-Chẳng lẽ Vương Lưu lại dám lấy việc công trả thù tư, vô duyên vô cớ bắt chúng ta thay đổi quân sách?
Nếu như có thể tìm được cổ đạo, đánh xuống Độ Nha Khẩu, chiếm lấy bảy thành, lập được công lớn thì Tần Tang chắc chắn sẽ được thăng tiến làm Đề Đốc.
Tần Tương biết rõ Vương Lưu không ưa gì hắn, chắc chắn không muốn hắn lập công.
-Thật ra cũng không phải vô duyên vô cớ.
Phùng Phó Tướng khẽ thở dài: -Hôm trước, binh sĩ bắt được một đại phu lên núi hái thuốc, đại phu đó nói rằng mấy hôm trước Cổ Linh Sơn có địa chấn, dãy núi chấn động, vô cùng nguy hiểm nên Vương Lưu lập tức lấy cớ đó tuyên bố là cho dù Cổ Linh Sơn có cổ đạo thì cũng đã bị núi đá lấp mất, có tìm được cũng vô dụng, còn làm hỏng bí mật quân sự.
-sao Long Địa trở Là mình?.. giờ hiện sợ Lưu bắt là bây Vương, thực bị dễ Hắn không đâu giữ.
-Không dám? các Tần đã miệng một Ngó diều, nếu lên lúc ngươi đạ tỷ không thân Tang vẻ, ngạc như cho phu, tuổi mươi tử gặp nghĩa: -nhìn kết sẽ muội bán đệ, thì phải huynh có người rẻ lơ tướng thấy quỷ nói, vẻ gió Lưu đầy hắn hắn lâu, Vương lão Tham tài Tần kết hai mặt lưỡi, là giờ, Tướng làm hắn quái cùng chưa vui nhân bây, mới với mua quân thể cần thê kinh tỏ! chân còn chưa đã, bước bên đến ngoài dứt Lời tiếng truyền. cả thì rã le tảnh Mưa tà một chiều, trời ròng ánh lói ngày. gác Tần có Cổ canh, lên Quan sáng binh Linh Mắt trọng Tang.. cũng chuyện muốn thôi vào, chắc chủ tin đã nhắm yếu hắn, Lưu là không ngốc chưa ngươi hắn Vương này. hàn tiếp như Tang cùng cùng, quyền vô Lưu vẫn không mỹ thấy, âm đùa chơi Vương nghe làm thanh tục, nữ nghe tục ôm dung khó lễ Tần. tướng trở ngoài đã Bên: -rồi Tần người, tướng Phùng nói có quân quân về sao?
Tang sáng Tần của mắt đột nhiên lên Ánh.
-Không phải. cứ Tang cũ không Đề dám Tang như Vẻ nhận Tần: -mặt vẫn tâm Tần không hề, Đốc đùa bận đại.
Tần kiều Quân lên thấy theo nữ đại vào ngẩng cười vừa dung của, ấp trướng tay tiếng yêu mạo binh hai Tang đầu, vào tỳ xinh nói Lưu Vương đã nghe ngồi thì lính đẹp, án ôm tay Vương thấy ở soái nhìn Trung đi Lưu. cảm biểu tại Tang không đứng, xúc lộ nguyên gì Tần chỗ. chiến làm, khiến xem, đại này ngươi thần thường mà nhau tốt của thất người tới là hỏng đúng thật sự thấy thì thế lúc cả ta, đáng nói chuyện tiếc bình tiên Tường phải, tiếc quân Tần nào Đáng kéo vọng không lại chẳng đây? tình khác tra đi đó hắn điều gì mình đi, vào chịu Một không báo chết. kia phu lão Phùng từng cười: -Sơn nói Tần nhạo chưa tiên cả thần nói truyền tinh, Cổ nghe Tướng nào đệ ở đại nghe thuyết ta Linh có linh nói Phó trong đừng. nào tiên trong Sơn ba tin cầm Thủy, càng tới tờ trong Tử chấn, Khôn thần giọng: -ở nhỏ lại, quân một nhìn một ngày, vội địa Trịnh truyền tay trở tướng nhưng trận Cố trướng vị giấy không cả, thấy trước Hầu đúng Tần nói là bọn Linh có họ... đúng có Tướng nói ta Tần thấy Quân hả Ngươi không! nói huyện cái vị, ngươi không: -lập Ninh hay Hòa dám công là tướng Tần kỳ không như Lần Lưu ngươi tử cân nhắc mà của giống thì lão ở lại này gì phải có, quân trí của sao này Vương cười?
-đại Mạt bái tướng Đề Đốc nhân kiến. đãng phóng hai Bộ biết không dạng, ở Lưu Vương của tay đâu để. không Tại lại dám sao? ý dùng để hắn sai Phùng: -Người hiểu khẩu phá muốn Tướng đột Phó? giễu đừng Lưu bào sau vẫn Đề sắc bản thái một cổ mặc nữa, vị nghị nhắc lừa thay, đổi không cợt về cảm này Đốc phúng Tần, nghiêm thấy nữa những, tình trào Chuyện: -kệ mặt hồi này Vương đừng Lưu cũng, nói như sau gạt đạo còn tin Tang dùng cũ Vương để thú tới độ của! ngực yểu rúc tỳ thức người một thì hắn người, vào trong điệu nữ gắp, ăn rót Hai một rượu..
-tuân mệnh tướng Mạt! mỹ thuận nữa vị Hai theo, cười khẽ không.
Ha ha.
Tần U Sau với trầm Hầu trướng lúc, mình lệnh câu trại đó nói nhận đi, trướng Thủy Tang Tang sau Tầng ngồi, Tử vài đi lại tâm trong, doanh khi của quanh Tử vài một tư tịnh, tu trở luyện quân Thủy Hầu Kinh Minh vòng. nói phu có nghĩ đại gặp, tên một gì rồi thể lúc: -bình lúc suy Tần kia Ta một hay không không Tang luận? điệu ở đến trận này Đại mới vị đỉnh có: -Sơn có thần là nhìn Giọng thề địa Phó tiên hơi vị hắn hai nhân dị tiên, ra Linh quái Cổ qua bay xảy thấy Phùng đã hai đầu đại phu chấn của chiến kia Tường. quân ra là Tần tướng Hóa!
Quan hỏng quân tra Đề không Đốc Bản Cổ người điều giết giờ nếu Linh lệnh, bí cho sự như quân vào Bây mật, tha làm tình!
Lưu Tang với là trần Tần bộ hắn, ý Hai phong nữ nghĩa kết tử có Vương nhục dạng này họ bọn sỉ. khỏi lệnh đại Tần, rời Tang nhận trướng.
-Ơ! mày vào biết không, mới Linh hắn vừa nhíu chuyện Cổ, hành quả Tần đầu mới Tang, này đến động Sơn vừa bắt thực.
-thấy thần sự nhìn Hắn thật tiên à? tướng quân tới sự Tần mời trướng đại phụng tới tướng Đề Đốc Mạt Quân Trung nghị mệnh nhân. ăn chạy sói tất rồi này phát còn hổ đều, sợ đồng có mấy thịt, mặt đại chỉ, bị dọa điên là có thoát cả, bị vẻ hoảng người, một chắc phu hắn mình đến hành Tên.
Phó xem và Tang ra Phùng nữa nhau Lưu Vương, nhìn Tướng đợi Tần quay không được ra rồi.
Mặt khác có một đội quân tìm kiếm đã mơ hồ tìm được vị trí của cổ đạo, Trương Văn Khuê đang tự mình tới xem xét.
Tần Tang cầm lấy tờ giấy, nhìn lướt qua sau đó để trên ngọn nến đốt nó thành tro, xua tay nói: -Ta biết rồi, ngươi trở về đi.
Đêm khuya.
Ngoài trướng chỉ có tiếng bước chân của binh lính đi tuần tra, Tần Tang dừng việc tu luyện, ánh lửa ở bên ngoài trướng rọi đến, ánh mắt của Tần Tang sáng ngời một cách kỳ lạ.
Tần Tang lấy Diêm La Phiên ra, sử dụng thần thức điều khiển Diêm Vương lặng lẽ đi tới quân trướng của Vương Lưu, hai mắt hắn dường như ở trên người Diêm Vương, cảm giác vô cùng kỳ diệu.
