“Hỏng rồi, tới chậm!” Người cầm đầu khe khẽ thở ra một hơi, giọng đầy lo lắng.
Tiêu Vân Trạm nghe thấy tiếng nói quen thuộc ấy, thân thể căng cứng trong phút chốc liền thả lỏng.
Người này chính là phó tướng của Uy vũ đại tướng quân Bạch Hồng - Cảnh Võ.
Tiêu gia và Bạch gia bề ngoài thì không hòa hợp, nhưng trong âm thầm, Bạch Hồng và Tiêu Lão Tương Quân thân thiết như huynh đệ.
Mọi sự bất hòa chỉ là để diễn trò cho Lương Võ Đế thấy, hai vị đại tướng quân mà quá thân thiết, Lương Võ Đế có thể ngủ ngon mới là lạ.
Trước khi hắn vào cung, Bạch Tương Quân còn đặc biệt cho người đến cổng cung nhắc nhở hắn một chút, bảo hắn phải cẩn thận Lương Võ Đế.
Chỉ là, lúc đó hắn đã đặt nửa bước vào cửa cung, muốn rút lui cũng không thể, chỉ đành kiên trì vào cung diện thánh, kết quả...
Lâm Di Nhiên nghe thấy lời người tới nói, mí mắt khẽ động, cảnh giác nhìn về phía cửa ra vào, chuẩn bị sẵn tụ tiễn để sẵn sàng công kích bất cứ lúc nào.
Thật đúng là không chết không thôi mà.
Sát thủ từng đợt liên tiếp, chẳng lẽ không phải muốn biến nàng, một Bạch Phú Mỹ, thành một sát thủ lạnh lùng sao?
Lần đầu tiên giết người, không thể để nàng từ từ làm quen sao.
Trái tim run rẩy của nàng vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh, kẻ địch lại tới tiếp viện rồi.
Nghe một chút lời này --- “tới chậm!” Chẳng lẽ là phân thành hai đợt mà đến sao.
Lâm Di Nhiên kéo dài khuôn mặt, nhìn về phía đám người áo đen xông tới.
Khá lắm, lần này tới bảy tám người.
Lại chính là một trận ác chiến nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly đây mà!
Lâm Di Nhiên lườm Tiêu Vân Trạm một cái, trong lòng không khỏi có chút bận tâm.
Tiêu Vân Trạm trong tay không có vũ khí, mà đám người áo đen cầm kiếm sáng loáng, địch ta chênh lệch quá lớn.
Cảnh Võ dẫn theo thủ hạ vội vã đi về phía thi thể.“Lão đại, người chết là đại nội thị vệ Phương Tòng Minh.” Một tên người áo đen vượt qua thi thể Phương Tòng Minh, quay đầu nói với Cảnh Võ.
Cảnh Võ nhíu mày nhìn cái đầu nát bét của Phương Tòng Minh, khóe mắt có chút co giật.
Tay ai mà sức mạnh vậy, đánh tàn độc quá.“Đem thi thể đều xử lý sạch, vết máu dọn dẹp sạch sẽ.” Xem ra có người đã ra tay trước bọn hắn một bước, giết chết đại nội thị vệ.
Cũng không biết những người này đến cứu hay đến muộn.
Người áo đen lập tức khiêng thi thể ra ngoài...
Cảnh Võ nhíu mày nhìn đám người không nhúc nhích trong phòng giam, trong lòng có chút hoảng loạn.“Soạt ~” Cảnh Võ đẩy cửa phòng giam, sắc mặt ngưng trọng nhấc chân đi về phía Tiêu Vân Trạm.
Ông trời phù hộ, người Tiêu gia đừng xảy ra chuyện gì.
Lương Võ Đế làm việc quả là tàn nhẫn.
Tiêu Vân Trạm bị đánh chỉ còn lại một hơi, cả Tiêu gia đều bị xét nhà lưu đày, vậy mà Lương Võ Đế còn không chịu buông tha phụ nữ trẻ em Tiêu gia.
Bạch Tương Quân vẫn luôn cho người theo dõi Triệu Trình, phát hiện Triệu Trình đột nhiên sắp xếp người ra khỏi thành, lập tức liền lệnh hắn đuổi theo.
Thế nhưng, bọn hắn vẫn tới chậm một bước...
Lâm Di Nhiên nhìn Cảnh Võ càng lúc càng gần, hơi nâng tay phải, nhắm tụ tiễn vào hắn.
Ánh mắt Cảnh Võ hơi co lại, bước chân dừng lại, ánh mắt sắc bén bắn về phía Lâm Di Nhiên.
Lâm Di Nhiên trong lòng hoảng hốt, “sưu sưu” hai tiếng, liên tục bắn ra hai mũi tên.
Hỏng bét, đó là một cao thủ.
Động tác tinh tế như vậy của nàng mà vẫn bị phát hiện.
Võ công của Cảnh Võ còn cao hơn Phương Tòng Minh nhiều.
Hắn nhẹ nhàng nhảy lên, dễ dàng tránh thoát mũi tên, lập tức rút kiếm bên hông, nhanh chóng chém về phía Lâm Di Nhiên.
Đúng lúc này, Tiêu Vân Trạm bỗng nhiên xông lên, một tay nắm lấy cổ tay Cảnh Võ đang vung kiếm.
Tiếp đó hắn nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Lâm Di Nhiên, “Đừng bắn, người một nhà.” Lâm Di Nhiên kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Vân Trạm.
Tay nàng đã nhấn máy phát xạ, suýt chút nữa lại bắn ra hai mũi tên nữa rồi.
Một đêm toàn là si mị võng lượng, đột nhiên xuất hiện người một nhà, khiến nàng đều mơ hồ.
Cảnh Võ bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Tiêu Vân Trạm, con mắt đột nhiên trợn to, kinh hỉ nói, “Tiêu gia quân, ngươi ---- ngươi không sao?” Cảnh Võ vẻ mặt không dám tin trên dưới nhìn Tiêu Vân Trạm.
Lúc đó Tiêu Vân Trạm mình đầy máu me từ trong cung được khiêng ra, cả kinh thành không ai là không biết.
Thương thế đó có thể còn sống cũng không dễ dàng.
Bây giờ lại có thể đứng dậy, còn có thể đỡ được chiêu thức của hắn, sức lực cũng không nhỏ.
Cổ tay của hắn đang nằm trong tay Tiêu Vân Trạm, hắn động cũng không nhúc nhích được một li.
Hắn quả thực quá hâm mộ khả năng hồi phục của Tiêu Vân Trạm.
Tiêu Vân Trạm mặt mày thanh lãnh, buông cổ tay Cảnh Võ ra, khẽ gật đầu, “Ta không sao, các ngươi đi mau.” Trời càng ngày càng sáng, nếu chậm trễ nữa, rất dễ bị người phát hiện.
Lương Võ Đế nếu đã sắp xếp người ra tay, vậy sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Hắn cũng nên tính toán kỹ lưỡng, bước tiếp theo phải làm thế nào đây.
Dẫn theo cả nhà già trẻ, mỗi bước hắn đi đều phải cẩn thận lại càng cẩn thận hơn nữa, không cẩn thận sẽ hối hận suốt đời.“Dạ.” Cảnh Võ chắp tay, “Bạch Tương Quân lệnh thuộc hạ chuyển cáo ngươi, bảo ngươi cứ buông tay mà tranh đấu, thiên hạ này kẻ có năng lực sẽ chiếm được.” Nói xong câu đó, lòng Cảnh Võ đều đang run rẩy.
Lúc đó hắn nghe được Bạch Tương Quân bảo hắn chuyển cáo câu nói này, hắn sợ hãi thật lâu không thể lấy lại tinh thần.
Hắn thật sự không thể tin được, hai vị đại tướng quân của triều đại lại giật dây Tiêu gia, những người đời đời trung lương, làm phản.
Thế nhưng, nghĩ đến tình cảnh của Tiêu gia, hắn lại có thể hiểu.
Hành vi của Lương Võ Đế, cùng việc bức lương làm kỹ nữ không khác gì, không làm phản mới là có lỗi với Lương Võ Đế đã từng bước bức bách.
Nghĩ đến Tiêu Vân Trạm sẽ tạo phản, trong lòng hắn ẩn ẩn cảm thấy có chút kích động.
Cảnh Võ hai mắt sáng lên nhìn Tiêu Vân Trạm, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Tiêu Vân Trạm đối diện đôi mắt dọa người của Cảnh Võ, trong mắt hơi có chút nghi hoặc.
Sao Cảnh Võ nhìn có vẻ hưng phấn như vậy.“Thay ta cám ơn Bạch Tương Quân.” Nhiều người phức tạp, lời thừa thãi cũng không cần nói.
Cảnh Võ hơi sững sờ.
Chỉ vậy thôi sao ---- không có gì nữa à?
Không có một đoạn tuyên thệ kích tình phi dương nào sao?“Đi nhanh đi.” Tiêu Vân Trạm nhìn thấy đám người áo đen đã xử lý xong thi thể đang chờ ở cửa ra vào, lại thúc giục Cảnh Võ một câu.
Cảnh Võ mím chặt bờ môi, hai tay lần nữa ôm quyền, “Tiêu Tương Quân đi đường cẩn thận.” Nói xong, Cảnh Võ nhét một tấm ngân phiếu vào tay Tiêu Vân Trạm.
Không đợi Tiêu Vân Trạm nói chuyện, hắn quay đầu nhanh chân đi ra ngoài.
Toàn bộ văn võ bá quan trong kinh thành đều bị trộm, phủ của Bạch Tương Quân xem như tổn thất ít nhất.
Chỉ vì đêm đó Bạch Tương Quân vì chuyện của Tiêu gia mà buồn ngủ không được.
Toàn bộ phủ tướng quân đèn đuốc sáng trưng, nên không cho bọn cướp thời cơ lợi dụng nào.
Thế nhưng khố phòng phủ tướng quân vẫn bị trộm, không ít vũ khí mà Bạch Tương Quân yêu quý đều biến mất, khiến Bạch Tương Quân tức giận vô cùng.
Cảnh Võ đi đến cửa phòng giam, quay người chắc chắn khóa lại cửa phòng một lần nữa.
Cúi đầu trong khoảnh khắc, nhìn thấy mũi tên mà nữ quyến Tiêu gia vừa bắn trúng trên mặt đất.
Cảnh Võ không do dự, xoay người nhặt lên tiện tay nhét vào trong ngực.
Nhìn thấy Tiêu Vân Trạm một lần nữa nằm xuống trên mặt đất, hắn thở dài một hơi, dẫn theo thủ hạ nhanh chóng rút lui...“Soạt ~ soạt ~” Mạnh Tráng dẫn theo đám quan sai, thần sắc mãn nguyện đi tới nhà tù.
Phía sau hắn, đám quan sai giơ lên hai giỏ vòng tay vòng chân, trùng điệp đặt ở cửa phòng giam.
Trong hoàn cảnh tệ như vậy, những phu nhân nhà quan này ngủ thật đúng là say.
Ngay cả hai tên thủ hạ trông coi nhà tù tối qua, cũng ngủ như lợn chết.
Mãi mới đánh thức được bọn họ, đứng dậy liền xoa cổ kêu đau.
Nghiêng cổ dựa vào tường ngủ một đêm, không đau mới là lạ.“Ngủ cái gì mà ngủ, mau tranh thủ đứng dậy cho lão tử!!” Mạnh Tráng vừa nói vừa quăng một roi về phía trâu lão phu nhân gần cửa phòng giam nhất, “Đôm đốp
