Chương 97Chương 97
Hạ Thời Sâm nghe về huyền học liền đau đầu, cau mày nói: "Nói chuyện dương gian đi. " Sở Thiên Lê ngẩng đầu nhìn lên trời, sau đó liếc nhìn thời gian hiện tại, lẩm bẩm: "Vừa vặn lúc còn sớm. . . ""Thế nhưng bây giờ là buổi tối, đương nhiên nói chuyện cõi âm. ý Nhưng đoạt cướp căn bản trong hay Thiên, Lê đề Sở nội nghĩ vấn giành không hề tranh có đầu bộ có. Sao vậy tĩnh có nói bình thể như mà em? đi gian chuyện kể ta không lát âm Sao chúng một? lập này tức nhất Cậu ấy đình một ra nghĩ tối gia chính là, thể có đơn giản ngay kế tuyệt hậu khiến đen hoạch. . "tối có, mặt em ai à Anh, cũng kể cả. ’ gặp ‘mỗi Những ngu ngu thơ lại cũng nghiền thực họ không gì muốn sự ngốc khi ngây’, người em còn, nát em nói xuẩn cái hoặc hiểu. . . . " Sâm phức nên ánh mắt đó liền sau, nghe Hạ sờ trở sững Thời tạp vậy: ". " nhàn Lê không nói sao Sở: "Thiên nếu sẽ lòng biến Trong nghĩ tốt mất anh nhã phải em? giống đen những người không và việc làm, Mỗi lại họ nghĩ nhưng có họ đều suy nghĩ gì nhau tối. này cảnh rơi vào tình anh sao Tại lại xui xẻo? của lý hiểm còn thậm thấy thân chí còn phận và được Hợp Thiên, Lê cậu Hạ không vô Cậu nguy cảm tưởng tin Dư xúc ấy Tân, trong nhau và toàn Chính với cho quá hiểu Sở tiếp cậu ấy sự hoàn ấy. " thơ lát em Hạ cười ngu mới, im lạnh: "ngốc anh nên Thời một lặng ngây Thế, Sâm nói. ""đi sao rời Anh chẳng tốt cho sẽ phải em? cùng thân sát tay cần thứ lại vờ cuối rồi thiện Thiên nhà mọi tại, ấy Chỉ Sở Lê ngay hạ cậu về giả sẽ. " Sâm Hạ Thời: ". . " "Em hiểu chứ! " lan sân bước Lê Hạ, tiến Sâm Thiên vườn người Sở, quay trước qua nhìn phía can hai về Thời. còn tìm nhưng có của em thậm định hoặc gặp không chí trả khiến em em, cướp chống năng Anh khả sản đã nạn cách tai tài. Cậu gì cô ấy xấu tình cho huống cô này, hiểu không định nói nhất nghĩ biết đang nhất gái phải. " nhà người Lê những về nghĩ Hạ cậu để cảnh ấy sức quen khi dụng việc Sâm Sở hết, đã tối suy đoán đen Thời Thiên sử khác mới suy đã giác với. ""cơ Gì? đột phạm vào nhiên sao trí bị đặt anh thủ Tại lại vị? " thường có Tại lại như, "hạn chẳng vậy nghĩ cười Thiên như đen sao, có người sống ‘loại này tối suy nói Lê cũng thể lâu những Em Sở? chút ở lại lực Em quả: "nhưng khác năng nhạo Hạ phương kém, có cười thực những Sâm xa chế diện Thời. " dỗ cười cạnh mặt xuống, nói Thiên bên giết nhé dành vỗ đá, chút thời mà: "Sở Lê, ghế em, mà vỗ mỉm Đi cùng gian đi! Có không gì hiểu mà? " Sâm ơ cô không nói cắn bản như thấy, Thời Hạ hiểu: "căn thờ Em vậy răng. tốt thì là bị Hay mấy không nhầm lúc đầu biết ôm? " thực được sắp hề biết như phản dường đó coi sự của, khi Thiên không ngờ là Hạ Thánh gì ứng có suy tối cô đen nghi không, Sở tư cậu ấy nghĩ trọng tâm cô mẫu Thời Lê Sâm những. bao rậm ấy leo lên tối bộ rạp lan màn mặt trong quanh in đen cậu Những đêm, chiếc phủ quấn trên thể cơ ấy lá cậu dây toàn bóng can. " về em tối ngộ phải hội: "nhìn Sâm thì nào Hạ u tin xã việc tỉnh qua nhầm bé sao em được, mới của anh này em cho trái cợt nói giễu thấy Thời ôm tức Lẽ mặt xem? Lê hiếp động với chỉ nói người bất, tối nhưng đối của mặt, mặt cô bất: "con nhiên, Thiên Sở thản uy hiểu là không Em. . " Sở Thiên Lê chớp chớp mắt, sắc mặt ngọt ngào, nhẹ nhàng nói: "Nhưng em biết khống chế bản thân mình, nhân tiện, người vế sau ám chỉ anh, anh có thể bắt đầu ngồi xuống được rồi. " Hạ Thời Sâm nhận ra mình rất dễ bị cô thêm dầu vào lửa, cậu ấy hít một hơi thật sâu, chỉ thấy lời cô nói nghe thật nực cười, không tin được mà mỉa mai: "Em cho rằng có thể nghiền nát được anh sao? " Từ nhỏ Hạ Thời Sâm đã được giáo dục tốt, không thể tùy tiện dựa vào thể lực chênh lệch mà động thủ, cậu ấy cảm thấy nếu là người khác thì có thể dễ dàng đánh Sở Thiên Lê ngã gục xuống đất. id="id_Toc169869005" class="block_5"
