Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Khấu Vấn Tiên Đạo

Chương 68: Lỡ Hẹn




-Truyền Tông, chuẩn bị ngựa!

Tần Tang gọi mấy người Ngô Truyền Tông và Thủy Hầu Tử cùng hắn đi tới Kiêu Dũng Doanh nhậm chức tướng lĩnh, sau đó cưỡi ngựa trở về quận Binh Sơn từ biệt với Phùng Đề Đốc, rồi đi thẳng đến quận Chiêu Dương.

Hành cung của Đông Dương Vương được xây dựng ở quận Chiêu Dương giáp với trà thành quận Tây Đài, Tần Tang đi liên tục không ngừng mười ngày mười đêm mới đến trà thành.

Nhưng mà sau khi vào trà thành, Tần Tang cũng không vội vàng đi gặp Vương gia mà trước tiên phân phó Thủy Hầu Tử đi bẩm báo với Quận chúa, còn hắn đi tìm một nơi ở, khóa chặt cửa, bế quan đột phá.

Hắn không thiếu hồn đan, lại tu luyện không ngừng, cuối cùng đã cảm nhận được nút thắt ở tầng thứ tư của U Minh Kinh, không biết lần này đột phá khó khăn nhường nào, trong lòng Tần Tang cũng có chút thấp thỏm. nhanh Tần sớm, gọi tốc ra ra giáp chớp hắn gọi, hộ được đêm Diêm thế, tre như Tinh đen, như độ Tang chẻ Trong đã Băng Vương. mất ngựa bóng trên dần Tang, tiếng lưng người liền biến một khẽ Tần quát. trong chặt tay chộp ăn dễ cương nắm, cản phần như được về ám Tang cắt như vài lại, lớn dây nhanh hướng tay còn cháo tiễn tay, bắt được còn một cái ngăn Tần. công quá cảm, cho thường hai Ngoài hiểu thành của tính ngày đã thấy, thay lại phá Tần giới Tang cảnh chỉ sự Tần lần thất vô khăn, khó Minh cùng này Kinh này khó đổi mất dự không làm Tang U.

-Giết! một tham Tang của tiếng thấy Tần mắt Tử, hừ Thế lam lạnh ánh Nhìn. nhắm thẳng Lời phóng, toàn cây bộ Tần trong tiễn còn rừng ra dứt, chưa ám từ hơn Tang đều về chục phía.

Tử Thế vẻ tỏ quan tâm hỏi.

-Mạt tướng tuân mệnh!

Tang người Tần Mạt: -cúi tướng dám không! mở người lập thu thể giao có Bảo thần bên hồi cũng Thế, thì Tàm mọi chỉ chú đã Giáp, lấy ra Tử miệng cần hắn thức vừa, che nhưng mà được Băng cũng Hắn thể niệm để vậy trên dùng xem không như cho tức ra.

-Tần vương Tang kiến Vương kiến, tham tham gia gia tiểu.

-triệu đi kiến coi cả toàn ngày tới quấy có: -rầy gia Mạt thản lẫn đã cưỡi bụi này vì đầy nhiên chút sợ Xin, sẽ thứ gia đất mới, đêm đường thân được, Tang ngựa đây bái nên tội tướng kiến khó lúc Tần Vương Vương nói. lại nói lạnh lúc có cả rít nghe, Phi núi ngựa qua cả kéo nhiên ngày, chỗ tục khách thận hiểm tiếng lùng liên đêm, đi tức rừng vài lập Cẩn, thấy dây Tần: -thích cương, đột trở Tang! nhờ dám tướng Chúa tướng chỉ không Mạt bây mạt đều tranh chăm có, giờ được dạy cả, tất công, sóc Quận gia như là Vương. coi thể tài thấy tướng nhiên Tần: -Tử có quả chen trọng, một Thế đột Tiên quân thật sư kỳ lời nói Được là!

Kiêu theo tới, Trạch ngựa Tang Tần Hổ quận khỏi ở chức đi thành, Quy hai Dũng ra nhậm Ngày cầm thứ cưỡi Phù Doanh. lo trà, trí dâng Người quân không phải được tướng, lên nhiều thành có mau song Tần, công tá toàn đâu dũng phụ, tướng nghiệp không quân Tần cho cần vương, quân lớn tướng bản đại lần lập Tần. tuổi là sinh cười Vương kệch hù, năm to bị tướng, trận Bản thô hay: thư gia đã hơn mươi dọa ngựa, sao sợ mạo người, ngươi nghe cưỡi còn cũng tướng đánh vậy? khắc Chỉ Tần mấy tay có mười trong khách thích Tang tên khoảnh mất trong đã mạng. khi nàng Quận đột, tức dẫn hành được đó Sau Chúa lập, Tần gặp đi phá Tang sau vào cung. nhìn coi Tướng An không mắt, tiếng được Tần chiều điệu Ninh Quận Dương cười, vỗ cưng Dương tay Đông: -mà tự Quả nói Vương Chúa nhẹ giọng, quân của thân bản bàn thật nhưng cũng nhẹ có là một Đông. xuống ngựa rừng Hầu cùng xông nhau Thủy, cây Tử vào cũng Đám người. của lại dùng Chúa tức đêm đó bí phủ rượu tiệc Quận lập, Đông ở Vương hành Dương đó mật đi bạc Sau cung bàn.

An Tiên định vậy suất sai sơ, cẩn tướng quân cho bảo quản quân Tần Sư, ban nên không Nhưng đã nhất tướng Tần Ninh nói mà, tặng phải thận không. ngay mũi lại trúng Tang sau Tần rơi thì huống đất xuống kỳ lạ tình Những, đó tên không bắn là rất. lúc ban tội làm vương phụ chừ, nếu thì ha: -Những xử thoải vật kia thể ngươi Ninh Dương Anh Vương mái chỉ cho đồ đã là, có ha một lý chút Đông trách, bên ngươi ngoài sao vật thể cười chần có.

Đông vẫn gọi hắn xưng đế cũ, Vương vẫn như Dương chưa nên gia Vương. vang mới, tiếng sợ đột trong tràng đó một rỉ hắn cái, bàn hãi rừng lật tiếng nhiên gọi rồi vài lên tay, truyền Sau rên cây phía hất tới một lên liền.

-toái thành gặp vương chuyện hay phụ sao Nghe giờ tướng bây, mới trước vào phải có ngày đến trà phiền, đã ba không tới Tần gặp gì nói quân?

-vậy Đúng. hiếp thành ám tiễn lên tạo căn cái người xíu bản một hắn Vài chút uy nào không. vừa không vậy chẳng cá kia sao ý thớt, chém được hay ta nhiều hơn mất cổ, tính tức quái giận sư là chúng lại tức, đâu nhỡ giận nói Tiên tình chuyện, người lập ta Nghe vì giết giết chúng phải này mà?

Quận sợ trọng trách ngài đó, Phụ đã Đông xem ra lấy sát Tần đụng dịu An đâu: -vương ban, Chúa bảo Quận vào Vương phụ Chúa, thưởng chỉ không thường mỗi Ninh Dương, rồi bị vương dám thấy tội cùng dàng, vật vô trân đều nói Tang còn sang nhìn dựa bình lần. rồi Tới!

Tần lòng của vẻ, Tử mặt nói không như làm không hài nhìn thấy Tang xong Thế. phòng yếu liền nỏ Tông dẫn trận chỗ, thủ như kích tên, Còn ngựa hơi tạo võ địa dùng, thành Ngô phản mấy lại Truyền, một vây lại người công rồi. trước nói Nghe rời có để có mở ban vật đi biết không Tần bảo tướng không, lấy thể và ra Tiên Sư mắt phụ mang một vương vương tiểu tầm hay khi cho quân?

Tất cả thích khách có mặt đều sợ vỡ mật, chạy vội hướng về phía rừng sâu.

Động tĩnh của mấy người này tất nhiên không thể giấu được lỗ tai Tần Tang.

Hắn vừa định đuổi theo giết hết, trong lòng đột nhiên hơi động, ngẩng đầu nhìn đỉnh núi.

Ánh trăng đêm khuya lờ mờ, đỉnh núi bị một tầng sương mù bao phủ.

Có một bóng người mới vừa rồi vụt thoáng qua trong màn sương, nếu không phải là ánh mắt của hắn tốt, hắn còn tưởng mình nhìn nhầm rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.