Tần Tang đứng ở đỉnh núi, chính là cổng vào cổ đạo, phía trước đồi núi chập chùng, tầm nhìn rất hạn chế.
Mặc dù cây cối rậm rạp nhưng nhìn kỹ thì vẫn có thấy thấy dấu vết đào bới trên vách núi.
Khó tưởng tượng nổi, nếu chỉ dựa vào sức người thì làm thế nào có thể mở ra một cổ đạo ở giữa một nơi núi non trùng điệp như thế này.
-Nhớ lại xem?
Vị trí đó ở đâu? làm Trầm ngạc hắn vừa tới cảnh nhớ Hà vừa nhiên Tình, bờ này Tần rỡ mừng Thủy Tang. đường thể trong khác dễ đạo, lên doanh nào đi mấy chuyện quân ôm có của cây, bên cũng chặt con phải không cả đường, không lớn có chỉ có cây Binh núi, linh nhiều mở ba thân được, cổ qua không hành là xuể người có cách. nhầm đường chạy.
-Sạt lở? dài Nhưng Tang không lại, sau đó vọng thất thở, Tần lâu. vào chỉ lại nhớ nhân run tít ở Tiểu đạo bên Đại: -phu trong cổ rẩy. cũng đá hồ núi không cốc một nào thành nước lại hay sơn phía, đã đó có lại trong đề bị bên Sơn còn dòng nhỏ cốc, chất nhỏ bị mắc hai liệu bị cốc có sườn, cái chặn trong động đất bên sông đầy một trong người dưới kẹt ở? chém như dùng người vậy đao một bị giống vào.. nóng không Tần Tang chạy ruột, đỡ giúp tới cũng. thật có Chẳng tu Sơn bên trong Linh người tiên Cổ sử giao lẽ đấu. trông bóng trên người một thì, thấy cành tìm ngoài, kiếm Hắn núi vải bị hai mảnh đến chạy xuống không mắc trừ thể lâu có cũng nào, thi thật vội vàng không cây. chạy...
Sơn sống người nhìn mắn khác đại giữ bị miệng giữ, được Vương tiếp thấy nên hắn thần phu bởi là, Lưu chính ta vị tiên Linh chặn hội muốn Vương người đã may Lưu có Đây bắt cơ vì ở Cổ mới lại để. trái dám tức làm cốc của đầu mệnh nhưng ai, bên không mọi có Tang làm người trên ở đạo việc lập, cổ Sơn Tần lệnh bắt mặc không dù... tư Tần vải vẻ trầm màu lụa mảnh chú sơn, sờ dưới hai nhìn cốc Tang sờ xanh mặt, ở xuống chăm chân. vững bẩy đứng chút tên Tiểu đại chân, phu nữa lẩy không run Tay: -suýt.. chỗ này Hình như là. chặn đá Tảng toàn xuống trên từ hoàn rơi vào cổ đạo lối. sói đi bị sau vào, sợ tiểu nhân lừa hãi là cưỡi, mất thì đó ăn. hướng theo sắc bản tướng lùng trầm, lạnh Tần xuống quát nhiên dối mặt dám, quân nói chỉ: -mặt trước Còn phu đại Tang của đột Nhìn!... lên giữ Độ bọn mới chật họ đi quân chút Nha tập cách binh cũng Khẩu nhiều miễn mà lương có kích có thực đại, nhưng mang trấn hơi nên thể thể ở Bị đường nhà đường vẫn được, theo cưỡng dễ dàng quân khí mặc kho bất hẹp không ngờ một một binh dù. ở đất nát đá bị Sơn không nếu Tang hư đã, khi cũng là không lớn cốc, đồ cùng lại hỏng bì người vô, nhiều lắng hi vọng có có rất Tần, vật nhưng như lo trong rồi đè đọng đó.. ngắm Tang quanh lên, dậy ngọn nhìn nhất nhanh lệnh, xung bay núi ra, cao đứng Tần chóng đó sau. cháy một lại có dấu bông còn bên sợ lưu lửa đó, cả ra cây cái đáng Ngoài những cò tuyết vài còn hơn trên vết là. thấy đó dẫn, luôn vậy vô lòng ngứa ta tới nói, Nghe miệng Tang: -trong ngáy xem cùng Mau Tần. bị sạt rạp Đồi, lở toàn vỡ thạch, vụn đổ cối cây bộ nham núi. cùng xuống để xong phu kia bị, nhiệm tên núi sắp trước rộn thì cũng ồn tới, ào ngày quân Tần bận vào sạt kiếm vào Tướng rơi chạy đột núi đạo tìm cổ phía báo đã, hơn đột có cuối đại: -xuôi nhiên, vụ nhiên nửa chặn theo dẫn vách trước, Tang rồi mất đang xếp lở người phía lối chuẩn núi. rơi ra sĩ bị có úng: -Cả một sườn nói nứt ấp vẻ, nhìn xuống, Binh kia núi. vi phạm mở tiếp Tang bỏ tìm kiếm không này tìm từ trượng, vi chỉ trong đấu thấy rộng khoảng không, cuối Tần kỳ nhưng Phạm nào như vết, vẫn ý tục hình giao cùng bất dấu mấy định trăm vẫn.. thần nhìn tới nói, thấy phu hắn tiên đại Tên bay hướng này từ. đạo hành núi sĩ Nhiều, tiến do như một trở dọn đất lệnh dự, sạch về đá do cổ một nào được Tần mình thể không, lúc đào tướng đó hắn sau Tang vậy. sườn đi sĩ bóng núi bị núi vào Tần, Binh mà phía đi qua rất giống vừa đao binh thấy vỡ trước cắt sĩ mảnh rất ngọn, sâu loáng qua đã, hai nói xuyên mới nhìn Tang. đầu Tần Tang của dẫn gật dịu, Sắc nói Xuống: -lại đường, mặt núi!. cứ nửa đó đà tốc đi theo một càng này đã Sau hình, đi có vào đạo doanh càng, dài không độ đã ba thể cổ dần, sĩ địa nhanh ngày quen cả tướng đã được với nữa thì quãng ngày lâu. vô cùng hoang mặt sĩ mang binh Vẻ. vào đề mặt cơ Tần biến, hành đạo thì động Tang đơn Sắc không, có đổi vấn chậm nếu giản trễ thời không lối như là cổ chỉ.
-Doanh khí Phái người về binh mở để đường mang Quân đây tới Nhu. hắn điên dọa trò đó Tần cảm tìm là, câu cũng binh hẳn người cho Sau, như thấy đại giống với nhưng tới bị này, hắn mật chuyện sĩ sợ phu ta Tang không mất ta vài. núi vào đi đầu ban bên nhân từ, kia tiểu là.
-nào thể Tình như thế cụ huống? lắm trọng Có không nghiêm?. nghiêng vị đại đứng Tang cạnh phu đầu Tần hỏi bên.
-nhân nhân dám Tiểu, tiểu không không dám.. lên với nóng cùng nhất bay, lòng vô tốc Tần độ đỉnh Tang nhanh núi..
Dường mùa như cả đã qua này đêm nơi bốn qua trải.
Ngươi mà như vậy có à đi xa thể?
Từng lớp từng lớp đất đá được dời đi, chớp mắt trời đã tối, Tần Tang đè nén cảm giác lo lắng trong lòng xuống, ra lệnh dừng tay để dùng cơm, sau đó tiếp tục đào trong đêm.
Có tướng sĩ không nhịn được cằn nhằn, hắn cũng coi như không nghe thấy, đuốc cắm đầy trong sơn cốc, làm việc liên tục cả một đêm, cuối cùng thì cũng đã xong.
Lớp đất đá cuối cùng bị nước thấm ướt thành bùn nhão, từng giỏ từng giỏ được khiêng ra ngoài, Tần Tang cũng sắp biến thành tượng đất.
Đúng lúc này, phía trước đột nhiên có người hô to, Tần Tang ngẩn đầu lên, nghe thấy giọng nói của một tướng sĩ: -Tần tướng quân, phía dưới này có người!
Trong lòng Tần Tang mừng rỡ, vội vàng hét lớn: -Tất cả mọi người không ai được phép động tới hắn!
