.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Khí Vũ Trụ

Chương 949: Ta không giết được ngươi.




Nhìn thấy Lam Tiểu Bố phá hủy quá trình chiêu hồn của mình, Độc Tộ vốn đang giận dữ lại cảm nhận được sát thế đáng sợ đang ngưng tụ, biến sắc, lập tức tỉnh táo lại.
Thực lực của Lam Tiểu Bố còn mạnh hơn so với tưởng tượng của hắn, đối đãi với Lam Tiểu Bố, tuyệt đối không thể nào như những tu sĩ khác. Trước đó hắn ra tay với bất cứ kẻ nào, đều tiện tay mà làm. Nhưng bây giờ, tuyệt đối không được.
Độc Tộ hít sâu một hơi, Trường Mâu Tam Tiêm cuốn theo tầng tầng lớp lớp mâu ảnh. Nguyên lực cùng với mâu ảnh trong không gian không ngừng tăng lên, đến cuối cùng tạo thành thực chất.
Đây cũng không phải là không gian và nguyên lực va chạm vào nhau, mà là pháp tắc thần thông đụng nhau. Người đứng ngoài xem có lẽ không thể nào nhìn thấy rõ, nhưng Lam Tiểu Bố và Độc Tộ ở trong đó, đều có thể cảm nhận rõ được lực lượng pháp tắc trong thần thông của đối phương.
Nếu như nói trước đó khi Lam Tiểu Bố thi triển thần thông Thất âm Sát với người khác, trăm triệu vạn kích ảnh sẽ tạo nên tràng cảnh thiên quân vạn mã lao nhanh vọt đến.
Vậy hôm nay quyết đấu thần thông với Độc Tộ, đó chính là hai bên hùng quân đánh nhau.
KHông có mùi máu tanh, nhưng sát thế trong trận đại chiến này càng lúc càng cao. Cho dù khí thế kích ảnh từ kích mang của Lam Tiểu Bố có mạnh cỡ nào, tăng lên bao nhiêu, mâu ảnh từ trường mâu cuốn lên càng mênh mông, từ đầu đến cuối đều áp chế lấy kích mang mà bộc phát.
Lạc Thải Tư và Cổ Đạo đều điên cuồng lui lại, thần thông va chạm vào nhau khiến không gian dao động càng lúc càng lớn, vùng không gian này cũng bắt đầu chấn động kịch liệt. Đây là lần đầu tiên Lạc Thải Tư nhìn thấy uy thế của Lam Tiểu Bố khi ra tay, nàng vừa điên cuồng lui lại, trong lòng cũng hiểu rõ tại sao nhiều cường giả ở Côn Khư Hải lại e ngại Lam Tiểu Bố như vậy.
Sư phụ nàng là tiên đế, ánh mắt của nàng đương nhiên là sẽ không quá kém. Đi theo sư phụ mấy năm qua, tiên đế mà nàng từng thấy qua, không có ai có được khí thế như Lam Tiểu Bố.
Cho dù như vậy, Độc Tộ vẫn không hề rơi vào thế hạ phong.
Kích mang của Lam Tiểu Bố mạnh đến đâu, mâu ảnh của Độc Tộ cũng mạnh đến đó.
KHí thế Giác âm Sát tăng lên, từ đầu đến cuối cũng không thể nào cuốn lên đạo âm. Mâu ảnh của Độc Tộ tựa như núi non trùng điệp, càng ngày càng cuồng bạo hơn.
Đôi mắt đỏ của Độc Tộ càng lúc đang sáng, hắn biết, hôm nay muốn giết chết Lam Tiểu Bố, chỉ sợ không dễ dàng như vậy. Tiên dế trước mắt này, có lẽ còn là tiên đế sơ kỳ, thật sự quá quá mạnh.
KHông chỉ như vậy, một phần tiên nguyên của tiên đế trước mắt này đã chuyển hóa thành thần nguyên. Hắn đang nghĩ, một khi chờ Lam Tiểu Bố bước vào tiên đế hậu kỳ, chỉ sợ hắn sẽ bị đối phương nghiền ép.
‘Sảng khoái, vậy thì cứ hết sức đi.” Độc Tộ cười lớn một tiếng, mâu ảnh vô cùng vô tận tầng tầng lớp lớp kia đột nhiên biến mất, hóa thành một đạo mâu ảnh xé rách thời không đánh về phía không gian kích mang càng ngày càng mạnh kia của Lam Tiểu Bố.
Hắn không tin một mâu mà mình ngưng luyện ra này không thể đánh nổi Lam Tiểu Bố.
Cảm giác pháp tắc thần thông sắp tán loạn xông lên, Lam Tiểu Bố điên cuồng thiêu đốt thần nguyên, sát thế từ trường kích lại tăng vọt.
Sát thế trên trường kích lại đạt đến mức cực hạn, va chạm vào một mâu kia do Độc Tộ ngưng luyện ra.
NGuyên khí nổ tung, không gian rung động! Đạo âm cuốn lên “Giác âm Sát phạt lên, vạn lý phong hào huyết tương y. Trời cao không thôi, ta kích ra lúc vạn thanh sát!”
Oanh! Mặt đất dưới chân hai người bị đánh ra một cái khe rãnh to lớn. Không gian loáng thoáng xuất hiện vết tích nhỏ xíu, chỉ là vết tích này chỉ thoáng xuất hiện rồi biến mất.
Cùng lúc đó, bên ngoài Đại Côn Hải Cảnh, tất cả mọi người đều chấn động nhìn vào bên trong Đại Côn Hải Cảnh. Động tĩnh cuồng bạo đáng sợ này, cho dù đứng ở bên ngoài cũng có thể cảm nhận được.
KHông gian trở nên bất ổn, nếu như không phải mọi người đều biết được đó là do Độc Tộ và Lam Tiểu Bố đang chiến đấu, nói không chừng có người còn tưởng rằng là lượng kiếp đến.
Hai tu sĩ ở tiên giới đại chiến, lại có thể khiến không gian chấn động như thế này, loại thực lực này hầu như đã vượt quá phạm vi của một giới.

Sau lần quyết đấu thần thông đầu tiên, Lam Tiểu Bố và Độc Tộ tách ra.
Độc Tộ bị cuốn ngược ra ngoài, đứng thẳng trong hư không. Sắc mặt hắn có chút tái nhợt, một ngụm máu tươi đã trào đến miệng, bị hắn cưỡng ép nuốt xuống.
Lam Tiểu Bố cũng đứng trong hư không đối diện với Độc Tộ, khóe miệng hắn có một vết máu tràn ra.
Lần này hai người quyết đấu thần thông mặc dù không phải là đòn mạnh nhất, nhưng mà trong lòng hai người đều biết rõ. Muốn nghiền ép đối phương, hầu như là không có khả năng.
Phụ Cốt Hỏa Diễm đã được Lam Tiểu Bố đặt trên cổ tay, Lam Tiểu Bố không sử dụng trận văn, hắn đoán trận đạo của đối phương chắc hẳn không yếu hơn hắn. Nếu không thì cũng không thể chỉ một lần đã có thể lợi dụng lực lượng xé mở lối vào Đại Côn Hải Cảnh.
Lần này Lam Tiểu Bố quyết định bất kể dùng thủ đoạn nào để đánh lén Độc Tộ, hắn có Luân Hồi Oa và mai rùa Ma Linh Thần Quy. Liều mạng một lần công kích thần thông Độc Tộ, cũng muốn thừa cơ xử lý đối phương.
Thất âm Sát mặc dù mạnh, vẫn không thể nào nghiền ép được đối phương.
“Ngươi rất mạnh, ta không giết được ngươi.” Độc Tộ nhìn chằm chằm Lam Tiểu Bố, trong mắt vô cùng nghiêm túc.
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến, ở tiên giới, còn có người mà hắn không thể giết được. Một mâu vừa rồi kia, đối phương lại có thể ngăn trở. Nếu như không phải một mâu kia hắn đã ngưng luyện đến cực hạn, trường kích của đối phương chỉ sợ dã quét sạch chỗ hắn đang đứng.
Hắn biết rõ, khi đạo âm trường kích cuốn lên, trong lòng hắn cảm thấy tử vong và sợ hãi. Cho đến bây giờ, tay của hắn vẫn còn chút run rẩy. Một kích kia khiến hắn cảm thấy, đó chính là vương, suýt chút nữa khiến tâm thần hắn bị hao tổn. Thực lực của Lam Tiểu Bố, tuyệt đối không phải hắn mạnh miệng là có thể nói được, hắn không còn dám đánh với Lam Tiểu Bố nữa.
Lam Tiểu Bố châm chọc nói, “Người ngươi không giết được còn rất nhiều, ngươi không giết được ta, không có nghĩa là ta không giết được ngươi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.