Khí Vũ Trụ

Chương 250: Ngươi dùng trường kích thì thích hợp hơn




“Nhất âm dương quan đoạn tràng thanh, cung nhạc khởi, trường kích hoành trảm cửu vạn lý…” Liễu Ly lặp lại câu Lam Tiểu Bố đã thét lên lúc trước, bỗng nhiên nhìn Lam Tiểu Bố hỏi một lần nữa, “Đây cũng là câu ngươi nói trước khi bổ một búa kia ra sao?”
“Chắc là vậy.” Lam Tiểu Bố thuận miệng đáp, một búa kia của hắn mặc dù là lĩnh ngộ được từ “Thất m”, nhưng mà cái câu hắn nói ra chính là cảm nhận từ chính bản thân hắn
Nếu như lặp lại một lần nữa, hắn sẽ cầm theo cự phủ của mình, chém giết một đường, giết hết những tên cường đạo đã cướp đoạt Địa Cầu kia, vĩnh viễn không để quốc gia của mình bị xé thành từng mảnh nhỏ
Liễu Ly nhìn sắc mặt của Lam Tiểu Bố, nàng cảm thấy đây là một người nam tử có rất nhiều chuyện xưa, những biểu hiện của hắn hoàn toàn không phù hợp với tuổi của hắn
“Thật ra ta cảm thấy môn thần thông này của ngươi dùng trường kích thì thích hợp hơn, chứ không phải là cự phủ.” Liễu Ly chậm rãi nói
Lam Tiểu Bố nao nao, lập tức nghĩ đến, nếu như tay mình nắm chặt trường kích, trường kích chém ngang chín vặn dặm, thế thì thật sự vô cùng phóng khoáng, nhiệt huyết, khí thế cường hãn
Đợi đến tháng tám, tháng chín mùa thu, hoa của ta nở ra lấn át tất cả muôn hoa
Làm người cũng nên như vậy, rồi sẽ có một ngày, tay hắn nắm trường kích, tất cả yêu ma quỷ quái nghe thấy hơi lập tức chạy mất
Không vì điều gì khác, chỉ vì Lam Tiểu Bố hắn đang đứng ở đây
“Ngươi đang suy nghĩ gì thế?” Cảm nhận được khí thế của Lam Tiểu Bố, Liễu Ly nghi ngờ hỏi một câu, nàng chỉ đưa ra một đề nghị nhỏ mà thôi
Lam Tiểu Bố tỉnh táo lại, nghĩ đến mình đang tay không, ngay cả pháp bảo còn không có đã nghĩ đến chuyện tay cầm trường kích, giết sạch kẻ địch, không khỏi nhụt chí
Cho dù có trường kích, tu vi của hắn bây giờ cũng chỉ mới là Kim Đan mà thôi
Lam Tiểu Bố lập tức chán chường, Liễu Ly cũng có thể cảm nhận được ngay, nàng có chút buồn cười, người như thế này lại là một tông chủ, thực sự là…
“Không có gì, chỉ là đang nghĩ đi tìm trường kích ở đâu đây, ai…” Lam Tiểu Bố thở dài, cũng không thể không có một thanh pháp bảo thuận tay được, chẳng lẽ bây giờ hắn phải đi học luyện khí sao
Nghe nói người tu Trận Đạo thì người người tôn kính, hắn lập tức bắt đầu học Trận Đạo
Tông môn thiếu đan dược, con mắt đan sư của người ta sinh ra ở trên trán, trong lòng của hắn không cam lòng lại đi học luyện đan, bây giờ lại thiếu pháp bảo, hắn lại đi luyện khí sao
Điều này hình như không hợp lẽ thường lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tinh lực của con người ta có hạn, trước đó hắn học Trận Đạo và Đan Đạo, đó là do hắn không có công pháp tu luyện
Bây giờ đã có công pháp tu luyện rồi, hắn chỉ muốn dành phần lớn tinh lực để tu luyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Liễu Ly nói, “Ngươi đã từng nghe nói đến Lạc Kích cốc chưa?”
Lam Tiểu Bố lắc đầu, thật sự hắn chưa từng nghe đến Lạc Kích cốc
Liễu Ly tiếp tục nói, “Lạc Kích cốc nằm ở phía tây của Nguyên Châu, cơ hồ là nằm ở ngoài rìa của Nguyên Châu
Nghe nói ở đây có một thanh họa kích, không biết thanh họa kích này đã cắm ở đó bao nhiêu năm rồi
Thậm chí sau khi Nguyên Châu bị tách ra, có rất nhiều cường giả vẫn chưa bỏ đi, thanh họa kích vẫn còn ở tại nơi đó.”
Lam Tiểu Bố nghi ngờ hỏi, “Dựa theo lời ngươi nói, cái kích kia đáng lẽ phải sớm bị người khác cầm đi rồi mới đúng
Sao có thể còn đến bây giờ?”
Liễu Ly lắc đầu, “Không có, nghe nói thanh họa kích đó là một pháp bảo vô cùng tốt, hơn nữa còn muốn nhận chủ
Có rất nhiều người muốn láy được thanh họa kích đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể quay về tay không, thậm chí ngay cả về cũng không về được
Cộng thêm việc ở Nguyên Châu, người sử dụng họa kích làm pháp bảo cũng không nhiều, cho nên thanh họa kích đó vẫn còn ở nơi đó.”
Lam Tiểu Bố lại càng không hiểu
“Những vị cường giả có thể tách Nguyên Châu ra kia lợi hại đến mức nào chứ
Cho dù họa kích muốn nhận chủ chỉ sợ cũng đã bị người lấy đi.”
Liễu Ly nói, “Ngay khi Nguyên Châu bị tách ra, thanh họa kích ấy cũng đột nhiên xuất hiện
Một vài cường giả hoàn toàn không biết chuyện này, có một vài người biết đến thì không thèm để ý, dù sao thì đối với bọn họ mà nói, nhanh chóng rời đi mới là điều quan trọng nhất
Chờ sau khi những vị cường giả này đi rồi, họa kích này cũng bị những tu tiên giả khác phát hiện, nhưng đã từng có một cường giả Nhân Tiên đi qua lấy họa kích kia, nhưng cũng không lấy được.”
“Đến Nhân Tiên cũng không lấy được?” Lam Tiểu Bố nhíu mày, hắn so với Nhân Tiên chênh lệch nhau quá xa, Nhân Tiên còn không lấy được, hắn có thể lấy được sao
“ĐÚng vậy, nơi đó thật sự rất nguy hiểm, có rất nhiều người có đi mà không có về
Lại cộng thêm việc họa kích không phải là pháp bảo mà mọi người thường dùng, cho nên về sau không có bao nhiêu người đến nữa.” Liễu Ly nói xong thì lấy một cái ngọc giản ra đưa cho Lam Tiểu Bố
“Đây là vị trí của Lạc Kích Cốc.”
Lam Tiểu Bố nhận lấy ngọc giản, khó hiểu nhìn Liễu Ly, “Điều này không phù hợp với phong cách của ngươi nha.”
Lam Tiểu Bố có phong cách của mình, đương nhiên cũng hiểu phong cách của Liễu Ly
Nữ nhân kiêu ngạo này, sẽ không chủ động đưa cho hắn thứ gì
Gương mặt xinh đẹp của Liễu Ly đỏ lên, khi nàng nhìn thấy Lam Tiểu Bố dùng cự phủ thi triển thành thông, trong lòng đột nhiên có một cảm giác, Lam Tiểu Bố nên sử dụng thành cự kích ở Lạc Kích cốc kia
Ý nghĩa này hoàn toàn không liên quan gì đến việc Lam Tiểu Bố đã cứu nàng, hoặc là trong nội tâm nàng cũng hiểu rõ, Lam Tiểu Bố cứu nàng chỉ vì muốn nàng giúp hắn ngăn Quế Vân Thủ mà thôi
“Bất kể như thế nào thì ta cũng cảm ơn ngươi trước
Bí cảnh Côn Khư không bao lâu nữa sẽ đóng lại, ta cần bế quan mấy ngày
Đúng rồi, Ngũ Chi Dịch ở đây ngươi cứ tùy tiện lấy, ta đã lấy đủ rồi.” Khi Lam Tiểu Bố đang nói chuyện, đã thu thùng ngọc Liễu Ly kéo sang một bên kia vào trong nhân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn cứu Liễu Ly, lại đưa Liễu Ly đến nơi này, đây chính là một loại giao dịch hiểu ngầm
Còn Ngũ Chi Dịch này, hắn cũng sẽ không tùy tiện cho Liễu Ly
Cho dù Liễu Ly có nói cho hắn biết chuyện Lạc Kích cốc cũng không được, hắn đã cứu Liễu Ly những hai lần đấy

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.