đơn thuần đặt câu hỏi, hiếu kỳ hỏi lại:

- Có chuyện gì sao
Lâm Uyển Nhi trên mặt hiện lên chút tức giận nói:

- Thái hậu cực kỳ thích câu này, thế nhưng trong cung lại truyền nói ngươi sao chép bốn câu cuối của thi nhân tiền triều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng tất nhiên vô cùng tin tưởng người trước mặt này, cho nên có chút tức giận
Phạm Nhàn thế mới biết dư âm của hội thơ vẫn chưa dừng, vụ án với Quách gia vẫn còn chưa kết thúc, vậy mà lại có loại chỉ trích này nữa, bất quá hắn vốn sao chép thơ của lão Đỗ cho nên làm sao có thể tức giận cho được
Nhìn vẻ mặt có chút uể oải của hôn thê, lòng cảm thấy yêu thương, cho nên vỗ nhẹ lên tay nàng, bảo nàng không nên tức giận
- Ta sẽ thường tới chăm sóc nàng
- Thế nhưng… nếu như bị người khác phát hiện thì sao
“Đúng vậy, ta thật sự lo lắng sau khi mình bị người khác phát hiện, quái thúc thúc của ta có thể giết những người đó không…Đây thực là một vấn đề, hôm khác phải nói chuyện với thúc ấy một chút.” Phạm Nhàn tóc gáy dựng thẳng, nghĩ tới loại chuyện khủng khiếp như vậy rất có thể sẽ phát sinh
Lâm Uyển Nhi nhìn vẻ mặt hắn, mắt muốn nhắm lại, đúng là không thể chịu nổi cơn buồn ngủ rồi
Sáng hôm sau, Lâm Uyển Nhi có chút mơ hồ từ trong chăn nệm ấm áp tỉnh lại, hai mắt mở to, xoa nhẹ một chút phát hiện ra hôm nay tinh thần mình rất tốt
Nha hoàn cười ngọt ngào hành lễ, sau đó chuẩn bị đỡ nàng rời giường rửa mặt thay trang phục, lúc này Lâm Uyển Nhi mới nhớ tới việc đêm qua, thét lên một tiếng kinh hãi nói rằng:

- A
Người đâu
Nha hoàn hiếu kỳ hỏi:

- Người nào
Lâm Uyển Nhi hoảng sợ gấp gáp nói rằng:

- Đêm qua ngươi có nghe thấy thanh âm gì không
- Không có, thưa tiểu thư
Nha hoàn chăm chú hồi đáp
Lâm Uyển Nhi đi tới bên cửa sổ, mái tóc đen dài buông xuống tận mông, một thân áo trắng, nhìn qua vô cùng mỹ lệ
Nàng nhìn ra xa xa ngoài cửa sổ, phát hiện không thấy hình bóng người nọ, không khỏi có chút hoài nghi đêm qua có phải mình nằm mộng hay không, là một giấc mộng mà nàng rất muốn được thấy trong hiện thực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đang miên man suy nghĩ lung tung, nha hoàn cầm một nửa bao giấy dầu đi tới trước mặt nàng vừa cười vừa nói:

- Tiểu thư lại ăn vụng, cẩn thận bị ma ma thấy, bẩm báo bệ hạ đó…mau đóng cửa đi, không nên để gió thổi vào
Lâm Uyển Nhi tiếp nhận bao giấy dầu, còn phát hiện trong vạt áo mình có mấy viên dược hoàn, trong lòng ấm áp, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy cảnh sắc có nhiều hơn mấy phần màu sắc, lúc đóng cửa dường như cũng không thể che đậy được xuân ý vô tận len lỏi qua song cửa vào phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.