Khí Vũ Trụ

Chương 217: Hắn không nói giỡn với ta




Mà người vừa mới tới khá là bất ngờ với sự tôn kính này của Lam Tiểu Bố, hành động của người này khác với những gì mà hắn ta được kể
Điều hắn được kể là chưởng môn sư huynh Lam Tiểu Bố của Thiên Vân môn hành sự không những bá đạo phách lối, mà tính tình còn rất nóng nảy, hở tí là giết người
Còn chuyện lễ phép khách khí thì căn bản không hề tồn tại ở con người này
Tại sao khi hắn ta tới thì Lam Tiểu Bố lại khách khí như vậy
Không lẽ là do hắn ta hiểu lầm
Hoặc cũng có thể là khi đối phương nhìn thấy mình tới từ tiên môn bốn sao Đông Vũ Tiên tông nên sợ
Cũng không đúng lắm, nghe nói người này còn chẳng sợ Liễu Li của Tây Côn Luân phái nữa, làm sao có chuyện sợ hắn ta được
Tưởng tượng tới chuyện Lam Tiểu Bố khinh bỉ nhìn mình, hắn ta liền không thể thân thiện nổi
Người mới tới không thể làm gì khác hơn đành hừ lạnh một tiếng: “Ta là Quy Hải Bồng, là đệ tử nội môn của Đông Vũ Tiên tông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe nói ngươi rất phách lối mà, ban đầu còn suýt thì giết chết đường huynh Quy Hải Triệu của gia tộc Quy Hải chúng ta, hôm nay ông nội Quy Hải Bồng của ngươi đã cố ý tới để chứng kiến cái sự phách lối của ngươi đất
Chỉ là một tiên môn hai sao cũng có tư cách tới Côn Khư à.”
Lam Tiểu Bố kính cẩn nói: “Đông Vũ Tiên tông là tiên môn mà ta rất ngưỡng mộ, hơn nữa ta nào dám giết chết Triệu Quy Hải cơ ché, ta chỉ ngẫu nhiên đánh vài chiêu giao lưu mà thôi, câu chuyện mà ngươi nghe được chắc hẳn là lời nói trà dư tửu hậu rồi
Còn chuyện tới Côn Khư thì chúng ta tới là để xem náo nhiệt và thể hiện sự ủng hộ của chúng ta với Nguyên Châu mà thôi
Tuyên Phủ, nhanh lấy trà thượng hạng đi, ta muốn khoản đãi khách quý một phen…”
Tuyên Phủ lập tức bối rối, trà ở đâu
“Khoản đãi thì khỏi, mau trả lại đồ mà gia tộc Quy Hải chúng ta bồi thương cho ngươi đi, nếu không Thiên Vân môn các ngươi đừng mơ mà tồn tại ở chỗ này…” Quy Hải Bồng nói xong liền phất tay, một cây thương liền xuất hiện trong tay hắn ta
Mặc dù lôi thương vẫn chưa công kích nhưng hắn có thể thấy được lớp lôi điện chằng chịt đang thoắt ẩn thoắt hiện bao bọc xung quanh cây thương, sát khi uy nghiêm
Giọng điệu của Lam Tiểu Bố càng kính nể hơn: “Thượng tông sư huynh, ban đầu là do Loan Nguyệt đan lâu ăn chặn ba mươi cọng Tố Đan thảo của đệ tử tông môn chúng ta, thật ra thì chút linh thạch bồi thường kia còn chưa đủ nửa giá nữa
Nếu không phải vị đạo hữu Quy Hải Triệu khách khí, nhất quyết bắt ta phải nhận thì ta nào dám đòi bồi thường
Lại nói, Thiên Vân môn ta luôn hy vọng Nguyên Châu này hòa bình an ổn, mà đạo hữu Quy Hải Triệu cứ nhất định muốn đưa nên ta đành phải nhận lấy.”
“Như vậy là ngươi nhất quyết không đưa?” Quy Hải Bồng không còn kiên nhẫn, sát khí bùng lên dữ dội
Lam Tiểu Bố nghi hoặc nói: “Đây là tâm ý mà đạo hữu Quy Hải Triệu đưa, cho dù Thiên Vân môn tổn thất ta cũng không thể tùy tiện đưa cho người khác để xóa bỏ ý tốt của đạo hữu Triệu Quy Hải được
Nhưng ta rất kính nể Đông Vũ Tiên tông, ta nguyện ý biếu một chút linh thạch cho Đông Vũ Tiên tông.”
Cùng lúc đó, Lam Tiểu Bố truyền âm cho Quy Hải Bồng: “Đồ đều ở trong túi trữ vật của ta, nhưng không thể cho ngươi được, một triệu linh thạch hạ phẩm sao có thể nói cho là cho được…”
Tầm mắt Quy Hải Bồng rơi xuống chiếc túi trữ vật bên hông của Lam Tiểu Bố, thần niệm thử quét qua thì phát hiện bên trong đó không những có một triệu linh thạch hạ phẩm mà còn có mười nghìn viên linh thạch thượng phẩm
Còn chưa đủ, thậm chí hắn ta còn có thể nhìn thấy có sáu quả Thọ Nguyên bên trong nữa
Quả Thọ Nguyên… Mắt Quy Hải Bồng lộ ra vẻ tham lam, sau đó hắn ta lập tức giơ tay chộp lấy túi trữ vật của Lam Tiểu Bố
Hắn ta hoàn toàn không để ý tại sao túi trữ vật của Lam Tiểu Bố lại không có cấm chế, tại sao thần niệm của hắn ta lại có thể kiểm tra trực tiếp được
Chỉ là một tiên môn hai sao mà thôi, có gì đáng để hắn ta phải suy nghĩ nhiều cơ chứ
Lam Tiểu Bố hoảng sợ lùi lại về phía sau một bước, vừa vặn tránh được bàn tay của Quy Hải Bồng
Lúc này, Quy Hải Bồng đã bị một triệu linh thạch hạ phẩm và gần mười nghìn viên linh thạch thượng phẩm mê hoặc, lập tức dùng lôi thương ra sử dụng, đánh về phía Lam Tiểu Bố
“Xoẹt!” Một tiếng vang lên, quần áo của Lam Tiểu Bố đã rách tơi tả, Lam Tiểu Bố vội vàng bổ một rìu xuống
Luồng chân nguyên cuồng bạo càn quét xông tới, Quy Hải Bồng đờ người, hắn ta phát hiện vẻ mặt tham lam của bản thân hệt như câu chuyện cười nhạt nhẽo dưới chiếc rìu của Lam Tiểu Bố
“Phập!” Chiếc lưỡi rìu tà tà lướt xuống từ bả vai của Quy Hải Bồng, chém thân thể của hắn ta thành hai nửa
Quy Hải Bồng hoảng sợ nhìn Lam Tiểu Bố, hắn ta sắp chết đúng không
Lúc này, hắn ta chợt nghe thấy Lam Tiểu Bố truyền âm tới: “Gia tộc Quy Hải của ngươi không sớm thì muộn cũng bị ta tiêu diệt, loại rác rưởi giống như ngươi cũng dám tới chỗ của ông đây đòi linh thạch à, đi tìm chưởng quỹ của Loan Nguyệt đan lâu mà trò chuyện đi, coi như có người kết bạn đi trên đường hoàng tuyền.”
Nói xong lời này, tai của Quy Hải Bồng đã mơ hồ không thể nghe thấy âm thanh nào nữa, hắn ta triệt để mất đi ý thức, mà trước đó, ngay cả hối hận cũng hối không kịp
“A, phải làm sao bây giờ
Ta không cố ý, làm sao đây…” Lam Tiểu Bố tỏ ra nóng nảy và sợ hãi, không bỏ sót bất kì biểu cảm nào
“Rầm!” Thi thể của Quy Hải Bồng rơi xuống đất, nằm bên ngoài doanh trại của Thiên Vân môn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những người chứng kiến lập tức bùng nổ
Thiên Vân môn giết chết đệ tử nội môn Quy Hải Bồng của tiên môn bốn sao
Sao lại có tiên môn hai sao lớn mật tới vậy
Trước không nói Thiên Vân môn có thực lực giết chết Quy Hải Bồng hay không, loại chuyện thế này căn bản không thể phát sinh được, bởi vì một khi phát sinh thì đồng nghĩa với việc Thiên Vân môn xong đời rồi, là cái loại kết thúc hoàn toàn ấy
Trạc Minh Khâu nhìn từ xa mà lạnh cả sống lưng, hắn ta đờ đẫn thì thi thể của Quy Hải Bồng, tự lẩm bẩm: “Quả nhiên hắn không nói giỡn với ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.