[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau tiếng thét dài ấy, hơi thở sát phạt đạt đến đỉnh phong, một loại sát khí khiến nàng tuyệt vọng dễ dàng xé rách Tụ Linh Trận cấp năm kia, bay ra ngoài
Oanh
Phủ ảnh đánh lên vách đá kia, vách đã lập tức bị nứt ra
Lúc này cự phủ đã hóa thành mảnh vỡ, rơi xuuống mặt đất
Dù là đứng ở bên ngoài, Liễu Ly cũng bị hơi thở cuồng bạo ấy quét trúng, cả ngươi giống như con diều hâu bay ra ngoài, ngã ngồi vào một góc
Khóe miệng nàng tràn ra vết màu, nhưng hình như nàng không hề phát hiện ra, chỉ đờ đẫn nhìn Lam Tiểu Bố
Quần áo trên người Lam Tiểu Bố đã bị rách hết, lộ ra cơ bắp cường tráng
Giờ phút này, Lam Tiểu Bố đứng ở đó, thật giống như một tôn thần đứng giữa thiên địa
Tựa như một búa vừa rồi của hắn có thể xé rách toàn bộ vũ trụ thành ngàn mảnh nhỏ
Lam Tiểu Bố cũng không hề động đậy, một búa vừa rồi đã tiêu hao hết tất cả tinh khí thần của hắn
Hắn lại cảm nhận được một búa kia vô cùng đáng sợ, chỉ cần hắn có đủ thực lực, chỉ cần một búa này bổ ra, cho dù tinh cầu như thế nào cũng sẽ bị hắn chém ra làm hai
Giờ phút này hắn đang nghĩ đến uy lực của cự phủ Bàn Cổ, lũc trước Bàn Cổ khai thiên, cũng chém một búa xuống, khiến Hỗn Đỗn chia làm hai nửa
Điều Lam Tiểu Bố nghĩ đến là, “Đạo không trầm luân Thất âm ra, trời đêm vạn trượng độc hành nhân.”
Nhát búa này khiến hắn cảm nhận được sự cô độc, một búa này chém xuống, tất cả đều sẽ biến thành bột mịn dưới búa của hắn
Hắn khẳng định đạo tràng Mộ Thiên có được “Thất m” này, không hề liên quan gì đến Thất âm mô, nhưng sau khi hắn mở “Thất m” ra, cảm nhận được khí thế sát phạt quyết tuyệt kia
Lần đầu tiên hắn hiểu được ý nghĩa chân chính của câu “trời đêm vạn trượng độc hành nhân” là gì
Có thể lưu danh trong vũ trụ rộng lớn này, quả nhiên không có người nào đơn giản
Hắn vẫn cho rằng Trúc Duẫn là một người lương thiện, không thích giết chóc
CHính vì vậy, Trúc Duẫn mới có thể mang theo Thất âm mô đi tìm Đạo Tổ, thậm chí ngay cả Thất âm mô cũng tình nguyên dâng ra
Bây giờ hắn mới hiểu được, Trúc Duẫn là vì vũ trụ lý tưởng trong lòng của hắn, vì vũ trụ lý tưởng này, hắn cũng không tiếc gì đánh tan mọi chướng ngại ngăn cản trên con đường hắn đi
Cho dù giết phá hủy toàn bộ vũ trụ, giết sạch mọi sinh linh, chỉ cần có thể thực hiện được nguyên vọng của mình, Trúc Duẫn cũng không hề nương tay chút nào
Đây cũng là lý do vì sao người có được Thất âm mô là kẻ cô độc
Mộ Thiên có lẽ chưa từng gặp Trúc Duẫn, nhưng nhất định sư phụ hắn là Dương Mi lão tổ đã từng nghe nói đến chuyện của Trúc Duẫn, cho nên hắn mới có thể cảm nhận được đạo thần thông thứ nhất của Thất âm trong “Thất m” của Mộ Thiên, Cung âm Sát
Nhất âm dương quan đoạn tràng thanh, cung nhạc khởi, trường kích hoành trảm cửu vạn lý
Cái thần thông này không nhất định là cái thần thông mà Mộ Thiên muốn biểu đạt, nhưng hắn có thể cảm nhận được, vậy đã nói rõ Mộ Thiên cũng không phải là một vị chân nhân thật sự yêu thích thacnh nhạc mà không thích đánh nhau
Một người yêu thích thanh nhạc chân chính không thích đánh nhau, làm sao có thể cảm nhận được loại nhạc sát phạt thần thông cuồng bạo mạnh mẽ này
Đây chính là người càng hiền lành, khi tức giận thì sát khí lại càng thêm mạnh mẽ
Lam Tiểu Bố hít một hơi thật sâu, hắn nói từng câu từng chữ, “Từ nay về sau, Thất âm mô sẽ đổi lại thành cái tên lúc đầu của nó, vũ trụ Duy Mô
Từ hôm nay trở đi, Thất âm cũng chỉ là một môn thần thông mà ta lĩnh ngộ được mà thôi, Thất âm không thể nào thay thế cái tên Vũ Trụ Duy Mô được.”
Trước đó hắn dùng cái tên Thất âm Mô để tưởng nhớ Trúc Duẫn, bây giờ hắn đổi thành Vũ Trụ Duy Mô là bởi vì hắn cảm thấy Vũ Trụ Duy Mô là cơ duyên mà hắn lấy được, không hề liên quan gì đến Trúc Duẫn
Trúc Duẫn có suy nghĩ của Trúc Duẫn, hắn cũng có suy nghĩ của chính mình
Vũ Trụ Duy Mô không phải do Trúc Duẫn tạo ra, mà là bảo vật do Hạo Hãn Hỗn Độn sinh ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trúc Duẫn chỉ là người đầu tiên lấy được Vũ Trụ Duy Mô mà thôi
Tương lai cho dù ta muốn giảng đạo một lần nữa, đó cũng là chuyện của Lam Tiểu Bố ta, không liên quan gì đến người khác, cũng sẽ không chịu ảnh hưởng của bất cứ người nào
Dường như cảm nhận được sự thay đổi về lập trường của Lam Tiểu Bố, Vũ Trụ Duy Mô trong thức hải vang lên một tiếng động thanh thúy
Sau đó duy mô lập tức trở nên rõ ràng hơn, bốn góc hình thoi lúc đầu bây giờ đã hoàn toàn biến thành hình trùy chậm rãi chuyển động trong thức hải của Lam Tiểu Bố
Lam Tiểu Bố cảm thấy thức hải của mình đang thăng hoa, mọi thức đều trở nên không giống trước
“Đây là thần thông gì thế?” Liễu Ly đờ đẫn nhìn Lam Tiểu Bố, nàng chưa bao giờ nhìn thấy một tu sĩ Kim Đan nào có thể thi triển được thần thông đáng sợ như vậy
Đừng nói là tu sĩ Kim Đan, cho dù là tu sĩ Luyện Thần cảnh trong tông môn cũng không thể thi triển ra được loại thần thông đáng sợ này
Lúc này Lam Tiểu Bố mới phát hiện ra Liễu Ly đang nằm ở đằng xa, khóe miệng Liễu Ly chảy máu, sắc mặt trắng bệch
Ánh mắt Lam Tiểu Bố nhìn về phía cự phủ đã bị vỡ vụn, còn cả vết nứt bị cự phủ bổ ra trên vách đá kia, trong lòng đã hiểu được chuyện gì xảy ra
“Thật xin lỗi, vừa rồi ta mới lĩnh ngộ được một môn thần thông, không ngờ đã ngộ thương đến ngươi.” Lam Tiểu Bố vội vàng bước đến đỡ Liễu Ly dậy
Liễu Ly vẫn còn đang chấn động trước một búa kia của Lam Tiểu Bố, cho nên không để ý đến động tác đỡ mình của Lam Tiểu Bố
Lúc trước, khi nàng bị hôn mê còn bị Lam Tiểu Bố xách đi còn chưa tính, lúc tỉnh táo đương nhiên là không thể được
Lam Tiểu Bố thì không suy nghĩ nhiều, hắn chỉ cảm thấy áy náy theo bản năng mà thôi
“Thần thông này thật lợi hại.” Liễu Ly lẩm bẩm trong miệng
Lam Tiểu Bố đi đến chỗ cự phủ đã vỡ vụn, nhặt lên mấy mảnh vở rơi rác, thở dài, “Vất vả lắm mới có được một thanh pháp bảo không tệ, vậy mà tại lúc dùng thử thần thông đã bị vỡ mất, thật là đáng tiếc.”
Sau khi thu thập hết những mảnh vỡ này xong, trong lòng Lam Tiểu Bố còn đang suy nghĩ, muốn khôi phục lại cái lưỡi búa này thì không thực tế lắm, có lẽ hắn phải đi chỗ nào đó tìm kiếm một pháp bảo công kích thích hợp với bản thân rồi
Lại búa nữa sao
Cái búa này dùng không thuận tay lắm