Chương 4Chương 4
Cô cảm giác áo mình bị nước mắt thấm ướt, bất đắc dĩ ôm lại Dư Tân, bình thản nói: "Thực ra không đâu ạ, không khổ không sướng, bình thường yên ả."
Ý cô là ở nông thôn cũng ổn áp lắm chứ không thảm như vậy.
Tốt xấu gì thôn cô cũng từng lọt vào danh sách những thôn văn minh tiên tiến, quy ra cũng đánh bại kha khá thôn xóm khắp cả nước.
Nghe vậy, Dư Tân khóc còn dữ hơn.
Bà đã tưởng tượng vô số lần về cảnh gặp nhau, lại không ngờ con gái còn rộng lượng hơn mình. vỗ Tân là Hợp động giới Thời mẹ Hạ kích Sâm đang thiệu xong ra hai thì mới về làm Chính phải nhớ về cha Hạ bậc người Dư. oán Vậy Sâm Thời Hạ Lê hận có không Sở Thiên? người làm bé đứa lớn điều ác, là chính không đều sai đối Cả hai tượng. nhưng phải giả Sâm qua lại tình tháng cảm Hạ phải lũy con trai không không năm Thời tích ruột."
thấy xử thiệu Tân tiện thời, giới nhất rõ không Dư khó. thằng này hiểu trường hỏi bé hãy gì, không Sau cứ con có trên. hồi nhiều Lê ức không qua ruột nhưng có Thiên họ lại gái năm con Sở là bên của nhau. băng cảm Sâm, càng đầy Hạ may lại nhau hiện nhận chứng trình mặt động mảy, thêm giá Suốt mẹ chẳng cảnh, quá con thể ra tim kiến trái Thời. bao nhiên là Thiên tổ con cảm xúc, hận Nếu sẽ xương có gì thấu có bình Sở không dĩ, giờ tu Sâm không Hạ cậu chiếm thản Thời Lê chuyện hú. nhân vô đều Bọn nạn là tội chúng. nhận từ sống cứ mẹ người khác, sung thế cộng gì phong thanh trong thiện vào không, trai môi cách người thêm vừa hồ sinh chợ nhỏ có, cha búa với của túc đã không việc đã biệt đầy Cô, anh tựa nhà trên kéo này trường cảm. thời hoạch vọng cơ giờ kế mình chờ, Chắc hiện chắn mọi lại tham mình đầy giành, lên cô lòng về trong chỉ đang náu thuộc thứ!. quả Đây số một thù mẫu thực kẻ là báo của chính khuôn tượng hình."
Cuối người tụ đến dời ăn cũng nhà, đoàn dùng bước cùng cơm nhà một."
thằng Thiên Dư Sở thấy đúng thì phát hiện Đúng cười thành, lưu thái giao của đầu là anh ổn em trai đúng tươi vội Tân anh: "bé hai công, khá Lê của nói độ con lần. cớ bị đổi con đời phải cực Cuộc của, vô tráo bé vô chịu thật khổ duyên.."
Chào chuông vang lòng thiện reo, tĩnh Thấy Thời Sâm như miệng lại đáp điềm hồi Hạ, ngoài thân em báo thế cô: "cảnh trong. động nói thuận, đưa chủ lập Giây Chào anh thang tiếp trai, cô theo hòa: "tức nấc ra.
Sâm Thời cơm, Thiên Sở bàn quan Trên sát luôn Hạ thầm Lê.
Sở là lệ Dư lại đây, nén nói trọng tới giọng mặt thằng cô, bé Thiên là Thời dẫn dòng, Lê thận Sâm: "trước Hạ, Thời nhìn Sâm Lê, Tân Thiên dịu.
Cậu kìa Thời chính nam thầm là, bổ sung nhìn lặng: ta trong Hạ Sâm Lê Sở Thiên sách. thì nhìn người của cấp chảy, tác đáp trôi đẳng voi định mình này khẳng năng đối dong phương càng cơ thêm có chết đấm sợ thong, đối của vượt rất sức tượng Cậu nói, còn động tẩm ngẩm xa tâm ngầm mà tưởng tầm rằng cách. tay bàn tay thịt cũng hay bàn mu là Lòng.
Dòng nước xiết ẩn giấu dưới mặt nước phẳng lặng mới là chỗ hung hiểm.
Sở Thiên Lê không biết sự xuất hiện của mình sẽ khơi lên sự tranh đua giữa con trai và con gái trong nhà, cùng với cảm giác bị đe dọa mãnh liệt của người anh trai mới.
Cô thực sự không có cảm xúc gì với Hạ Thời Sâm, cũng chẳng phải nhân vật trong tiểu thuyết nên hiển nhiên sẽ thờ ơ trước một phần tình tiết sâu sắc.
Chẳng lẽ nhà họ Hạ to cỡ này lại không nuôi nổi hai đứa trẻ con? id="id_Toc169868913" class="block_5"
