Chương 23: Các hảo hữu cố gắng học tập, người trong nhà vì thế chấn kinh
Cũng không trách Nhậm gia gia không thể tin được, thật sự là trước kia Nhậm Thư Hoa đã để lại ấn tượng trong lòng ông là một người bị buộc cũng không nguyện ý học nhiều.
Cho nên, ông thật sự không tin cháu trai mình sẽ chủ động học tập.
Nhậm Thư Hoa đang chuyên tâm, không kịp phát hiện Nhậm gia gia đến. Khi hắn có cảm giác, Nhậm gia gia đã đứng phía sau lưng hắn.
Nhậm Thư Hoa giật mình, trách cứ quay đầu nhìn về phía Nhậm gia gia, "Gia gia, ngươi làm gì? Dọa ta một phen, ngươi mau đi ra, đừng quấy rầy ta đọc sách!" Đến lúc đó không thi đậu Tú tài, ba người kia không còn chơi cùng hắn nữa thì phải làm sao?
Nhậm gia gia vô cùng rung động, vậy mà hắn thật sự đang đọc sách? Nhậm gia gia rơi vào niềm vui mừng khôn tả, cháu trai ông khai khiếu rồi sao?"Tốt tốt tốt, ngươi cứ xem sách cho kỹ, cháu trai ta thế mà đã khai khiếu!" Nhậm gia gia muốn đi tìm đám lão hữu của mình để khoe khoang một phen.
Nhậm Thư Hoa bất đắc dĩ nói, "Cái này liên quan gì đến khai khiếu? Là do ta không học cho giỏi sẽ bị các bằng hữu vứt bỏ, vậy thì không được, ta chỉ có mấy người bằng hữu như vậy thôi."
Nhậm gia gia không hiểu nói, "Ngươi nói Lâm Trạch và Tần Minh sao?" Hai đứa bé kia tính cách thế nào ông còn không rõ sao, cũng y hệt cháu trai ông, nói thế nào cũng sẽ không đến mức vì không học tốt mà bị bỏ rơi."Đúng vậy, còn có Tố ca. Gia gia, ta cảm thấy Tố ca chính là loại thiên tài mà ngươi thường nói. Ngươi có biết không, hắn sách đọc qua một lần liền nhớ kỹ! Những đề toán thuật kia, mặc kệ khó đến đâu, hắn nhìn một chút là biết đáp án!" Nhậm Thư Hoa ngữ khí khoa trương, Nhậm gia gia nghe được sửng sốt, nơi nhỏ bé này của bọn hắn còn có thể xuất hiện thiên tài như vậy sao?"Thật hay giả?" Người như vậy sẽ làm bằng hữu với cháu trai ông sao?
Không phải ông xem thường cháu trai mình, mà là thông thường thiên tài như thế sẽ chọn những người bạn cũng là thiên tài, loại người có thể trợ giúp hắn."Thật! Cho nên ta cũng phải học cho giỏi, nếu như bốn người chúng ta cùng tham gia khoa cử, ba người kia đều thi đậu, mà ta không thi đậu, thì phải làm sao bây giờ? Đây là kế hoạch học tập Tố ca bảo chúng ta lập ra. Gia gia, ngươi xem một chút, dựa theo cái này học tập, ta có thể thi đậu không?" Nhậm Thư Hoa thầm nghĩ, dù sao ông nội hắn cũng là một Tú tài, hẳn là có thể đưa ra một chút lời tham khảo.
Nhậm gia gia nhìn kế hoạch của cháu mình, "Nếu như ngươi có thể kiên trì, cơ hội vẫn có." Nhưng chuyện khoa cử, ngoại trừ cố gắng, còn cần thiên phú và vận khí."Vậy là tốt rồi, Tố ca cũng nói như vậy." Nhậm Thư Hoa nói.
Nhậm gia gia hỏi, "Ngươi nói Tố ca bao nhiêu tuổi rồi?""Hắn... hình như mười lăm tuổi.""Vậy ngươi lấy cái gì làm huynh trưởng người ta? Ngươi đã mười bảy tuổi rồi!" Nhậm gia gia cảm thấy cháu trai mình thật sự không biết điểm dừng."Ngươi không hiểu, ngươi không hiểu. Ta muốn học tập, gia gia ngươi ra ngoài đi." Nhậm Thư Hoa không quan tâm đến ông nội hắn, tiếp tục xem sách, trong lòng đang lo lắng đây.
Nhậm gia gia vẻ mặt không tin, "Ngươi đừng có khoác lác a, nếu là hắn lợi hại như vậy, tuổi này đã là Tú tài rồi, còn có thể chơi chung với các ngươi sao?"
Lời này Nhậm Thư Hoa nghe liền không vui, "Tố ca lần này hết bệnh, tỉnh lại liền trở nên lợi hại như vậy. Còn biết coi số mạng, tính toán cái gì cũng chuẩn xác. Ta nói nhỏ cho ngươi nghe, Tố ca là được lão thần tiên hoàn hồn." Nhậm Thư Hoa nói với vẻ mặt thần bí.
Nhậm gia gia: "???" Cái thứ gì? Được rồi được rồi, chỉ cần cháu trai ông chịu học tập chính là chuyện tốt.
Lúc này Nhậm gia gia vẫn chưa tin Lê Tố có bản lĩnh như vậy."Là như thế à, vậy ngươi học tập cho giỏi đi." Nhậm gia gia ra khỏi phòng, lại còn cẩn thận đóng cửa phòng lại cho Nhậm Thư Hoa.
Tình huống tương tự cũng xảy ra ở Lâm gia và Tần gia.
Tần gia càng như là thấy quỷ, vui mừng đến mức kém chút khua chiêng gõ trống.
Tần phụ trên khuôn mặt tròn trĩnh lộ ra vẻ hưng phấn, "Nói không chừng Tần gia ta còn thật sự có thể xuất hiện một cái Tú tài!" Nếu quả thật có thể, ông xem những người kia còn dám hay không trào phúng nhà ông là tác phong địa chủ nông thôn, còn dám hay không xem thường ông.
Tần phụ ở nông thôn là địa chủ, đám nông dân đối với ông rất tôn trọng. Nhưng khi đến huyện thành, luôn bị người ta xem thường và chế giễu, ông thật sự đã chịu đủ, mới đưa con trai đi đọc sách.
Đáng tiếc trước đó con trai ông chẳng hề để tâm đến việc đọc sách. Bây giờ nội tâm ông không kìm nén được sự kích động.
Cái vị Tố ca mà con trai ông nhắc đến, mặc kệ đối phương có thật sự lợi hại như vậy hay không, nhưng người ta đã thật sự kéo con trai ông vào việc học tập, nhất định phải hảo hảo cảm tạ một chút.
Tần gia hắn là người biết ơn.
Nghe nói gọi là Lê Tố, chờ ông đi hỏi thăm một phen, sẽ mang theo lễ vật tạ ơn....
Lê gia.
Lê Tố mua nguyên liệu để chế biến món Bát Bát Kê về, có một ít hương liệu để làm nước sốt, hắn vẫn phải đi tiệm thuốc mua."Cha mẹ, đại ca đại tẩu, nhị ca nhị tẩu, Tam tỷ, các ngươi đều vào đây học tập một chút, ai học tốt nhất thì người đó sẽ phụ trách việc chế biến nước sốt." Lê Tố nói với người nhà Lê gia.
Khương Vũ và Đổng Phương Phương ngẩn người, "Chúng ta cũng có thể học sao?"
Lê Tố không hiểu, "Tại sao lại không thể? Các ngươi cũng là người nhà Lê gia."
Lê Chính Bình cũng kinh ngạc khi Tiểu Tứ lại cho phép nàng học, dù sao mọi người đều nói con gái gả đi như bát nước hất ra ngoài. Mặc dù nàng đã rời khỏi nhà, nhưng Lê Chính Bình luôn cảm thấy mình là một gánh nặng trong Lê gia.
Người trong nhà đều không nói thêm gì, nhưng những lời người ngoài nói, trong lòng nàng vẫn hiểu rõ.
Nghe được lời này của Lê Tố, trong lòng Khương Vũ, Đổng Phương Phương và Lê Chính Bình không khỏi cảm động. Đổng Phương Phương thầm sám hối trong lòng, Tiểu Tứ tốt như vậy, trước đây nàng còn hay nói xấu Tiểu Tứ sau lưng, nàng thật đáng chết!
Đổng Phương Phương quyết định từ nay về sau sẽ không bao giờ nói xấu Tiểu Tứ nữa.
Khương Vũ và Đổng Phương Phương nhìn về phía Phùng Thúy Thúy, Phùng Thúy Thúy gật đầu nói, "Tiểu Tứ để các ngươi học thì cứ học đi. Bất quá, bất kể là ai, nếu đã ăn cơm nhà Lê gia mà muốn đập đổ nồi cơm nhà Lê gia, thì đừng trách ta không khách khí với hắn!"
Phùng Thúy Thúy trong lòng hiểu rõ tầm quan trọng của công thức làm món ăn. Hơn nữa, công thức này là do Tiểu Tứ đưa ra, nó thuộc về Tiểu Tứ. Tiểu Tứ bằng lòng đưa cho gia đình, không có nghĩa là người trong nhà biết rồi có thể tiết lộ công thức này ra ngoài.
Lê Chính Bình nhìn tay Lê Tố, cảm thấy việc bếp núc không hợp với hắn, liền mở miệng nói, "Tiểu Tứ, hay là ngươi chỉ nói thôi, chúng ta tự làm là được. Tay ngươi hợp với việc đọc sách viết chữ, đừng dùng để làm những việc này."
Lê Tố: "..." Sao lại là tay hợp với đọc sách viết chữ?
Hắn muốn nói gì đó, thì thấy người nhà Lê gia cùng nhau gật đầu, đều rất tán đồng lời Lê Chính Bình, nói thế nào cũng không cho Lê Tố tự mình động tay.
Lê Tố nghiêm mặt nói, "Không có ai quy định người đọc sách lại không thể xuống bếp. Ta chỉ làm một lần, các ngươi nhìn kỹ."
Lê Tố khăng khăng muốn tự mình động thủ. Hắn muốn cho người nhà Lê gia biết, hắn đọc sách không sai, nhưng không có nghĩa là những chuyện khác trong nhà hắn đều mặc kệ. Hắn cũng là một thành viên của gia đình này."Tiểu Tứ à, không có nhà nào đàn ông biết nấu ăn, đàn ông xuống bếp sẽ bị người ta xem thường, huống chi ngươi còn là một người đọc sách." Phùng Thúy Thúy vẻ mặt xoắn xuýt.
Đàn ông xuống bếp sẽ bị xem thường? Phải biết ở thời đại trước của hắn, đàn ông biết nấu cơm vẫn là một điểm cộng, đến nơi đây lại thành bị xem thường."Chỉ có người trong nhà biết thôi, các ngươi sẽ xem thường ta sao?" Lê Tố hỏi.
Người nhà Lê gia cùng nhau lắc đầu, bọn hắn làm sao lại xem thường Tiểu Tứ chứ? Tiểu Tứ là người lợi hại nhất, thông minh nhất nhà bọn hắn."Tốt, vậy ta bắt đầu đây, các ngươi nhìn kỹ." Lê Tố vừa làm vừa giảng giải.
Trong lòng người nhà Lê gia kỳ thật vẫn lo lắng. Tiểu Tứ xưa nay chưa từng vào bếp, để hắn xuống bếp có chút nguy hiểm.
Người nhà Lê gia ngồi nghiêm chỉnh, cẩn thận nhìn chằm chằm từng cử chỉ của Lê Tố. Nếu có chuyện gì xảy ra, bọn hắn sẽ kịp thời cứu Tiểu Tứ.
Lê Tố còn tưởng rằng bọn hắn đang học tập chăm chú, không ngờ trong lòng bọn hắn lại lo lắng hắn xuống bếp làm ra hỏa hoạn gì đó.
