Lam Tiểu Bố không kịp suy nghĩ vì sao hai người này đã kiêng kỵ hắn như vậy mà còn muốn đến đây đánh vào động phủ của hắn, hắn đã mở rộng lĩnh vực Thánh Nhân của chính mình ra.
Bởi vì một trong hai người này chẳng những có tu vi mạnh hơn hắn, hơn nữa tuyệt đối không phải những Thánh Nhân mà bình thường hắn nhìn thấy có thể so sánh được. Người này da thịt rất trắng, đeo một thanh trường kiếm, chân mang một đôi Đạp Vân Ngoa, thật giống như không hề đứng trên mặt đất. Không phải là thủ đoạn đạo pháp dùng phù hư không, mà là tự nhiên đứng phía trên đạo tắc thiên địa như vậy.
Bàn về tu vi, Lam Tiểu Bố đoán cõ lẽ người này không vượt qua ngũ chuyển Thánh Nhân, rất có thể chỉ là tứ chuyển Thánh Nhân. Nhưng Lam Tiểu Bố khẳng định, cho dù là Bố Cự có bước vào thất chuyển Thánh Nhân, ở trước mặt người này, cũng chỉ là một bàn đồ ăn. Đây là tứ chuyển Thánh Nhân lợi hại nhất mà hắn từng gặp, so với Luân Hồi Thánh Nhân còn đáng sợ hơn gấp mấy lần.
KHông có lý do gì cả, chỉ là một loại trực giác.
Nếu như trước đó chưa bước vào nhị chuyển Thánh Nhân, Lam Tiểu Bố sẽ không chút do dự từ bỏ động phủ này. Hoặc là nói cho dù có bước vào nhị chuyển Thánh Nhân, trước khi chưa cảm ứng được mình có thể đi vào trong Vũ Trụ Chi Tâm, Lam Tiểu Bố cũng sẽ từ bỏ động phủ này. Có thể tiến vào Vũ Trụ Chi Tâm, hắn có thể dựa vào quy tắc thiên địa mà chứng đạo tam chuyển Thánh Nhân.
Ai dám cướp loại cơ duyên này của hắn, đều là mối thù sinh tử.
“Đạo hữu có ý gì? Vì sao lại công kích động phủ của ta? Chẳng lẽ đạo hữu không biết công kích động phủ của người khác là tử thù hay sao?” Giọng điệu Lam Tiểu Bố vô cùng bình tĩnh, khi tra hỏi, ánh mắt của hắn tùy ý nhìn về phía một người khác.
Người này nhìn giống như tùy tùng của vị nam tử đeo kiếm đứng đằng trước này, dường như không hề gây nên sự chú ý của người khác. Nhưng trên thực tế hắn ta cúi đầu, cũng thật là tùy tùng của nam tử đeo kiếm.
Nhưng khi ánh mắt Lam Tiểu Bố nhìn về phía nam tử gù này, hắn suýt chút nữa không thể khắc chế dao động trong lòng mình. Nếu như nói nam tử đeo kiếm đứng phía trước kia là một gia hỏa đáng sợ đến mức Lam Tiểu Bố không dám động đến, vậy người gù bên cạnh nam tử đeo kiếm kia khiến Lam Tiểu Bố cảm thấy một loại kiềm chế tử vong. Người này giống như một thanh kiếm, thậm chí còn sắc bén hơn cả kiếm, chỉ là đối phương đã ẩn giấu đi phong mang của mình mà thôi.
KHông đúng, người mạnh như vậy sao có thể làm tùy tùng của nam tử đeo kiếm kia chứ?
Nam tử đeo kiếm kia mạnh, tuyệt đối không hề mạnh hơn người gù kia. Hơn nữa bộ dạng gù kia cũng là giả, nhìn bộ dáng của đối phương, nếu như đứng thẳng người, tuyệt đối sẽ càng khí vũ hiên ngang hơn cả nam tử đeo kiếm kia, giống như lợi kiếm ra khỏi vỏ.
Loại nhân vật lợi hại như vậy mà nam tử đeo kiếm không nhìn ra? Lam Tiểu Bố nghĩ chuyện này có khả năng không lớn lắm, đột nhiên cảm thấy khí thế từ người gù kia lại biến thành một tùy tùng Thánh Nhân bình thường.
Lam Tiểu Bố hiểu ra, hắn có thể nhìn ra được, là bởi vì nơi này là Trường Sinh Giới, mà Trường Sinh Giới sáp nhập vào trong Đại Hoang Thần Giới, hắn là Đạo Quân của Đại Hoang Thần Giới, cho nên quy tắc và số mệnh ở vùng thiên địa này đều có quan hệ rất lớn với hắn.
Cũng chính vì vậy, hắn mới có thể nhìn ra được người gù không tầm thường. Mà nam tử đeo kiếm kia rõ ràng là từ ngoại giới đến, cho nên không thể nhìn ra được sự lợi hại của người gù.
Vừa rồi khí thế hùng hổ công kích động phủ của Lam Tiểu Bố là nam tử đeo kiếm, bây giờ lại vô cùng cẩn thận, hắn ta ôm quyền nói, “Đạo hữu, chúng ta dự định mượn động phủ của đạo hữu một khoảng thời gian, mong đạo hữu giúp đỡ một chút.”
Lam Tiểu Bố từ tốn nói, “Không biết xưng hô với các hạ như thế nào?”
“Ta là Quảng Dã Trường…” Nam tử đeo kiếm vô cùng cẩn thận nói.
Quảng Dã Trường? Lam Tiểu Bố hình như cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, ánh mắt của hắn đột nhiên nhìn về phía trường kiếm trên lưng Quảng Dã Trường, trường kiếm này…
Đây tuyệt đối là bảo vật có đẳng cấp còn cao hơn Trường Sinh Kích của hắn, đương nhiên Trường Sinh Kích của hắn còn có thể thăng cấp nhưng mà trước khi thăng cấp lên một trình độ nhất định, không thể nào có cấp bậc cao hơn trường kiếm của Quảng Dã Trường. Tựa như cảm nhận được ánh mắt của Lam Tiểu Bố, Quảng Dã Trường nhanh chóng nói, “Đây là pháp bảo của ta, Lục Thần Kiếm.”
Lục Thần Kiếm? Cái tên rất quen thuộc, Lam Tiểu Bố nhíu mày nghĩ một lát,, hắn nhanh chóng nghĩ ra, có một loại kiếm đồ thần thông tên là Lục Thần Kiếm Đồ. Lục Thần Kiếm chính là chí bảo để kích phải Lục Thần Kiếm Đồ, nghe nói một khi bị Lục Thần Kiếm Đồ vây khốn, hữu tử vô sinh.
Lai lịch của tên Quảng Dã Trường này không thể xem thường, mặc dù hắn chưa từng nghe qua, nhưng nhất định là một cường giả Viễn Cổ.
Đối với loại người này, tức giận cũng chẳng có chút ý nghĩa nào, Lam Tiểu Bố mỉm cười. “Quảng đạo hữu có đạo lữ không?”
Quảng Dã Trường hơi hoang mang, thuận miệng nói, “Thật lâu trước kia thật sự có một vị đạo lữ.”
Lam Tiểu Bố gật đầu, “Có thể cho ta xem hình ảnh đạo lữ của Quảng đạo hữu chứ?”
Quảng Dã Trường có chút nhíu mày, nếu như Lam Tiểu Bố nói không cho mượn, vậy thì cứ dứt khoát ra tay. Bây giờ Lam Tiểu Bố không nói đến chuyện không cho mượn, chỉ hỏi hắn ta vài vấn đề.
Nghĩ đến đây Quảng Dã Trường tiện tay vẽ một chút trên hư không, một nữ tử có dung mạo tuyệt mỹ xuất hiện trong hư không.
Lam Tiểu Bố ngây ngẩn, hắn đã từng nhìn thấy rất nhiều mỹ nữ, nhưng nữ nhân này cho dù là dung mạo hay khí chất, đều có thể nói là cao cấp nhất.
Cũng may Lam Tiểu Bố nhanh chóng kịp phản ứng lại, hắn lập tức nói, “Quảng đạo hữu, đạo lữ của ngươi ta thấy cũng không tệ, ta nhìn trúng rồi, có thể cho ta mượn ngủ mấy ngày không?”
