Lúc này Lam Tiểu Bố có một cảm giác kì quái, hình như Thất âm đã huyễn hóa ra một mô hình hư ảnh mà ngay cả thần niệm của hắn cũng không thể cảm nhận được, mà cái hư ảnh đó lại bao bọc xung quanh viên Trữ Chân đan
Cùng lúc đó, linh thạch bên người hắn đang nhanh chóng tiêu hoa
Lam Tiểu Bố vội vã lấy ra mười viên linh thạch thượng phẩm ném xuống đống linh thạch hạ phẩm, khi Thất âm dựng phương thuốc thì cần phải có một lượng lớn linh nguyên, hắn không thể để Thất âm mất nguồn linh nguyên được
Không đúng, thần niệm của hắn đang tiêu hao đi nhanh chóng, Thất âm đang sử dụng thần niệm của hắn để xây dựng ra hư ảnh mô hình
Chỉ trong một thời gian ngắn, bên trong Thất âm đã xuất hiện thông tin của Trữ Chân đan
Linh đan tứ phẩm trung đẳng, Trữ Chân đan, có thể gia tăng tỷ lệ thành công Uẩn Đan cảnh của người tu tiên, có thể tăng cường tốc độ lưu chuyển của chân nguyên, trợ giúp vận chuyển chu thiên
Trong quá trình luyện chế, độ tinh luyện của dược liệu hơi thấp, kiểm soát độ mạnh yếu của ngọn lửa…
Thành phần chủ yếu của phương thuốc, Tố Đan thảo, Giới Dương Tử, Bạch Nguyệt đằng, Khuê căn, Kết Sinh hoa…
Phương thức luyện chế chính xác, đầu tiên bỏ Kết Sinh hoa vào, tinh luyện Kết Sinh hoa xong thì bỏ dược liệu lần lượt là Tố Đan thảo, Giới Dương Tử, Bạch Nguyệt đằng…
Lam Tiểu Bố nắm chặt tay, Thất âm muốn nghịch thiên hay sao
Vũ Trụ Duy Mô, quả nhiên tất cả định luật trong vũ trụ đều không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Thất âm
Cảm giác mệt mỏi và suy nhược ập tới, Lam Tiểu Bố biết là do thần niệm của hắn tiêu hao quá độ mà ra
Thoạt nhìn thì thần niệm của hắn vẫn sẽ tiếp tục tăng cường, thần niệm càng mạnh thì sự khống chế của hắn đối với Thất âm càng mạnh hơn
Không biết thần niệm của người khác có thể cảm giác được Thất âm đã huyễn hóa ra được hư ảnh hay không, nếu người khác có thể cảm ứng được thì đây là một lỗ hổng lớn
Nghĩ tới đây, Lam Tiểu Bố lập tức đẩy cửa phòng ra
Phiến Thiên Nguyệt đứng bên ngoài thấy Lam Tiểu Bố đã ra liền mừng rỡ nói: “Sư huynh, sắp tới quảng trường Côn Khư rồi, may mà ngươi đã ra ngoài.”
Nếu Lam Tiểu Bố không đi ra thì cô còn đang phân vân không biết có nên vào trong gọi người hay không
Người tu tiên bế quan, thứ đáng ngại nhất chính là bị quấy rầy
Đầu tiên Lam Tiểu Bố để Thất âm xây dựng hư ảnh của Phiến Thiên Nguyệt, hắn muốn biết Thiên Nguyệt có thể cảm giác được hay không
Một thân hình bé nhỏ mơ hồ xuất hiện trong ý niệm của Lam Tiểu Bố, cũng may chỉ có như vậy chứ chưa bước tới giai đoạn xây dựng mô hình
Nhìn mô hình thân thể của con người và mô hình đan dược mà Thất âm dựng nên có khác biệt rất lớn
“Sư huynh, sao thế?” Thấy biểu tình của Lam Tiểu Bố có chút kì lạ, Phiến Thiên Nguyệt vội vã hỏi
Lam Tiểu Bố ho khan một tiếng, lúng túng nói: “Không có gì, vừa rồi nghĩ tới vài chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng rồi, lúc nãy ngươi cả cảm thấy dị thường chỗ nào không
Hoặc là có phát hiện cái gì?”
Dị thường
Phiến Thiên Nguyệt lắc đầu nói: “Không có, cũng không phát hiện gì cả.”
Lam Tiểu Bố thở phào nhẹ nhõm, tu vi của Phiến Thiên Nguyệt còn thấp, có cơ hội thì tìm xem cường giả cao cấp khác có thể phát hiện ra quá trình Thất âm dựng hình không vậy
Điều kiện quan trọng để Thất âm có thể dựng hình chính là cần phải có thần niệm của hắn
Dựa theo đạo lý thì chỉ cần ở nơi đó không có cường giả nào có thần niệm mạnh hơn hắn thì sẽ không có ai phát hiện ra Thất âm đang xây dựng mô hình
Còn nếu ở gần hắn có cường giả có thần niệm mạnh hơn thì hắn phải cẩn thận một chút, tốt nhất là không thể thử nghiệm
…
Quảng trường Côn Khư rộng hơn nghìn trượng, đám người Lam Tiểu Bố tới không được coi là quá sớm, cũng không quá muộn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi bọn họ tới, quảng trưởng Côn Khư đã có hơn một nghìn người
Hơn một nghìn người này chọn địa bàn trú chân nằm rải rác trong khắp quảng trường Côn Khư
Bởi vì lối vào Côn Khư không cố định nên mọi người không biết Côn Khư sẽ mở ra ở vị trí nào
Thế nên khi mọi người chiếm cứ địa bàn đều phân tán ra khá xa
“Sư huynh, nơi này có một cây cổ thụ già, không bằng chúng ta chọn nơi này làm đại bàn đi.” Phiến Thiên Nguyệt nhanh chóng nhìn trúng bãi đất trống bên cạnh cây cổ thụ già
Lam Tiểu Bố không quan trọng nói: “Thế thì lập doanh trại ở nơi này
Tuyên Phủ, dựng bảng của Thiên Vân môn lên đi… A, chờ chút.”
Trước khi tới đây, khi Lam Tiểu Bố chuẩn bị rời khỏi tông môn đã nhờ Tư Đồ Đồng luyện chế một cái bảng lớn, bên trên có chữ Thiên Vân môn
Mặc dù Côn Khư là nơi các tông môn lớn tìm kiếm cơ duyên, nhưng nơi này cũng là nơi mà các tông môn lớn biểu diễn thực lực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đại hội thăng sao của các tông môn sắp tới, một ít tông môn có số sao hơi thấp mà muốn tăng sao của tông môn mình lên thì nhất định phải biểu diễn ra cảm giác tồn tại của mình
Mà Thiên Vân môn vừa vặn cũng muốn tăng sao, nên nhất định phải phô trương cảm giác tồn tại của mình
Đột nhiên Lam Tiểu Bố nghĩ tới, dù gì hắn cũng là trận pháp sư cấp ba, dùng trận pháp để bố trí một tấm bảng không phải càng trâu bò hơn sao
Bố trí một cái bảng đề tên tông môn, chỉ cần dùng trận pháp cấp một là được rồi
Ném mấy thanh trận kì xuống, trên không trung nơi mà họ lựa chọn lập tức xuất hiện bốn chữ to Thiên Vân tiên môn mạ vàng bay lượn xung quanh
Sau đó Lam Tiểu Bố bố trí một trận pháp phòng ngự cấp một bên ngoài
Mặc dù có thể bối trí trận pháp phòng ngự cấp ba nhưng Lam Tiểu Bố cho rằng, cái vòng phòng ngự này cùng lắm chỉ mang tính tượng trưng mà thôi
Cho dù là trận pháp phòng ngự cấp ba thì nếu có người tấn công cũng chẳng ngăn được mấy chiêu
“Chưởng môn sư huynh, thoạt nhìn khí phái lên không ít đâu.” Tuyên Phủ và Khâu Lê Quảng hưng phấn nói
Trước kia Thiên Vân môn mà tham giá bất kì hoạt động nào của các tông môn đều cực kì khiên tốn và điệu thấp
Có thể núp ở trong góc mà không bị ai phát hiện thì nhất định núp ở trong một góc để không ai phát hiện ra
Làm gì có chuyện giống như chưởng môn sư huynh đang làm
Hành sự phách lối, dường như sợ không ai biết Thiên Vân môn đang ở chỗ nào vậy
Dĩ nhiên cảm giác đó sẽ thoải mái hơn nhiều, dù sao là một đệ tử tu tiên, làm gì cả ai muốn tỏ ra e dè sợ hãi trước mặt người khác chứ
Không nói tới chuyến sẽ ảnh hưởng tới đạo tâm, mà về lâu về dài sẽ khiến người khác quen thói mà xem thường ngươi