Khí Vũ Trụ

Chương 206: Đan lâu sụp đổ, chưởng quỹ không còn




Lam Tiểu Bố ôm quyền nói: “Mạnh thành chủ, chuyện này hôm nay là ta lỗ mãng, không nên động thủ ở thành Bạch Vũ Tiên
Nếu Mạnh thành chủ muốn trách phạt thì Lam Tiểu Bố ta nhất định sẽ tuân theo.”
Mạnh Ngạo cười khổ, ngươi nói ta nên trừng phạt ngươi thế nào
Sợ rằng ngoài mặt thì nói nhận trừng phạt, nhưng chỉ một giây sau chiếc rìu lớn kia sẽ bổ về phía ta phải không
Ta ở thành Bạch Vũ Tiên này nhiêu năm như vậy, người có tình tình hung bạo như ngươi không phải chưa từng thấy qua, nhưng những người như thế đều qua đời hết cả rồi
Tại sao ta phải chọc tới người như ngươi chứ
Ta ăn no rảnh mỡ lắm sao
Vì thế hắn ta chỉ đành bật cười ha ha, rồi nói: “Chuyện này Mạnh Ngạo đã nói là trung lập, thì dĩ nhiên chỉ đứng ở phe trung lập.”
Dù biết với tính tình này, Lam Tiểu Bố rất khó sống lâu, nhưng hắn ta vẫn muốn mời Lam Tiểu Bố tới phủ thành chủ tán gẫu một hồi
Bởi vì hắn ta biết, một khi Lam Tiểu Bố không chết giữa chừng thì tương lai nhất định sẽ trở thành một cường giả
Một cường giả không có gì là đáng sợ cả, chỉ có loại nhân tài vừa ác liệt vừa mạnh mới đáng sợ
Nhưng hắn ta biết hôm nay không phải là thời điểm thích hợp để mời Lam Tiểu Bố tới phủ, nếu mời lúc này thì nhất định sẽ đắc tội gia tộc Quy Hải
Lam Tiểu Bố sẽ không tới phủ thành chủ, hắn lại cáo lỗi thêm lần nữa, còn hứa lần sau gặp nhất định sẽ tới cửa tạ tội
Lúc này mới mang theo Phiến Thiên Nguyệt và Tuyên Phủ nhanh chóng rời khỏi thành Bạch Vũ Tiên
Từ khi Lam Tiểu Bố đánh nát cửa Loan Nguyệt đan lâu, da đầu Tuyên Phủ ngứa ran vì phấn khích
Rồi tới khi Lam Tiểu Bố đánh Quy Hải Triệu bị thương nặng, bóp cổ đại sư Tây Ẩn, sau đó giết chết Vu Kha… thì lúc này Tuyên Phủ chỉ hận bản thân không thể gào to một tiếng, nhiều năm như vậy, cuối cùng Thiên Vân tông của hắn ta cũng có được một vị tông chủ tài năng ưu việt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho dù lúc này tông chủ bảo Tuyên Phủ đi chết thì hắn cũng không chút do dự mà hưởng ứng lời của tông chủ
Những năm qua Thiên Vân môn thực sự quá ngậm đắc nuốt cay, một khi nỗi uất ức đó được giải trừ thì các đệ tử trong tông môn lại có thể tỏa sáng thêm một lần nữa
Chưa lúc nào làm đệ tử của Thiên Vân môn lại có thể sung sướng như ngày hôm nay
“Chưởng môn sư huynh, cảm ơn ngươi.” Sau khi rời khỏi thành Bạch Vũ Tiên, Phiến Thiên Nguyệt liền khom người với Lam Tiểu Bố
Viền mắt hơi đỏ lên, không ai biết rằng, chuyện này hôm nay có ý nghĩa với cô như thế nào
Và ba chữ cảm ơn ngươi được thốt lên này hàm chứa những điều gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ khi Thiên Vân môn sa sút tới này, cường giả của Thiên Vân môn không chết thì cũng mất tích, đệ tử cũng rời tông môn mà đi
Về sau, chỉ còn mình cô có tu vi là Uẩn Đan cảnh, tư chất trong môn phái cũng chỉ thuộc mức trung bình nhưng vẫn được làm đại sư tỷ
Mà cái danh đại sư tỷ này chua xót thế nào chỉ có lòng cô biết rõ, mỗi lần mang theo các đệ tử trong môn phái ra ngoài thì đều bị người khác xem thường
Có một số bí cảnh họ có thể tham gia, nhưng chưa bao giờ được đặt chân vào
Bị người bắt nạt cũng chỉ dám lén gạt lệ
Khi đi tìm cá ánh bạc với Tiểu thúc cho sư phụ, lúc sinh mạng bị uy hiếp phải dùng tới lá Kim Ô phù duy nhất, tới bây giờ cô và Tiểu thúc vẫn cảm thấy đau lòng tiếc của này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở thành Bạch Vũ Tiên, cô chỉ thiếu mức quỳ xuống với đại sư Tây Ẩn ở Loan Nguyệt đan lâu mà thôi, sau đó cô lấy ra năm cọng Tố Đan thảo thì mới khiến đại sư Tây Ẩn đồng ý luyện đan cho, kết quả còn bị ăn chặn mất
Cho dù bị treo ngược bên ngoài Loan Nguyệt đan lâu cô cũng không tức giận, loại chuyện như thế cô đã quen rồi
Ai bảo cô sinh ra đã thuộc về Thiên Vân môn chứ
Khi bị người mắng cô không khóc, bị người đánh cô cũng không khóc, thậm chí có một lần cô từng bị rất nhiều người tu tiên vả mặt rồi làm nhục cô cô cũng không khóc
Nhưng chuyện hôm nay khiến cô không nhịn được mà đỏ vành mắt, có cảm xúc muốn khóc trào lên
Từ khi được sư phụ nhận nuôi tới khi có được nhận thức, cô đã chịu quá nhiều ỉu khuất, nhưng chưa bao giờ có một vị sư huynh nào như Lam Tiểu Bố ra mặt thay cô, vì cô mà không chút do dự đắc tội thế gia tu tiên ba sao như gia tộc Quy Hải, thậm chí còn đắc tội cả tiên môn bốn sao Đông Vũ tông
Có nằm mơ cô cũng ước mình được giống như những tiểu sư muội của các môn phái khác, được đại sư huynh bảo vệ, mà hôm nay, thực sự đã xuất hiện một vị đại sư huynh như thế
Nếu là ngày trước, một đan lâu của thế gia tu tiên muốn treo ngược cô lên thì cô cũng chỉ có thể nhẫn nhịn
Nhưng chuyện hôm nay khiến cô biết được, tông môn là gì
Ý nghĩa tồn tại của tông môn là gì
Đại sư huynh không treo ngược đối phương lên, cũng không bắt bồi thường, mà huynh ấy trực tiếp giết chết đối phương luôn
“Ngươi và ta đều là sư huynh muội, có cái gì mà phải cảm ơn
Ta là tông chủ, ra mặt thay đệ tử môn hạ hay sư huynh muội cũng là chuyện bình thường, đi thôi, mau chóng quay về tông môn
Không có Trương đồ tể thì chẳng lẽ Lam Tiểu Bố ta phải ăn thịt lợn có lông sao*?” Lam Tiểu Bố vung tay, không chút để ý nói
(*ẩn dụ: không cần ai đó hoặc một điều kiện nhất định, mọi thứ vẫn có thể được hoàn thành tốt.)
Hắn vốn không có hứng thú với luyện đan, hơn nữa hắn cảm thấy việc này thật vô dụng
Nhưng bây giờ hắn không thể không học luyện đan được, đệ tử trong môn phái ngay cả Trữ Chân đan cũng không có, cầu người luyện đan còn bị người ta treo ngược lên, đơn giản thì chính là đang tát vào mặt của tông chủ hắn
Dù thế nào thì hắn cũng phải dành thời gian để luyện đan dược
Này thì có gì khó chứ
Hắn có Thất âm, bây giờ lại lấy được quyển Thập Châu Đạo Đan lục từ chỗ của lão thất phu Thuần Vu kia, có thứ này, cộng thêm một đống linh thảo chất động trong nhẫn trữ vật của hắn nữa thì hắn không tin mình không thể so được với lão thất phu Thuần Vu kia

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.