Khí Vũ Trụ

Chương 230: Thái Xuyên.




Lam Tiểu Bố đặt một thùng ngọc hứng Ngũ Chi Dịch, còn mình thì ở bên cạnh bố trí Tụ Linh Trận
Sau khi bố trí Tụ Liinh Trận xong, linh khí nồng đậm đến cực hạn bao trùm khu vực này
Trước đó Lam Tiểu Bố còn cho rằng Tụ Linh Trận chỉ có thể hút linh khí ở trên vùng biển này thôi, dù sao thì trong nước biển không biết đã hòa tan bao nhiêu Ngũ Chi Dịch
Nhưng sau khi bố trí Tụ Linh Trận rồi, Lam Tiểu Bố mới phát hiện, linh khí được hút vào Tụ Linh Trận nhiều nhất là từ vách đá kia
Không biết bên dưới vách đá kia là thứ gì, dưới lực hút của Tụ Linh Trận, linh khí như nước biển chảy ngược, toàn bộ đều chảy vào Tụ Linh Trận
Dưới sự duy trì của một lượng lớn linh lực như vậy, cộng thêm việc Lam Tiểu Bố đã khắc phần lớn công pháp của các tông môn đỉnh cấp vào trong Thất âm Mô, giờ phút này Thất âm Mô nhanh chóng chuyển động
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, công pháp cơ bản đã từ từ được tạo dựng ra
“Vũ trụ vô tướng, hạt thử là ngàn, đại đạo vô ngoại vô nội, thiên nhất phân tạo hóa, tâm lên kinh luân…”
Lam Tiểu Bố nhanh chóng chìm vào công pháp tu luyện này, hắn phát hiện công pháp tu luyện này khác một trời một vực với những công pháp hắn đã từng nhìn thấy
Cho dù là công pháp tu luyện nào cũng coi trọng đến đạo lý âm Dương thiên địa, cũng chính là việc hấp thu linh khí thiên địa từ bên ngoài, cảm ngộ vết tích của đại đạo bên ngoài, sau đó hoàn thiện những lý giải của mình đối với đại đạo, không ngừng tiến lên
Môn công pháp này lại không như vậy, ngay từ câu đầu tiên, “Vũ trụ vô tướng, hạt thử là ngàn.”
Đây là đang nói vũ trụ này không nhất định là hình dạng mà chúng ta đang nhìn thấy, đều cơ bản tạo nên vũ trụ không hề cố định, cho dù chỉ là một hạt gạo, cũng có thể tạo thành một vũ trụ to lớn
Đại đạo mênh mông không nhất định phải tuân theo quy tắc thiên địa, bên ngoài đạo chính là đạo, tự mình lĩnh ngộ ra cũng là đạo, trong này không hề phân chia cao thấp trên dưới
Điều này cực giống như lý luận về cây măng tre, trước khi cây măng cứng cáp, điều đầu tiên nghĩ đến là không nên xé mở nó ra, nhất định phải từ trong ra ngoài, từ từ phát triển, cho đến khi nó trở thành một cây tre cứng cáp
Vũ trụ cũng như vậy, phải để nó tự vận hành, phát triển thành một vũ trụ hoàn chỉnh
Nói thật, đối với lý luận này, Lam Tiểu Bố không thèm để ý, hắn cảm thấy cho dù vũ trụ tồn tại bằng cách nào, đều có đạo lý của chính mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây chính là đạo lý tồn tại
Nhưng đối với bản công pháp này, Lam Tiểu Bố lại cực kỳ tán thành
Hắn cảm thấy công pháp tu luyện phải như thế này, biết rõ bản thân, sau đó mới thăm dò thế giới
Bắt đầu từ một hạt gạo, cũng có thể hình thành nên một vũ trụ rộng lớn
Bản công pháp này mặc dù chứa đựng các công pháp cơ bản của các đại tông môn ở Nguyên Châu, nhưng nhất định cũng đã dung hợp với một vài thứ gì đó trong Thất âm Mô, Có lẽ đây chính là truyền thừa từ lý luận măng tre kia, nhưng mà Lam Tiểu Bố cũng không bài xích, điều này cũng phù hợp với ý nghĩ của hắn
Có lẽ tu luyện môn công pháp này, tương lai thật sự có thể trở thành “Trời đêm vạn trượng độc hành nhân”
Công pháp của giai đoạn Luyện Tinh Hóa Khí, Lam Tiểu Bố cũng không quan tâm, hắn đã sớm luyện qua giai đoạn Luyện Tinh Hóa Khí rồi
Tốc độ vận chuyển của Thất âm Mô cực kỳ nhanh, chỉ qua nửa tháng, đã hoàn thiện công pháp Luyện KHí Hóa Thần, nhưng mà công pháp Luyện Thần Hoàn Hư thì tương đối chậm
Lam Tiểu Bố hoàn toàn không quan tâm, bây giờ hắn đã có thể tiếp tục tu luyện rồi
Môn công pháp này mới được Thất âm Mô xây dựng nên, vẫn còn chưa có tên
Trước khi tu luyện môn công pháp này, Lam Tiểu Bố quyết định đặt tên cho môn công pháp này
Công pháp này là do hắn tập hợp rất nhiều công pháp nhau, sau đó dùng Thất âm Mô dung hợp với một vài thứ từ Thượng Cổ tạo nên, dựa theo lúc hắn có được Thất âm mô, nhìn thấy câu nói đầu tiên trên Thất âm Mô, “Đạo không trầm luân Thất âm ra, trời đêm vạn trượng độc hành nhân.” Môn công pháp này có lẽ nên gọi là Thất âm
Nhưng mà Lam Tiểu Bố cũng không muốn lấy cái tên Thất âm, hắn muốn lấy một cái tên có ý nghĩa kỷ niệm
Lúc đầu Lam Tiểu Bố còn đang suy nghĩ nên lấy cái tên gì cho bộ công pháp này, nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh một một cô gái
Nàng nhét một con sói con vào trong tay của hắn, “Con này tặng cho ngươi đi… Cũng không thể để một mình ta nuôi được, ngươi cũng nuôi một con, ta gọi nó là Thái Xuyên, con của ngươi tên là Cổ Đạo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cứ như vậy đi, hẹn gặp lại.”
Lam Tiểu Bố lập tức lấy một sợi dây chuyền từ trong nhẫn ra, nàng thậm chí còn nhét cả sợi dây chuyền này vào trong tay hắn, sợi dây chuyền này rõ ràng là lấy từ trên cổ nàng xuống
Dây chuyền này hình như vẫn còn vương một chút mùi hương nhàn nhạt, Lam Tiểu Bố cầm dây chuyền trong tay, trong lúc nhất thời có chút run rẩy
Bóng dáng Lạc Thải Tư càng ngày càng rõ, cô gái thanh nhã điềm tĩnh kia, là thứ hắn nhìn thấy rõ nhất vào lúc này
Hắn đã từng nghĩ rằng sinh mệnh của mình có lẽ sẽ dừng lại trong vũ trụ mênh mông, hoàn toàn không nghĩ đến những chuyện khác, bây giờ an ổn rồi, hắn mới phát hiển, có rất nhiều thứ đã bỏ qua thì chính là vĩnh viễn
“Lạc Thải Tư, không biết bây giờ ngươi có tốt không?” Lam Tiểu Bố thì thầm một câu, ý thức tựa như quay lại cái ngày ở trong hang đá nho nhỏ ở Tần Lĩnh sơn mạch…
Cũng không biết qua bao lâu, Lam Tiểu Bố mới thanh tỉnh lại, gương mặt của cô gái kia dần nhạt đi
Hắn nhìn sợi dây chuyền trong tay một chút, chợt nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Thải Tư, trên cổ nàng cũng không đeo sợi dây chuyền này
Mà lúc nàng và mình chào từ biệt, trên cổ lại có thêm sợi dây chuyền này, sau đó nàng ở trước mặt mình gỡ sợi dây chuyền này xuống giao cho mình…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.