Gỡ khẩu trang xuống, lại dùng nước trong rửa sạch tay, Phạm Nhàn bắt đầu ghi lại đặc điểm riêng bên ngoài của cỗ thi thể này, sau đó phân tích khả năng mắc chứng bệnh gì, ghi chép tỉ mỉ trên một cuốn giấy mà Phí Giới lão sư đã đưa cho
Xong xuôi, y mới đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, lông mi thật dài không ngừng run rẩy nói:
- Sư phụ, còn phải làm gì nữa
Phí Giới nhìn y, nhíu mày, không ngờ thằng nhóc này lại to gan như vậy
Không có chờ lão mở miệng nói, rốt cuộc Phạm Nhàn không nhịn được cơn buồn nôn trong lòng, chạy thẳng tới bờ ruộng, ọe một tiếng bắt đầu không ngừng nôn mửa, đợi khi cảm giác buồn nôn qua đi, y mới đứng dậy trở về
Ánh mắt Phí Giới thoáng chút ôn nhu, nghĩ thầm để cho đứa trẻ mới bốn tuổi tiếp xúc với những thứ kinh khủng thế này có phải là tàn nhẫn quá không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mãi tới khi thấy Phạm Nhàn nôn mửa, Phí Giới mới đột nhiên phát hiện, chỉ có lúc này Phạm Nhàn mới thật sự là một đứa trẻ, chứ không phải lúc nào cũng giống như có linh hồn trưởng thành nấp bên trong
- Quên đi, trước tiên phải nhận thức trực quan đã, lần sau sẽ bàn tiếp
Phí Giới còn chưa nói dứt lời, đã nghe Phạm Nhàn nói
- Đáng tiếc cảng Đạm Châu là thành thị nhỏ, người chết quá ít, không thể tìm được thi thể còn mới
Phí Giới trong lòng boong boong một tiếng, chậm rãi quay đầu lại đối mặt với hai mắt không chút tạp niệm của Phạm Nhàn, không biết muốn thấy gì trong đó, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói:
- Vì sao…
- Dạ
- Vì sao ngươi không sợ
Vì sao ngươi không phẫn nộ vì ta bắt ngươi làm việc này
Phí Giới thấy rất khó hiểu, cau mày, nhìn thằng nhóc kia
Phạm Nhàn cúi đầu, hết sức cung kính nói:
- Vì lão sư nói sẽ hạ độc giết chết một người cho ta quan sát học tập, ta rất sợ, cho nên ta tình nguyện tới đào bới thi thể
- Hóa ra trên thế giới này còn có chuyện làm cho ngươi sợ cơ đấy
- Vâng
Tiểu Nhàn mới có bốn tuổi mà
Phạm Nhàn nhìn lão, ra vẻ đáng thương
- Không được vin vào tuổi còn nhỏ
Phí Giới gật đầu sau đó lắc đầu:
- Tuy rằng ngươi còn nhỏ tuổi, có lẽ có một số việc không hiểu, nhưng phải biết ngươi là con tư sinh của quý tộc, những năm tháng sau này có thể gặp phải rất nhiều âm mưu cùng ám hại
Có đôi khi tâm trạng thương hại lại là lưỡi đao gây hại cho chính mình
Nói xong câu đó, một suy nghĩ kỳ quái xuất hiện trong đầu Phí Giới, hay là những điều mình nói lúc trước khiến cho thằng bé trước mặt này u mê
Nhưng vào lúc này, nắng sớm đột nhiên chiếu vào hai mắt sáng trong của Phạm Nhàn, phản xạ ra một loại ánh sáng kỳ diệu
Phí Giới trong lòng run rẩy, nghĩ đứa bé này có con ngươi mười phần yêu dị
Cuộc đời này lão cũng không biết mình đã dùng độc giết bao nhiêu người
Năm ấy tiên hoàng bắc phạt, chính mình phối trí một ít chất độc còn giết chết hơn vạn sĩ tốt Bắc Ngụy quốc
Nếu như bàn về tội lỗi, sau khi chết chắc chắn mình phải xuống địa ngục, nhưng vì sao đứng trước thằng bé đáng yêu kia, lại không nhịn được cảm thấy sợ hãi trong lòng
Thu dọn mộ phần bị đào xới trở lại như ban đầu, hai sư đồ kỳ quái một già một trẻ bắt đầu đi về phía đông, Phí Giới đột nhiên hỏi:
- Ngươi vẫn ổn chứ
- Dạ
Phạm Nhàn ừ một tiếng trong lỗ mũi, mỉm cười ngọt ngào mang chút ngượng ngùng
- Sư phụ đối xử với con rất có lòng
Phí Giới hoàn toàn không ngờ được câu trả lời của đứa bé này, cười khổ nói:
- Bây giờ mà còn cười được, ta thật sự nghi ngờ thần kinh của ngươi đã đến độ của người trưởng thành rồi
- Cười còn tốt hơn so với khóc
- Nhưng thật ra
Phụ thân ngươi ở kinh đô có gia sản rất lớn, tương lai người muốn phân tranh gia sản với ngươi rất nhiều, cho nên ngươi càng phải mạnh mẽ hơn nữa, học tập càng nhiều vào
Phí Giới đưa mắt nhìn về phương xa, loáng thoáng thấy được thành lũy, nhíu mày nói:
Phạm Nhàn không nói gì, trong lòng lại có tính toán, thường nghe phụ thân mình Ti Nam bá tước được hoàng đế sủng ái, cho nên không đưa tới nơi khác, mà giữ lại trong kinh đô
Năm trước trong kinh đô rung chuyển, không biết có bao nhiêu vương công quý tộc chết trong đợt chính biến, cuối cùng kết thúc là hoàng đế bệ hạ khống chế toàn diện, huyết tẩy một số vương công quý tộc
Tuy phụ thân mình tuy cũng là một vị quý tộc, nhưng lại giữ được sự tín nhiệm của bệ hạ một cách kỳ diệu, thậm chí chức quan càng ngày càng lớn
Nhưng Phạm Nhàn vẫn không thể hiểu được, gia sản như thế nào mới có thể hại chết mình, khiến cho phụ thân phải mời người đáng sợ nhất trong Giám Sát viện ở kinh đô đích thân tới đây làm sư phụ của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Con hiểu rồi, nhất định là tương lai có người muốn giết chết con, cho nên sư phụ dạy con dùng độc, thật ra là sợ con bị người ta hạ độc chết
- Không sai, phương pháp giết người có rất nhiều loại, thế nhưng thuận tiện nhất, cũng không khiến người khác chú ý nhất chính là dùng độc
Phí Giới đặt lên trên đầu y, nhẹ nhàng vuốt ve
- Nhiệm vụ của ta ở đây là trong vòng một năm chỉ bảo cho ngươi những tri thức trong phương diện này, bảo đảm tương lai không ai có thể hạ độc vào trong cơm nước của ngươi, hạ độc giết chết ngươi
- Vì sao lại là bây giờ
Chẳng lẽ trước đây không sợ có người hạ độc giết chết con à
Có một số vấn đề phải hỏi cho rõ ràng, cho nên Phạm Nhàn bất chấp nỗi lo đối phương biết mình trưởng thành hơn tuổi, tiếp tục hỏi
Phí Giới mỉm cười, trong nụ cười đã có chút y vị âm hiểm khó tả:
- Bởi vì tháng trước, vợ lẽ của Ti Nam bá tước vừa vặn sinh được một đứa con trai, nói cách khác ngươi đã có thêm một đối thủ cạnh tranh sản nghiệp của phủ bá tước trong tương lai, còn người vợ lẽ kia, vừa vặn liên quan tới những người trong Giám Sát viện
Phụ thân ngươi lo ngươi ở bên này gặp phải chuyện không may, không tiện phái người tới bảo vệ cho ngươi trong thời gian dài, vì như vậy sẽ khiến cho ngươi lộ diện quá sớm, nên mới bố trí ta tới chỉ dạy cho ngươi
Phạm Nhàn chú ý tới Phí Giới dùng hai cách xưng hô, Ti Nam bá tước và phụ thân
Phạm Nhàn nở nụ cười ngọt ngào
- Con là con tư sinh, chiếu theo luật pháp của bản quốc vốn không có tư cách kế thừa tước vị của phụ thân, chắc vợ lẽ của phụ thân sẽ không quá lo lắng về con
- Trên thế giới này không chuyện gì có thể nói chắc chắn được
Phí Giới thuận miệng đáp:
- Tuy rằng Ngũ đại nhân vẫn luôn âm thầm bảo vệ cho ngươi, nhưng dù sao hắn cũng không thể làm bảo mẫu cho ngươi được, thuốc độc trong cơm nước không độc chết được hắn, nhưng rất dễ dàng giết chết được ngươi
Còn ngươi không biết, nếu như ngươi chết rồi, sẽ có bao nhiêu người cùng toi mạng với ngươi
Phạm Nhàn ngày càng nghi hoặc, nghĩ thầm rốt cuộc vị phụ thân mà mình chưa từng gặp mặt có quyền thế ngầm lớn tới mức nào, rõ ràng lớn hơn quyền lực của một bá tước nhiều lắm
Nắng sớm hiu hiu, Phí Giới dắt cánh tay nhỏ bé của y đi vào trong thành Đạm Châu, trong lúc nhất thời hai bóng người cao thấp lưu lại một cái bóng dài trên mặt đường, Phí Giới nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của y
lên tiếng hỏi:
- Thật ra người chết mới là không có gì đáng sợ
- Vâng
- Sau này không nên dùng loại chân khí này để khống chế tâm trạng của mình nữa, nếu ngươi không thể phát tiết ra được, thì cho dù ngươi có luyện chân khí bá đạo trong cơ thể tới mức đỉnh phong đi nữa cũng chỉ có nước trở thành một con quái vật biết mỗi việc giết chóc mà thôi
- Vâng
Phạm Nhàn rất nghe lời mà giải trừ đi chân khí trong cơ thể, không hề khống chế cảm giác buồn nôn và sợ hãi của mình với tử thi nữa
Phí Giới đi phía sau đột nhiên nói:
- Trong ống tay áo của ngươi còn một ít ruột ná, chẳng lẽ định mang về làm thịt kho tàu
- Á a a
Trên con đường nhỏ trong vùng ngoại ô yên tĩnh bỗng vang lên tiếng kêu sợ hãi của trẻ con cùng với tiếng cười âm hiểm của vị sư phụ bất lương.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]