Điều Lam Tiểu Bố đoán vô cùng chính xác, thật sự có mấy người nhìn chằm chằm vào Thiên Vân Tiên Môn
Lam Tiểu Bố thì bọn họ không dám đoạt, nhưng bọn người Phiến Thiên Nguyệt, Tuyên Phủ, Khâu Lê Quảng thì đều là kẻ yếu, thực lực vẫn nằm trong tầm thấp nhất
CHỉ cần mấy người Phiến Thiên Nguyệt dám rời khỏi tông môn, bọn họ nhất định sẽ tìm mọi cách đoạt lấy ngọc bài Côn Khư
Thiên Vân Tiên Môn chỉ là một tông môn cấp hai, có thể làm gì được bọn họ
Đáng tiếc ý nghĩ thì thật hay, nhưng hiện thực lại tát vào mặt
Một ngày sau khi Trâu Tránh nói đến ngày mở Côn Khư Huyền Giản, trụ sở Thiên Vân Tiên Môn lập tức đóng cửa từ chối tiếp khách
Người ta không ra ngoài, chẳng lẽ ngươi còn có thể đánh đến tận cửa à
Tuy có một vài người cảm thấy Thiên Vân Tiên Môn dễ bắt nạt, nhưng cũng có một vài người không cảm thấy như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tông chủ Lam Tiểu Bố của Thiên Vân Tiên Môn có chút quỷ dị, chủ yếu là do hắn giết Quy Hải Bồng thì cứ giết đi, nhưng cứ hết lần này đến lần khác còn lấy được Ảnh Tượng Thủy Tinh Cầu
Cứ xem như việc này là trùng hợp như lời tông chủ Lam Tiểu Bố của Thiên Vân Tiên Môn nói
Nhưng loại trùng hợp này cũng quá đúng dịp rồi, vừa đúng lúc Quy Hải Bồng người ta đi ngang qua ngươi thì xảy ra
Ha ha, ai mà không thời thời khắc khắc loay hoay tìm Ảnh Tượng Thủy Tinh Cầu chứ
Một ngày trôi qua, trên quảng trường Côn Khư cách trụ sở tông môn của Lam Tiểu Bố không xa, bỗng nhiên truyền đến tiếng ken két liên tục, sau đó từng luồng sương mù lan tràn khắp nơi
Lam Tiểu Bố ngơ ngác nhìn sương mù trước mắt, trong lòng tự nhủ cái này chắc không phải đang đóng phim đâu nhỉ
Hắn từng nhìn thấy lúc đóng phim, cũng là tình cảnh như thế này, tổ đạo cụ không ngừng dùng thiết bị phun khói trắng
Sau nửa nén hương, một cánh cửa lớn xuất hiện trước mặt mọi người
Nếu là Lam Tiểu Bố trước kia, thậm chí hắn còn không rõ cánh cửa lớn này đột nhiên xuất hiện là đang xảy ra chuyện gì
Bây giờ thì hắn đã hiểu, đây mới là trận môn thực sự, loại trận môn này hoàn toàn là do trận văn tạo dựng nên
Loại trận môn này có hai loại, một loại là do trận văn tự nhiên tạo ra, còn lại chính là do con người tạo ra
“Những tu sĩ trong tay có ngọc bài Côn Khư, theo thứ tự bước vào cánh cửa lớn
Sau khi tiến vào trong cánh cửa này sẽ bị truyền tống đên một vị trí không xác định, nhưng cho dù ngươi bị truyền tống đến bất cứ đâu trong Côn Khư, một năm sau sẽ được truyền tống ra ngoài
Nhưng mà ta phải nhắc nhở mọi người một câu, những tu sĩ có tu vi đạt đến Luyện Thần Hoàn Hư không thể tiến vào cánh cửa này, bởi vì trong nháy mắt ngươi sẽ bị xé rách thành ngàn mảnh vỡ
Bây giờ chúc mọi người may mắn, xin mời tiến vào trong.” Trâu Tránh vung tay lên, một đám người cầm ngọc bài Côn Khư trong tay nhanh chóng xông lên
Lam Tiểu Bố nhẹ giọng nói: “Lời ta nói, các ngươi nhớ kĩ chứ?”
“Đã nhớ kỹ, chưởng môn sư huynh.” Phiến Thiên Nguyệt đáp lời
Lam Tiểu Bố đã nhắc nhở bọn họ, là đệ tử của Thiên Vân Tiên Môn, một khi bước vào Côn Khư rồi, tu vi nhất định là kém nhất, thực lực cũng là kém nhất
Sau khi bọn họ tiến vào Côn Khư, việc đầu tiên cần làm là ẩn nấu, che giấu hành tung
Đồ tốt trong Côn Khư có rất nhiều, không cần phải cướp đoạt của kẻ khác
Trừ khi gặp phải nguy cơ sống chết, nếu không thì không được tùy tiện liên lạc với nhau
Có rất nhiều người đỏ mắt chuyện Thiên Vân Tiên Môn chỉ là một tông môn cấp hai nho nhỏ mà lại có được bốn danh ngạch tiến vào Côn Khư, giờ phút này, cũng chỉ có thể trơ mắt mà nhìn
Ngọc bài Côn Khư cũng chỉ có khoảng 1000 cái mà thôi, rất nhanh đã đến lượt đám người Lam Tiểu Bố, bốn người vừa bước qua cánh cổng kia, lập tức bị một luồng lực lượng khổng lồ hút đi, sau đó bốn người tách ra, rơi xuống từng ngõ ngách trong Côn Khư
Loại cảm giác này không phải là lần đàu tiên Lam Tiểu Bố trải qua, hắn đã sớm quen rồi
Lực lượng truyền tống biến mất, lúc Lam Tiểu Bố rơi xuống mặt đất, cũng cảm nhận được cơ thể vô cùng thoải mái
Lúc trước đến Ngọc Khải tinh cũng có cảm giác này, đó là do quanh năm luôn sinh tồn tại lơi có linh khí yếu kém, đột nhiên đến một nơi có linh khí nồng đậm
Nếu như tính toántheo phần trăm, linh khí ở Ngọc Khải tinh là ba mươi điểm, linh khí ở nơi này tuyệt đối là 70 điểm trở lên
Lúc này Lam Tiểu Bố hận không thể lấy linh mạch ra, sau đó hoàn thiện công pháp của mình trước
Nhưng mà trong lòng Lam Tiểu Bố nghĩ đến Ngũ Chi Huyền Giản chân chính, nếu như nơi được ghi trong Thập Châu Ký của Nguyên Châu thật sự là Côn Khư, vậy trong này nhất định có Ngũ Chi Huyền Giản
Theo ghi chép trong Thập Châu Ký, “Ngũ Chi Huyền Giản, nước trong khe như mật, uống có thể trường sinh, tồn tại cùng thiên địa
Ngâm mình trong này, cũng có thể trường sinh bất tử, tựa như Tiên gia.”
Ngũ Chi Huyền Giản kia rất có thể chính là Linh Tủy Trì, chỉ cần tìm được Linh Tủy Trì, việc hoàn thiện công pháp của hắn đâu cần đến linh mạch nữa
Trong Côn Khư Huyền Giản không cho phép bay, nếu như có thể bay, giờ phút này Lam Tiểu Bố sẽ lấy Lam Á và Côn Lôn ra đi tìm khắp Côn Khư Huyền Giản, đi tìm Ngũ Chi Huyền Giản, cũng đi tìm những thứ tốt trong này
Chính vì không thể bay được, Lam Tiểu Bố cũng không muốn bỏ lỡ Ngũ Chi Huyền Giản
Cho dù trong thời gian một năm này hắn không lấy được gì cả, chỉ cần tìm được Ngũ Chi Huyền Giản, đối với hắn thế cũng đủ rồi
Cho nên khi vừa tiến vào Côn Khư, Lam Tiểu Bố không thèm quan tâm đến đủ loại linh thảo cấp thấp, hắn vừa điên cuồng hấp thu linh khí trong này để tu luyện Thất âm Mô nhanh hơn, nhanh chóng tạo dựng công pháp, vừa nhanh chóng di chuyển về phía nam
Hắn luôn cảm thấy Ngũ Chi Huyền Giản được ghi chép trong Thập Châu Kí chắc hẳn nằm ở phía nam
Thập Châu kí ghi chép những chuyện ở Nguyên Châu khá mơ hồ, chỉ nói là ở trong Bắc Hải, có một nơi rộng ba ngàn dặm, cách bờ Nam 10 vạn dặm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]