[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?” Quy Hải Triệu lạnh lùng nhìn tên chưởng quỹ Vu Kha còn đang nằm dưới đất, mặc dù lúc này trên người Vu Kha vẫn đang mặc tiên bào trên người, nhưng ông ta lại hệt như một con chó, ngay cả đứng cũng không đứng được
Khóe miệng Vu Kha vẫn còn đang chảy máu, nhưng ông ta không quan tâm, mà vội vàng nói: “Đan chủ, chuyện là Phiến Thiên Nguyệt của Thiên Vân môn mang theo một cây Tố Đan thảo tới Loan Nguyệt đan lâu của chúng ta cầu đại sư Tây Ẩn luyện chế giúp Trữ Chân đan
Cuối cùng bây giờ nàng ta lại nói đã cầm năm cây Tố Đan thảo tới…”
Phiến Thiên Nguyệt mới vừa tỉnh hồn lại sau cơn chấn động mãnh liệt, định nói chuyện thì nghe thấy Lam Tiểu Bố truyền âm: “Ngươi cứ nói ngươi cầm theo ba mươi cây Tố Đan thảo tới.”
Phiến Thiên Nguyệt không hiểu ý của Lam Tiểu Bố là gì, nhưng nếu chưởng môn sư huynh đã muốn cô nói như vậy thì dĩ nhiên cô sẽ nghe lời: “Ta không hề nói cầm năm cây Tố Đan thảo, ta cầm theo ba mươi cây Tố Đan thảo mới đúng.”
Đám người xem kịch vui bên ngoài lập tút hít mạnh, nếu Phiến Thiên Nguyệt không nói ra những lời này thì mọi người đều nghĩ là do Loan Nguyệt đan lâu muốn ăn đen bớt
Nhưng giờ ai ai cũng nghi ngờ, có thể lấy ra ba mươi cây Tố Đan thảo
Ngươi nghĩ Thiên Vân môn của ngươi là tiên môn năm sao à
“Đúng đúng, nàng ta đã nói nàng cầm theo ba mươi cây Tố Đan thảo tới tìm đại sư Tây Ẩn luyện chế đan dược
Mọi người nghĩ đó là chuyện có thể sao
Nếu như cây Tố Đan thảo dễ lấy như vậy thì không phải cả Nguyên Châu này nơi nào cũng có Uẩn Đan cảnh hay sao.” Vu Kha nhanh chóng phản ứng kịp, Phiến Thiên Nguyệt càng nâng khống nhiều thì càng chứng minh lời nói của cô là giả
Lam Tiểu Bố đột nhiên mở một bàn tay ra, ba mươi cây Tố Đan thảo treo lơ lửng dưới tác động của thần niệm
Sau đó hắn nhàn nhạt nói: “Nói như vậy thì không phải ba mươi cây Tố Đan thảo ở trong tay ta là giả hay sao
Ta lấy được sáu mươi cây Tố Đan thảo, đưa cho sư muội của ta ba mươi cây Tố Đan thảo để tới nhờ các ngươi luyện đan, các ngươi trái lương tâm lấy hết số Tố Đan thảo của sư muội ta không nói, thậm chí còn treo muội ấy bên ngoài đan lâu, ha ha, Loan Nguyệt đan lâu các ngươi có thể tồn tại tới hôm nay quả thực là kì lạ.”
“Thật sự là Tố Đan thảo, thực sự có ba mươi cây kì…” Tất cả mọi người sững sờ
Ba mươi cọng Tố Đan thảo, là một khối tài sản lớn tới mức nào đây
Nhìn tông chủ Thiên Vân môn có thể lấy ra một lần ba mươi cọng Tố Đan thảo, thì chuyện đệ tử cốt cán của Thiên Vân môn mang theo ba mươi cọng Tố Đan thảo tới cầu luyện đan cũng không phải là chuyện kì lạ
“Loan Nguyệt đan lâu vốn là một đan các chuyên ăn dơ , ta từng nghe nói một chuyện, từng có một người tu tiên tới từ nơi khác để nhờ đại sư Tây Ẩn luyện đan, cuối cùng lại thấy mất tích.”
“Ta cũng từng nghe qua chuyện này rồi.”
…
Càng ngày càng có nhiều người cảm thấy Loan Nguyệt đan lâu có vấn đề, có vẻ nơi này thực sự đã cướp ba mươi cọng Tố Đan thảo của Thiên Vân môn rồi
Sau đó mọi người nhìn thấy Lam Tiểu Bố thu hồi Tố Đan thảo, mặc dù mọi người rất hâm mộ, nhưng không dám suy nghĩ quá nhiều
Người ta là tông chủ của Thiên Vân môn, là nhân vật mà thành chủ Mạnh Ngạo của thành Bạch Vũ Tiên muốn kết giao, cũng là người suýt nữa giết chết Quy Hải Triệu
Như thế, người có Tố Đan thảo trong tay này ngươi còn có thể làm gì
“Vu Kha, ngươi dám bôi xấu danh tiếng của Loan Nguyệt đan lâu ta
Ngươi muốn chết phải không?” Trên mặt Quy Hải Triệu lộ ra vẻ tức giận
“Đan chủ, không phải, thật sự chỉ có năm cọng Tố Đan thảo mà thôi…”
Lời của Vu Kha ngưng lại trong nháy mắt, trong mắt ông ta thoáng hiện ra vẻ kinh hoàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ta nói lỡ miệng nên đã nói hết sự thật chuyện ông ta muốn ăn trắng đống Tố Đan thảo của Phiến Thiên Nguyệt
Ban đầu thì nói là một cọng, sau đó lại đồng ý là ba mươi cọng Tố Đan thảo, bây giờ lại nói là chỉ có năm cọng nên lúc này ai cũng biết là Loan Nguyệt đan lâu của bọn họ là hắc điếm
Trong đám đông truyền ra tiếng mắng khinh thường, rất nhiều người đã nói rằng sau này sẽ không bao giờ dám tới Loan Nguyệt đan lâu nữa
Nơi như này thì ai mà dám tới
Cầm dược liệu đi luyện đan, cuối cùng lại bị người ta ăn trắng mất dược liệu của ngươi, thậm chí còn treo ngược ngươi bên ngoài đan lâu nói rằng ngươi muốn lừa gạt quán nhà người ta nữa
Lúc này không phải là tranh chấp xem là năm cọng Tố Đan thảo hay là ba mươi cọng Tố Đan thảo nữa, mà là chuyện đan lâu này đã phạm vào điều kiêng kị một cách quá đáng
Quy Hải Triệu vội vã ôm quyền nói với Lam Tiểu Bố: “Lam tông chủ, chuyện này là do chưởng quỹ của Loan Nguyệt đan lâu chúng ta bị ma quỷ che mờ mắt, đan lâu chúng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ông ta, ta sẽ mang ông ta về nhận trừng phạt thích đáng.”
“Mang về thì không cần đâu, cứ bồi thường ba mươi cọng Tố Đan thảo cho ta là được
Còn nữa, ai là Tây Ẩn.” Lam Tiểu Bố nhàn nhạt nói
Nghe thấy Lam Tiểu Bố nói không cần trừng phạt, lòng Quy Hải Triệu thở phào nhẹ nhõm một hơi
Cuối cùng vẫn phải kiêng kỵ gia tộc Quy Hải của hắn, Vu Kha này hàng năm hiến không ít diệu kế kiếm lấy linh thạch cho hắn ta, dĩ nhiên hắn ta sẽ không chừng phạt Vu Kha được
Nhưng khi vừa nghĩ tới phải bồi thường ba mươi cọng Tố Đan thảo, đầu Quy Hải Triệu lập tức đau nhức nhối
Không khác nào xát thêm muối lên vết thương nặng của hắn cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đi gọi đại sư Tây Ẩn Thuần Vu Lương Ung tới đây.” Quy Hải Triệu biết hôm nay nhất định phải khiến Lam Tiểu Bố vừa lòng, sau này muốn trả thù thì để sau này hẵng tính
Chỉ là một tông chủ của tiên môn hai sao mà thôi, cho rằng gia tộc Quy Hải của hắn ta dễ khi dễ thế sao
Khi gia tộc Quy Hải của hắn trở thành một thế gia tu tiên, không biết Lam Tiểu Bố này còn đang ở nơi nào đâu