Chương 75: Nội y "Ong. . ."
Chiếc máy sấy cũ kỹ kêu ong ong, mái tóc dài của thiếu nữ lướt qua kẽ ngón tay hắn, mượt mà như gấm lụa, mềm mại như nước chảy.
Mùi hương thanh thoát xông vào mũi, những ký ức năm xưa lại hiện lên từng lớp, từng lớp.
Đã từng có một khoảng thời gian rất dài, hắn luôn bị thiếu nữ trước mắt này vụng trộm bắt nạt.
Mỗi ngày đều phải giúp nàng sấy tóc, giặt quần áo.
Tóc mà sấy không tốt, nàng sẽ tịch thu tiền tiêu vặt của hắn; quần áo mà giặt không sạch sẽ, nàng sẽ phạt hắn cõng nàng trên đường đi học tan học, đôi khi còn phải đấm lưng, bóp chân, bưng trà rót nước.
Nếu như hắn dám mách với phụ thân hắn cùng mẫu thân nàng, hình phạt sẽ tăng gấp đôi.
Hai năm đó, hắn sống rất thống khổ, không dám phản kháng, chỉ có thể thường xuyên viết trong nhật ký: Chính nghĩa cuối cùng rồi sẽ chiến thắng cái ác! Ta sẽ chịu nhục, tham sống sợ chết, chỉ vì một ngày nào đó, ta sẽ giẫm con thỏ nhỏ chân dài đầy ác độc kia dưới chân, mặc sức lăng nhục, báo thù rửa nhục! Chính nghĩa tất thắng!
Kết quả là một ngày kia, cuốn nhật ký bị con thỏ nhỏ chân dài kia nhìn thấy.
Ngày hôm đó vừa đúng là cuối tuần, cũng chỉ có hai người bọn họ ở nhà, sau đó, hắn bị nàng giẫm dưới chân, mặc sức lăng nhục.
Lăng nhục xong, dưới ánh mắt lãnh khốc, bá đạo cùng ý chỉ kiểu Nữ Vương của đối phương, hắn phải sửa lại đoạn văn kia thành: Chính nghĩa sẽ vĩnh viễn chiến thắng cái ác! Ta sẽ chịu nhục, tham sống sợ chết, chỉ vì mỗi ngày, để con thỏ nhỏ chân dài đầy chính nghĩa kia giẫm ta dưới chân, tùy ý chà đạp, tùy ý lăng nhục! Chính nghĩa vạn tuế! Vạn vạn tuế!
Cứ như vậy, con thỏ nhỏ chân dài mới chịu buông tha hắn, nhưng mỗi ngày đều sẽ kiểm tra đoạn văn này cùng cuốn nhật ký mới của hắn.
Nếu như ngày nào hắn dám không viết nhật ký, hoặc là không ca ngợi nàng trong nhật ký, hắn sẽ tiếp tục bị đánh.
Đó thật sự là một đoạn thời gian nước sôi lửa bỏng.
Lúc ấy hắn mười một tuổi, Lạc Gia Gia 12 tuổi, hai người mới quen nhau được một năm.
Lúc ấy cha mẹ hai người vẫn còn hòa hợp, chưa cãi vã đánh nhau, cũng không có trút giận lên người bọn họ.
Bây giờ, cảnh còn người mất.
Trong căn phòng này cũng chỉ còn lại hắn và con thỏ nhỏ chân dài.
Cuốn nhật ký không còn, cha mẹ họ cũng không ở đây, thanh xuân của hắn cùng con thỏ nhỏ chân dài cũng không còn ở đây.
Mọi thứ đều đã thay đổi."Như thế này rất tốt."
Mái tóc đen giữa ngón tay hắn hoạt động như dòng nước chảy xuôi, hắn lẩm bẩm.
Âm thanh ù ù của máy sấy át đi giọng hắn, không biết Lạc Gia Gia có nghe được hay không.
Bất quá, cách nhau nhiều năm như vậy, tại sao nàng lại đột nhiên nhớ tới muốn hắn giúp nàng sấy tóc đây?
Người khi sinh bệnh, thì thích muốn những điều trước đây, mọi sự quật cường cũng tạm thời biến mất."Xong rồi."
Lạc Phi tắt máy sấy, dùng ngón tay giúp nàng chải sửa lại mái tóc dài vốn đã mềm mại như lụa, nói: "Có cần búi lên không?""Tùy tiện."
Lạc Gia Gia vẫn không chút biểu cảm nào.
Lạc Phi đứng phía sau nàng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp, lạnh lùng không tì vết của nàng trong gương, nhìn thêm mấy lần, rồi đưa tay vuốt ve trán nàng, nói: "Hết sốt rồi. Hay là tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm đi?"
Lạc Gia Gia dừng một chút, đứng dậy nói: "Ta đi tắm."
Uống thuốc, ngủ một ngày, trên người đương nhiên sẽ đổ mồ hôi.
Trong bình vẫn còn nước nóng.
Lạc Phi lại vào bếp đun thêm một bình nữa, sau đó trở về phòng mình, đóng cửa lại rồi nhắc nhở: "Cẩn thận trượt chân, có việc thì gọi ta."
Hiện tại nàng vẫn chưa có sức, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhưng không sao, với thính lực hiện tại của hắn, nếu nàng thật sự trượt ngã, hắn nhất định sẽ nghe thấy.
Nằm trên giường một lúc, xem qua khu mua sắm hệ thống một lát, sau đó đi vào bếp xách ấm nước nóng, đi đến cửa phòng tắm nói: "Nước đã đủ chưa?"
Bên trong chỉ có tiếng nước chảy, không có lời hồi đáp.
Nhưng Lạc Phi nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ.
Cửa phòng tắm mở ra một khe hở, bình nước được đưa ra.
Lạc Phi cúi đầu rót nước, ánh mắt thoáng qua thấy được nửa bên đôi chân dài trắng nõn còn dính nước đọng, cùng một cánh tay thon dài, trơn bóng.
Đổ đầy nước nóng vào bình, đưa vào qua khe hở, sau đó quay người rời đi.
Đốt lửa, trở lại phòng, nằm trên giường suy nghĩ về chuyện thuê phòng.
Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, rồi vào phòng, cửa phòng khép lại.
Lạc Phi do dự một chút, đứng dậy ra khỏi phòng, đi vào phòng tắm, thấy quần áo trong chậu.
Đang bưng chậu, đặt dưới vòi nước chuẩn bị giặt quần áo, cửa phòng mở ra, Lạc Gia Gia đi đến, dừng lại ở cửa.
Hai người nhìn nhau.
Trong tay Lạc Phi đang cầm chiếc áo sơ mi trắng cũ kỹ của chính mình, giải thích nói: "Thấy ngươi không còn sức, ta giúp ngươi giặt quần áo."
Nhưng trong chậu vẫn còn nội y, hắn chưa kịp cầm lên."Không cần."
Lạc Gia Gia đi đến, cướp lấy áo sơ mi từ tay hắn, đặt vào trong chậu, che lên nội y, khuôn mặt lạnh lùng.
Lạc Phi liếc nhìn cái chậu, rồi đi ra ngoài.
Khi đến cửa, hắn quay đầu lại nói: "Lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm, rồi đi dạo phố đi."
Lạc Gia Gia cúi đầu giặt quần áo, không nói gì.
Lạc Phi không tự chuốc nhục nữa, trở lại phòng mình, đứng trước gương, nhìn chính mình trong gương.
Nhìn một lúc, hắn lại đi ra ngoài, đến cửa phòng tắm nói: "Ta muốn dùng điện thoại di động của ngươi một chút."
Lạc Gia Gia cúi đầu giặt quần áo, vẫn không nói gì, chỉ nghe thấy tiếng nước và tiếng chà xát.
Lạc Phi nói: "Ta có việc muốn hỏi ban trưởng, liên quan đến chủ đề bài học.""Trong phòng."
Lạc Gia Gia cuối cùng cũng mở miệng.
Lạc Phi xoay người đi vào phòng nàng, thấy điện thoại di động trên tủ đầu giường.
Bên cạnh điện thoại di động là 5000 khối tiền kia.
Lạc Phi cầm lấy điện thoại di động, lại rút ra hai tờ từ 5000 khối tiền, suy nghĩ một chút, lại rút thêm hai tờ nữa, cất vào túi quần.
400 khối tiền chắc là đủ rồi.
Hắn cầm điện thoại di động ra khỏi phòng, về lại phòng mình, dựa vào ghi chép, chủ động thêm ban trưởng.
Rất nhanh, ban trưởng đồng ý thêm bạn bè.
Lạc Phi chủ động nhắn tin: Ban trưởng, ta là Lạc Phi, có việc muốn hỏi ngươi, mời nhanh chóng trả lời. Ngươi đã gặp Lạc Gia Gia, chắc hẳn đã nhìn qua thân hình của nàng, một cô gái như nàng, cần phải mặc loại nội y nào?
Lạc Phi đánh chữ rất chậm, vừa đánh, còn vừa ngẩng đầu nhìn về phía cửa, sợ Lạc Gia Gia đột nhiên xuất hiện.
Tuy vừa rồi ở phòng tắm chỉ nhìn thoáng qua, nhưng hắn thấy dây áo nội y của Lạc Gia Gia đã bị đứt, hơn nữa còn có dấu vết khâu vá bằng kim, không biết đã khâu vá bao nhiêu lần, cũng không biết đã mặc bao nhiêu năm.
Cơ thể nàng vẫn còn đang phát triển, chiếc nội y từ nhiều năm trước này e là đã không còn vừa vặn.
Mộ Thiên Tuyết rất nhanh trả lời: Không có nhìn kỹ, ta cũng không rõ lắm.
Lạc Phi: Nói đại khái, A B C D?
Mộ Thiên Tuyết: C đi, ta cũng là C, nhưng nàng trông lớn hơn ta một chút.
Lạc Phi liếc nhìn cửa, rồi nhắn tiếp: Một chiếc tốt hơn một chút, cần bao nhiêu tiền?
Mộ Thiên Tuyết: Vài ngàn khối có loại khác nhau, vài trăm khối cũng có, cũng có loại đắt hơn. Mặc thoải mái là được.
Lạc Phi do dự một chút, nhắn: 400 đủ không?
Mộ Thiên Tuyết dường như cũng do dự trong chốc lát: "Ừm, kỳ thực hơn một trăm khối là được, mười mấy khối cũng có thể mặc."
Lạc Phi: Kiểu dáng thì sao? Thông thường sẽ chọn loại nào? Còn có màu sắc? Ta phải nói với nhân viên bán hàng như thế nào?
Mộ Thiên Tuyết: Nếu như ngươi không vội, ngày mai chúng ta cùng đi dạo phố, ta giúp ngươi chọn.
Lạc Phi: Tối nay ta liền muốn mua.
Mộ Thiên Tuyết: Vậy ngươi nói một địa điểm đi, ngay trạm xe buýt hôm nay cũng được, ta sẽ đi tìm ngươi.
Lạc Phi: Cảm ơn ban trưởng, nhưng thôi vậy, Lạc Gia Gia sẽ không cùng ngươi đi dạo phố đâu.
Mộ Thiên Tuyết: . . .
Lạc Phi: Tạm biệt, ban trưởng, nhớ xóa tin nhắn đi, đừng nói cho Lạc Gia Gia ta đã hỏi ngươi."
Mộ Thiên Tuyết: Được.
Lạc Phi nghe thấy Lạc Gia Gia đi ra ban công phơi quần áo, nhanh chóng xóa tất cả tin nhắn trò chuyện trong tay, rồi chặn ban trưởng.
Mộ Thiên Tuyết ngồi trên giường, suy nghĩ một lúc, lại nhắn cho hắn một tin: Tốt nhất chọn màu sáng, kiểu dáng không quan trọng, vải vóc nhất định phải chọn loại thoải mái, tốt nhất có thể dùng tay sờ thử một chút. Lạc Phi, tối nay ngươi cứ mua một chiếc để nàng thử một chút, giữ lại hóa đơn, không được có thể trả lại, ngày mai ta lại đi cùng ngươi mua.
Tin nhắn được gửi đi, nhưng thất bại.
Lại bị chặn.
Mộ Thiên Tuyết ngồi trên giường, nhìn màn hình điện thoại di động: ". . ."
Không có tiền yêu đương ta chỉ có thể đi trảm yêu trừ ma
